Thất Giới Truyền Thuyết

Chương 103: Lục Vân Chi Bí



Nhìn Lục Vân, ánh mắt Ngạo Tuyết và Thương Nguyệt lộ rõ sự kinh hãi tựa hồ suy nghĩ đến điều gì, bất chợt đồng thanh:” 

- Lục Vân, huynh đừng làm điều gì ngốc nghế ch, bất luận thế nào chúng ta cũng cùng nhau vượt qua.” 

Vừa dứt lời, năm người còn lại chợt nhận ra điều gì, đều nhìn chăm chú Lục Vân với ánh mắt lo lắng.” 

Lục Vân thản nhiên xoay người, ngay lúc ấy một cỗ khí tức dị thường bùng phát trên người chàng. Lạnh lùng nhìn năm đại cao thủ trên không trung, toàn thân Lục Vân toát lên một vẻ vô cùng tà dị, lạnh nhạt nói:” 

- Tránh ta thì sống, cản ta thì chết. Bất luận là ai cũng đều như nhau!.” 

Nói xong ánh mắt chàng trở nên lạnh lẽo, thân thể từng bước tiến lên trước, một cỗ khí thế hào hùng tựa như sấm dậy đột nhiên bùng phát. Một lúc sau cỗ khí tức tà dị không có cách nào chống đỡ được bức thẳng tới bọn quỷ tiên trước mặt, vừa tiếp xúc thì ba tên quỷ tiên toàn bộ bị chấn bay, từ miệng phát ra tiếng kêu la kinh hãi.” 

Âm Thi Quỷ vương biến sắc, dường như cảm nhận được sự thay đổi của Lục Vân, gầm lên giận dữ:” 

- Tất cả cẩn thận, tiểu tử này rất cổ quái, chúng ta nhất định phải hủy diệt hắn trước khi hắn ra tay, bằng không hậu quả sẽ khôn lường. Toàn lực tấn công, tất cả xông lên!.” 

Nói xong, thân thể huyễn hóa ra chín đạo quỷ ảnh phân theo chín hướng đánh thốc vào Lục Vân. Bên cạnh, Âm Lệ và tam hung đều nhận ra sự bất thường lền gầm lên ghê rợn, phát động một đòn công kích mạnh nhất.” 

Đằng sau Lục Vân, Ngạo Tuyết và Thương Nguyệt đều cảm thấy sự bất thường của chàng, ánh mắt hai người chứa vẻ lo âu. Đưa mắt nhìn nhau, Thương Nguyệt nói khẽ: 

- Nên làm theo lời Lục Vân, tỷ dẫn theo năm người bọn họ, muội lo phòng ngự. Nhớ phải theo sát Lục Vân, chúng ta cùng xông ra.” 

Nói xong, thần kiếm ngự không, xoay tròn cực nhanh bên trên mọi người cẩn thận phòng ngự sự tiếp cận của quỷ vật. Ngạo Tuyết nhìn Lục Vân ánh mắt hiện lên một tia buồn bã, hai tay đỡ năm người thọ thương dưới đất, Tử Ảnh thần kiếm tự động bay vòng trên đỉnh đầu bảo vệ an toàn cho nàng.” 

Thấy bọn Quỷ vương ngũ đại cao thủ và cao thủ Quỷ vực khác công tới, ánh mắt Lục Vần trở nên lạnh lẽo đầy vẻ tàn khốc. Nhế ch môi cười nhạt, toàn thân Lục Vân hồng quang bạo xạ, một cỗ liệt hỏa chân nguyên cường đại kinh nhân bùng phát cực nhanh với tốc độ vượt xa sự tưởng tượng của mọi người, nơi chàng đứng hình thành một tòa huyết sắc liên thai thần bí. Huyết quang vừa hiện, tòa huyết sắc liên thai vô cùng lớn trải rộng vô tận giống như một liệt hỏa thần trận đang hoạt động, khiến trong phạm vi một trăm trượng trở thành một biển lửa, liệt hỏa bốc thẳng lên trời. Lục Vân bay vút lên không, đứng cách mặt đất khoảng một trượng, dưới chân chàng hỏa diễm xếp theo hình liên hoa bùng lên vô số hỏa trụ, điên cuồng cuốn đi quỷ vật trong không trung.” 

Kinh hãi nhìn Lục Vân, lúc này không chỉ các cao thủ Quỷ vực kinh ngạc đứng lặng mà ngay cả Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt bảy người cũng sững sờ. Họ chưa từng nhìn thấy Lục Vân thi triển pháp quyết thần kỳ như vậy, hoàn toàn không thể ngờ trên người Lục Vân lại ẩn chứa liệt hỏa chân nguyên mạnh mẽ đến thế. Tuy Lục Vân tu luyện Liệt Hỏa Thiên Cương kiếm quyết của Dịch viện, nhưng với con mắt của Ngạo Tuyết và Tử Dương Chân Nhân, vừa nhìn đã biết võ công mà Lục Vân thi triển lúc này tuyệt đối không phải Liệt Hỏa Thiên Cương kiếm quyết, chắc chắn là một loại pháp quyết họ chưa từng biết đến. Trong bảy người còn có một người còn kinh ngạc hơn, đó là Tất Thiên, hắn thấy pháp quyết Lục Vân thi triển chính là Hạo Nhiên chính khí của Nho viện, làm sao có thể như vậy được?” 

Gầm lên giận dữ, Âm Thi Quỷ vương, Âm Lệ, tam hung lúc này đều cảm thấy sức mạnh vô song của Lục Vân và liệt hỏa khí tức tương sinh tương khắc với quỷ khí đang tăng lên vô hạn, trong lòng đều kinh hãi vô cùng. Nhìn nhau, Âm Thi Quỷ vương phát ra một âm thanh ám hiệu, lập tức tất cả quỷ vật bao gồm quỷ tiên, quỷ mị, quỷ tướng đồng loạt tập trung, mỗi tên tự phát động toàn thân âm sâm quỷ khí hình thành một đạo di thiên hắc vân với khí tức cực kỳ mãnh liệt kháng cự với Liệt Hỏa chân nguyên của Lục Vân.” 

Nhìn ra phía xa, chỉ thấy giữa không trung mây đen vần vũ, yêu dị vân thái dày đặc và liệt diễm hừng hực dưới mặt đất tương phản rõ ràng tạo thành một bức tranh chấn động lòng người. Vô số hắc sắc vân vụ va chạm với hỏa diễm bắn lên trời, phát ra rất nhiều hồng hắc quang hoa giao thoa lẫn nhau tỏa ra khắp không trung. Hai cỗ sức mạnh cường đại lạnh lẽo và nóng bỏng giao tranh với nhau, không bên nào nhường bên nào, một lúc sau trở thành trạng thái giằng co khiến hai bên đều dừng lại vô pháp tiến lên một bước.” 

Lúc này Hắc Hà Quỷ vương và Vô Phách của Vô Hồn Gian ẩn nấp ở một nơi khá xa đều kinh hãi nhìn Lục Vân, trong lòng đã dâng lên một dự cảm không tốt. Thần sắc lạnh lùng, trong ánh mắt Hắc Hà Quỷ vương nhìn Âm Thi Quỷ vương có ba phần chế diễu, hắn cười lạnh một tiếng rồi quỷ ảnh đã lướt đi rồi biến mất. Vô Phách thấy Hắc Hà Quỷ Vương bỏ đi, cũng hiểu rõ điều gì nên nhìn Lục Vân lần cuối, quỷ ảnh cũng nhoáng lên rồi biến mất theo. 

Giữa không trung, Vô Gian Quỷ Sát nhìn Lục Vân, hạ giọng nói hai câu với Bất Tử Huyết Lệ và Vô Hồn Âm La. Sau đó chỉ thấy quỷ khí của tam hung đồng loạt đại thịnh, ba cỗ khí thế cường đại bạo phát giao hội thành một quang trụ kỳ dị lấp lánh huyết hồng, ám hắc, u lam tam sắc cách chúng ba trượng. Tam sắc quang trụ với với uy lực vô cùng to lớn phá vỡ tầng tầng liệt diễm phòng ngự của Lục Vân, kích thẳng vào ngực chàng.” 

Bên cạnh, Âm Thi Quỷ vương thấy tam hung đồng thời tấn công mãnh liệt, vội vã đưa mắt trao đổi với Âm Lệ, hai thân ảnh bay vút lên xoay tròn giữa không trung tạo thành một cỗ hắc sắc quang trụ xoáy tròn đan xen lẫn nhau theo hướng khác công vào Lục Vân ngõ hầu hủy diệt chàng. Quang hoa lóe sáng, hai cỗ sức mạnh tà ác xâm hồn thực phách, phân ra một trái một phải như ác ma trớ chú điên cuồng quấn lấy Lục Vân.” 

Sau lưng, Thương Nguyệt vừa cẩn thận đề phòng địch nhân đánh lén vừa lo lắng nhìn Lục Vân. Nhóm Ngạo Tuyết tập trung toàn bộ sự chú ý vào Lục Vân, trong ánh mắt chứa đựng biết bao quan tâm và lo lắng. Nhìn thấy hai đòn công kích cực mạnh của địch nhân, sáu người Ngạo Tuyết đều hiểu nếu đổi lại là mình, tức sáu người liên thủ e rằng cũng không đỡ nổi. Bây giờ Lục Vân một mình chống lại đòn tấn công vô cùng cường đại, chàng có thể chống đỡ được không?” 

Thản nhiên nhìn năm tên địch nhân đánh tới, ánh mắt Lục Vân chợt hiện lên hắc sắc quang hoa, một cỗ quang mang tà dị yêu diễm lóe sáng. Thần sắc lãnh khốc, Lục Vân hét khẽ một tiếng, Như Ý Tâm Hồn kiếm đang xoay tròn cực nhanh trên đỉnh đầu bạo xạ vô số xích hồng hỏa diễm, ở khoảng không trên đầu chàng hình thành một con liệt hỏa thần long toàn thân liệt diễm bùng cháy rừng rực lao thẳng vào hắc sắc quang trụ. Cùng lúc đó song thủ Lục Vân tạo thành thế thác thiên, huyết sắc liên thai khổng lồ dưới đất đột nhiên xoáy tròn, dưới sự điều khiển của chàng hình thành một đạo huyết sắc phong bạo sinh ra một huyết sắc toàn phong đường kính hơn mười trượng, với thế xoáy tròn cực nhanh đột nhiên đâm vào tam sắc quang trụ phía trên.” 

Trong nháy mắt quang hoa cường thịnh và quang trụ chói mắt va vào nhau sinh ra một tiếng nổ long trời lở đất. Bốn cỗ sức mạnh hủy diệt khủng khiếp đồng loạt nổ ở cự ly gần sinh ra loạt tiếng nổ liên hoàn kinh thiên động địa, lan nhanh ra phía ngoài. Quang hoa lúc tỏ lúc mờ, quang mang lúc lóe lúc tắt, trong tiếng nổ vang trời, lũ quỷ binh kêu la gào thét thảm thiết. Trên mặt đất bụi bay mù mịt, vô số đá vụn như con sóng dữ bắn ra tứ phía với kình lực kinh khiếp.” 

Những tiếng gầm phẫn nộ truyền đến, Âm Thi Quỷ vương và Âm Lệ bị đánh bật ra trong sự tức giận. Cạnh đó tam hung cũng bị sức ép của vụ nổ đáng sợ đó đánh lui mười trượng, ánh mắt kinh hãi nhìn Lục Vân. Lần giao đấu này khiến cho năm đại cao thủ của Quỷ vực sâu trong tâm nảy sinh một sự hoảng sợ. Cũng chính vì vậy, quyết tâm tiêu diệt Lục Vân của năm đại cao thủ càng kiên quyết hơn. Bởi chúng đều hiểu để Lục Vân còn sống chính là giữ lại mối họa bên mình, khiến chúng không bao giờ cảm thấy an tâm.” 

Bên này Lục Vân cũng bị sức công phá mạnh mẽ đẩy lùi ba trượng, cơ thể hơi rung động. Đằng sau, Thương Nguyệt, Ngạo Tuyết tất cả đều bị cỗ sức mạnh đẩy lùi vài trượng, cho dù kháng cự thế nào cũng khó mà trụ được. Xung quanh, dưới sức ép đáng sợ đó bọn quỷ binh bị đẩy lùi lại sau, mười phần chết tám chỉ còn lại không đến bốn trăm tên. Bọn quỷ mị, quỷ tướng cũng bị tốn thất không nhỏ, thậm chí bóng dáng một số tên biến mất trong vụ nổ đó. 

Khói bụi tan dần, sau khi đình chiến một thời gian ngắn, song phương lại tiếp tục đối đầu. Đôi bên quan sát kỹ đối phương, trong mắt Lục Vân và Quỷ vương đều ánh lên tia nhìn cảnh giác. Hiển nhiên cuộc giao đấu lúc nãy đã làm dao động lòng tin của cả hai bên.” 

Lục Vân thản nhiên nhìn phía trước, toàn thân hồng quang lóe sáng thu hồi Liệt Hỏa chân nguyên rải rác khắp nơi trong không trung. Thân ảnh vút qua, Lục Vân đã tiến về phía trước ba trượng, bình lặng đứng giữa không trung, lạnh lùng nhìn Âm Thi Quỷ Vương. Gió nhè nhẹ thổi làm cho từng lọn tóc dài đung đưa theo gió, trông Lục Vân hết sức phiêu dật lẫn cô ngạo bội phần. Nhìn bóng dáng chàng, trong mắt bảy người Ngạo Tuyết đều lộ rõ một cảm giác lạ lẫm, dường như Lục Vân đang ở rất xa, dần dần khiến họ nhìn không thấu, đoán không ra.” 

Sự chấn động lẫn phẫn nộ tràn ngập trong tim Âm Thi Quỷ vương. Hắn không thể tưởng tượng nổi, một vạn tinh binh của Quỷ vực toàn bộ bị hủy diệt trong tay Lục Vân. Nghĩ đến ngày sau xưng bá Quỷ vực tiến quân vào nhân gian, trong lòng Quỷ vương cũng không sao giảm được cơn thịnh nộ. Nhìn Lục Vân đứng giữa không trung, Âm Thi Quỷ vương gầm lên phát tiết sự tức giận, cả người trông thật khủng bố. Đưa mắt trao đổi với tam hung rồi Quỷ Vương hét lớn, hạ lệnh toàn bộ quỷ tiên, quỷ mị, quỷ tướng còn lại nhất định phải bất chấp tất cả hủy diệt nhóm người Lục Vân ngay tại nơi đây.” 

Tiếng quỷ kêu âm lạnh và gào rú thảm khốc, vô số quỷ ảnh phân bố xung quanh nhóm người Lục Vân chuẩn bị lần tấn công thứ ba. Cuộc đối đầu lấy cứng chọi cứng rốt cuộc ai thắng ai bại, Lục Vân liệu có thể sống mà rời khỏi đây, những người khác sống hay chết, trước mắt không ai đoán được. Hiện tại Lục Vân bình thủ với năm đại cao thủ Quỷ vực, nhưng cứ đấu tiếp như vậy liệu chàng có duy trì được khí thế cường thịnh để đi tiếp hay không?” 

Quỷ nhật hoa lướt ngang bầu trời khuất sau gò núi phía Tây, nhưng tất cả ở đây lại tiếp tục những giây phút căng thẳng. Dưới bầu trời u ám, một thiếu niên cô ngạo lặng lẽ nhìn lên bầu trời. Không hề quay đầu, không hề mở miệng, tất cả đều trải qua giây phút im lặng ấy. Rồi một ngày vô tình nghĩ lại, ký ức những ngày đã qua có tan theo gió, trôi theo sóng, chôn vùi nơi Quỷ vực này hay là mãi mãi khắc ghi trong tim?” 

Nhìn thẳng lên trời mà không bao giờ cúi đầu, từ trước đến nay đó luôn luôn là cách chứng tỏ niềm tin của Lục Vân. Khi cao thủ Quỷ vực ép sát, Lục Vân thản nhiên thu hồi mục quang, tay phải nắm chắc Như Ý Tâm Hồn kiếm không quên nhìn ngắm nó. Với một chút mất mát, một chút u sầu, khóe môi Lục Vân hiện lên đôi phần phiền não. Quay đầu nhìn mọi người lần nữa, ánh mắt Lục Vân thấp thoáng vẻ kỳ lạ khiến mọi người đều không hiểu. Lẳng lặng nhìn mọi người một lúc lâu rồi Lục Vân nhoẻn miệng cười, nét mặt thư thái xen lẫn vài phần cổ quái. Hơi nhế ch môi, chàng nói:” 

- Mọi người cẩn thận một chút, không nên nghĩ nhiều, chỉ cần theo sát ta thì có thể thuận lợi trở về Nhân gian. Còn như tất cả mọi việc xảy ra ở đây, hy vọng mọi người không chú ý đến, nếu có thể quên được là điều tốt. Còn về tương lai cứ thuận theo tự nhiên, ta không hy vọng trong lòng mọi người quá lo âu.” 

Nhìn ánh mắt không hiểu của mọi người, Lục Vân không nói gì thêm quay người đối mặt với địch nhân.” 

Nhìn hình bóng chàng Ngạo Tuyết và Thương Nguyệt nhìn nhau, đôi bên đều cảm thấy điều gì đó. Khe khẽ thở dài trong mắt hai nàng cùng lộ rõ chút thương cảm u sầu tuy không hỏi điều gì, không nói lời nào tất cả đều chìm trong im lặng. 

Quỷ vương gầm lên một tiếng hạ lệnh, vô số quỷ ảnh huyễn hóa muôn hình vạn trạng lệ quỷ đáng sợ với lệ khí lẫn oán khí đầy trời hội tụ quanh Lục Vân, vây chàng vào trong một khối hắc sắc quỷ vụ dày đặc. Trong quỷ vụ không đếm xuể bao nhiêu người chuyển động, vô số lệ quỷ nhe nanh giơ vuốt cố sống cố chết gặm nhấm thân thể, thôn phệ linh hồn chàng.” 

Nhìn Lục Vân bị vây trong hắc sắc quỷ vụ, mọi người tuy biết rõ chàng không dễ dàng bị vây như thế nhưng trong lòng vẫn vô cùng lo lắng. Bên trong quỷ vụ, Lục Vân trong nháy mắt hắc sắc quang hoa bạo xạ, một cỗ khí tức âm sâm vô thanh vô tức tràn ngập tứ phía. Gầm lên một tiếng, toàn thân Lục Vân hắc sắc quang hoa lóe sáng, một lực thôn phệ cực kỳ mạnh xuất hiện hút toàn bộ quỷ vật xung quanh đến gần bản thân. Hắc sắc quang hoa đáng sợ cực mạnh như sóng ánh sáng lan tỏa trong nháy mắt khiến Lục Vân trông như một ma tôn tà ác, toàn thân lóe sáng hắc sắc quang hoa khủng khiếp.” 

Tiếng quỷ gào khóc kinh hoàng không yên, tiếng kêu la phẫn nộ trong chốc lát thấu tận mây xanh. Khi năm đại cao thủ Quỷ vương nhận thấy có điều bất thường, năm tiếng gầm vang trời đồng loạt phát ra, năm đạo quỷ ảnh với sức mạnh kinh khủng điên cuồng lao về phía Lục Vân.” 

Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt, Tử Dương chân nhân, Vân Phong, Hứa Khiết, Phong Viễn Dương, Tất Thiên đang đứng sau Lục Vân đều chết lặng khi toàn thân Lục Vân bạo phát hắc sắc quang hoa. Họ không dám tin trên người Lục Vân lại ẩn chứa pháp quyết tà ác chẳng ai hay.” 

- Hoá Hồn đại pháp? Không! Không thể! Tiểu tử đáng ghét kia, làm sao ngươi biết vô thượng pháp quyết của Quỷ vực chúng ta, nói mau ngươi học ở đâu? Điều này chắc chắn là không thể!.” 

Trong cơn ngạc nhiên và tức giận, Âm Thi Quỷ vương vừa lớn tiếng chất vấn vừa tấn công dữ dội. Phối hợp với Âm Lệ và tam hung, toàn bộ năm đại cao thủ thi triển mười thành công lực phát ra đòn tấn công mãnh liệt.” 

Lạnh lùng nhìn Quỷ vương, Lục Vân lãnh khốc nói:” 

- Đáng tiếc bây giờ ngươi mới biết thì đã quá muộn. Người không nhận ra Hắc Hà Quỷ vương đột nhiên bỏ đi từ lúc bắt đầu sao? Vì hắn hiểu ta biết Hóa Hồn Đại Pháp của Quỷ tông, còn ngươi lại không biết. Bây giờ để ta xem xem các ngươi lợi hại hay người đến từ Nhân gian như ta lợi hại. 'Long Hồn hộ thể, Thiên Ảnh xuất kích'.” 

Trong tiếng quát lạnh lùng, tay phải Lục Vân hồng quang lóe sáng, một cỗ sức mạnh to lớn nhưng tà ác bạo phát từ Như Ý thần kiếm. Chỉ nghe long ngâm cùng với tiếng rú vang trời cùng lúc lan khắp chiến trường. Hồng quang vút qua, thân ảnh to lớn của Liệt hỏa Long hồn xuất hiện trong không trung, lượn tròn trên đầu Lục Vân và nhóm Ngạo Tuyết đứng ở phía sau kiêu hãnh nhìn bọn quỷ xung quanh. Cùng lúc đó Thiên Ảnh Huyết Mị vô cùng tà ác dưới đáy Tỏa Hồn Tỉnh xuất hiện trên đầu Lục Vân. Thân ảnh Huyết Mị đó vừa dừng nháy mắt huyễn hóa thành ngàn đạo huyết ảnh, tấn công vào bọn Quỷ vương. Trong hồng quang rực rỡ chỉ thấy toàn thân Thiên Ảnh Huyết Mị lập lòe huyết quang, ba con mắt phân biệt phát ra tử, hồng, xích ba loại quang mang trông tà ác và quỷ dị.” 

Vô số tiếng kêu kinh hãi thảm thiết phát ra từ miệng bọn quỷ vật ở xung quanh. Khí tức tà ác đáng sợ của Thiên Ảnh Huyết Mị làm cho cao thủ thuộc loại quỷ tiên cũng lạnh gáy không dám đến gần. Đáng thương lũ quỷ vật xung quanh, dưới sức hút khủng khiếp phát ra từ thân Lục Vân, căn bản vô pháp chạy thoát, chỉ có thể kêu gào thảm khốc vài tiếng ngắn ngủi rồi bị Thiên Ảnh Huyết Mị nuốt gọn. 

- Thiên Ảnh Huyết Mị! Điều này không thể nào, không thể nào! Tiểu tử, rốt cuộc làm sao ngươi có thể thu phục được Thiên Ảnh Huyết Mị? Một trong hai đại hung linh trong truyền thuyết của Quỷ vực bọn ta, cùng Bát Mục Quỷ Tiêu hợp xưng lưỡng đại hung linh đáng sợ nhất Quỷ vực. Nó là vĩnh sinh bất diệt chi thể, trên thế gian bất luận là ai cũng không thể thu phục được nó, sao ngươi làm được?.” 

Lúc này Âm Thi Quỷ Vương vừa tức giận vừa kinh ngạc, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi lẫn hoài nghi. Dưới sự phản kích của Thiên Ảnh Huyết Mị, tam hung đang tấn công đều lách mình tránh né, ánh mắt kinh hãi nhìn Lục Vân.” 

- Vào lúc này, những điều đó các ngươi không cần phải biết. Ta đã nói tránh ta thì sống, cản ta thì chết, bây giờ hối hận thì đã muộn.” 

Lục Vân nói xong, hắc sắc quang hoa bạo trướng, quỷ tiên quỷ mị xung quanh sợ hãi kêu gào tận lực vùng vẫy hầu chạy trốn, đáng tiếc không có chút tác dụng.” 

Khi hắc sắc quang hoa tăng đến đỉnh điểm, quỷ vụ xung quanh đồng loạt hút vào, bên ngoài thân Lục Vân hình thành một tầng hắc sắc lưu quang. Quỷ Vương Chiến Giáp vừa xuất hiện thì tiếng kêu gào thảm khốc của bọn quỷ vật lập tức yên lặng. Nhìn Lục Vân hắc sắc lưu quang vây quanh, trên mình khoác Quỷ Vương Chiến Giáp màu đỏ sậm có vô số phù chú lập lòe, trước ngực và sau lưng có hai đồ án bát quái cân xứng một đỏ một đen tỏa ánh sáng rất chói mắt. Đồng thời một đạo ngũ thái quang hoa xoay tròn xung quanh, trông chàng thần bí lẫn uy nghiêm.” 

- Quỷ Vương Chiến Giáp! Điều này, điều này sao có thể như vậy được, ta không tin, ta không tin!.” 

Thêm một lần chấn động khiến cho Âm Thi Quỷ vương hoàn toàn rơi vào trạng thái mê loạn, hắn không dám tin vào sự thật trước mắt mình. Không những hắn mà cả Âm Lệ và tam hung cũng đều bị chấn động, thần sắc lộ rõ sự sợ hãi.” 

Bên cạnh, Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt bảy người nhìn Lục Vân, ánh mắt có vẻ không dám tin là sự thật. Họ cũng giống như cao thủ Quỷ vực, không thể ngờ Lục Vân không những biết Hóa Hồn Đại Pháp mà còn có Quỷ Vương Chiến Giáp tà ác như thế, thật không thể tưởng tượng nổi.” 

Nhìn Lục Vân, Tử Dương chân nhân nhớ lại thần sắc lúc trước của Lục Vân, trong lòng chợt dâng lên dự cảm không lành. Âm thầm nhìn bóng dáng Lục Vân, ánh mắt Tử Dương Chân Nhân lộ ra một tia nhìn đau xót và phiền não. Đến khi nước chảy đá lộ, kết quả cuối cùng sợ rằng chính lão cũng không nguyện ý tiếp nhận. Bây giờ lão mới hiểu vì sao ban nãy ánh mắt Lục Vân lại cổ quái, khiến người ta khó hiểu như vậy. Thì ra trước khi ra tay, Lục Vân đã biết kết quả cuối cùng này là sự lựa chọn vô phương tránh né và cũng là sự lựa chọn tàn khốc. Có lẽ chàng không muốn đối mặt nên mới quay lưng với mọi người, không muốn để mọi người nhìn thấy nỗi đau và sự mất mát trong ánh mắt.