Thập Niên 60 Nuôi Con Ở Đại Viện

Chương 93



Băn khoăn của Từ chính ủy và Lưu An, Liễu Tố Tố đều hiểu rõ.

Hiện tại ai cũng nghèo, dù kinh tế tỉnh Nam khá hơn một chút nhưng tiền cũng không phải gió thổi tới, vừa nghe tới xây hầm biogas mất tiền, mọi người khẳng định sẽ thấy tiếc của, trừ phi là biết tiền tiêu ra nhất định sẽ có lợi.

Thời điểm này không thể mở họp mặt đối mặt thảo luận, đưa ra số liệu thống kê như đoàn trưởng Vương và Từ chính ủy làm lần trước. Mà đối với những gia đình quân nhân mà nói, dù có nói một vạn câu liên quan, hoặc trình bày số liệu, khả năng cũng không có tác dụng gì, phải để họ tận mắt nhìn thấy mới hữu hiệu.

Đương nhiên, Liễu Tố Tố đang ở tỉnh Nam, không có biện pháp nào bày ra tình trạng lương thực ở quân khu Tây Nam cho tất cả mọi người xem. Đêm qua lúc nghĩ đến đây, cô đột nhiên nhớ đến cameras đời sau. Nếu có camera quay hoặc chụp lại ảnh kho lúa lương thực, không phải tất cả đều rõ ràng rồi sao?

Nhưng hiện tại không có điều kiện tốt như vậy... Không, không đúng, tuy không có camera nhưng có điện thoại mà! Dù không thể tận mắt nhìn thấy nhưng chính tai nghe cũng được, hoàn toàn không thành vấn đề!

Liễu Tố Tố liền nói với Từ chính ủy, muốn mở đại hội động viên ở trước tòa nhà văn phòng, như vậy mới có thể lấy điện thoại ra sử dụng.

Sự thật chứng minh, phương pháp của cô thật sự có công dụng.

Sau khi cô trình bày các loại tư liệu từ quân khu ra, lại nói đến chỗ tốt của hầm biogas, phần lớn mọi người đã có chút dao động, nhưng nguyện ý bỏ tiền ra làm thì vẫn rất ít.

Chung Nghệ hận không thể đi xuống hỏi vì sao mọi người không có hứng thú. Liễu Tố Tố không hề hoảng hốt, cười cười∶ “Mọi người không tin hầm biogas này tác dụng sao?”

Người phía dưới người cũng không giấu giếm, “Đồng chí Liễu, cô cũng đừng trách chúng tôi cẩn thận, chủ yếu là chúng tôi cũng không chắc là có hiệu quả hay không, lỡ đâu không có thì phí tiền lắm.”

“Đúng vậy, với lại hầm của quân đội có tác dụng, của chúng tôi thì không chắc, kia là nhà vệ sinh công cộng, trong nhà so ra sẽ kém hơn.”

“Đúng đúng, mà mọi người làm xong liền đi, lỡ có tình huống xấu phát sinh, chúng tôi không biết sửa thì làm sao đây? Tuy mấy ngày nay đồng chí Liễu nói sử dụng và giữ gìn đều rất đơn giản, nhưng chúng tôi chưa từng thử qua, dù dễ dàng cũng không dám đâu.”

...

Liễu Tố Tố vẫn luôn mỉm cười đứng ở phía trước, chờ họ dừng lại mới mở miệng nói∶ “Nếu mọi người đã không tin, vậy chúng ta đi hỏi một chút đi?”

“Hỏi ai?”

Đương nhiên là hỏi những gia đình quân nhân ở quân khu Tây Nam rồi.

Liễu Tố Tố trực tiếp gọi điện thoại đến văn phòng.

Đoàn trưởng Trương và cô đều dẫn theo các đồng chí đi công tác, hiện tại ở văn phòng chỉ có một đồng chí họ Hà. Sau khi Liễu Tố Tố đơn giản nói với hắn hai câu thì nhờ hắn đến quân khu gọi vài người lại đây.

“Gọi ai cũng được sao?”

“Đúng vậy, gọi ai cũng được.”

“Được, tôi đi đây.”



Đồng chí Hà lập tức đi gọi người, trùng hợp mới vừa đi được một lúc thì gặp được mấy người Lữ Linh Chi đang chuẩn bị đến Cung Tiêu Xã mua đồ, tuy đồng chí Hà không biết quan hệ thân thiết giữa Liễu Tố Tố và Lữ Linh Chi, nhưng sợ Liễu Tố Tố chờ lâu nên đã nói với họ chuyện này.

Lữ Linh Chi vừa nghe là Liễu Tố Tố cần giúp đỡ, lập tức không đi mua đồ nữa, vội vàng đi theo hắn đến văn phòng.

Phí điện thoại đắt, Liễu Tố Tố cứ cách năm phút lại gọi một lần.

Lữ Linh Chi đang muốn hàn huyên vài câu, hỏi xem khi nào Liễu Tố Tố về, thì nghe được giọng cô truyền đến∶

“Mọi người hẳn là nghe thấy, tôi chỉ nhờ đồng chí trong văn phòng gọi người, là ai tới tôi hoàn toàn không biết, cũng không tồn tại việc dặn trước để lừa dối qua mặt, giờ tôi sẽ mở loa điện thoại, ai có vấn đề có thể trực tiếp hỏi, nhìn xem hiệu quả chân chính đến tột cùng là như thế nào.”

Liễu Tố Tố vừa nói xong, mọi người tôi nhìn anh anh nhìn tôi, cuối cùng có người phía trước nhịn không được mở miệng hỏi∶ “Đồng chí, quân khu bên đó thật sự đã xây xong hầm biogas rồi sao?”

Lữ Linh Chi không biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, nhưng kết hợp với tình huống lần trước đoàn trưởng Vương kể, rất nhanh đã hiểu, “Đúng vậy, bên chúng tôi có không ít người xây rồi, năm trước mới vừa xây xong!”

Thật sự có chuyện như vậy?

“Hiệu quả thế nào? Tôi nghe nói sau khi dùng bùn với bã sinh học gì đó thì ruộng màu mỡ hơn lúc dùng phân, khoai lang, khoai tây đều lớn không ít, thật vậy chăng?”

Lần này không chỉ Lữ Linh Chi, những người đi cùng cũng bắt đầu nói chuyện.

Những người đến văn phòng đều là người nhà ở gần đây, tính cách tương đối phúc hậu, qua hệ thống tưới nước họ đều đặc biệt tin tưởng Liễu Tố Tố, cũng trong lần nghiệm chứng tác dụng của hầm biogas đối với khoai lang, họ là nhóm đầu tiên báo danh muốn xây.

“Đương nhiên là thật rồi! Mọi người không biết hồi tháng 10 quân khu chúng tôi thu hoạch khoai lang tốt đến mức nào đâu, củ lớn bằng hai nắm đấm, mà củ nào cũng thế!”

“Đừng nói là củ, đến lá khoai cũng tươi tốt lắm! Tôi nghe sĩ quan hậu cần nói nhà ăn đều lấy chỗ lá này để nấu ăn, chỗ nào già quá thì đưa sang cho trại chăn nuôi, bên chủ quản còn tặng lại một ít thịt làm đồ ăn nữa!”

“Này, các đồng chí đang lo lắng hầm biogas không có tác dụng đúng không? Tôi là người từng trải, thật lòng khuyên mọi người một câu, lo lắng chỉ tổ lãng phí thời gian, nhà ai muốn thu được nhiều lương thực thì mau xây đi! Thừa dịp hiện tại còn là đầu xuân xây xong hầm biogas, đến lúc thu lương thực, tôi bảo đảm mọi người sẽ cười tỉnh ngủ!”

Từ năm trước đến năm nay, “được mùa” đã trở thành chuyện đáng vui mừng nhất của toàn bộ các gia đình trong quân khu Tây Nam, đương nhiên, chỉ vui ở trong lòng là không đủ, phải nói ra mới thống khoái.

Nói với ai đây?

Quân khu cách xa thôn, cũng không thể để bên ngoài biết quá nhiều; nói với người nhà thì phí điện thoại đắt đỏ, mà viết thư lại hao tâm tốn sức phí thời gian; vậy thì chỉ có thể nói cùng hàng xóm. Nhưng mọi người đều ở cùng một quân khu, nhà anh có, nhà tôi cũng có, nói đến nói đi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Đang nghẹn đến phát hoảng thì Liễu Tố Tố gọi điện thoại về, không phải lập tức có đối tượng rồi sao?

Một bên muốn khoe thì vội vã nói.

Một bên muốn hiểu xem rốt cuộc có tác dụng gì hay không thì vội vã nghe.

Nói qua nói lại, đám người Lữ Linh Chi càng nói càng hăng say, nhóm gia đình quân nhân bên này cũng càng nghe càng có ý tứ.

Một số người đứng sau xem náo nhiệt cũng không tự chủ dịch lên phía trước vểnh tai nghe, đến hạt dưa cũng không ăn, sợ gây ồn ào không nghe được gì. Trong nháy mắt, cả bãi đất trống yên lặng đến quỷ dị, chỉ còn lại tiếng hỏi đáp giữa hai bên.

Từ chính ủy đứng cạnh đám người thấy một màn như vậy thì chấn kinh, thiếu chút không khép được miệng. Ông nhịn không được hạ giọng hỏi:

“Lưu An, cậu nói thật cho tôi biết, có phải cậu đã sớm biết đồng chí Liễu có quyết định này rồi hay không?” Thế mà không nói cho ông biết, làm ông vừa rồi còn lo lắng như vậy.

Lưu An vội lắc đầu∶ “Oan uổng quá chính ủy, làm sao tôi...” Có thể biết được!

Lời còn chưa nói hết, người đứng đằng trước đã quay đầu lại, hung tợn “suỵt” một tiếng∶ “Tiểu Lưu cậu im lặng chút đi, không biết là đang mở họp sao!”

Lưu An∶ “...”

Từ chính ủy nhìn về phía Liễu Tố Tố, thưởng thức lại kinh ngạc nhìn cô, gật gật đầu. Liễu Tố Tố cong khóe miệng cười cười không nói gì.

Đại hội động viên đã thế này, có hiệu quả hay không, không cần cũng biết, 10 phút sau đám người Lữ Linh Chi nói đến miệng đắng lưỡi khô mới cúp điện thoại. Liễu Tố Tố chưa kịp phát biểu đã lập tức có quân tẩu dơ tay:

“Đồng chí Liễu! Chồng tôi là Tô Cường, nhà tôi phải xây cái hầm biogas này, cô mau đăng ký giúp tôi!”

Những người khác lúc đầu còn không hiểu sao cô ấy lại đột nhiên báo tên, nghe câu kế tiếp lập tức cũng không ngồi yên.

Hay quá ha, còn chưa bắt đầu đã cướp chỗ rồi đúng không?

Quá tâm cơ!



Mọi người trong lòng khiển trách, sau đó nhanh chóng liếc mắt nhìn nhau...

“Còn tôi nữa, đồng chí Liễu, nhà tôi cũng muốn xây một cái, nhà tôi có nhà vệ sinh, rất tiện, hẳn là nên xây cho nhà tôi trước!”

“Sao lại xây cho nhà cô trước, nhà nào càng tiện càng phải xây sau chứ, làm cho nhà tôi!”

“Nhà tôi nữa!”

...

Mọi người tôi một câu cô một câu tranh luận, Từ chính ủy khôi phục tinh thần, vội để Lưu An kêu mấy đồng chí trong văn phòng qua hỗ trợ đăng ký.

Sau khi Liễu Tố Tố trả lại điện thoại cho lính gác liền đi về phía Từ chính ủy∶ “Chính ủy, thật ngại quá, lần này hại bên ngài phải tiêu pha phí điện thoại rồi.”

Từ chính ủy xua tay cười nói∶ “Thế này có là gì, so với lương thực thì không đáng mấy đồng tiền.”

Trong lòng ông thập phần vui mừng, cũng cảm thấy may mắn.

Lúc quyết định mời nhóm Liễu Tố Tố đến đây, ông chỉ định thực nghiệm trước ở ruộng cạn quân đội, nghĩ nếu có hiệu quả sẽ tìm cách mở rộng đến các gia đình quân nhân, không ngờ lúc này mới một thời gian ngắn Liễu Tố Tố đã giải quyết được luôn.

Xem ra ánh mắt mình đúng là không tồi, may mà lúc ấy bảo lão Chung phái đồng chí Liễu đến, nếu đổi thành người khác, còn có thể có hiệu quả tốt như vậy sao?

“Tiểu Liễu, lần này cô làm rất tốt! Cô yên tâm, chờ trở về tôi nhất định sẽ gọi điện cho lão Chung, để ông ấy ghi công hạng nhất cho cô!” Từ chính ủy cười ha ha.

Liễu Tố Tố cũng không giả mô giả dạng khiêm tốn, thoải mái hào phóng cười nói∶ “Vâng, vậy tôi cảm ơn chính ủy trước.”

Mục tiêu đã đạt, cũng có ý nghĩa là nhiệm vụ đã tăng lên. Từ chính ủy sợ nhóm Liễu Tố Tố vất vả, hơn nữa sau khi nhóm cô rời đi, vẫn cần giữ gìn và xây thêm hầm biogas, cho nên trừ Lưu An ông còn cố ý phái 6 đồng chí đến trợ giúp.

Dù vậy vẫn khiến Liễu Tố Tố mệt lả, ngoài thời gian ăn uống thì ban ngày không có thời gian nghỉ ngơi, tới buổi tối tắm xong đắp chăn liền ngủ, liên tiếp mấy ngày như vậy làm cô sắp quên luôn sự tồn tại của Thường Thanh Tùng.

Qua vài ngày Thường Thanh Tùng đột nhiên lại xuất hiện.

Lúc ấy Liễu Tố Tố đang chuẩn bị đi lấy thư, ban đêm cô viết thư cho Hàn Liệt, đến hôm sau đã gửi đi. Vốn còn rất chờ mong hồi âm của anh, nhưng bởi vì bận quá nên đã quăng việc này ra sau đầu. Hôm nay Lưu An nói người phát thư đã tới, cũng có thư của cô, hắn thuận tiện nhận giúp, để ở văn phòng. Bấy giờ cô mới nhớ ra, từ lúc ngồi tàu hoả đi công tác cho tới nay, cô đã xa gia đình hơn 10 ngày.

Nỗi nhớ trong lòng tràn ra, Liễu Tố Tố gấp không chờ nổi muốn nhìn xem trong khoảng thời gian mình không ở nhà, Hàn Liệt cùng mấy đứa nhỏ thế nào. Sợ văn phòng tan tầm sớm, cô cũng không đi ăn cơm mà nhờ Chung Nghệ mang giúp về ký túc xá, còn mình thì đi lấy thư.

Lúc càng sốt ruột, càng có người không có mắt thích ra ngáng chân.

Liễu Tố Tố thấy Thường Thanh Tùng đột nhiên xuất hiện thì ngừng bước chân∶ “Ông có chuyện gì?”

Tươi cười trên mặt Thường Thanh Tùng nháy mắt liền cứng lại.

Chuyện gì thế này, Liễu Tố Tố đã biết mình là cha nó rồi mà? Sao còn lạnh lùng như thế?

Thường Thanh Tùng cũng không phải người có tính tình tốt, đặc biệt thích cậy già lên mặt, cảm thấy Liễu Tố Tố là con lại không tôn trọng cha ruột, nếu không phải ông ta còn có việc cần cô hỗ trợ thì đã sớm sầm mặt rồi.

Nhìn Liễu Thục Vinh đi, tóc dài kiến thức ngắn, không biết dạy con.

Thường Thanh Tùng áp tức giận trong lòng xuống, trên mặt vẫn cười nói: “Tố Tố, lần trước không phải nói đến nhà cha ăn cơm sao? Gần đây dì Trâu của con đã chuẩn bị xong, chừng nào thì con đến được, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi.”

Liễu Tố Tố sửng sốt.

Thường Thanh Tùng thật sự nói chuyện này cùng vợ? Ông ta có bản lĩnh này sao?

“Ông chuẩn bị xong rồi?” Liễu Tố Tố nhíu mày hỏi.

“Đương nhiên, con xem chừng nào rảnh cha tới đón con.” Thường Thanh Tùng cười nói.

***

Thật ra mấy ngày nay Thường Thanh Tùng trải qua không tốt lắm, sau khi Liễu Tố Tố đưa ra đề nghị muốn tới nhà ăn cơm, ông ta liền trắng đêm khó ngủ, vắt óc suy nghĩ nên xử lý chuyện này thế nào.



Liễu Tố Tố khẳng định không thể từ bỏ, nhưng ông ta cũng sợ Trâu Lệ sẽ tức giận, rốt cuộc Trâu Lệ từ nhỏ đến lớn đều được nuông chiều, nếu biết mình đã có vợ con trước khi kết hôn, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó đừng nói là giúp, có khả năng sẽ trực tiếp ly hôn luôn. Còn cả chỗ cha vợ nữa, tuyệt đối không thể cắt đứt quan hệ!

Trong lúc Thường Thanh Tùng bực bội không biết nên làm thế nào cho phải thì Trâu Lệ ra ngoài nói chuyện phiếm đã trở về, trên mặt còn mang theo tươi cười, ông ta hỏi một câu có chuyện gì vậy.

Trâu Lệ kích động nói∶ “Lần trước ông nói đi tìm Liễu Tố Tố học kỹ thuật hầm biogas còn gì, tôi thấy ông đừng đi nữa!”

“Ý bà là gì?”

“Hôm nay tôi ra ngoài tán gẫu, mọi người đều đang khen Liễu Tố Tố đấy!”

Chính là vì đại hội hôm trước.

Tuy có không ít người tham gia đại hội động viên, nhưng so với toàn bộ quân khu mà nói thì chỉ là một bộ phận nhỏ, sau khi đại hội kết thúc thì kích động vô cùng, như thể giây tiếp theo lương thực ngoài ruộng nhà họ cũng được mùa như những gì đám người Lữ Linh Chi nói. Càng nghĩ càng kích động, họ cũng ngồi không yên mà bắt đầu đi tuyên truyền, cổ vũ những người khác cũng xây hầm biogas, vừa nói vừa miêu tả lại cảnh tượng bội thu khiến người nghe sửng sốt.

Trâu Lệ cũng ở đó, tất nhiên cũng nghe được, nhưng bà ta trước nay chưa từng làm ruộng, không thèm để ý mấy chuyện này, bà ta chỉ để ý đến Liễu Tố Tố∶ “Tôi nghe nói chủ ý này là một đồng chí họ Liễu nghĩ ra? Cô ấy thực sự lợi hại vậy sao?”

Mấy người kia không chỉ tuyên truyền về hầm biogas mà còn đang không ngừng khen ngợi Liễu Tố Tố. Nguyên nhân rất đơn giản, tác dụng của hầm biogas đã được Liễu Tố Tố nói qua, còn khuyên bọn họ cũng đi nên xây cho nhà mình một cái, chắc chắn sẽ có tác dụng. Nhưng bọn họ không tin, cảm thấy cô đang nói bừa, không ít người đứng trước mặt cô cự tuyệt. Dù là vậy Liễu Tố Tố vẫn không hề tức giận, ngược lại còn nghĩ cách khuyên lơn.

Nếu về sau thu hoạch bội thu, tuyệt đối không phải chỉ cảm ơn cô một hai câu là đủ. Lúc này nghe Trâu A Lệ hỏi, mọi người lập tức trả lời∶ “Sao lại không, đồng chí Liễu vừa lợi hại lại còn tốt bụng! Ít nhiều nhờ cô ấy, bằng không hôm nay tôi không báo được danh đâu.”

“Tôi cũng thế, sớm biết vậy lúc trước không nên nói đồng chí Liễu gạt người, cũng may là cô ấy không so đo.”

“Đồng chí Liễu vừa giỏi vừa xinh đẹp, nghe nói còn là sinh viên đại học chuyên khoa đấy!”

“Vậy sao?!”

Tất cả mọi người càng kinh ngạc, lôi kéo người kia hỏi đông hỏi tây.

Trâu Lệ cũng không buông tha, bình thường không thích giao tiếp cùng mấy người nhà quê, lúc này lại đứng mũi chịu sào vọt vào trong đám đông, càng nghe càng hưng phấn.

Có người nói∶ “Trâu Lệ, bà vui như vậy làm gì, không biết còn tưởng Liễu Tố Tố là con gái bà đấy.”. 𝗧𝒓a𝑛g gì 𝗺à ha𝒚 ha𝒚 thế || 𝗧𝒓𝐔𝗺t𝒓𝘶𝒚ệ 𝑛.V𝑛 ||

Trâu Lệ cười cười không nói gì, nghĩ thầm, cô ấy đương nhiên không phải con gái tôi, nhưng nói không chừng có thể làm con dâu tôi đó?

Trâu Lệ biết con trai nhà mình mắt để trên đầu, chướng mắt những người được giới thiệu trước đó, mà bà ta cũng cho rằng như vậy là hợp lý, con trai mình có gia thế, có tướng mạo, tính cách cũng không tồi, đúng là nên tìm một người thật xứng đôi. Vả lại bà ta cũng không vừa lòng với những người xem mắt trước đó lắm, hiện tại xem ra đồng chí Liễu này rất không tồi.

Có bản lĩnh, lớn lên cũng được, tuy là đến từ nông thôn, nhưng cao gả thấp cưới, chắp vá vẫn chấp nhận được. Mấu chốt là người dưới quê biết làm việc, cưới về cũng có thể hầu hạ mình.

Trâu Lệ càng nghĩ càng cảm thấy ổn, về đến nhà liền bàn bạc với Thường Thanh Tùng. Bà ta cảm thấy nếu Liễu Tố Tố trở thành con dâu nhà mình, vậy không cần tìm cô học kỹ thuật nữa, dù sao thì đều là người một nhà, cô tốt thì bọn họ cũng được lợi.

Ai ngờ Thường Thanh Tùng nghe đến đây thì nhảy dựng lên∶ “Không được!”