Thần Đạo Đan Tôn

Chương 95: Tìm lão sư



- Cũng được!

Hai ông lão đồng thời gật đầu. Dù sao bọn họ cũng là bằng hữu nhiều năm, tuy trước đó tranh chấp không thể phân định, nhưng đều không muốn tổn thương hòa khí, việc này ngược lại là một biện pháp giải quyết vấn đề.

- Ầy, đây là lệnh bài của Đan Viện ta, sau này cầm lệnh bài liền có thể đi vào Đan Viện.

Ngô Tùng Lâm đưa cho Lăng Hàn một tấm thiết bài.

- Ngô lão đầu, ngày hôm nay tiểu tử này mới đến học viện đưa tin, lão phu trước tiên dẫn hắn đi Vũ Viện báo danh, sắp xếp nơi ở.

Liên Quang Tổ nói xong, liền kéo Lăng Hàn bỏ chạy.

Sau khi Liên Quang Tổ lôi Lăng Hàn chạy thật xa, lúc này mới ngừng lại, trừng mắt nhìn lão sư chiêu sinh:

- Sao ngươi để tiểu tử này chạy đến chỗ của Ngô lão đầu hả?

Lão sư chiêu sinh rất vô tội, hắn sao biết Lăng Hàn thích chạy như thế, chỉ một lát liền chạy mất tăm. Nhưng hắn không dám tranh luận với Viện trưởng đại nhân, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nhận sai. Cũng may Liên Quang Tổ chỉ là phát tiết khó chịu một hồi mà thôi, ngược lại không phải có ý trách hắn.

- Hảo tiểu tử, mới Tụ Nguyên tầng bốn liền đánh bại Thích Vĩnh Dạ, trị số sức chiến đấu gần như được mười hai đi, ròng rã vượt qua cảnh giới tám tinh, ngay cả tiểu tử Tàn Dạ kia cũng không sánh được!

Hai mắt của Liên Quang Tổ tỏa ánh sáng, lẩm bẩm nói.

- Một thiên tài võ đạo như vậy, sao có thể lãng phí thời gian ở trên luyện đan chứ.

Nếu như lời này để Ngô Tùng Lâm nghe được, lấy hiểu biết của lão đối với Liên Quang Tổ, nhất định sẽ đoán được ông lão này muốn chơi âm mưu.

- Ngươi an bài cho hắn một nơi hẻo lánh... Còn có, an bài cho hắn một lão sư không có đệ tử, ngàn vạn lần không thể để cho Ngô lão đầu tìm tới!

Quả nhiên xấu bụng!

Lão sư chiêu sinh không khỏi chảy mồ hôi lạnh, có chút do dự gật đầu. Vị này là Viện trưởng đại nhân, lời của hắn đương nhiên không thể không nghe. Nhưng Ngô Tùng Lâm cũng là Đan Viện Viện trưởng, hơn nữa còn là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, địa vị ở Vũ Quốc gần như chỉ dưới Vũ Hoàng, nếu như Ngô Tùng Lâm trách cứ, hắn chịu được sao?

Liên Quang Tổ tự nhiên cũng ý thức được, nói:

- Ngươi làm xong chuyện này, liền nghỉ phép nửa năm, lương tháng phát như thường.

Lão sư chiêu sinh vừa nghe, nhất thời đại hỉ. Cái này vừa có thể tránh gió, lại có thể cầm tiền lương, tự nhiên không thể tốt hơn.

- Tìm lão sư nào tốt đây?

Chờ sau khi Liên Quang Tổ rời đi, lão sư chiêu sinh cố gắng nghĩ.

- A, ta nghĩ ra rồi!

Hắn lộ ra nụ cười.

- Lão Mạc a!

- Lão Mạc?

Lăng Hàn một tay ôm Hổ Nữu, một tay khác mang theo hành lý đơn giản.

Lão sư chiêu sinh nói:

- Lão Mạc gọi Mạc Cao, trước đây cũng là thiên tài của Vũ Viện chúng ta, chỉ là sau đó không biết trúng tà gì, nói muốn sáng tạo một bộ kiếm pháp đệ nhất thiên hạ. Kết quả tu vi vẫn trì trệ không tiến, nếu không phải Viện trưởng mến tài, thu hắn ở lại học viện làm lão sư… Ai!

- Có điều Viện trưởng sẽ tự mình dạy ngươi, ngươi không cần lưu ý tu vi của lão Mạc.

Lăng Hàn bị lão sư chiêu sinh mang tới một địa phương hẻo lánh, nơi này chỉ có mấy tiểu viện, hơi rách rưới, ven đường cỏ dại cao đến eo, phỏng chừng đã rất lâu không có ai ở nơi này.

Oành oành oành, lão sư chiêu sinh đi tới gõ cửa.

Cách một hồi lâu, bên trong mới truyền tới một âm thanh, nói:

- Ai?

- Lão Mạc, là ta!

Lão sư chiêu sinh nói, xem ra hai người rất quen thuộc.

Cửa mở, một nam tử vóc người tầm trung đi ra, không quá bốn mươi, nhưng râu mọc tua tủa, lôi thôi lếch thếch, nhìn qua như người sáu mươi, bảy mươi tuổi.

- Có chuyện gì? Không có chuyện gì ta liền đi luyện kiếm!

Nam tử này nói. Hắn hiển nhiên chính là Mạc Cao.

- Đưa học sinh đến cho ngươi!

Lão sư chiêu sinh chỉ Lăng Hàn nói.

- Hắn gọi Lăng Hàn! Được rồi, người đã đưa tới cho ngươi, ta đi đây!

Hắn như bị lửa thiêu mông, nói chạy liền chạy, sợ bị Ngô Tùng Lâm bắt gặp, như vậy hắn liền xong.

Lăng Hàn nhìn Mạc Cao, Mạc Cao cũng nhìn Lăng Hàn, trong khoảng thời gian ngắn, hai người đều không có mở miệng.

Một lát sau, Mạc Cao mới gật đầu, nói:

- Nếu ta là lão sư nơi này, liền không thể từ chối nhiệm vụ học viện giao, sau này ngươi cùng ta luyện kiếm a.

- Được!

Lăng Hàn cũng không sao cả.

- Tiểu viện chung quanh đều không có người ở, ngươi tùy tiện tìm một cái ở đi!

Mạc Cao xoay người đi trở về.

- Cửa này không khóa, sau này tự ngươi đi vào, nhưng thời điểm ta đang luyện kiếm, nghiêm cấm quấy rối.

Lăng Hàn tỉnh queo, mang Hổ Nữu đi chọn nơi ở.

Khỏi phải nói, tiểu viện nơi này đều rách rưới, tro bụi tích tụ, hắn chọn một tiểu viện hơi tốt một chút, bắt đầu tổng vệ sinh.

Hổ Nữu cũng giúp đỡ, nhưng nàng tự nhiên không giúp được gì, bay nhảy đến tro bụi đầy trời, khuôn mặt nhỏ bé cũng thành mặt mèo, khiến Lăng Hàn không khỏi cười to.

Bận rộn nửa ngày, chí ít cũng thu thập ra một gian sạch sẽ, Lăng Hàn lại không có lập tức đi tìm Lưu Vũ Đồng, tin tưởng nàng sẽ chăm sóc Lăng Tử Huyên thật tốt.

- Có ai không?

Ngoài cửa truyền đến âm thanh, Lăng Hàn đi ra nhìn, là một thiếu niên chừng mười tuổi, đẩy một chiếc xe nhỏ, bên trong chứa một túi gạo, còn có chút thịt khô, rau dưa.

- Thịt! Thịt! Thịt!

Hai mắt của Hổ Nữu lập tức tỏa sáng, tung người nhào tới, dọa thiếu niên kia đặt mông ngồi trên mặt đất.

Đây là đưa lương, xem ra sau này cơm cũng phải tự mình nấu.

Lăng Hàn cười cợt, đi tới kéo thiếu niên lên, nói:

- Những đồ ăn này dùng cho mấy ngày?

- Mười ngày.

Thiếu niên nói.

- Sau mười ngày, ta lại đưa lương thực tới.

Lăng Hàn lắc đầu nói:

- Không đủ, một ngày còn tạm được.

- Một ngày?

Thiếu niên sợ hết hồn, nhìn nhìn Lăng Hàn, làm sao cũng không thấy đối phương có sức ăn lớn như vậy.

- Không có chuyện gì, ngươi cứ việc đưa tới, tiền không thành vấn đề.

Lăng Hàn cười nói.

- Học viện không có quy định mỗi ngày ăn bao nhiêu, chỉ là các ngươi thật sự ăn hết được sao?

Thiếu niên không thể tin được.

Lăng Hàn cũng không giải thích, kỳ thực ăn nhiều không phải hắn, mà là Hổ Nữu.

Sau đó thiếu niên dời đồ ăn trên xe xuống, nhanh chóng đẩy xe rời đi. Hổ Nữu lập tức vòng quanh bên người Lăng Hàn, dáng vẻ vội vã không nhịn nổi.

- Đừng nóng vội, còn chưa tới buổi tối!

Lăng Hàn cười nói.

Hổ Nữu không thích, chu cái miệng nhỏ, không ngừng nhe răng nhìn Lăng Hàn.

Lăng Hàn cười ha ha, nói:

- Ngày hôm nay không nấu cơm, chúng ta vào thành đi dạo, mua một ít chăn mền, quần áo cũng phải chuẩn bị thêm vài bộ, đi dạo xong liền ăn cơm.

- Thịt thịt thịt thịt!

Nghe được từ ăn, tiểu nha đầu lập tức nhảy lên, cảm giác không vui được quét đi sạch sành sanh.

Lăng Hàn mang theo tiểu nha đầu đi ra ngoài. Hắn đã xin phép Liên Quang Tổ, sau này tiểu nha đầu có thể ở chung với hắn, bằng không nếu để cho nàng ở ngoài học viện, hắn thật không biết ai có thể chăm sóc nàng được.

Hắn nắm tay Hổ Nữu, để tiểu nha đầu thích ứng chuyện dùng hai chân bước đi, mà không phải bò trên mặt đất.

- Nhanh đi xem, Chu Vô Cửu khiêu chiến Nam Cung Cực!

Vẫn chưa ra khỏi học viện, đã nghe có học sinh hấp tấp cho biết, có vẻ cực kỳ hưng phấn.

---------------