Ta Ở Tinh Tế Chấn Hưng Long Tộc

Chương 18



Bên tai truyền đến tiếng người nói chuyện, nhưng trong tai lại như có tiếng ù tai, ồn ào đến mức hắn không khỏi lắc đầu, cố gắng thoát khỏi âm thanh đó.

"Hắn hình như chuẩn bị tỉnh! Tiểu Hiển?"

Bạch Hiển hít sâu một hơi, trong lồng ngực truyền đến cảm giác khó thở, cảm giác đau nhức buồn bực, điều này làm hắn thở ra có chút khó khăn, có người giúp hắn nằm thẳng, sau đó một dòng nước ấm áp từ từ chảy vào miệng hắn, hắn cơ hồ có chút gấp gáp mà nuốt xuống.

Người nọ vội vàng múc thêm một thìa nữa: "Tiểu Hiển, uống chậm một chút!"

Bạch Hiển uống bảy tám lần mới dừng lại, tiếng động bên tai cuối cùng cũng ngừng lại, cuối cùng cũng có sức mở mắt ra, thở hổn hển nhìn bốn phía, bọn họ vẫn đang ở trong rừng, trước mặt là một đống lửa, bên trên có vẻ như đang nấu nước.

Hắn ngẩng đầu nhìn Trác Việt, trong mắt Trác Việt tràn đầy lo lắng và tự trách, Bạch Hiển phái Mạc Tư tới đây là vì muốn cứu hắn!

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Có trời mới biết lúc hắn bị Mạc Tư cứu đi đã vui sướng cỡ nào, nhưng khi nhìn thấy Mạc Tư run rẩy cõng Bạch Hiển trên lưng bay ra ngoài, nếu không phải tại hắn! Không phải phải vì hái khải minh thảo, bọn họ cũng không cần trả giá lớn như vậy!

Thiếu chút nữa hại chết Bạch Hiển, Trác Việt nghĩ đến điều này không khỏi cảm thấy sợ hãi, dùng tay ôm chặt lấy hắn, Bạch Hiển kêu lên một tiếng đau đớn, nở một nụ cười nhẹ: "Ca, nếu người tiếp tục ôm chặt ta như vậy, ta không thở được."

Trác Việt vội vàng buông tay, dìu hắn ngồi dậy: "Có cảm giác như thế nào, có muốn ăn chút gì không?"

Lúc này Bạch Hiển mới nhìn thấy được phía trên đống lửa không phải là nước, mà là đang nấu canh rau rừng, nhưng bây giờ bụng hắn như lửa đốt, không có cảm giác thèm ăn, hắn lắc đầu, ngẩng đầu nhìn trên cây, nổ lực nhìn xuyên qua đám cây là đoán xem bây giờ là lúc nào.

"Đã gần 6h rồi." Trác Việt nhìn ra ý nghĩ của hắn, trả lời.

Từ sơn động, bọn họ chạy ra ngoài một quãng đường dài, vượt qua vùng đất ngập nước bọn họ chọn một nơi cắm trại, Bạch Hiển đã ngủ gần 10 tiếng rồi.

"Tiểu Hiển! Ngươi rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!" Được cho là có chiến lực yếu nhất, Vương Kha bị Bạch Hiển nhắc nhở rời khỏi chiến trường sớm nhất, có thể xem như là người ít bị thương nhất, hắn tự giác nhận lấy nhiệm vụ tìm kiếm đồ ăn, mang theo hai con chim trĩ kinh hỉ nói: "A—— ngươi thực sự làm ta sợ muốn chết! Trời ạ, nhìn thấy ngươi cùng Mạc Tư như thế, tim ta muốn ngừng đập vậy!"

*Chim trĩ/ gà rừng Bạch Hiển cho hắn một nụ cười, ra hiệu hắn rất ổn, sau đó thu lại nụ cười, Mạc Tư!

Hắn chỉ nhớ rõ là mình đã thu hồi Mạc Tư vào Long đảo, còn hiện tại như thế nào thì hắn không rõ, trong đầu truyền đến thanh âm của Mạnh Chương: "Long chủ không cần lo lắng, ta đã chăm sóc nó rồi, hiện tại nó đang hồi phục, rất nhanh có thể khỏe lại."

Thanh âm của Mạnh Chương hoàn toàn ổn định, vậy quả thực là không có việc gì, Bạch Hiển nhìn thấy Mạc Tư đang ghé dưới tàng cây ngủ say, trong mắt đầu là đau lòng, bên chân đột nhiên chạm vào cái gì, cúi đầu cư nhiên là Lam Giáng.

Lam Giáng đã dài bằng cánh tay của hắn, Bạch Hiển cúi người xuống bế nó lên, hắn cũng không quên, lần này bọn hắn có thể trốn thoát được, không thể không có công của tiểu gia hỏa này.

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Lam Giáng vẫy đuôi, đặt vào tong ngực hắn một cọng cỏ rất quen thuộc, Bạch Hiển nghi hoặc nhặt lên, sau đó không thể tin nhìn nhìn Lam Giáng, nhịn không được bắt lấy nó hôn một cái: "Giáng nhi! Ngươi làm như thế nào vậy? Hả?"

Thời điểm Lam Giáng hiện thân đã vụng trộm nhổ một gốc khải minh thảo lúc đang uy hiếp cự mãng!

Cả người nó đều nổi lên màu hồng nhạt, vặn vẹo muốn thoát khỏi tay Bạch Hiển, đến khi cái đuôi đang vặn vẹo trên Bạch Hiển mất đi lực đạo, vụt qua như cái chạm của người yêu.

Bạch Hiển cười hôn nó hai cái, mới buông nó ra, ngồi xổm xuống sờ đầu Mạc Tư, nhẹ giọng nói: "Mạc Tư, ngươi ngoãn ngoãn dưỡng thương thật tốt nhé."

Hắn rời khỏi Long đảo, trong mắt Trác Việt chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, Bạch Hiển ngồi dậy, giả vờ lấy nó ra khỏi ngực hắn, đặt khải minh thảo vào trong ngực Trác Việt, trong mắt đối phương không thể tin được mà vui mừng, ngồi ở bên cạnh đống lửa: "Ta cũng uống một ngụm canh."

Trác Việt ở phía sau liên tục mở miệng, nhưng cuối cùng không nói gì, ánh mắt trở nên kiên định hơn, trong lòng anh hạ quyết tâm.

Bạch Hiển uống mấy ngụm canh nóng, cảm giác nóng rát trong bụng giảm đi đáng kể, hắn thở phào nhẹ nhóm, may mắn là xương cốt của hắn không bị thương, nếu không thì tệ lắm.

Mấy ngày kế tiếp, mấy người một mực ở ngoại quyển giúp hai người Bạch Hiển thu thập những thứ họ cần trong nhiệm vụ, lần này trải qua nguy hiểm trong rừng tầm nhìn của họ đã được mở rộng ra không ít, rất nhiều thứ bọn họ chưa từng gặp qua hoặc chưa từng tận mắt nhìn thấy, Bạch Hiển thả tiểu độc giao trước ánh mắt kinh ngạc của mấy người khác, nhưng không giải thích mình như thế nào đạt được ngự thú thứ hai này, chỉ là khi Lam Giáng sử dụng độc và kĩ năng trị liệu, làm cho mấy người họ lắp bắp kinh hãi, Bạch Hiển đã thu được không ít giá trị tín ngưỡng.

Thời điểm rời khỏi rừng sương mù, Bạch Hiển quay đầu lại nhìn một chút.

Vương Kha nghi hoặc hỏi hắn: "Làm sao vậy tiểu Hiển?"

Bạch Hiển lắc đầu cười, không có gì, chính là đối với cuộc sống sau này càng thêm mong đợi mà thôi, các loại động vật kì lạ sẽ nhanh chóng có được hình người. Sớm muộn có một ngày long tộc cũng sẽ xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Hai người từ lúc tốt nghiệp đến khi ra ngoài rèn luyện rồi về nhà, phải mất tầm 1 tháng, đơn đăng kí vào học viện cũng đã bắt đầu, Bạch Hiển ở trên tinh võng mở ra đơn đăng lý học tịch của chính mình, không chút do dự điền thiên huyền ngự thú học viện, ở phần giới thiệu vắn tắt điền Mạc Tư và Lam Giáng: cấp 20.

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Hắn biết được từ Trác Việt, người đã tốt nghiệp tại học viện là thiên huyền ngự thú học viện thu nhận chính là toàn bộ thanh thiếu niên tinh anh ở đế quốc, chỉ cần ưu tú một chút cũng được mọi người chú ý một chút. Mà Bạch Hiển quan tâm nhất chính là sự chú ý này, cho nên không chút che dấu cấp bậc của chính mình.

"Lộc cộc lộc cộc......."

Tầng hầm của Bạch gia là một phòng làm việc phi thường lớn, ở giữa là mấy cái ao sâu không thấy đáy, chung quang đặt các loại dược liệu.

Trong đó có một cái ao chứa đầy nước, trong nước có khải minh thảo đang tiến hành dung hợp, King Kong ăn vào thú hạch của ma thú kim hệ cấp 30 lại vừa ăn một nửa khải minh thảo còn lại, nó đang ngâm mình trong ao nước chấp nhận thứ thách để nâng cao tư chất của mình.

Nước trong hồ không ngừng cuồn cuộn kích thích máu thịt của King Kong, làn da nâu vàng của King Kong cũng chuyển sang màu đỏ, thỉnh thoảng nó lại kêu lên đau đớn.

Khi nước trong ao từ từ bình tĩnh lại, tác dụng của dược liệu gần như đã phát huy hết, trên làn da nâu vàng của King Kong xuất hiện một số sọc vàng, điều này có nghĩa là phương hướng phát triển trong tương lại của nó có thể hơi khác so với King Kong bình thường.

Đọc tại wattpad @Kat_5110

King Kong từ từ lấy lại bình tĩnh, nằm xuống bên bờ nước, trông rất thoải mái, lúc này những người bên cạnh mới thở phào nhẹ nhõm.

Một người phụ nữ xinh đẹp đang chải vuốt tóc của mình ghét bỏ bọn họ nói: "Ta đã nói với các người, chuyện đơn giản như vậy sẽ không xảy ra sự cố, nhìn các ngươi xem, một đám không có chí khí."

Trác Việt cười đến mức thâp phần ngu đần, "Hắc hắc, cảm ơn a di."

Trở lại Bạch gia, Trác Việt lập tức lấy tinh hạch cùng với dược liệu muốn Bạch phu nhân hỗ trợ thăng cấp một chút, vốn tinh hạch ma thú hệ kim cùng với khải minh thảo là tài liệu cần thiết để thăng cấp lên tam giai. Ai ngờ thời điểm thăng cấp được một nửa, King Kong đột nhiên biểu hiện triệu chứng bài xích, đem Trác Việt bên cạnh sợ tới mức bất động.

Bạch phu nhân có chút kinh ngạc, lập tức tra xét năng lượng trong cơ thể King Kong một lần nữa, phát hiện ra được một chút năng lượng hệ thổ còn sót lại, thuộc tính này đúng là không hợp, sẽ xảy ra tình huống bạo thể!

Bạch phu nhân lập tức từ nhà kho của Bạch gia lấy ra một khối đá, cho vào trong ao, đây là khối đá dùng để khống chế thổ nguyên tố khi thăng cấp lên tam giai, có tác dụng ngăn chặn bi kịch phát sinh!

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Sau khi xử lý xong, Bạch phu nhân hết sức thả lỏng ngồi bên cạnh, trong khi đó Bạch Hiển cùng với Vương Kha lại có bộ dạng hết sức khẩn trương, Bạch phu nhân nhịn không được nói đến.

Hai người đều nhịn không được cười cười, Bạch Hiển nhìn về phía bên cạnh, ngay từ đầu Bạch Hiển đã cùng thảo luận với Mạnh Chương hắn rốt cuộc có thể nhìn thấy được thuộc tính của ngự thú khác hay không.

Bạch Hiển đã thử một lần với King Kong, hai lần đầu tiên đều chỉ thấy được kim hệ. Sau đó, đột nhiên phát hiện ra năng lượng hệ thổ, trạng thái này vừa xảy ra, cũng chứng minh được Long chủ đối với việc tra xét thuộc tính bên trong là có thể.

Bạch Hiển từ bên ao đứng dậy, ánh mắt sáng ngời nhìn mẹ mình, động tác trên tay mẹ Bạch dần dần chậm lại, nghi hoặc nhìn hắn.

Bạch Hiển hết sức chân chó mà tiến đến bên cạnh mẫu thân, "Mẹ~ người có thể hay không dạy cho con kiến thức về bồi dưỡng* được không?

*hmm... cái chữ bồi dưỡng/đào tạo này, mình ko biết là nên dịch như thế nên mình sửa lại chữ bồi dưỡng,chứ chữ đào tạo hơi cứng ngắc. có khi mình cũng sẽ qua lại giữa hai chữ này chonó phù hợp với bối cảnh. 😊

Ngữ khí uyển chuyển của hắn làm cho Bạch phu nhân đánh một cái giật mình, "Được rồi con trai, bình thường một chút." Sau đó nàng nghiêm túc hỏi han, "Bồi dục sư đối với yêu cầu cảm nhận tinh thần lực hết sức cao, con xác định con có thể?"

Bạch Hiển vẻ mặt tự hào nói, "Tất nhiên là được! Ta vừa mới phát hiện ra có điều không đúng, vừa định nói ra, chính là phản ứng của người nhanh mà thôi!"

Bạch phu nhân ngạc nhiên nhìn hắn, nếu những gì Bạch Hiển nói là đúng thì có nghĩa là hắn rất nhạy cảm với việc cảm nhận thuộc tính, nếu không một người mà hắn chưa từng tiếp xúc qua thì làm sao có thể phản ứng nhanh như vậy.

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Bạch phu nhân cao hứng mà vỗ vai hắn, "Được! Vậy từ hôm nay bắt đầu theo ta học đi!"

Hai người bên cạnh nhìn hắn với vẻ mặt hâm mộ, bọn họ đối với cảm nhận thuộc tính không mấy nhay cảm, nhất là Trác Việt, bằng không bọn họ làm sao có thể không phát hiện sự dị thường của King Kong.

Bồi dục sư, kĩ năng hiếm có, thăng cấp khó khăn, muốn tìm được sư phụ rất khó khăn, chỉ có khi gia nhập hiệp hội bồi dục sư mới có khả năng tìm được, Bạch Hiển đã trực tiếp đạt được một bồi dục sư cao cấp, điều này thật đáng ghen tị.

Loại cảm giác này chỉ kéo dài hai ngày, sau đó hoàn toàn chuyển thành đồng cảm, hai người hoàn toàn không có phúc hậu mà ở bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình huấn luyện của Bạch Hiển.

Bạch phu nhân lần đầu tiên đối với hắn hoàn toàn nghiêm khắc, ép hắn cả ngày phải ghi nhớ tất cả tài liệu cần thiết để khống chế ngự thú sơ cấp và trung cấp, hắn nhất định phải quen thuộc đến mức phản xạ có điều kiện. Sau đó còn chộp tới một đống tiểu thú bắt hắn nhận biết thuộc tính, không đúng cũng không xử phạt, bất quá chỉ tăng lượng công việc lên gấp đôi mà thôi.

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Bạch Hiển khóc không ra nước mắt, đến khi vừa bắt đầu nhìn thấy ngự thú đã có thể cảm nhận được thuộc tính, đồng thời cũng có thể liên tưởng đến tài liệu liên quan, lúc này Bạch phu nhân mới vừa lòng.

Bạch Hiển nằm ở trên sofa cát ưu, vẻ mặt tuyệt vọng, Bạch phu nhân thả lỏng biểu tình, đi qua nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, "Động? Con không chống đỡ được nữa à?"

Bạch Hiển giơ lên một tay, làm bộ bộ dáng sạc pin, nhưng sau đó lập tức thất bại, thả xuống, "A......Mẹ, hôm nay vẫn còn huấn luyện sao?" Tuy chỉ là trưng cầu ý kiến, trên mặt đã tràn ngập cự tuyệt.

Bạch phu nhân buồn cười nhìn hắn, nàng biết, tốc độ dạy của mình dạo này quả thực quá nhanh, chính là không nghĩ tới tiểu tử này đối với cảm nhận thuộc tính cự nhiên lại mẫn cảm như vậy! Nắm vững nó rất nhanh chóng!

Sẽ rất đáng tiếc nếu không bồi dưỡng thiên phú tốt như vậy! Vì vậy mà nàng không ngừng tăng cường cường độ huấn luyện, làm cho Bạch Hiển suýt khóc, ngay cả khi ngủ hắn cũng đang nhắc tới phương pháp phối chế.

Quyết tâm nghiêm khắc hai ngày, Bạch phu nhân không thể tiếp tục nữa, nàng nhẹ giọng nói: "Ừ, không luyện nữa, sau này con có thể tự mình luyện tập nhiều hơn, không còn sớm, còn hai ngày nữa con đi nghỉ ngơi trước khi trước khi chuẩn bị sát hạch vào trường."

Bạch Hiển lập tức nhảy dựng lên nói: "A! Đơn đăng kí nhập học đã được phê duyệt chưa?" Mấy ngày nay hắn hoàn toàn quên mất chuyện đó, vội vàng mở tinh võng của mình lên kiếm tra, khi đang nhìn tới thông báo tuyển sinh, Vương Kha vừa lúc mở cửa chạy tới, ở cửa hưng phấn hô: "Tiểu Hiển! Đơn của người chắc chắn được thông qua!"

Bạch Hiển đã thấy được kết quả, cười nói: "Ừ, chúng ta có thể cùng đi chủ thành rồi."

Không ngờ, Vương Kha sắc mắt lại suy sụp, "Cái kia....Tiểu Hiển, người có thể phải tự mình đi trước, ta không thể đi cùng ngươi."

Hả? Bạch Hiển ánh mắt dò hỏi, Bạch phu nhân cũng nhìn hắn, hai người này từ trước đến nay chưa từng tách rời.

Đọc tại wattpad @Kat_5110

Vương Kha từ bỏ dáng vẻ ngốc nghếch vụng về, vẻ mặt kiên định nói: "Tiểu Hiển, thực lực hiện tại của ta hoàn toàn không đủ, lần huấn luyện ở rừng sương mù rèn luyện cũng bất quá chỉ tăng lên 3 cấp. Vẫn còn thời gian, ta muốn đi theo cha ta tới địa phương khác nhìn xem, thời điểm sát hạch nhập học, chúng ta còn có thể gặp nhau thời điểm tuyển sinh!"

Quyết tâm của hắn rất rõ ràng, Bạch Hiển cổ vũ hắn, "Được! Vậy quyết định rồi, ta đi trước thăm dò, sát hạch đi cùng ngươi!"

Mỗi người đều có mục tiêu của chính mình, đồng đội là lực lượng, cũng là cầu nối, Bạch Hiển hết sức cao hứng khi hắn quyết định như vậy, với thực lực được nâng cao, tỷ lệ vượt qua sát hạch tuyển sinh cũng có thể tăng lên rất nhiều.

Sự chia tay chỉ là để có một cuộc gặp gỡ tốt đẹp hơn, Bạch Hiển rất mong chờ điều đó.

- -----------------------------------------------------------------

Tác giả có điều muốn nói:

Ha ha ha ha, Tiểu Hiển lần đầu tiên bị mẫu hậu đè học tập a.