Sử Thượng Đệ Nhất Quỷ Tu

Chương 17



Chương 17:

Từ khi thoát khỏi phong ấn, Sư Vô Cữu chưa từng được nghỉ ngơi tốt bao giờ.

Trải qua cuộc sống sinh hoạt ngắn ngủi với Chu Trường Dung, đối phương suốt ngày làm cho hắn vừa tức vừa hận mãi, dù cho Sư Vô Cữu muốn nghỉ ngơi cũng không có cơ hội.

Bây giờ ở trong cái phòng vừa rách nát vừa nhỏ này, ngoại trừ ngủ cũng chẳng có gì chuyện để làm.

Sư Vô Cữu hiếm có rơi vào mộng đẹp.

"Ha ha ha, bản tọa có Sổ Sinh Tử trong tay, bọn phản bội kia, còn không mau đầu hàng?"

Sư Vô Cữu tay cầm Sổ Sinh Tử, không thấy rõ vẻ mặt của mấy người phía trước.

Bọn họ mặc trường bào, mười phần ma khí, có không ít tăng nhân mặc áo cà sa đứng ở bên cạnh.

Ở vùng thế giới này có đủ loại hình dạng pháp bảo tràn ngập màu sắc, ngoại trừ bọn họ, khắp nơi bốn phía đều không nghe thấy một chút âm thanh nào, đến cả một ngọn gió cũng biến mất không thấy.

Nhiều người như vậy, đều vây quanh hắn, đứng trước mặt hắn, nhìn không thấy đếm không hết.

Mà Sư Vô Cữu không một chút sợ hãi.

Hắn nhìn những người này, một bước không nhường.

"Sổ Sinh Tử ở trên tay bản tọa, mấy tên các ngươi có thể làm gì bản tọa?"

Những người kia không có động tĩnh.

"Sao nào, sợ chưa?" Sư Vô Cữu có chút đắc ý, có đại đạo thánh binh trong tay, những người này nhất định đã sợ đến động một cái cũng không dám động luôn rồi.

Những người kia vẫn không nhúc nhích, vây quanh hắn, nhìn hắn.

"Các ngươi... Các ngươi sao không nói chuyện?" Sư Vô Cữu lúc này cũng đã cảm thấy có chút không đúng.

"Nói chuyện đi!"

"Dù các ngươi không nói bản tọa cũng sẽ không tha cho các ngươi."

"Nói chuyện!"

Mấy người vây xem không những không mở miệng theo ý Sư Vô Cữu, mà còn chậm rãi tản ra.

Sư Vô Cữu tức muốn nổ phổi, cảm thấy mình bị bọn họ khiêu khích.

Được lắm, rượu mời không uống thích uống rượu phạt.

"Sống chết có số, Sổ Sinh Tử, mở!"

Sư Vô Cữu cầm Sổ Sinh Tử, dùng sức mạnh đại đạo thánh binh chuẩn bị tiễn bước mấy người này đi gặp Vô Thường Đạo Tổ.

Thật sự cho rằng hắn dễ ức hiếp?

Có Sổ Sinh Tử cường đại như vậy, đánh trực tiếp lên thân thể người nào người đó liền biến thành hư vô.

Tựa như, Sổ Sinh Tử trên tay mình là giả, không tồn tại vậy.

"Yêu Hoàng."

"** thánh nhân đã qua đời, ngươi cũng nên trở về nơi ngươi nên ở đi."

"Trở về đi."

"Sau này, sẽ không có người tiếp tục che chở ngươi."

...

Nực cười!

Bản tọa còn cần người khác bảo vệ? Bản tọa là Yêu Hoàng trời đất sinh ra, cha là trời mẹ là đất, ai thấy bản tọa mà không nơm nớp lo sợ?

Sư Vô Cữu muốn phản bác, nhưng những người kia trong chớp mắt đã biến mất không còn một ai.

"Hèn nhát, trở về cho bản tọa!"

Trở về!

Sư Vô Cữu đột nhiên mở mắt, tỉnh giấc từ trong mộng.

"... Vừa rồi nằm mơ cái gì vậy?" Sư Vô Cữu gõ gõ đầu, nhớ không nổi vừa nãy mình nằm mơ thấy gì, chỉ cảm giác uất ức cứ mãi quanh quẩn ở trong ngực, còn có chút vắng vẻ, làm cho hắn có chút khó chịu đựng.

"Chờ bản tọa trở về, gϊếŧ sạch mấy kẻ phản bội đó, đem thi thể bọn họ băm ra làm phân bón." Sư Vô Cữu hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc không còn tâm tư ngủ nghỉ gì nữa.

Khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một chút mà còn mơ đến uất ức như vậy, ngủ cái khỉ gì nữa?

Tên tiểu tử lừa đảo đâu?

Sư Vô Cữu nhìn một vòng, phát hiện Chu Trường Dung không ở.

Hắn hẳn là ngủ chưa được bao lâu đi.

Hoàn toàn không biết Chu Trường Dung mình đang mong nhớ, giờ này còn đang mưu đồ lừa người.

Trần Hóa Vũ?

Chính là người đứng đầu đại hội luyện đan, đồng thời còn là luyện đan sư lấy được Tam Xuân Đan.

Chẳng trách có thể phát hiện ra chỗ khác thường đan dược Ứng Trúc Xuân luyện chế.

Đến hay còn không bằng vừa khéo.

Vừa lúc!

"Thì ra là Trần đạo hữu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu." Chu Trường Dung trên mặt hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, "Ngươi chính là luyện đan sư mà người bạn kia của ta từng nhắc qua, quả nhiên lợi hại."

"Xin hỏi Chu đạo hữu, bằng hữu kia của ngươi là người phương nào?" Trần Hóa Vũ đối với người luyện chế đan dược trong miệng Chu Trường Dung cảm thấy tương đối hứng thú.

"Lâm Bạch." Chu Trường Dung nói ra tên đời này của Ứng Trúc Xuân. Cái tên Ứng Trúc Xuân vừa nghe liền biết có quan hệ không ít với Ứng Ngọc Xuân, cần phải bảo mật.

"A, là đứa nhỏ Lâm gia đối với đan dược rất có kiến giải." Trần Hóa Vũ cúi đầu đăm chiêu trong phút chốc, từ trong trí nhớ kéo ra được một người như vậy.

Nhớ tới lúc trước hắn cùng bằng hữu đi cương vực phương đông, có một thiếu gia Lâm gia dẫn theo theo một đứa nhỏ. Đứa bé này có thể phân biệt được rất nhiều đan dược lợi hại, hơn nữa kiến thức phi phàm, hắn lúc đó hiếm khi nổi lên suy nghĩ thu đồ đệ. Chỉ tiếc đứa nhỏ kia đối với Lâm gia trung thành tuyệt đối, không đồng ý rời đi, thêm vào Trần Hóa Vũ lúc đó không có tiếng tăm như bây giờ, không được Lâm gia coi trọng, chuyện bái sư vì vậy cũng không có tiếp đoạn sau.

Nếu tính toán thời gian một chút, đứa bé kia cũng đã trưởng thành, chắc chắn cũng là một luyện đan sư rất lợi hại.

"Đúng vậy." Chu Trường Dung phụ họa thêm, tạo ra sự kiện bằng hữu mất tích không rõ, còn mình thì đi tìm người không ngại vạn dặm xa xôi, "Không dối gạt gì Trần đạo hữu, ta có bệnh tật quấn thân lâu năm, rất nhiều đan dược đối với ta vô dụng. Chỉ có đan dược người bạn kia của ta thỉnh thoảng luyện chế ra mới có thể ngăn chặn một chút bệnh của ta. Ta tìm hắn, là vì hắn, càng là vì chính mình."

Trần Hóa Vũ nghe Chu Trường Dung nói lời "thành thật với nhau" như vậy, nhịn không được tin tưởng đối phương thêm mấy phần.

Nếu Chu Trường Dung nói mình chỉ tìm kiếm tung tích bằng hữu, sợ là hắn sẽ hoài nghi người này đang giả vờ "đạo đức tốt", nhưng nếu vì bản thân có bệnh mà tìm người, độ tin cậy sẽ cao hơn nhiều.

Luyện đan sư ngu Như Ứng Trúc Xuân nói chung cũng chỉ là số ít.

Đại đa số luyện đan sư, đều giống như Trần Hóa Vũ, đối với người xa lạ cảnh giác không ít, hơn nữa trên người còn mang theo các loại pháp bảo bảo vệ mình, sẽ không đến nỗi bị bắt nhốt luyện đan.

"Chứng bệnh trên người ngươi vô cùng quái lạ, nhìn khắp cương vực phương tây, có lẽ cũng chỉ có Thải Vân phu nhân mới có năng lực trị liệu cho ngươi." Trần Hóa Vũ quan sát trên dưới Chu Trường Dung hồi lâu, vẫn không thể nào nhìn ra một thân nồng nặc tử khí này đến cùng đã xảy ra chuyện gì.

"Tại hạ cũng có suy nghĩ như vậy." Vẻ mặt Chu Trường Dung có chút mất mát, "Nghe nói sắp đến ngày mừng thọ Thải Vân phu nhân, tại hạ cũng muốn đến thử vận may. Chỉ là tu sĩ ôm ấp suy nghĩ giống ta thực sự quá nhiều, chỉ riêng những người cùng ngồi trên chiếc thuyền này, đã có ít nhất ba phần mười tu sĩ như vậy."

Thải Vân phu nhân bây giờ đã là tu sĩ Đại Thừa đỉnh cấp, cũng chỉ còn cách một bước phi thăng.

Đại Thừa với Đại Thừa đỉnh cấp là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Lấy Chu Trường Dung làm ví dụ, sau khi nhận Ứng Trúc Xuân, tu vi hắn thành công tăng lên kỳ Đại Thừa, đó là nhờ sự tồn tại nghịch thiên của Quỷ Tinh Cửu Mệnh. Thêm vào sự trợ giúp của Sổ Sinh Tử, mới có thể giúp cho tu vi Chu Trường Dung nhảy ba cấp. Nhưng nếu hắn muốn phát huy thực lực thật sự của kỳ Đại Thừa cũng không dễ dàng, bởi vì tu vi bản thân hắn còn bao hàm sức mạnh Sổ Sinh Tử. Nếu hắn muốn tiến giai Đại Thừa đỉnh cấp, ít nhất còn phải thu thêm hai quỷ tinh nữa mới có thể.

Người ở kỳ Đại Thừa đỉnh cấp là người cách phi thăng gần nhất, vì vậy muốn nâng cao tu vi hơn nữa cũng đặc biệt gian nan.

Để Thải Vân phu nhân đạt tới Đại Thừa đỉnh cấp cũng mất gần năm trăm năm.

"Hơn nữa ta còn nghe nói, trong yến hội sinh thần Thải Vân phu nhân, cần phải có thiệp mời riêng biệt mới được vào." Chu Trường Dung vừa than thở, vừa dùng dư quang khóe mắt đánh giá Trần Hóa Vũ, "Thiệp mời đúng là có thể lấy, chỉ là muốn bộc lộ tài năng trong vô số tu sĩ mong được gặp Thải Vân phu nhân, sợ là cũng..."

Chu Trường Dung diễn vô cùng nhập tâm.

Trong tình cảnh này, cộng thêm những lời nói bệnh tật lúc trước làm nền, Trần Hóa Vũ nhìn một người như vậy còn biểu cảm sầu khổ trước mặt hắn, nhịn không được muốn ra tay giúp đỡ.

"Thật ra ta có thể dẫn ngươi đi." Trần Hóa Vũ quả nhiên đúng như ý Chu Trường Dung tiếp tục nói, "Chỉ là Thải Vân phu nhân có nguyện ý trị liệu cho ngươi hay không, cũng không phải chuyện ta có thể quản."

"Ôi chao, đây thật là đại ân." Sầu khổ trên mặt Chu Trường Dung quét một cái sạch sành sanh, "Trần đạo hữu, như vậy là đủ rồi, còn lại cứ để ta cùng Thải Vân phu nhân là được. Trần đạo hữu, có ngươi giúp đỡ như vậy, tại hạ thật không biết báo đáp thế nào, không bằng hành trình sau này, cứ để tài hạ lo liệu, được không?"

Trần Hóa Vũ có thói quen độc lai độc vãng, cũng không nguyện ý đồng hành cùng Chu Trường Dung.

Nhưng Chu Trường Dung đã quyết định mục tiêu, sao có thể để cho hắn đi dễ dàng như vậy?

"Tại hạ từ nhỏ đã biết một đạo lý, gọi là có qua có lại. Trần đạo hữu giúp ta đại ân, đối với ta không khác gì ân cứu mạng. Nếu Trần đạo hữu không cho ta trả lễ, tại hạ cũng không còn mặt mũi nào đi gặp Thải Vân phu nhân." Chu Trường Dung từng bước ép sát, "Hay là, Trần đạo hữu xem thường tại hạ, cho rằng tại hạ không thể chi trả lo liệu được cho một người?"

"Ta không phải có ý này." Trần Hóa Vũ thực sự không tìm được lý do từ chối, dù cho nói cái gì cũng bị đối phương bẻ lại, chỉ có thể đồng ý.

"Trần đạo hữu, bằng hữu kia của ta trước đây cũng đưa cho ta một ít đan dược khác, trên đường đi ngài cũng sẽ cảm thấy phiền chán, không bằng nghiên cứu một chút." Chu Trường Dung hào phóng lấy ra những đan dược khác Ứng Trúc Xuân luyện chế.

Hai mắt Trần Hóa Vũ sáng lên, không còn vẻ xấu hổ như trước nữa.

Đối với mấy luyện đan sư thiên tài này mà nói, có thể nhìn thấy đan dược của luyện đan sư ưu tú khác, là một chuyện gì đó vô cùng hứng thú.

Trần Hóa Vũ rốt cục đồng ý.

Đối phó với một luyện đan sư quái gở, dễ như ăn bánh.

Nếu ngay từ lúc đầu đã lấy đan dược ra, sợ là Trần Hóa Vũ sẽ không đồng ý lưu lại, quá lắm cũng chỉ muốn dùng thuốc đổi thuốc.

Chu Trường Dung vô cùng đắc ý trở về phòng, nhìn thấy Sư Vô Cữu không biết đã tỉnh từ bao giờ, đôi mắt xa xăm dõi theo hắn.

Bị Sư Vô Cữu nhìn chằm chằm như vậy, Chu Trường Dung thấy rất áp lực.

"Hình như Sư tiền bối có chuyện muốn nói?"

"Ngươi đã có một quỷ tinh luyện đan sư, không cần người thứ hai." Sư Vô Cữu nhìn hành động Chu Trường Dung từ đầu tới đuôi, thực sự không hiểu Chu Trường Dung muốn gì.

"Ta coi trọng không phải bản lĩnh luyện đan của Trần Hóa Vũ, mà là thân phận của hắn mà thôi." Chu Trường Dung nói rõ ràng suy nghĩ của mình, "Trần Hóa Vũ là luyện đan sư nổi danh nhất cương vực trung bộ, dù hắn đi tới đâu cũng sẽ có người kính trọng. Lần này chúng ta muốn đi cương vực phương tây, nếu có một đầu lĩnh như thế, chúng ta không chỉ có thể bớt đi đường vòng, mà còn có thể che giấu thân phận dưới danh tiếng của hắn, đối với chúng ta, trăm lợi không hại. Hơn nữa hắn thường hay đi ngao du xung quanh, đối với đủ loại đại năng trong cương vực phương tây cũng có chút hiểu biết, ta không cần phải đi khắp nơi tìm hiểu tin tức."

Đương nhiên, chờ đến khi đến cương vực phương tây, Trần Hóa Vũ còn có tác dụng gì, vậy thì phải nhìn mọi chuyện phát triển sau này. Mang theo một người như vậy, khẳng định có tác dụng rất lớn.

Lúc trước ở Xuân Đằng tiểu trấn, bởi vì Sư Vô Cữu quá mức coi thường hắn mà không cẩn thận lộ ra manh mối, nhưng đến cương vực phương tây, sợ là Sư Vô Cữu một chút cũng không hé răng, chỉ một lòng muốn xem kịch hay của hắn.

Sư Vô Cữu không nhờ cậy được, Chu Trường Dung dĩ nhiên phải tìm một người đáng tin giúp đỡ mới được.

Bởi vì hắn thân đơn thế cô, tránh không được Sư Vô Cữu xem thường.

Bị người đầu óc trống trơn như Sư Vô Cữu xem thường, dù chỉ nghĩ một chút thôi Chu Trường Dung cũng cảm thấy không thể tiếp nhận nổi.

"Chỉ mới gặp gỡ lần đầu, ngươi đã nghĩ cách lợi dụng người ta sạch sẽ từng tấc từng tấc như vậy?" Sư Vô Cữu nhất thời không biết nên kinh ngạc Chu Trường Dung vô liêm sỉ hay phỉ nhổ Chu Trường Dung đê tiện mới đúng.

"Con người ở trên đời, một chút giá trị lợi dụng cũng không có, mới là phế vật." Chu Trường Dung ngữ khí ôn hòa, hoàn toàn không ý thức được lời mình nói ra mất tình người cỡ nào, "Có giá trị, mới được người công nhận. Như Sư tiền bối ngài đây mạnh mẽ xuất chúng, nhất lực phá vạn pháp, đương nhiên không cần âm mưu quỷ kế, có thể hành sự tùy ý. Nhưng chẳng lẽ ngài sẽ để ý đến cục đá ngươi dẫm chân lên, sẽ để ý đến cỏ dại ven đường? Với ngài mà nói, chỉ có Sổ Sinh Tử mới là đồ vật ngươi để trong mắt. Mà trên người tại hạ có báu vật, lúc nào cũng có thể chết, tránh không được phải suy nghĩ nhiều một chút."

"Nghĩ nhiều như vậy, cũng không sợ tiêu hao tâm thần sớm đi chầu Vô Thường Đạo Tổ?" Sư Vô Cữu nhịn không được rủa một câu. Chu Trường Dung cả ngày suy nghĩ vớ vẩn, cả người trang bị đầy đủ tâm nhãn.

"Sao có thể?" Chu Trường Dung không biết Sư Vô Cữu sao lại quan tâm như vậy, nhưng mà hắn cảm thấy chuyện này cũng không khó, "Phân tích một chút tin tức mà thôi, đơn giản giống như ăn cơm uống nước, hao tâm tốn sức chỗ nào?"

Tu sĩ tu chân giới tương đối đơn giản, bởi vì bọn họ sống lâu, hơn nữa đều có một mục tiêu là nỗ lực tu hành phi thăng, cho nên mới xảy ra hiện tượng dễ bị lừa. Mà người hiện đại bởi vì không có mục tiêu, tuổi thọ ngắn, đương nhiên phải ở trong cuộc đời ngắn ngủi này chơi các loại trò gian.

Chu Trường Dung kiếp trước vì sinh tồn, mới thật sự là tiêu hao tâm lực.

So sánh với lúc đó, bây giờ giống như trò trẻ con.

Đơn giản?

Tuy rằng nhân tộc bản tọa từng gặp đúng là không nhiều lắm, nhưng mà nhân tộc như tên tiểu tử lừa đảo này, chắc là cũng không có mấy ai.

Nếu như ai ai cũng giống như Chu Trường Dung, sợ là Tầng trời Tiêu Dao của yêu tộc bọn họ cũng bị nhân tộc chiếm lấy luôn rồi, còn có chỗ nào cho bọn họ đặt chân chứ?

Chủ nhân Sổ Sinh Tử chọn, có lẽ cũng không phải chọn bừa.

Nếu Chu Trường Dung không cẩn thận, sao có thể che giấu tin tức về Sổ Sinh Tử nhiều năm như vậy?

Nếu đã tỉnh, Sư Vô Cữu dứt khoát không ngủ nữa.

Hắn đã tìm được chuyện vui hơn.

Đó chính là nhìn Chu Trường Dung thỉnh thoảng đi dụ dỗ Trần Hóa Vũ, có lúc Chu Trường Dung không tự thân chiến đấu, mà là đi tìm Ứng Trúc Xuân trong Sổ Sinh Tử thảo luận tỉ mỉ, đề tài là làm sao để Trần Hóa Vũ không chú ý cũng sẽ không hoài nghi vân vân.

Một tên có tâm bẫy vô tâm.

Hành trình đi tới cương vực phương tây gần nửa năm, Trần Hóa Vũ cũng đã xem Chu Trường Dung là tri kỷ cả đời.

Sư Vô Cữu đột nhiên cảm thấy mình vẫn khá tốt.

Nếu tu vi mình không cao hơn Chu Trường Dung nhiều như vậy, sợ là cũng bị Chu Trường Dung lừa gạt không thấy lối ra.

Ở đây diễn kịch và xem kịch, cương vực phương tây, đã tới.

Tác giả có lời muốn nói:

Sư Vô Cữu: Bản tọa chưa từng thấy ai vô liêm sĩ như vậy!

Chu Trường Dung (im lặng trầm tư): Tính kế lừa người rất khó? Không phải chỉ đơn giản như ăn cơm uống nước sao?