Sự Thân Mật Bất Ngờ

Chương 43



Tim Thân Nhiên đập mạnh do áp suất trong thang máy tăng lên. May mắn thay, thang máy dừng lại khi lên đến tầng 15, số tầng 16 thì hiển thị một nửa trên bảng điện tử. Triệu Tế Vũ cảm thấy tay mình có hơi ươn ướt.

Cũng không biết là tay ai đang đổ mồ hôi. Triệu Tế Vũ nhìn sắc mặt hơi tái của Thân Nhiên nói: "Không sao đâu, đưa điện thoại cho tôi."

Cảm giác bị đè nén nãy giờ dường như vẫn còn đọng lại trong cơ thể, Thân Nhiên tựa người vào thành thang máy, cũng không với tay lấy được điện thoại trong túi quần.

Triệu Tế Vũ đành phải thò tay vào túi quần jean của cậu. Vừa lấy điện thoại ra, trên màn hình đã thấy có cuộc gọi đến.

Sau khi hắn nhấn bật loa ngoài, giọng nói đầy sự lo lắng của Lý Đình vang lên: "Thân Nhiên, các cậu không sao chứ?!"

"Không sao đâu", Triệu Tế Vũ bình tĩnh trả lời, "Vừa rồi chuyện gì đã xảy ra vậy?"

"Thợ sửa nói rằng động cơ bị hỏng, hiện giờ nó đã dừng lại rồi. Họ đã sử dụng thiết bị phanh khẩn cấp." Lý Đình nghe thấy giọng nói của Triệu Tế Vũ ở bên kia điện thoại, liền nói: "Các cậu đợi thêm một lát nữa, họ nói rằng có thể thử mở cửa ở tầng đang dừng."

"Được."

"Vậy thì đừng cúp máy, có chuyện gì thì chúng tôi có thể liên lạc với hai người ngay lập tức."

Triệu Tế Vũ đặt điện thoại di động xuống, ghé vào tai Thân Nhiên nói bằng giọng chỉ có hai người nghe được: "Cậu nghe thấy rồi đấy, không sao đâu."

Hô hấp của Thân Nhiên hơi dồn dập, một lúc sau cậu mới gật đầu nhìn con số trên bảng điện tử.

Lần vọt lên này còn đáng sợ hơn cả việc rơi xuống lúc nãy. Cậu vẫn nhớ đến một tai nạn mà cậu từng nghe trước đây. Thang máy va chạm dữ dội, sau khi lên đến tầng cao nhất thì rơi xuống đột ngột. Lúc đó chỉ có một người đàn ông trong thang máy và anh ta đã không qua khỏi.

Cậu vẫn không thể nào quên được những hình ảnh về cảnh tượng tai nạn đó.

Thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện từ điện thoại di động, cậu có thể nghe được tình hình có tiến triển nên dần dần cảm thấy thoải mái hơn.

Chịu đựng như vậy hơn mười phút, cửa thang máy đóng kín cuối cùng cũng được dụng cụ cạy mở ra, lúc này mới có thể nhìn rõ bên ngoài, hóa ra thang máy bị kẹt giữa tầng 15 và tầng 16.

Khi cửa thang máy mở đủ rộng cho một người chui ra, Triệu Tế Vũ buông tay cậu ra trước, nhắc nhở cậu đứng dậy.

Mặt sàn ở phía trên nằm ngang ngực cậu. Lý Đình và một người đàn ông khác đưa tay định kéo cậu lên nhưng cậu không nhúc nhích mà quay lại nói với Triệu Tế Vũ: "Cậu lên trước đi."

"Eo của cậu bị thương, đừng cố nữa."

Triệu Tế Vũ nói xong liền ngồi xổm xuống, ôm đùi cậu nâng lên. Sau khi Thân Nhiên lên được phía trên nhờ có thêm sự trợ giúp của người bên ngoài, cậu lập tức đưa tay hướng về phía Triệu Tế Vũ: "Cậu mau lên đây đi!"

Triệu Tế Vũ không cho cậu sử dụng một chút lực nào. Hắn chống hai tay lên sàn phía trên để mượn lực, hai người thợ bảo trì hai bên kéo hắn. Thân Nhiên ở bên cạnh phụ giúp, khi cậu nhìn thấy cơ thể của Triệu Tế Vũ đã gần lên phía trên hết thì thang máy đột nhiên lại rơi xuống một chút, Thân Nhiên vội vàng kéo chân Triệu Tế Vũ ra, suýt chút nữa thì bị kẹp rồi.

Cửa thang máy hẹp đi hơn một nửa, Thân Nhiên lau mồ hôi lạnh trên trán, Lý Đình ở một bên hỏi bọn họ có bị thương không, cậu lắc đầu hỏi Triệu Tế Vũ: "Cậu không sao chứ? "

Người trước mặt nhìn cậu với ánh mắt nóng bỏng, sau đó hắn đưa tay xoa xoa mái tóc rối bù của cậu: "May mà cậu kéo tôi lại, không sao nữa rồi."

Thân Nhiên ngồi trên mặt đất, sự căng thẳng dồn nén trong lồng ngực cuối cùng cũng được giải thoát, toàn thân như kiệt sức. Lý Đình quan tâm hỏi bọn họ thêm vài câu, quản lý cũng xin lỗi. Thân Nhiên không muốn nói thêm gì nữa, lúc này cậu chỉ thấy vô cùng đói, rất muốn ăn thịt nướng.

Cả hai đều im lặng đi xuống cầu thang bộ, nhưng Thân Nhiên đã bước hụt hai lần. Triệu Tế Vũ đi trước cậu, hắn thấy vậy thì quay người lại đưa tay về phía cậu: "Có muốn nắm không?"

Thân Nhiên nhìn chằm chằm bàn tay đưa ra, cậu nhớ tới cảm giác vừa rồi khi nắm lấy nó, nguồn sáng trong cầu thang yếu ớt, Triệu Tế Vũ nhìn không rõ cảm xúc của cậu, chỉ có thể nhìn thấy cậu quay đi, khẽ lắc đầu.

Trở lại xe, Triệu Tế Vũ lấy trong cốp xe ra hai chai nước điện giải, đưa một chai cho Thân Nhiên.

Thân Nhiên tu gần hết chai, nhìn dòng xe cộ tấp nập và người đi bộ hai bên đường, trong lòng cậu có một cảm giác khó hiểu, cứ như bản thân vừa sống sót sau thảm họa vậy.

Cửa xe bên cạnh mở ra, Triệu Tế Vũ ngồi vào. Cậu nhìn sang người đang thoải mái tựa vào lưng ghế bên cạnh, cậu tự hỏi nếu lúc nãy trong thang máy chỉ có mình cậu thì sẽ như thế nào.

Kể từ khi cha qua đời, cậu luôn cố gắng không dựa dẫm vào người khác.

Nhưng người này thực sự có thể làm bạn với cậu mãi mãi sao?

Câu hỏi mà Trịnh Minh Kim hỏi cậu khi đang ăn lẩu tối hôm đó lại vang lên trong đầu.

Trịnh Minh Kim hỏi cậu có thích Triệu Tế Vũ không.

Lúc đó cậu đáp lại ngay "thần kinh" mà không hề suy nghĩ.

Cậu và Triệu Tế Vũ như hai người đến từ hai thế giới khác nhau, nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, mối quan hệ của họ sẽ không như bây giờ, huống chi Triệu Tế Vũ cũng chưa bao giờ nói thích cậu.

Thân Nhiên?

Người bên cạnh vỗ nhẹ vào vai cậu, kéo cậu thoát khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ: "Giờ cậu định ăn gì?"

Khi ra khỏi thang máy, cậu đói và muốn ăn thịt nướng, nhưng lúc này cậu không còn muốn ăn gì nữa.

Thân Nhiên bỏ chai nước vào kệ trên thành cửa rồi tựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

"Tùy cậu thôi," cậu nói, "Cái gì cũng được."

Hôm nay là một ngày rất mệt mỏi. Cậu về nhà thì đi tắm ngay, vừa ra ngoài liền nghe thấy Triệu Tế Vũ đang gọi mình ở phòng khách. Cậu đi tới thì thấy trên bàn trà có thuốc xịt tan máu bầm và cao dán. Mấy thứ nay là thứ mà cậu đã sử dụng trong hai ngày qua, Triệu Tế Vũ vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh trên ghế sofa, bảo cậu nằm xuống để hắn xoa giúp cậu.

Cậu cầm thuốc lên, nói rằng sẽ tự thoa rồi vào đi về phòng, đóng cửa lại cũng không nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo, cậu liền vặn khóa cửa, xoa thuốc rồi ngủ thiếp đi.

Hai ngày tiếp theo, đồng nghiệp đổi ca với cậu nên cậu gần như ở cửa hàng tiện lợi cả ngày, bình thường một hai giờ sáng mới về nhà.

Không biết Triệu Tế Vũ đang bận việc gì, hai ngày nay cậu hầu như không gặp hắn. Lúc cậu đang ăn cơm hộp, lướt xem điện thoại thì thấy tin nhắn của Trịnh Minh Kim rủ cậu đi xem một trận bóng rổ đường phố vào tối nay.

Đã lâu rồi cậu không đi xem trận đấu với Trịnh Minh Kim nên cậu nhắn tin cho Triệu Tế Vũ nói rằng cậu sẽ không về nhà ăn tối, phải hơn một tiếng sau Triệu Tế Vũ mới trả lời một chữ "Được".

Thân Nhiên nhìn chữ này thì khựng lại, sau đó lại có khách hàng đến tính tiền, cậu đành cất điện thoại di động vào ngăn kéo phía dưới quầy thu ngân, mãi đến khi tan ca mới lấy ra.

Sau khi mở khóa màn hình, cậu phát hiện mình chưa thoát khỏi khung chat của Triệu Tế Vũ. Thân Nhiên xem lại tin nhắn rồi gọi điện cho Trịnh Minh Kim để hỏi địa điểm ở đâu.

Trận đấu bóng rổ đường phố tối nay do một diễn đàn địa phương tổ chức, tất cả những người đăng ký đều là những người đam mê bóng rổ nghiệp dư, các đội bốc thăm ngay tại chỗ.

Ưu điểm của loại hình thi đấu này là cách tổ chức đơn giản, không yêu cầu cao về địa điểm, thời gian, nhân sự, người tham gia và khán giả đều rất thoải mái.

Lúc Thân Nhiên đến đã rất náo nhiệt, tuy là một trận đấu nghiệp dư nhưng trên khán đài hai bên vẫn có rất nhiều khán giả ngồi. Trịnh Minh Kim đã mua trước thức ăn của McDonald, khi cậu ngồi xuống đưa cho cậu một cái hamburger và nước coca.

Thân Nhiên nhìn chằm chằm vào ly coca cắm ống hút, động tác có hơi khựng lại, Trịnh Minh Kim ngước mắt lên nhìn xung quanh, cho rằng cậu muốn nói gì đó nên hỏi: "Làm sao?"

"Không có gì." Thân Nhiên nhấp vài ngụm nước rồi mở burger thịt bò ra ăn, Trịnh Minh Kim cũng lấy phần ăn của mình ra, hai người cùng nhìn các cầu thủ ở giữa sân.

"Mấy ngày nay sao rồi?" Trịnh Minh Kim hỏi.

Thân Nhiên cắn ống hút, lơ đãng nói: "Cũng khá tốt."

"Vậy là cậu định sống với người ta cho đến khi năm học bắt đầu à?"

Chỉ còn mấy ngày nữa là khai giảng, Thân Nhiên im lặng xem như đáp lại, Trịnh Minh Kim lại nói thêm: "Cậu còn chưa nói cho tôi biết tên người ta là gì."

Người bên cạnh ho sặc sụa.

Thân Nhiên bị sặc coca, Trịnh Minh Kim vỗ nhẹ vào lưng cậu, lấy khăn giấy giúp cậu, sau khi thấy cậu đỡ hơn thì mới nói: "Sao cậu bất cẩn thế, không sao chứ?"

Thân Nhiên lắc đầu, vẻ mặt có chút xấu hổ, cậu đứng dậy nói: "Tôi đi rửa tay."

Bị gián đoạn một lúc như vậy, lúc cậu quay lại thì trận đấu đã bắt đầu, Trịnh Minh Kim cũng không hỏi thêm gì nữa, hai người cùng nhau xem trận đấu. Tuy nhiên, so với sự chú tâm của Trịnh Minh Kim thì dường như Thân Nhiên có hơi mất tập trung.

Nửa sau trận đấu, Trịnh Minh Kim ra ngoài nhận điện thoại. Sau khi trận đấu kết thúc, cậu ta bảo Thân Nhiên cùng đến quán ăn gần đó ăn khuya.

Khi đến nơi, Trịnh Minh Kim nhìn trái nhìn phải, chọn một bàn có người ngồi rồi bước tới.

Thân Nhiên lên tiếng nhắc là bên ngoài vẫn còn chỗ trống nhưng lại thấy cậu ta chủ động chào hỏi cô gái trẻ ngồi ở bàn này. Cô gái mặc quần jeans ngắn, áo thun trắng cột thắt ngang eo, tóc đuôi ngựa buộc cao, nét mặt trông khá dễ thương. Cô cũng vẫy tay với Trịnh Minh Kim, sau đó ánh mắt rơi vào khuôn mặt của Thân Nhiên rồi mỉm cười ngọt ngào.

Trịnh Minh Kim ngồi xuống, đè lên vai Thân Nhiên, cũng không giải thích gì với Thân Nhiên mà hỏi cô gái: "Em đợi đã lâu chưa?"

"Không lâu," cô gái lắc đầu, tóc đuôi ngựa sau lưng hơi đung đưa, cô nhìn Thân Nhiên, có hơi xấu hổ nói: "Là do em đến sớm."

"Đã gọi món chưa?" Trịnh Minh Kim lại hỏi.

"Vẫn chưa ạ, em muốn đợi các anh tới rồi cùng gọi." Cô gái cầm thực đơn bên cạnh đẩy đến trước mặt Thân Nhiên, "Đàn anh Thân Nhiên, anh xem xem muốn ăn gì ạ?"

Thân Nhiên hoàn toàn không quen biết gì cô gái này nhưng cô vẫn có thể gọi tên cậu. Cậu không cầm thực đơn mà chỉ liếc nhìn Trịnh Minh Kim, sau đó Trịnh Minh Kim mới bắt đầu giới thiệu: "Đây là Vương Nhân, đàn em học dưới chúng ta một khóa, hôm nay em ấy rảnh nên tôi rủ đi ăn với chúng ta."

Mặc dù Trịnh Minh Kim không nói rõ ràng nhưng từ bữa ăn này, Thân Nhiên làm sao có thể không hiểu được ý định của Trịnh Minh Kim và Vương Nhân.

Khi ăn xong, trong lúc Vương Nhân đi vệ sinh, Thân Nhiên nghiêm mặt hỏi Trịnh Minh Kim có ý gì, cậu ta kéo ghế đến bên cạnh, thấp giọng thuyết phục: "Đừng tức giận mà, Vương Nhân dù sao cũng là đàn em khóa dưới, mấy hôm trước em ấy xem trận bóng của cậu, nhờ tôi giúp đỡ để đi ăn với cậu một bữa đấy."

Thân Nhiên hạ giọng nói: "Đừng nói với tôi là cậu không đoán được em ấy đang nghĩ gì."

Em ấy nói em ấy không bận tâm chuyện xảy ra giữa cậu và Lý Đình. Em ấy cũng nói là trước đây đã thích cậu rồi, chưa kịp tỏ tình thì cậu đã ở bên Lý Đình mất rồi. Bây giờ cậu đang độc thân nên em ấy muốn thử thêm lần nữa." Trịnh Minh Kim giải thích. Cậu ta nhìn vẻ mặt nóng nảy của Thân Nhiên thì lại nói tiếp, "Tôi thấy cậu với cái người mà tôi không biết là ai kia cũng không tới đâu, cậu cũng chẳng nói sẽ ở bên người ta nên tôi mới giúp em ấy."

"Nhân tiện." Trịnh Minh Kim lại nhắc tiếp: "Cậu vẫn chưa nói cho tôi biết tên người kia đâu."

Thân Nhiên lảng tránh ánh mắt của bạn mình, cậu đang định bịa ra một cái tên để qua mặt thì điện thoại di động trong túi quần đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người trước.

Cậu lấy điện thoại ra, Trịnh Minh Kim ở bên cạnh cũng nhìn thấy ba chữ Triệu Tế Vũ trên màn hình, sau đó Thân Nhiên nhấc máy. Không biết Triệu Tế Vũ nói gì, lúc đầu Thân Nhiên nói không hai lần, rồi mới dịu giọng nói nhỏ: "Vậy cậu đến đây đi, để tôi gửi định vị cho cậu."