Sói Săn Mồi

Chương 170: Ma Tôn (20)



“Dám vi phạm quy củ Kim Sơn đại hội! Chết!” Phía dưới, mười tên lão giả trong tài cũng kịp phản ứng, chúng hét lên đang định động thân ngăn chặn bọn không biết sống chết này nhưng ngay tại lúc này trước mặt chúng không biết từ lúc nào xuất hiện vài trái lưu đạn đã rút chốt.

“Uỳnh!” Lựu đạn nổ, mười lão giả cao thủ không thể không lùi ra sau nửa bước động nội khí chống lại sóng xung kích.

Đến khi khói tan, ai nấy cũng ngẩn ngơ nhìn lên võ đài…….Vũ Lập Kiếm cùng đám hắc y nhân thân hình tiêu thất, lão giả trọng tài ban nãy bị hai gã hắc y chặn lại giờ đã thành một cái xác cứng đờ, cả người tím tái…….là độc…..lão cứ vậy mà bị đối phương dùng độc gϊếŧ.

“Khò……..khò………” Trong cái sự tĩnh lặng sau khi cuộc cướp người diễn ra, cái âm thanh ngáy đều đặn của Long to rõ đến lạ thường…….ai nấy cũng không nhịn được đưa mắt nhìn về phía chỗ đám người Thập Lục Tháp……..hơn chục quả lực đạn nổ mà hắn vẫn còn ngủ, có đánh chết họ cũng không tin nhưng lại không dám không tin.
“Đông lão, tiếp theo?” Sau một hồi, ba mươi lão giả trọng tài đã tụ lại………..ban nãy chỉ có mười lão giả trọng tài ở đương trường, số còn lại là ở xa không kịp lao tới tiếp ứng………..ai nấy đều nhìn về phía một lão già bạch y………..lão là trọng tài trưởng của Kim Sơn đại hội năm nay.

Lão già được gọi là Đông lão liếc nhìn mọi người rồi đưa ánh mắt về phía đám Thập Lục Tháp một hồi, sau đó nói:

“Nếu không tiếp tục thì các ngươi có gánh được hậu quả?” Đông lão nói bâng quơ nhẹ nhàng nhưng khiến đám lão già trọng tài giật thót, tên điên kia đã nói ‘kẻ nào làm loạn sẽ bị nghiêm trị’……chưa biết nghiêm trị của hắn là gì cơ mà từ lúc bắt đầu đến giờ chí thấy hắn……..gϊếŧ người.

Diêm Vạn Sát bàng quang trước mọi việc, hắn chậm rãi ôm cổ tay đi về một chỗ khuất người bắt đầu tự chữa thương………hắn cũng không cô đơn vì khi hắn vừa xuống đài, ngay lập tức có hai kẻ không biết từ đâu xuất hiện cạnh người hắn làm nhiệm vụ canh gác…….coi bộ thân phận hắn cũng không hề nhỏ……tất cả đều lọt vào mắt đám Hộ Pháp của Long.
“Đại nhân…..tên Diêm Vạn Sát đó chúng ta xử lí thế nào?……” Một tên Hộ Pháp ghé vào tai Long xin ý kiến.

“Để sau đi…….ta là có khách rồi…..” Long đang ngủ bỗng hai mắt mở ra, hắn đưa ánh mắt nhìn lên bầu trời nói………

“Hừ! Lão phu Đoàn gia Đoàn Chấn Hải nghe bảo có kẻ khi dễ Đoàn gia ta nên phải đến đây xem thử kẻ nào có đảm lượng to đến thế……” Một lão già khuôn mặt dữ tợn xuất hiện đường trường làm mọi người thất kinh, lão mặc bộ đồ màu bạc giản đơn, trên thắt lưng là ngọc bội màu xanh có chữ Đoàn nạm vàng.

“Là một trong các lão tổ của Đoàn gia, xem ra lần này Đoàn gia là muốn chơi lớn”

“Hắc……không phải khi nãy Dâʍ Ma còn bá đạo sao, trước mắt vị này để coi hắn còn có lá gan đó không!”

Lão già xuất hiện khiến đám võ giả xì xầm nghị luận, đa số đều vẻ mặt hả hê nhìn về phía đội ngũ Thập Lục Tháp.
“Vù!!!!!! Haha, Đoàn huynh đến thật sớm nha, lão đệ Kim gia Kim Thiền Sư cũng mạo nguội đến đây vì nghe bọn vãn bối báo là có người đánh váo mặt Kim gia ta nha……..” Lại thêm một lão già xuất hiện, gương mặt lão tươi cười nói chuyện với Đoàn Chấn Hải nhưng trong mắt lại âm lãnh lóe lên sát ý.

“Kính chào lão tổ……….” Thấy hai lão già hiện thân, hai gã đứng đầu đội ngũ Đoàn gia và Kim gia không dám chậm trễ vội tiến lại hành lễ, trên mặt kẻ nào cũng hưng phấn vui vẻ.

…….chỗ Thập Lục Tháp……đám Hộ Pháp vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm hai lão già vừa xuất hiện, chúng biết là Đoàn gia và Kim gia đây là muốn ra tay với Dâʍ Ma trưởng lão nhằm lấy lại uy thế của gia tộc.

“Đại nhân, ngài xem……” Một tên Hộ Pháp quay sang Long thầm thì ý bảo hắn tạm rút khỏi vũng nước đục này.
“Hà hà! Khách đã đến mà chủ còn chưa ra mặt thì sao coi được…….đi…….chúng ta ra tiếp khách…..” Long cười ha hả dẫn đầu bảy tên Hộ Pháp đi lên võ đài trong hàng nghìn ánh mắt xem thường xung quanh, đến giờ mà thằng này còn cái vẻ đạo mạo.

“Hắc hắc! Đại hội năm nay sao lại long trọng quá mức thế này……..hai vị lão tổ của Đoàn gia cùng Kim gia lại ngự giá thân chinh đến làm cho Ngụy mỗ đây quả thật là bất ngờ…..” Long đứng trước mặt hai lão giả cười nói.

“Dâʍ Ma Ngụy Siêu! Vừa nãy ngươi vừa nói gì….mau mau nói lại một lần cho hai vị lão tổ nghe thấy……” Gã trung niên lĩnh đội Đoàn gia lần này nhìn Long cười lạnh.

“Ôi….ta có nói gì sao? Dạo này đêm nào ta cũng phải lo cày cấy duy trì nói giống cho nên khá mệt mỏi, đầu óc trở nên mộng mị quá đi thôi……..e hèm, thật là không nhớ nỗi mà……các ngươi ban nãy có nghe thấy ta nói gì không?” Long giở bộ mặt ngây thơ vô số tội ra, hắn quay đầu hướng mấy tên Hộ Pháp nói.
Đám Hộ Pháp sửng sốt, chúng hai mắt nhìn nhau…..đầu óc xoay chuyển nhanh chóng hiểu được tình hình vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.

“Không nha, đại nhân không có nói gì nha…..”

“Ta cũng không hề nghe thấy!”

Đám Hộ Pháp vội vàng thề thốt…….nhận được ánh mắt tán thưởng của Long, chúng đều mừng rỡ thở dài một hơi.

“Dâʍ Ma……ngươi vô sĩ…..” Tên trung niên Đoàn gia gương mặt khó coi nói.

“Dâʍ Ma……..ngươi chối cũng vô ích, hàng nghìn cái tai ở đây đều nghe thấy rõ mồn một những gì phát ra từ cái miệng chó của ngươi………hừ……..bây giờ hai vị lão tổ hàng lâm lại sợ hãi định chối tội sao? Đường đường Thập Lục Tháp sao lại có một tên trưởng lão vô liêm sĩ đến thế này cơ chứ……” Gã trung niên Kim gia thấy minh hữu bị lấn ép vội vã tiến lên chửi.