Sau Khi Kết Hôn Ngày Ngày Ăn Dấm

Chương 53: Bị bệnh



Xung quanh toàn là người mẫu, Lộ Kiều cứ như vậy không coi ai ra gì ở trong lòng ngực Khương Dịch Duy khóc nấc lên. Giống như đứa trẻ cần được dỗ dành, cần được yêu thương.

Đáy mắt Khương Dịch Duy đều là ôn nhu cùng sủng nịnh, khóe miệng cong cong nhẹ nhàng hôn hôn trán Lộ Kiều, dỗ dành nói: "Không khóc, em nói muốn anh, anh liền tới rồi."

Nói rồi nâng mặt Lộ Kiều lên, để Lộ Kiều ngẩng mặt nhìn vào mình: "Anh hiện tại đã ở trước mặt em."

Hai mắt cậu đẫm lệ, Lộ Kiều nhìn Khương Dịch Duy, lạnh lùng nhưng không mất đi nhu tình. Khuôn mặt đối với người khác chỉ là biểu tình hờ hững, vĩnh viễn sẽ không dùng vẻ mặt ấy nhìn cậu.

Cậu giống như bị chứng khó đọc, nói cũng không nói nên lời. Nhìn Khương Dịch Duy phát ngốc hồi lâu, rốt cuộc cũng cười ra tiếng, ngốc ngốc lăng lăng nói: "Có phải em đang nằm mơ hay không?"

Khương Dịch Duy cười, xoa xoa tóc Lộ Kiều: "Nếu là mộng, đây là mộng đẹp, hay là ác mộng?"

"Anh nói đi?" Lộ Kiều nắm lấy tay Khương Dịch Duy, sức lực rất lớn, như sợ Khương Dịch Duy chạy mất, nói tiếp, "Đương nhiên là mộng đẹp."

Bị Khương Dịch Duy dùng một tay ôm lấy bả vai, vẫn là cảm giác được nâng trong lòng bàn tay mà sủng nịnh. Trong lòng Lộ Kiều ngọt đến không được, ngẩng đầu hỏi: "Anh đến bồi em mấy ngày?"

"Đến khi em xong trình diễn." Khương Dịch Duy đáp, "Chúng ta cùng nhau về nước."

Hắn vẫn luôn có ý định đến Pháp bồi Lộ Kiều. Hôm qua gọi video, nhìn thấy bộ dáng Lộ Kiều rơi lệ hắn đời này không thể quên, hắn đột nhiên ý thức được mình không thể để cậu một mình.

Nếu Lộ Kiều nhớ hắn, muốn gặp hắn.

Hắn phải lập tức đến bên cạnh Lộ Kiều, trì hoãn một giây cũng không được.

Lộ Kiều không biết nói gì, có thể nói bản thân cậu luôn luôn ăn nói vụng về.

Khương Dịch Duy bởi vì mình mà số lần bỏ bê công việc đếm không xuể, trong lòng cậu cao hứng, nhưng đồng thời lại cảm thấy bản thân thực phiền toái.

"Đồ ngốc..." Cuối cùng nói ra hai chữ này, Lộ Kiều ngẩng đầu hôn hôn khóe môi Khương Dịch Duy.

Cái đồ ngốc này ngốc đến làm người đau lòng.

Lộ Kiều có muốn hôn hôn Khương Dịch Duy, nhưng có tiếng bước chân từ sau người vang lên.

Quay đầu nhìn lại, phát hiện người đứng phía sau là Ôn Du và Lương Hoàn.

Lần trước Lương Hoàn bị Khương Dịch Duy giáo huấn quá thảm, nhìn thấy Khương Dịch Duy theo bản năng liền khiếp sợ. Sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh, túm lấy cánh tay Ôn Du muốn lôi người đi.

Nào biết Ôn Du như một ngọn núi sừng sững, không đụng chút nào, thậm chí cười nói: "Lộ Kiều, đây là Khương tổng đi..."

"Lúc trước ta nằm viện... Cũng không thấy được Khương tổng một lần..."

Ôn Du đang đánh chủ ý gì, trong lòng Lộ Kiều cùng Lương Hoàn hiểu rõ.

Khương Dịch Duy không biết, nhưng hắn biết Ôn Du cùng Lương Hoàn đã từng tính toán khi dễ Lộ Kiều của hắn. Cho nên cũng không thèm liếc Ôn Du một cái, ôm eo Lộ Kiều đem người mang đi, thuận thế nhỏ giọng nói ở bên tai Lộ Kiều hỏi: "Muốn ăn cái gì?"

Lộ Kiều nhịn cười, nhịn xuống không nhìn Ôn Du mặt mày xanh mét kia.

Cậu mơ hồ nghe Lương Hoàn nhỏ giọng phun tào: "Ngươi tỉnh táo lại đi, ngươi thấy Khương Dịch Duy để mắt đến ngươi sao?"

Ôn Du hiện tại thấy Lương Hoàn phiền muốn chết, cũng không muốn nói với hắn, xoay người đi mất.

Sau khi phía sau không còn động tĩnh gì, Lộ Kiều mới cất tiếng cười to.

Hai người ra ngoài tùy tiện ăn nhẹ, thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, ăn xong liền vội vội vàng vàng hướng về phòng huấn luyện.

Khương Dịch Duy ở trong phòng nghỉ chờ Lộ Kiều, nói cái gì cũng không chịu về khách sạn trước.

Lộ Kiều nói gì cũng không xoay chuyển được, bảo Khương Dịch Duy ở phòng nghỉ ngủ một lát.

"Anh ngủ một giấc, lăn lộn đến đây rất mệt rồi." Nói rồi giống như dỗ trẻ ngủ vỗ vỗ mu bàn tay Khương Dịch Duy, "Chờ anh dậy, huấn luyện của em cũng kết thúc."

Khương Dịch Duy "Ân" một tiếng, nhìn thân ảnh Lộ Kiều biến mất, mới nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trở lại phòng tập, Lộ Kiều vốn tưởng rằng Ôn Du sẽ tiếp tục quấn lấy mình lôi kéo. Kết quả người vòng tới vòng lui gần mình, lại là người mẫu Italy đã bị cậu cự tuyệt lần trước.

Người mẫu Italy chỉ chỉ tay ra phía cửa, cười hỏi: "Your husband?" (Editor: Lão công cậu sao?)

Lộ Kiều gật đầu, kéo rộng khoảng cách với hắn.

Người mẫu Italy giơ ngón cái với Lộ Kiều, ý bảo rằng Khương Dịch Duy rất tuấn tú.

Lộ Kiều lại bắt đầu đắc ý.

Gương mặt Khương Dịch Duy không chỉ có người trong nước tán thưởng, còn được bạn bè quốc tế công nhận. Người có khuôn mặt đẹp như vậy là ái nhân của mình, thật sự không muốn kiêu cũng khó.

Một buổi chiều Lộ Kiều đều vui vẻ, một bên huấn luyện một bên nghĩ về Khương Dịch Duy, cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt mau.

Kết thúc huấn luyện, lập tức chạy đến phòng nghỉ. Sau đó nhẹ tay nhẹ chân mà đẩy cửa vào, khóa cửa.

Đi đến bên người Khương Dịch Duy, Lộ Kiều nghe thấy tiếng hít thở trầm ổn nhịp nhàng của Khương Dịch Duy. Cũng như con người Khương Dịch Duy, hô hấp của hắn cũng gợi cảm như vậy.

Ngồi xổm xuống lẳng lặng nhìn Khương Dịch Duy, cậu nhịn không được dùng tay để sát vào chóp mũi Khương Dịch Duy, cảm thụ nhiệt độ hơi thở phả lên tay.

Khi nhớ quá thành tật, ngươi sẽ nhớ người đó hết thảy.

Từ đầu đến chân, từ dáng vẻ đến cọng tóc, từ gương mặt đến thanh âm. Tất cả sẽ hội thành hai chữ nhớ nhung.

Loại cảm giác này không tốt lắm, sẽ làm người ta ruột gan cồn cào, ăn không biết mùi vị gì, đêm không thể ngủ. (Editor: =))) may là cái truyện này không phải vào mùa Covid, không thì tui xin tặng 2 người bộ test nhanh)

Cũng may Khương Dịch Duy đến, đánh vỡ nỗi nhớ nhung không nói, hơn nữa mang đến ôn nhu vô biên vô hạn.

Đầu ngón tay ở chóp mũi Khương Dịch Duy, thuận thế mơn trớn khóe mắt Khương Dịch Duy.

Trong lúc mơ màng cũng bị người làm cho trong lòng gợn sóng, bàn tay nắm lấy tay Lộ Kiều, Khương Dịch Duy chậm rãi mở mắt

Trong phòng lúc này an tĩnh, bốn bề vắng lặng.

Chỉ có hơi thở ái muội lưu động xung quanh, tựa hồ muốn nói thương ta, yêu ta.

Ánh mắt Khương Dịch Duy trầm xuống, trên tay hơi dùng sức. Đem người kéo một cái, đem cả người Lộ Kiều ngã xuống lòng ngực của mình.

Trên sofa nhỏ trong phòng nghỉ, Lộ Kiều cứ như vậy mà ngoan ngoãn ghé vào người Khương Dịch Duy. Sườn mặt chôn ở cổ Khương Dịch Duy, cậu một lần lại một lần hôn xuống sườn mặt cùng vành tai Khương Dịch Duy.

Khương Dịch Duy biết, Lộ Kiều đang làm nũng, đang dùng phương thức này kể ra nỗi nhung nhớ.

Hắn nhéo nhéo cổ Lộ Kiều, nghe thấy Lộ Kiều nói: "Chúng ta về phòng."

Lời này có ý gì, không cần nói cũng biết.

Đáy mắt Khương Dịch Duy cười, tùy ý để Lộ Kiều kéo mình đứng lên.

Nhìn bộ dáng Lộ Kiều bước thật nhanh, hắn chỉ muốn lập tức đem người ôm lên giường khi dễ.

Đoạn hành lang về phòng làm Lộ Kiều cảm thấy thật quá dài. Mắt nhìn thấy đã đến phòng mình, hai tay cậu câu lấy cổ Khương Dịch Duy, chủ động hôn sâu.

Cậu dùng cái hôn này nói cho Khương Dịch Duy biết cậu cho phép hắn, hiện tại hắn có thể đối với cậu muốn làm gì thì làm.

Khương Dịch Duy hiểu ý, tay thủ sẵn ở cổ Lộ Kiều làm càn mà xâm lấn.

Tiếp nhận thẻ phòng từ tay Lộ Kiều, hắn vừa hôn môi vừa mở cửa phòng, không nhanh không chậm, không hoảng không loạn.

Sau khi vào thẳng phòng ngủ của Lộ Kiều, Khương Dịch Duy đem Lộ Kiều áp lên cửa.

Thong thả ung dung kéo cà vạt xuống, hắn cởi hai cúc áo thấp giọng hỏi: "Không sợ bị Phương Húc Tiềm nghe thấy?"

Lộ Kiều chủ động giúp Khương Dịch Duy cởi thắt lưng, nói: "Hôm nay hắn ra ngoài chơi, hiện tại trong phòng... Chỉ có chúng ta."

Ánh mắt cậu chuyển lên giường, Lộ Kiều tiếp tục nói: "Cho nên đừng phí lời, làm là được."

Khương Dịch Duy không lên tiếng, chỉ bắt chéo hai tay Lộ Kiều ra sau lưng. Bước chân hướng về phía trước, ngực dán lên lưng Lộ Kiều.

Nụ hôn tùy tiện rơi xuống, nhiệt tình nóng bỏng, làm cả người Lộ Kiều vô lực.

Khương Dịch Duy không vôi vàng đem người ôm đến trên giường, ngược lại ở bên tai Lộ Kiều nói: "Đêm đó chúng ta video sεメ, trừ phía trước..."

Hắn dừng một chút, tầm mắt rơi xuống phía sau Lộ Kiều, dùng bàn tay bao lấy: "Phía sau tự mình chạm vào sao?"

Mặt Lộ Kiều nháy mắt đỏ rực như bị thiêu, trong lòng hoảng loạn giống như có con khỉ đang đu dây trong lòng.

Cậu quay đầu nhìn Khương Dịch Duy, sắc mặt thẹn thùng nhưng lớn mật nói: "Không chạm vào, cho nên hiện anh... còn không nhanh chạm vào một chút..."

Hầu kết Khương Dịch Duy động, bế Lộ Kiều lên hôn môi cùng hắn, đi về phía giường.

Cùng lúc đó, ở cửa truyền đến một tiếng "Tích —"

Là Phương Húc Tiềm về tới.

Cả ngày hắn đi chơi mệt không còn sức, cuối cùng chỉ muốn về khách sạn sớm một chút.

Hướng về phía phòng ngủ Lộ Kiều, còn chưa tới cửa, liền thấy Lộ Kiều đang cùng... Khương Dịch Duy hôn môi!

"Ta dựa!" Phương Húc Tiềm nhịn không được phát ra tiếng. (Editor: Ta dựa: Định mệnh! hoặc có thể là Vl,  tui ko chắc lắm)

Khương Dịch Duy cư nhiên tới Pháp!

Cửa phòng bị dùng sức đóng lại, một tiếng "Rầm" làm Phương Húc Tiềm phản ứng lại hắn không nên đứng ở cửa phòng quấy rầy. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn quyết định đi đặt một phòng khác.

"Khương tổng tiếp tục làm, ta đổi phòng, không ở đây quấy rầy các ngươi nữa!" Lúc gần đi hắn tới trước phòng ngủ hô một câu. Thành công làm động tác Khương Dịch Duy khựng lại, cảm thấy thực mất hứng.

Lúc này trong phòng thật sự chỉ còn lại hai người Lộ Kiều cùng Khương Dịch Duy, khắc chế còn sót lại cũng không còn tồn tại nữa. Nghênh đón lẫn nhau là trêu chọc, là phóng túng.

Tách ra mấy ngày, ở phương diện này Khương Dịch Duy lại càng quá mức.

Sau đó Lộ Kiều lại đẩy bả vai Khương Dịch Duy, ở bên tai hắn nói thật nhiều lời hơi mới làm Khương Dịch Duy mềm lòng, đem người ôm vào trong ngực mới bỏ qua cho Lộ Kiều.

Sau một hồi, sắc mặt Lộ Kiều nhuộm đỏ, Khương Dịch Duy khí tức sảng khoái.

Di động nhận được Wechat, Phương Húc Tiềm hỏi Lộ Kiều: "Ngươi và Khương Dịch Duy xong việc sao? Ta muốn xuống dưới ăn cơm, cần ta giúp các ngươi mang bữa tối không?'

Chân Lộ Kiều đều run lên, cũng lười lăn lộn, nói với Phương Húc Tiềm: "Giúp bọn ta mang đi, vất vả ngươi."

Phương Húc Tiềm: 'Không vất vả, nhớ nói với Khương tổng tốt vài câu, lại tăng thêm tiền lương.'

Lúc chờ cơm tối, Lộ Kiều dựa vào bả vai Khương Dịch Duy ở phòng khách lướt Weibo.

Fans nhắn Weibo cho Lộ Kiều: 'Tiểu Lộ a, tối qua Ôn Du livestream đem đối thoại của ngươi vừa khóc vừa nói với Khương Dịch Duy truyền ra ngoài. Thưn thưn Tiểu Lộ, chờ trình diễn xong là có thể nhìn thấy Khương Dịch Duy'

Lộ Kiều nhìn Khương Dịch Duy ở bên cạnh, nhắn tin trả lời: 'Không sợ nhớ nhung nữa, bởi vì hắn đã tới tìm ta."

Đăng một tấm cùng Khương Dịch Duy mười ngón tay đan chặt, cậu cảm thấy không đủ, lại quay lại video ngắn của Khương Dịch Duy, gửi fans xem.

Lộ Kiều gửi xong video ngắn giống như tiểu miêu hướng vào lòng ngực Khương Dịch Duy dụi dụi, cả người ngồi lên người Khương Dịch Duy, nói: "Chờ chúng ta bận rộn xong, đi du lịch đi!"

"Liền đi Iceland xem cực quang được không?" Lộ Kiều híp híp mắt, tay nhéo nhéo mặt Khương Dịch Duy, "Đến lúc đó bầu trời là cực quang tuyệt đẹp, ngồi trên mặt đất nhìn cực quang xung quanh chúng ta, có phải thực lãng mạng hay không?"

"Đúng vậy." Khương Dịch Duy vuốt mu bàn tay Lộ Kiều gật đầu, "Sau khoảng thời gian bận rộn này, chúng ta liền đi."

Lộ Kiều cao hứng, hôn Khương Dịch Duy thật lâu, giống như một tiểu miêu dính lên người Khương Dịch Duy không chịu đi xuống. Chờ đến khi Phương Húc Tiềm đem cơm tới, mới không tình nguyện cùng Khương Dịch Duy tách ra.

Sau khi ăn xong đi tắm, tiếp tục không biết xấu hổ mà náo loạn một trận.

Nằm trên giường không bao lâu, Lộ Kiều liền ngủ.

Nửa đêm tầm hai giờ, phía sau Lộ Kiều giống như lửa đốt. Lung tung sờ trán Khương Dịch Duy, nóng rực.

Công tác mệt mỏi, lại bay suốt đêm đến Pháp.

Khương Dịch Duy thân thể cường tráng, cứ như vậy mệt đến ngã vào nước Pháp.

Lộ Kiều đau lòng xoa xoa mặt Khương Dịch Duy, nhỏ giọng nói: "Em đi tìm thuốc hạ sốt."

Khương Dịch Duy không nói gì, chỉ nắm chặt tay Lộ Kiều, đem người ôm vào trong ngực.

Nhiệt độ của hắn bao trùm lấy Lộ Kiều, ý thức mơ hồ khiến hắn hỏi một đằng trả lời một nẻo mà nói: "Anh cũng rất nhớ em, rốt cuộc có thể ôm em ngủ ngon."

17-Sep-21