Sau Khi Kết Hôn Ngày Ngày Ăn Dấm

Chương 40: Lựa chọn



Lộ Kiều quay đầu lại nhìn Khương Dịch Duy, đụng phải ánh mắt sâu không thấy đáy của hắn. Tuy rằng thanh âm Khương Dịch Duy mang theo khẩn cầu, nhưng ánh mắt tựa hồ như đang nói với cậu: "Đêm nay, em đừng mơ rời khỏi anh nửa bước."

"Em không đi." Tay cậu sờ sờ gương mặt Khương Dịch Duy, thấp giọng nói, "Em ở chỗ này, ở bên cạnh anh."

Khương Dịch Duy tựa như không tin, ôm lấy Lộ Kiều. Hắn trong chốc lát kêu tên Lộ Kiều, trong chốc lát mở miệng kêu Tiểu Lộ.

Lộ Kiều dỗ rất lâu mới làm cho Khương Dịch Duy ngoan ngoãn về giường ngủ.

Muốn đi toilet lấy khăn lông giúp Khương Dịch Duy lau mặt, tay lại bị Khương Dịch Duy gắt gao nắm chặt.

"Đau quá." Lộ Kiều ý đồ muốn làm lđ buông tay. Đáng tiếc người trên giường hô hấp đều đều như cũ mà ngủ, nhưng lực đạo trên tay không hề giảm bớt.

Cậu bị Khương Dịch Duy nắm tay ngồi ở trên giường thật lâu, ý thức mê mang, mơ màng sắp ngủ,

Khương Dịch Duy rạng sáng hai giờ tỉnh lại.

Tỉnh lại trong lồng ngực không có Lộ Kiều ấm áp, trong tay lại có cổ tay mảnh khảnh. Ngẩng đầu nhìn lên, Lộ Kiều ngửa đầu dựa vào đầu giường, nửa ngồi đang ngủ. Tư thế thực không thoải mái, làm cậu cau mày.

Hắn lập tức buông tay Lộ Kiều, tay chân nhẹ nhàng mà đem người ôm nằm xuống giường.

Cổ tay trắng nõn của Lộ Kiều đỏ một vòng, xương quai xanh phía dưới cũng có phiếm bầm. Vén lên vừa thấy, tím một mảng.

Khương Dịch Duy lúc này mới nhớ ra hắn đã làm cái gì.

Hắn say rượu, đem Lộ Kiều ấn lên lan can sân thượng. Lan can cứng như vậy đụng vào một chút không bị thương mới là lạ.

"Thực xin lỗi." Khương Dịch Duy rũ mí mắt, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa mảng tím bầm trước ngực Lộ Kiều, "Tiểu Lộ, thực xin lỗi."

Lúc sau dùng khăn ấm giúp Lộ Kiều đắp lên, Khương Dịch Duy mới giúp Lộ Kiều tém góc chăn.

Bên ngoài trời đã mờ sáng, hắn ở trên giường ngồi một đêm, cuối cùng đứng dậy ra sân thượng hút thuốc.

Louis vốn dĩ đang ngủ, nhưng nghe có chút động tĩnh liền tỉnh. Nó lắc lắc cái đuôi, đi theo bên chân Khương Dịch Duy nhìn hắn cọ cọ.

Cai thuốc lâu như vậy, hôm nay đột nhiên phá giới, Khương Dịch Duy hút liên tiếp ba điếu.

Đem điếu thứ tư châm lửa, phía sau truyền đến thanh âm Lộ Kiều: "Anh tỉnh rượu?"

Khương Dịch Duy ngẩn ra, hắn không nghĩ tới Lộ Kiều sẽ tỉnh, đem thuốc dụi tắt, đáp: "Tỉnh."

Lộ Kiều "Ân" một tiếng, tầm mắt dừng lại trên tay đang kẹp điếu thuốc, phát hiện vết thương trên mu bàn tay hắn còn chưa xử lý.

Đem Khương Dịch Duy ấn lên ghế, cậu tìm được hòm thuốc bắt đầu giúp Khương Dịch Duy tiêu độc, bôi thuốc.

Khương Dịch Duy duỗi tay điểm điểm lên ngực Lộ Kiều, ngón tay cách lớp áo ngủ vuốt ve vài cái, hỏi: "Đau không?"

"Không đau." Lộ Kiều kéo cổ áo nhìn vào bên trong, kỳ thật vết bầm này nhìn dọa người, không đau như Khương Dịch Duy nghĩ.

Dứt lời, hai người lại lâm vào trầm mặc.

Lộ Kiều dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc, giơ tay túm lấy góc áo Khương Dịch Duy: "Đã trễ thế này, về giường ngủ đi! Chỉ cần nằm trên giường bồi em cũng được, trên giường đôi thiếu một người, rất không quen."

Lời này làm Khương Dịch Duy chua xót, ôm lấy bả vai Lộ Kiều cùng cậu nằm trên giường.

Lộ Kiều lúc đầu nằm ngửa, qua mười phút nhịn không được nghiêng người nhìn Khương Dịch Duy.

"Anh vì cái gì hôm qua tắt máy?" Cậu ngủ không được, đơn giản đem sự tình mình để ý ra hỏi, "Em gọi cho anh rất nhiều."

Khương Dịch Duy thần sắc mờ mịt, rõ ràng không biết Lộ Kiều gọi điện cho mình. Lấy di động ra nhìn, phát hiện sớm đã hết pin, tự động tắt máy.

Lộ Kiều một hơi nghẹn ở ngực kém chút ho khan, đem cái di động không biết cố gắng này vứt qua một bên, lại hỏi: "Anh đi đâu uống rượu?"

"Quán bar Hứa Thăng Vinh." Khương Dịch Duy đúng sự thật trả lời, đem Lộ Kiều ấn vào trong ngực, "Thực xin lỗi, hôm qua đều là anh sai."

Lộ Kiều không rõ Khương Dịch Duy rốt cuộc vì cái gì xin lỗi, là vì hắn phủi tay đi quán bar uống rượu, hay là bởi vì tối qua thô bạo với mình.

Vòng lấy cổ Khương Dịch Duy, Lộ Kiều chỉ nhẹ giọng trả lời: "Về sau di động phải đầy pin, đừng để em tìm không thấy anh, được không?"

"Được." Khương Dịch Duy trầm giọng đáp ứng, nhìn Lộ Kiều ở trong lồng ngực mình một chút liền ngủ.

Ngày hôm nay Lộ Kiều vốn dĩ không có quay chụp, nhưng xét thấy một ngày trước cả công ty đều cho rằng cậu và Khương Dịch Duy cãi nhau, cho nên cố ý đi theo Khương Dịch Duy đến công ty.

Bị nhóm nhân viên bát quái nhìn chăm chú, Khương Dịch Duy nắm tay Lộ Kiều, mắt lạnh đảo qua, lạnh lùng nói: "Không có việc phải làm?"

Thanh âm Khương Dịch Duy làm bọn họ rùng mình một cái, lập tức cúi đầu vội vã đi làm việc.

Lộ Kiều nhịn cười, chờ đến khi vào văn phòng Khương Dịch Duy mới làm càn mà cười ra tiếng.

Nằm ở trên sofa, Lộ Kiều nhìn Khương Dịch Duy tɦẩʍ ɖυyệt văn kiện hơi hơi xuất thần.

Tối hôm qua cậu quá mệt mỏi, hôm nay một hai phải đến công ty chứng mình mình và Khương Dịch Duy không có vấn đề, cho nên dậy rất sớm. Chỉ trong chốc lát, liền mơ màng ngủ.

Giấc ngủ này cũng không yên ổn, không phải mơ thấy Khương Dịch Duy đánh nhau với Trương Thắng Cảnh, mà mơ thấy tình cảnh tối qua mình ngồi ở trên sàn nhà chờ Khương Dịch Duy về.

Lúc mê mang cậu tựa hồ nghe được đối thoại của Khương Dịch Duy và thư ký Vương, nhắc tới Trương Thắng Cảnh, lại nhắc đến nhà hàng Trương Thắng Cảnh.

Thời điểm tỉnh lại lần nữa là giữa trưa, bụng cậu kêu không ngừng.

Đứng dậy mới phát hiện, Khương Dịch Duy đã chuẩn bị tốt cơm trưa, đặt ở trên bàn làm việc. Cầm chén đũa nếm thử, vẫn còn nóng.

"Cho rằng đến lúc này em sẽ tỉnh." Khương Dịch Duy đem canh chuyển đến trước mặt Lộ Kiều, "Uống miếng canh,"

Uống canh ấm xuống bụng, dạ dày Lộ Kiều ấm áp. Cậu có chút thèm ăn, ăn cũng không ít.

Khương Dịch Duy một bên gắp thức ăn cho Lộ Kiều, một bên nói: "Mấy ngày nữa là kỷ niệm thành lập công ty, chúng ta cùng nhau tham dự."

Lộ Kiều gật gật đầu, nghe Khương Dịch Duy tiếp tục mở miệng: "Còn đại ngôn lúc trước có nói với em, nhãn hiệu bên kia cũng đã liên hệ lại, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì mấy ngày nữa cũng sẽ ký hợp đồng."

"Phỏng vấn của nhãn hiệu áo ngủ bên kia yêu cầu video trước ngày 31 gửi qua trụ sở ở Pháp, thông qua phỏng vấn trung tuần tháng sau sẽ bay qua Pháp huấn luyện."

Buông đôi đũa, Lộ Kiều hỏi: "Nếu phỏng vấn được thông qua, huấn luyện mất bao lâu a?"

Khương Dịch Duy: "Một tháng."

"Cũng rất lâu." Lộ Kiều phỏng chừng mình rời khỏi Khương Dịch Duy một ngày, sẽ khó chịu đến không được. Nếu thật sự phỏng vấn được thông qua, qua bên kia huấn luyện một tháng, còn không biết phải chịu đựng như thế nào.

Cơm nước xong Lộ Kiều định tiếp tục ở nơi này với Khương Dịch Duy, chơi di động một lát lại nhận được Wechat của Hứa Thăng Vinh: |Vị kia nhà ngươi không có việc gì đi? Tối qua hắn uống không ít rượu, hai người cãi nhau.|

Lộ Kiều trả lời: |Xem vậy đi.|

Hứa Thăng Vinh cười nhạo Lộ Kiều vài câu, lại nói: |Hiện tại quán bar chưa mở cửa, ngươi lại đây ngồi ngồi?|

Lộ Kiều cũng muốn hỏi tình trạng của Khương Dịch Duy tối qua ở quán bar một chút, trả lời hắn nói được.

Đứng dậy đến bên cạnh Khương Dịch Duy, nói: "Em đến quán bar Hứa Thăng Vinh ngốc một lát."

Khương Dịch Duy mặt mang khó hiểu.

"Em đi qua đó ngốc một lát, không uống rượu." Lộ Kiều làm Khương Dịch Duy yên tâm, "Em đi hỏi hắn một chút hôm qua hai người uống rượu nói qua cái gì."

Trong lòng Khương Dịch Duy run lên, muốn Lộ Kiều đừng đi.

Lộ Kiều ngược lại trực tiếp chạy ra cửa, xua xua tay với Khương Dịch Duy, cười nói: "Em đi a, anh xong việc buổi tối qua đón em."

Đón xe đi qua quán bar Hứa Thăng Vinh, trên đường đi ngang nhà hàng Trương Thắng Cảnh.

Lộ Kiều phát hiện cửa lớn nhà hàng xích lại, không có buôn bán. Cậu đột nhiên nhớ tới đối thoại của Khương Dịch Duy và thư ký Vương lúc mình ngủ.

Hóa ra là ý này....

Lộ Kiều cả một đường nghĩ chuyện này, vẫn là lái xe taxi nhắc nhở cậu đã đến nơi, cậu mới trả tiền xuống xe.

Hứa Thăng Vinh đứng ở cửa quán bar đợi Lộ Kiều, thấy người đến nói thẳng vào chủ đề: "Hai người các ngươi hôm qua xảy ra chuyện gì? Khương Dịch Duy như uống lộn thuốc đến đây uống mấy chai rượu, xem nơi này của ta là quán ăn khuya?"

Lộ Kiều tìm một góc ngồi xuống: "Hắn hôm qua bởi vì ta mà đánh nhau với người ta."

"Là bởi vì chuyện này?" Nghe Lộ Kiều đem sự tình hôm qua tường thuật lại một lần, Hứa Thăng Vinh cảm thấy huyệt thái dương đau, "Ngươi biết tối qua hắn cái dạng gì không?"

Lộ Kiều lắc đầu.

"Hắn vẫn luôn nhìn di động phát ngốc, chốc lát nói cái gì chính mình không quan trọng, trong chốc lát nói ngươi không để chuyện của hắn trong lòng." Hứa Thăng Vinh nhớ tới bộ dáng kia của Khương Dịch Duy liền cảm thấy chua xót, "Sau đó di động hết pin, liền bắt đầu vùi đầu uống rượu. Cũng may tửu lượng hắn cao, bằng không đảm bảo cần phải khiêng ra ngoài."

Lộ Kiều không nói chuyện, trước mắt phảng phất có thể thấy cảnh tượng Hứa Thăng Vinh miêu tả, tức khắc đau lòng như cắt.

Cậu sao có thể không đem Khương Dịch Duy để trong lòng, cảm thấy Khương Dịch Duy không quan trọng.

Cho tới hơn 6 giờ, quán bar Hứa Thăng Vinh bắt đầu mở cửa, có rất nhiều người bắt đầu tới.

Lộ Kiều để Hứa Thăng Vinh đi bận bịu, chính mình ngồi ở góc như cũ. Cầm ly nước trái cây, cậu thấy Khương Dịch Duy nhắn tin tới, nói hiện tại tới đón cậu.

Hứa Thăng Vinh không nói chuyện với khách lâu lắm, một lần nữa ngồi đối diện Lộ Kiều, tự mình mở rượu.

Uống một ngụm, hắn đột nhiên nhớ tới cái gì đó, nghiêm túc hỏi: "Tôi hôm qua Khương Dịch Duy đi không bao lâu, Trần Diệp liền tới. Hắn nói Khương Dịch Duy xem người là thế thân của người khác, có chuyện này hay không?"

Động tác uống nước trái cây của Lộ Kiều dừng một chút, căng da đầu phủ nhận: "Trần Diệp uống quá nhiều đi? Đừng nghe hắn nói bậy, không có chuyện đó."

Nói như thế nào cũng là bằng hữu nhiều năm, Lộ Kiều nói dối hay không, Hứa Thăng Vinh liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.

Nhưng Lộ Kiều không muốn nói, hắn cũng không truy vấn. Chỉ có thể chuyển đề tài, hỏi vấn đề riêng biệt: "Lúc trước Trần Diệp không phải nói ngươi có người mình thích sao? Ngày hôm qua còn nói với ta người kia dáng người, bộ dạng, gia thế, điểm nào cũng không kém so với Khương Dịch Duy."

Lộ Kiều có chút cạn lời, Trần Diệp nói giống như chính mắt hắn thấy qua.

Vừa mới nói đến cái đề tài này, Khương Dịch Duy đã đi vào quán bar, không hẹn mà gặp đứng ngay sau vách ngăn.

Có thể nghe rõ chuyện bọn họ đang nói, trong lòng hắn bất ổn điên cuồng mà loạn nhảy. Sau đó nghe Lộ Kiều nói: "Ta đã kết hôn, miễn bàn những chuyện trước kia."

Khương Dịch Duy không nhìn thấy biểu tình Lộ Kiều nói chuyện, lại tự cho rằng ngữ khí Lộ Kiều mang theo chút tiếc nuối cùng tiếc hận. Hắn bắt đầu não bổ, thậm chí ảo tưởng hắn và người trong lòng Lộ Kiều cùng đứng trước mặt Lộ Kiều để cậu lựa chọn.

Chính mình, chắc chắn là kẻ bị Lộ Kiều vứt bỏ.

Hắn không kịp hậm hực, nghe thấy Hứa Thăng Vinh tiếp tục truy vấn Lộ Kiều: "Nếu cho ngươi cơ hội lựa chọn một lần nữa, ngươi vẫn sẽ kết hôn với Khương Dịch Duy sao?"

Lộ Kiều tựa hồ bị vấn đề của Hứa Thăng Vinh hỏi giật mình, trầm mặc thật lâu không trả lời.

Cậu chỉ là suy nghĩ, nếu có thể chọn lại, cậu khả năng sẽ không hấp tấp như vậy. Cậu hẳn là thời điểm mình và Khương Dịch Duy chân chính yêu nhau, thì mới kết hôn cùng Khương Dịch Duy. Khi giữa bọn họ không có khúc mắc, không có cái gọi là "thế thân."

Đáng tiếc Khương Dịch Duy không biết trong lòng Lộ Kiều đang suy nghĩ cái gì, hắn cả người cứng đờ mà đứng sau vách ngăn, cho rằng Lộ Kiều trầm mặc, chính là câu trả lời.

Thế giới nháy mắt sụp đổ thành phế tích, Khương Dịch Duy cất bước đi đến trước mặt Lộ Kiều.

Cường thế mà túm lấy Lộ Kiều từ sofa đứng lên, hắn để lại cho Hứa Thăng Vinh một câu: "Lựa chọn một lần nữa, Tiểu Lộ vẫn như cũ sẽ cùng ta kết hôn."

Lại đem ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt Lộ Kiều, thanh âm hắn thực thấp cũng thực trầm, một chữ một chữ nói với Lộ Kiều: "Chỉ có thể cùng anh."

29aug21