Quỷ Y Quận Vương Phi​

Chương 103: Đại hôn, công chúa bị hại



Trong phòng, sắc mặt Vân Nhiễm âm trầm khó coi, trừng mắt giận Yến Kỳ, nếu Yến Kỳ còn không đi nàng thật sự sẽ trở mặt, Yến Kỳ thấy tình thế bức bách, cuối cùng cũng đứng dậy rời đi, nhưng trước khi đi còn không quên dặn dò Vân Nhiễm.

“Vân Nhiễm, ngươi nhớ kỹ trăm ngàn lần không được quá gần gũi với Tiêu Bắc Dã, người này dụng tâm kín đáo, ngươi quá thân thiết với hắn có ngày sẽ hối hận.”

Sắc mặt Vân Nhiễm đen lại, chỉ vào Yến Kỳ: “Ngươi có đi hay không, nếu không đi ta sẽ hạ độc.”

Yến quận vương bất đắc dĩ phải rời đi, vẻ mặt chính là không nghe thấy lời nàng nói, Vân Nhiễm tức đến nỗi suýt hộc máu.

Đợi Yến đại quận vương đi rồi, Vân Nhiễm nằm lên giường tiếp tục ngủ, chẳng qua nàng thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Yến Kỳ, sao lại sinh ra một tên vô sỉ như vậy.

Lúc trước từ hôn nàng, khắp nơi tính kế nàng, giờ không tính kế nàng lại đi khắp nơi quản lý nàng, còn ra vẻ làm người tốt, tỷ tỷ ta đây không cần.

Bởi vì thật sự quá mệt mỏi, Vân Nhiễm từ từ thiếp đi, trong lúc ngủ còn mơ chém Yến Kỳ thành mười tám mảnh mới hả giận.

Sau khi về phủ, Vân Tử Khiếu biết Nguyễn Tâm Lan đã chết, ông im lặng không nói dặn dò quản gia mới lo hậu sự cho Nguyễn Tâm Lan.

Trong vương phủ, từ lão vương phi cùng vương gia cho tới người làm, cũng không có ai đau lòng vì Nguyễn Tâm Lan chết, bây giờ mọi người đều nghĩ vương phủ bây giờ quận chúa có thế lực nhất, cho nên không thể trêu chọc nàng, về sau càng phải nịnh bợ nàng nhiều hơn, ngay cả quản gia mới cũng là do quận chúa nâng lên, hiện tại phủ Vân vương là thiên hạ của quận chúa, rất nhiều người đều nịnh bợ viện Như Hương, nhất thời viện như Hương trở thành nơi đông vui náo nhiệt nhay cả người quét rác đều có tài trí hơn người.

Tin tức này rơi vào tai lão vương phi trong viện Trà Ngọc, thiếu chút nữa bà tức chết, giận tái mặt, mắng to Vân Nhiễm là tiểu tiện nhân, hại chết cháu gái bà, bây giờ một tay che trời phủ Vân vương, bà còn chưa chết đâu, không thể chấp nhận nàng ở vương phủ diễu võ dương oai.

Cả vương phủ chỉ có Vân Vãn Sương cùng Vân Vãn Tuyết là đau lòng, hai người do Nguyễn Tâm Lan sinh, dĩ nhiên đau lòng cho mẫu phi, bà không những bị hưu, còn sinh bệnh đột ngột qua đơù, tỷ muội hai người mất đi chỗ dựa, đã không còn chỗ đứng, cảm thấy sống không bằng chết.

Nguyễn Tâm được đưa đến từ đường Vân gia siê độ bốn chín ngày, sau đó đưa tới an táng trong phần mộ của Vân gia, vốn bà ta đã bị hưu không được an táng trong phần mộ tổ tiên, nhưng Vân Tử Khiếu cho rằng người chết là lớn nhất, vẫn an táng để bà không thành cô hồn.

Nguyễn Tâm Lan vừa đi, Vân Vãn Sương cùng Vân Vãn Tuyết mặc trang phục tối màu đưa tiễn mẫu thân, không rời viện nửa bước, tỷ muội hai người không để ý đến mọi chuyện. Vốn Vân Vãn Tuyết còn muốn tìm Vân Nhiễm tính sổ nhưng lại bị Vân Vãn Sương ngăn lại, bởi vì trước lúc sắp chết Nguyễn Tâm Lan đã dặn dò nàng không cần cùng Vân Nhiễm tranh chấp, trong coi muội muội, cho nên Vân Vãng Sương ngăn cản Vân Vãn Tuyết.

Trong viện Như Hương Vân Nhiễm không để ý tới người khác, ngủ đến tận chiều mới tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái, tỉnh táo.

Có điều nàng vừa mở mắt, đã thấy Dữu Tử từ ngoài tiến vào, cung kính báo: “Bẩm quận chúa, quận chúa Minh Tuệ phủ trưởng công chúa tới cửa thăm hỏi người.”

“Quận chúa Minh Tuệ,” Vân Nhiễm nhíu mày, vẻ mặt nghi ngờ, lần trước nàng ta mắng nàng bị dân chúng đánh, lúc đó bị thương không nhẹ, theo đạo lý phải hận nàng đến chết, sao có thể tới cửa thăm hỏi.

“Ngươi để cho nàng ta vào đi.”

Ngươi đã đến, nàng cũng không thể đuổi ra ngoài, hơn nữa cũng muốn xem một chút nữ nhân này tới làm gì?

Dữu Tử lui ra ngoài, Sơn Trà đến hầu hạ Vân Nhiễm thức dậy, chủ tớ đi thẳng đến phòng khách, vừa vào tới cửa đã thấy Dữu Tử đưa Phượng Quân Dao tới, trên mặt nàng ta mang lụa trắng, chỉ để lộ ra đôi mắt. Nhìn thấy người tới xinh đẹp bức người giơ tay nhấc chân đều tỏa ra hào quang, quận chúa Minh Tuệ tái mặt, dưới khăn mỏng khuôn mặt có chút dữ tợn, cắn răng trù Vân Nhiễm, cũng may có khăn che mặt giấu đi biểu tình của nàng.

Chẳng qua Vân Nhiễm vẫn nhìn ra trên người nữ nhân này nồng đậm hận ý như cũ.

Vân Nhiễm hiểu rõ, nàng hai nàng ta ở điện Hương Lạp bị mọi người đánh, quận chúa Minh Tuệ đã bao giờ bị thua thiệt như vậy, tự nhiên sẽ ghi hận nàng.

“Hóa ra là quận chúa Minh Tuệ đại giá tới cửa, thật sự khiến phủ Vân vương bừng sáng.”

Vân Nhiễm dứt lời, quận chúa Minh Tuệ hừ lạnh một tiếng dẫn đầu tiến vào phòng khách ngồi như chủ nhân.

Hai người vừa mới vào phòng khách còn chưa ngồi xuống quận chúa Minh Tuệ nhìn chằm chằm Vân Nhiễm quát hỏi: “Vân Nhiễm, ta hỏi giữa ngươi và Yến quận vương xảy ra chuyện gì?”

Vân Nhiễm vừa nghe đã hiểu vì sao vị quận chúa này xuất hiện ở phủ Vân vương, khẳng định là lúc trước nghe thấy Yến kỳ đưa thiếp canh tới cho nên tức giận, không để ý tới mặt đang bị thương chạy tới đây tính sổ với nàng.

Có điều việc này sao lại hỏi nàng, phải đi hỏi Yến tiện nhân mới đúng.

Sáng sớm Yến Kỳ đã tới, Vân Nhiễm lại càng hận hơn, ai bảo hắn không có việc gì làm đến quấy rầy nàng ngủ, phá giấc ngủ của người khác là thiếu đạo đức, đã thế còn muốn làm ca ca của nàng, nàng cần sao, cần một ca ca từ hôn nàng, nàng muốn một chân đá hắn bay đến Đại Tây dương.

Vân Nhiễm cười kinh diễm nhìn quận chúa Minh Tuệ: “Quận chúa Minh Tuệ, việc này hỏi ta ta cũng không hiểu rõ lắm, hẳn là người nên hỏi Yến Kỳ bạch liên hoa kia, đúng rồi, tiện thể cũng hỏi hắn xem đầu óc động kinh thế nào, nhàn rỗi lại đưa thiếp canh tới cho ta. Tự hắn muốn ăn đòn, lúc trước ta đã dán thông báo trước cửa phủ, nói vậy chắc quận chúa đã hiểu ta với hắn có chuyện gì chính là một người muốn ăn mắng một người muốn chửi thôi.”

Quận chúa Minh Tuệ trợn mắt nhìn Vân Nhiễm, nữ nhân này thật sự nói chuyện không dễ nghe, khiến người khác muốn vả miệng, tuy rằng Yền Kỳ không thích mình, nhưng nàng không cho phép người khác sỉ nhục Yến Kỳ.

“Miệng ngươi thực bẩn.”

Quận chúa Minh Tuệ châm chọc, Vân Nhiễm cười càng tươi: “Quận chúa Minh Tuệ tới đây chỉ để nói miệng ta bẩn? Vậy bây giờ có thể đi rồi.”

Vân Nhiễm lười biếng phất ý đuổi khách, nàng cùng nữ nhân này không hợp, nhìn thấy tâm trạng sẽ không vui.

Quận chúa Minh Tuệ cũng nhìn Vân Nhiễm không vừa mắt, nghe thấy nàng ta hỏi, theo phản xạ hừ lạnh một tiếng, đứng dậy rời đi, có điều đi bài bước lại dừng lại, quay lại đứng trước mặt Vân Nhiễm kiêu ngạo, nói: “Vân Nhiễm, hôm nay ta tới nói cho ngươi biết, ngươi tốt nhất đừng mơ tưởng đến Yến Kỳ, hắn đã từ hôn của ngươi, ngươi cũng đừng mong gả được cho hắn.”

Vân Nhiễm nhìn quận chúa Minh Tuệ, nữ nhân này đầu óc có vấn đề thì phải, sao lại không biết nói tiếng người chẳng lẽ không nhìn thấy thông báo của nàng sao. Tuy rằng hiện tại nàng cùng Yến Kỳ chung sống hòa bình, nhưng có nghĩa là nàng coi trọng hắn, sáng nay hắn còn đến một chuyến khiến nàng muốn bốc hỏa.

“Quận chúa Minh Tuệ ngươi suy nghĩ nhiều, bản quận chúa không muốn gả cho hắn, là hắn muốn cưới ta.”

Vân Nhiễm vừa nói xong, quận chúa Minh Tuệ tái mặt, bởi vì câu hắn muốn cưới ta, nàng phát điên rồi, theo đuổi Yến Kỳ ba năm, trong mắt Yến Kỳ không có nàng. Vân Nhiễm vừa về kinh chưa lâu, Yến Kỳ lại muốn cưới nàng ta.

“Vân Nhiễm, nếu ngươi dám gả cho hắn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi,” ánh mắt quận chúa Minh Tuệ tóe lửa, chỉ vào Vân Nhiễm thét chói tai.

Vân Nhiễm chậm rãi đứng lên nhìn quận chúa Minh Tuệ, cười trào phúng: “Quận chúa Minh Tuệ, ngươi tìm nhầm người rồi, ngươi thích Yến quận vương, có thể đi tìm hắn, tìm ta có ích gì, ta không thể khiến hắn cưới ngươi.”

“Vân Nhiễm, ngươi thề với bản quận chúa, kiếp này không gả cho Yến Kỳ, ta sẽ bỏ qua cho ngươi, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi.”

Quận chúa Minh Tuệ thét chói tai, sắc mặt Vân Nhiễm đen sì, nàng đã nói rõ ràng như vậy, nàng không có hứng thú với bạch liên hoa, nữ nhân này lại không tin, nàng cũng mặc kệ, còn bắt nàng quỳ, dựa vào đâu bắt nàng phải thề.

Sắc mặt Vân Nhiễm lạnh lẽo nhìn quận chúa Minh Tuệ: “Phượng Quân Da, ngươi đừng khinh người quá đáng, ta cũng không sợ ngươi, bắt ta phải thề, vì sao ta phải thề.”

“Đây là ngươi muốn gả cho hắn có đúng không? Thông báo kia chỉ là lạt mềm buộc chặt, ngươi thật sự có tâm cơ, không biết xấu hổ.”

Quận chúa Minh Tuệ càng nói quá lời, kích động hét lên, Vân Nhiễm hết chỗ nố, nữ nhân này là óc heo sao? Nàng đã ra thông báo như thế, còn muốn níu kéo, kéo muội muội nhà ngươi.

“Người đâu, tới mời quận chúa Minh Tuệ ra ngoài.”

Vân Nhiễm không muốn để ý tới nữ nhân này, nàng ta có chút thần kinh, nói chuyện cùng nàng ta thật hại não, hơn nữa nàng ta thích Yến Kỳ mà không được đáp lại, đầu óc có chút vặn vẹo, không giống người bình thường.

Sơn Trà cùng Dữu Tử đi tới, trong lòng khinh bỉ nữ nhân này, dựa vào cái gì bắt quận chúa nhà các nàng phải thề không gả cho Yến quận vương, cho dù tử không muốn gả cũng không cần phải thề, nàng ta tưởng mình là ai.

“Vân Nhiễm, ngươi dám đuổi ta.”

Vân Nhiễm quay đầu nhìn lại, xinh đẹp lên tiếng: “Ta đuổi ngươi thì sao? Nếu ngươi còn không hiểu, ta sẽ sai ngươi đánh đuổi ngươi ra cửa, ngươi có tin không? Nếu không tin có thể thử xem.”

Nàng vừa nói xong liền ra lệnh cho Long Nhất: “Long Nhất, vứt nữ nhân này ra ngoài cửa phủ Vân vương cho ta.”

“Ân, quận chúa.”

Long Nhất lắc mình bước ra, nhanh chóng kéo quận chúa Minh Tuệ lao bắn ra ngoài, tốc độ cực nhanh.

Giữa không trung, quận chúa Minh Tuệ sợ hãi kêu thất thanh, lụa trắng trên mặt rớt xuống để lộ ra khuôn mặt đầy sẹo chưa khỏi, cho nên dọa Long Nhất sợ nhảy dựng, trượt ta khiến nữ nhân này rơi xuống, quận chúa sợ tới mức nhắm chặt mắt liên tục thét chói tai a a.

Nha hoàn phía dưới cũng sợ hãi kêu: “Quận chúa, quận chúa.”

Nếu quận chúa gặp chuyện không may các nàng cũng chỉ có đường chết, cho nên sắc mặt mấy tiểu nha hoàn trắng bệch.

Có điều quận chúa Minh Tuệ rơi đến giữa không trung đã bị Long Nhất túm được, tiếp tục lao ra cửa vương phủ, thực tế là Long Nhất cố tình, ai bảo nữ nhân này dám can đảm diễu võ dương oai trước mặt chủ tử, nếu nàng ta không phải quận chúa của phủ trưởng công chúa, hắn đã ném chết nàng không cần phải nghi ngờ.

Long Nhất nhanh chóng ném quận chúa Minh Tuệ ra ngoài cửa lắc mình trở về viện Như Hương.

Trước cửa phía tây phủ Vân vương, quận chúa Minh Tuệ vẫn ngồi dưới đất hơn nửa ngày chưa hoàn hồn, đến lúc tỉnh, lại mắng Vân Nhiễm.

Hai tiểu nha hoàn nhanh chóng đỡ quận chúa nhà mình đứng dậy.

“Quận chúa chúng ta trở về thôi, quận chúa Trường Bình thật đáng sợ.”

Hai tiểu nha hoàn vừa nói xong, quận chúa Minh Tuệ giơ tay tát nàng một cái: “Nàng đáng sợ, bản quận chúa không sợ nàng, Vân Nhiễm, đồ tiện nhân, ngươi nhớ kỹ, ta sẽ không để yên chuyện này.

Phượng Quân Dao đứng dậy dẫn hai nha hoàn rời đi, không ngờ vừa mới đi được vài bước liền nghe thấy âm thanh cửa hông mở ra, một ma ma đi ra cản đường quận chúa Minh Tuệ, cung kính hành lễ.

“Nô tỳ gặp qua quận chúa Minh Tuệ.”

Quận chúa Minh Tuệ, lạnh mặt nhìn bà tư, người phủ Vân vương không có ai tốt.

“Đứng lên đi, có chuyện gì sao?”

Ma ma kia cũng kính bẩm báo: “Lão vương phi chúng ta cho mời quận chúa.”

Quận chúa Minh Tuệ nhíu mày, sắc mặt không kiên nhẫn, định không để ý tới, nhưng vẫn muốn xem lão thái bà này gặp nàng có chuyện gì.

“Được, đi trước dẫn đường.”

Quận chúa Minh Tuệ lại đi theo bà từ đến viện Trà Ngọc. Trong viện Trà Ngọc lão vương phi đang dựa vào nhuyễn tháp, sắc mặt không được tốt lắm có chút tái nhợt, cả người không có sức sống, có điều nhìn thấy quận chúa Minh Tuệ đi vào ánh mắt cũng sáng lên một chút, cố gắng chào hỏi.

“Quận chúa Minh Tuệ, mời ngồi.”

Phượng Quân Dao cũng không hành lễ với lão vương phi ngồi xuống, nâng mắt nhìn lão vương phi cao ngạo hỏi: “Lão vương phi gặp bản quận chúa có việc gì.”

Quận chúa Minh Tuệ thân là quận chúa phủ trưởng công chúa, luôn luôn cho rằng mình có huyết thống cao quý, cao hơn nhiều so với người phủ Vân vương cho nên nói chuyện với lão vương phi mang theo một cỗ ngạo khí. Có điều lão vương phi cũng không tức giận, thấy trên mặt nàng chằng chịt vết thương nông sâu, lão vương phi quan tâm hỏi: “Mặt của ngươi?”

Bà nhắc tới chuyện này, sắc mặt quận chúa Minh Tuệ khó coi, nâng tay lên che đi một chút, lúc nàng bị người của Vân Nhiễm ném ra ngoài khăn che mặt bị rớt.

“Lão vương phi gọi ta tới đây là vì muốn nhìn ta khó coi sao?”

Sắc mặt quận chúa Minh Tuệ hắc ám nhìn chằm chằm lão vương phi, lão vương phi xua tay, ý cười nói, “Quận chúa Minh Tuệ không cần đa nghi, lão thân tìm ngươi là muốn cam đoan với ngươi một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Sắc mặt quận chúa Minh Tuệ đỡ hơn, lão vương phi lên tiếng: “Ta cam đoan, Vân Nhiễm sẽ không gả cho Yến quận vương, cho nên quận chúa không cần lo lắng nhiều.”

“Ngươi cam đoan? Cam đoan của ngươi có tác dụng sao?”

Trong lòng quận chúa Minh Tuệ vui vẻ cười nói: “Quận chúa Minh Tuệ hình như đã quên Vân Nhiễm là cháu gái ta, hôn nhân của nữ nhân đều phải do cha mẹ sắp đặt, cho nên lời của lão thân nói, tin tưởng nàng ta không dám cãi lời.”

Quận chúa Minh Tuệ nghe thấy vậy sắc mặt khá hơn: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, lão vương phi của nhiên hiểu lí lẽ, khó trách đứng đầu phủ Vân vương, nếu phủ Vân vương cùng đối đầu với phủ trưởng công chúa, cũng không chiếm được ưu thế, lão vương phi có thể khiến Vân Nhiễm không gả cho Yến quận vương, phủ trưởng công chúa chúng ta cũng sẽ không đối đầu với phủ Vân vương.”

“Việc này lão thân có thể cam đoan, Vân Nhiễm sẽ không gả cho Yến quận vương.”

“Vậy rất tốt,” Quận chúa Minh Tuệ đứng dậy, nói lời chào lão vương phi rồi rời Noãn Các đi thẳng ra cửa phủ Vân vương.

Có điều ra đến cửa phủ Vân vương quay đầu nhìn về phía viện Như Hương, trong mắt hiện lên vẻ ngoan độc, Vân Nhiễm dù có lão vương phi cam đoan, bản quận chúa cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho ngươi.

Quận chúa Minh Tuệ dẫn hai nha hoàn lên xe ngựa phủ trưởng công chúa, đi thẳng về phủ.

Ngày mười tám tháng mười, đại hôn của đế hậu, phủ hộ quốc tướng quân sát vách phủ Vân vương liền bận rộn, không ngừng vang lên âm thanh náo nhiệt, mơ hồ truyền sang phủ Vân vương. Vân Nhiễm đang ngủ sau cũng bị đánh thức, nghe Sơn Trà bẩm báo, nàng mới biết hôm nay là ngày đại hôn của hoàng thượng, khó trách mọi người ồn ào như vậy.

Nghe thấy động tĩnh của Đường gia, Vân Nhiễm lại nhớ mấy ngày rồi không nhìn thấy Đường Tử Khiên, khó trách không gặp được hắn, hóa ra là muội muội đến ngày hết hôn thân là đại ca, chắc hắn bận nhiều việc.

Tuy rằng không ngủ được, nhưng Vân Nhiễm cũng không thức dậy, nằm dựa vào giường đọc sách, mãi đến gần trưa mới lười biếng rời giường.

Hôm nay là đại hôn của hoàng thượng, buổi tối trong cung có yến tiệc, gia quyến các quan to trong triều đều phải tiến cung, hơn nữa còn có sứ thần tam quốc tới chúc mừng, đêm nay nhất định rất long trọng. Cho nên nàng cũng phải chuẩn bị để tiến cung.

Vân Nhiễm rời giường ăn một chút, trước đó có người tới báo, thái tử Đông Viêm , Minh vương gia Nam Ly, cùng thế tử Tây Tuyết tới chơi.

Vân Nhiễm nhíu mày, không ngờ ba người này lại cùng tới, hôm nay là đại hôn của hoàng thượng ba người họ không tiến cung chúc mừng, chạy tới đây làm gì? Vân Nhiễm cũng biết, hình như ba người họ đều muốn cười nàng, có điều nàng không thích bọn họ, cho nên không tồn tại vấn đề gả hay không gả, nàng chỉ muốn tìm ra minh quân từ trong số bọn họ.

Vân Nhiễm bỗng nhiên cảm thấy sư phụ giao cho nàng nhiệm vụ này không phải là chuyện dễ, còn khó hơn so với chữa bệnh cứu người.

Trọng trách này thật sự quá nặng.

“Mời bọn họ vào đi.”

Vân Nhiễm phân phó Sơn Trà ra đón khách vào, Sơn Trà nhanh chóng đi ra ngoài, rất nhanh đã nghe thấy tiếng bước chân, còn có thanh âm của Tiêu Bắc Dã: “Cơ Kình Thiên, Tần Văn Hãn, hai ngươi là đồ tiểu nhân âm hiểm, vì sao cứ bám theo bản thế tử.”

Từ lần Vân Nhiễm đi theo Tiêu Bắc Dã ra ngoài, Cơ Kình Thiên cùng Tần Văn Hãn phái người theo dõi Tiêu Bắc Dã, vốn ngày hôm qua Tiêu Bắc Dã đã muốn tới thăm Vân Nhiễm thuận tiện rủ nàng ra ngoài đi dạo. Nhưng Cơ Kình Thiên cùng Tần Văn Hãn vẫn luôn bám theo hắn, hắn không thể đi cùng Vân Nhiễm còn dắt theo hai tên này cho nên mới không tới. Hôm nay hắn trốn được người theo dõi, không ngờ hai người bọn họ đã đợi sẵn ở cửa phủ Vân vương.

Ngoài cửa vang lên thanh âm của Cơ Kình Thiên: “Chúng ta cạnh tranh công bằng, ngươi muốn lén lút gặp quận chúa Trường Bình là không công bằng.”

Tần Văn Hãn tiếp lời: “Đúng vậy, chuyện này không thể trách chúng ta, muốn nói âm hiểm, vô sỉ, phải là ngươi mới đúng.”

Tiêu Bắc Dã nghe được lời bọn họ nói, muốn phát hỏa: “Các ngươi mới là đồ mặt dày vô sỉ.”

Tiêu Bắc Dã vừa dứt lời, nháy mắt đánh một quyền về hướng Cơ Kình Thiên, Cơ Kinh Thiên biến sắc ngênh đón, hai người đánh nhau trước cửa phòng khách, Tần Văn Hãn cũng nhập cuộc, thế là ba người liền đánh nhau trước cửa phòng khách viện Như Hương.

Vân Nhiễm nghe thấy động tĩnh bên ngoài, không khỏi đau đầu, nàng không biết những người này vì sao muốn kết hôn với nàng, vì nàng là đích nữ phủ Vân vương, hay bởi vì nàng là hoa vương, mặc kệ là người nào nàng cũng không thể nhận.

Nghĩ vậy đứng dậy đi ra cửa, nhìn ba người kia đang kịch liệt đánh nhau, lạnh lùng lên tiếng: “Dừng tay, muốn đánh nhau cút ra khỏi phủ Vân vương mà đánh, đừng đánh ở chỗ ta, nếu làm hỏng một chút bồi thường gấp bội.

Vân Nhiễm vừa dứt lời, ba người thu tay nhìn lại, người người đều cười cười trăm miệng một lời: “Ba chúng ta tỷ thý võ công.”

“Muốn tỷ thý cũng cút ra ngoài, chỗ của ta không phải võ đài.:

Ý cười trên mặt ba người càng đậm hơn, đi vào phòng khách, Tiêu Bắc Dã hung hăng lườm hai người phía sau, giành đi trước tới chỗ Vân Nhiễm, sắc mặt Vân Nhiễm lạnh lùng nhìn ba người này.

“Ta xem ba vị không cần tranh, Vân Nhiễm cảm tạ ba vị mến mộ, có điều Vân Nhiễm không muốn gả tới nước khác, cho nên ba vị thu hồi phần tâm ý này đi.”

Ba người đồng thời nhìn Vân Nhiễm, Tiêu Bắc Dã có chút thất vọng, hắn tự nghĩ Vân Nhiễm đối với mình có chút khác với mọi người, không ngờ cũng giống như người khác. Trong lòng hắn nổi lên cảm giác chua xót ảm đạm, hắn có tâm với Vân Nhiễm, nàng lại đối xử với hắn như những người khác, điều này khiến hắn đau lòng.

Cơ thái tử cùng tiểu Minh vương lại rất cao hứn nhìn Tiêu Bắc Dã, hừ, tưởng thế nào, hóa ra quận chúa Trường Bình cũng không thích hắn, cho nên hắn có lén lút cũng vô dụng, chuyện này cần phải xem duyên phận.

Tiêu Bắc Dã tuy rằng đau lòng, nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường, nâng mắt nhìn Vân Nhiễm, nóng bỏng nói: “Vân Nhiễm đây là chuyện của chúng ta, ngươi đừng cảm thấy nặng nè, nếu ngươi không thích, ta cũng không ép ngươi.”

Tiêu Bắc Dã vừa nói xong, Cơ Kình Thiên cùng Tần Văn Hãn cũng gật đầu: “Đúng vậy đây là chuyện của chúng ta, không liên quan tới ngươi, nếu ngươi không thích, chúng ta sẽ không làm gì có lỗi với ngươi.

Vân Nhiễm trợn mắt nhìn bọn họ: “Mặc kệ thế nào, sau này tốt nhất đừng chạy đến phủ Vân vương đánh nhau, nếu không đừng trách ta trở mặt.”

Nói xong nàng quay người đi vào phòng khách, đằng sau ba người cũng đi theo, vài người tự ngồi vào chỗ của mình, Vân Nhiễm hỏi.

“Hôm nay là đại hôn của hoàng thượng, các ngươi không vào cung sao? Sao lại chạy tới đây.”

“Chúng ta tới đây tìm ngươi cùng nhau tiến cung.”

Tiêu Bắc Dã nở nụ cười, thu lại khổ sở lúc này, hắn có lòng tin khiến cho Vân Nhiễm thích hắn.

Có điều thật tức giận, hắn muốn một mình cùng Vân Nhiễm tiến cung, hiện tại lại đổi thành ba người.

Vân Nhiễm nhìn sắc trời thấy không còn sớm, cũng sắp tới giờ nên tiến cung, hôm nay đi dực tiệc, lão vương phi trong người không khỏe không đi được, Vân Vãn Sương, Vân Vãn Tuyết bởi vì mẫu thân mới qua đời nên cũng không thích hợp tiến cung, nên hôm nay chỉ có Vân Nhiễm cùng Vân Hương Di đi dự tiệc.

“Được, các ngươi chờ một chút, ta đi đổi trang phục.” Vân Nhiễm vừa nói xong Sơn Trà đã tiến vào báo: “Quận chúa, Yến quận vương tới đây.”

“Hắn lại tới làm cái gì?”

Vân Nhiễm vừa nghe đến Yến Kỳ, sắc mặt liền không tốt, tức giận hỏi.

Sơn Trà còn chưa lên tiếng, ngoài cửa đã vang lên một thanh âm tao nhã: “Bản quận vương đến tiếp đón ba vị khách quý tiến cung.”

Yến Kỳ tao nhã như ngọc tiến vào, hôm nay hắn không mặc áo trắng, đại hôn của hoàng thượng mặc đồ trắng là bất kính, cho nên Yến Kỳ mặc cẩm bào, cao quý, màu tím như yên hà, da hắn trăng như sư, khuôn mặt tinh xảo hoa lệ như ngọc thượng đẳng, tản ra hào quang, tuyệt sắc nhìn mọi người trong phòng.

Nhìn hắn tao nhã vô song, tuyệt sắc khuynh thành, vài người trong phòng khách hận nghiến răng nghiến lợi.

Tiêu Bắc Dã tức giận: “Yến quận vương, chẳng lẽ không có ngươi đón, ba chúng ta không vào được hoàng cung?”

“Bản quận vương phụ trách chiêu đãi ba vị, nếu ba vị xảy ra chuyện gì, bản quận vương sẽ gặp rắc rối, cho nên bản quận vương lúc nào cũng phải theo sát ba vị, đảm bảo an toàn.

“Thật sự vất vả cho ngươi, ngươi có mệt hay không?”

Tiêu Bắc Dã châm chọc, Cơ Kình Thiên cùng Tần Văn Hãn ở bên cạnh lại im lặng không nói gì.

Vân Nhiễm nhìn thấy Yến Kỳ cười rực rõ, tâm tình không tốt, sáng đến phá nàng ngủ, hắn không thấy phiền sao.

“Tốt lắm, mấy ngươi có thể cùng nhau cút được rồi.”

Tiêu Bắc Dã vừa nghe thấy Vân Nhiễm, trong lòng vui vẻ cười sung sướng, Vân Nhiễm chán ghét gặp Yến Kỳ, hắn rất cao hứng.

Yến Kỳ vẻ mặt không đổi, ung dung mời ba người đi ra ngoài, lúc đi qua người Vân Nhiễm còn nhẹ nhàng nói một câu: “Quận chúa Trường Bình, ngươi không cần để ý tới Tiêu thế tử, hắn là thế tử Cung thân vương Tây Tuyết, trong tay cầm ba mươi vạn trọng binh, cũng không phải chỉ có hư danh.”

Tiêu Bắc Dã vừa nghe thấy lời Yến Kỳ, sắc mặt âm ngao dọa người, bàn tay nắm chặt lại, rất muốn động thủ với Yến Kỳ, nhưng ngại Vân Nhiễm nên không ra tay.

Vân Nhiễm nhìn Tiêu Bắc Dã khó chịu, lên tiếng: “Tiêu thế tử, ta không ngại ngươi cùng Yến quận vương tỷ thí, đương nhiên là không cần ở tại phủ Vân vương, mời ra bên ngoài.”

Tiêu Bắc Dã sắc bén khiêu khích Yến Kỳ: “Yến quận vương, bản thế tử vẫn luôn muốn tỷ thí với ngươi, không bằng hôm nay chúng ta thử một chút thấy thế nào?”

Yến Kỳ cười như hoa nở, ánh mắt lại u ám liếc Vân Nhiễm một cái. Nha đầu kia đang cao ngạo nhìn hắn, khiến hắn không khỏi đau đầu, đồ không có lương tâm, hắn có lòng tốt nhắc nhở nàng, nàng lại xem hắn là cữu nhân, xem ra hắn cần phải đem tư liệu liên quan đến Tiêu Bắc Dã cho nha đầu kia mở mắt ra nhìn, Tiêu Bắc Dã là một nhân vật lợi hại như thế nào, trong lòng Yến Kỳ đã quyết định, bước theo Tiêu Bắc Dã ra ngoài, Cơ Kình Thiên cùng Tần Văn Hãn ở phía sau nhìn Vân Nhiễm cười nói: “Trường Bình, có muốn đi xem nào nhiệt không?”

Vân Nhiễm lắc đầu: “Không có hứng thú.”

Không phải nàng không muốn xem, mà nàng biết Bạch Liên hoa võ công lợi hại, cho dù Tiêu Bắc Dã có lợi hại muốn đánh bại hắn không phải là chuyện dễ dàng, cho nên nàng không muốn nhìn thấy cái tên tao nhã vô song kia.

Cơ Kình Thiên cùng Tần Văn Hãn đi ra bên ngoài Vân Nhiễm về phòng thay đổi trang phục dẫn theo Vân Hương Di tiến cung.

Cung yến.

Cung yến mừng đại hôn của hoàng thượng cùng hoàng hậu dĩ nhiên là long trọng, lúc này đây dưới ánh sáng của đèn ngọc lưu lý, dáng người yểu điệu thướt tha, vài ba người tụ thành một nhóm nói chuyện cực kỳ náo nhiệt.

Lúc Vân Nhiễm tới, có không ít phu nhân đi tới khách khí hành lễ.

“Quận chúa Trường Bình, ngươi mới tới.”

Vân Nhiễm gật đầu xem như chào hỏi, những người này hiện tại cũng không dám trêu chọc nàng. Nàng không những là quận chúa Trường Bình phủ Vân vương, nàng còn là hoa vương, trong quá khứ hoa vương đều trở thành hoàng hậu, không biết cuối cùng quận chúa Trường Bình sẽ thế nào. Có điều nhiều người đoán, quận chúa có khả năng trở thành hoàng quý phi Đại Tuyên linh tinh, tóm lại khẳng định nàng muốn tiến cung, cho nên không thể đắc tội với quý phi tương lai.

Trên mặt mọi người đều nở nụ cười, tiến đến chào hỏi.

Trong yến hội có không ít vị tiểu thư ghen tị với Vân Nhiễm có vận khí tốt, chẳng những dung mạo xuất sắc, bây giờ còn là hoa vương Đại Tuyên, rất nhanh còn có thể tiến cung làm phi tử của hoàng thượng, đúng là tiền đồ vô lượng.

Vân Nhiễm cũng không để ý đến những người này, chỉ chào hỏi một chút rồi đi về phía Lam Tiểu Lăng cùng Hạ Tuyết Dĩnh, hai người bọn họ vừa nhìn thấy nàng thoát khỏi đám phu nhân liền kéo lại đây.

“Vân Nhiễm đừng quên ngươi nợ chúng ta một bữa cơm?”

Lam Tiểu Lăng vừa lên tiếng liền nhắc tới chuyện này.

Hạ Tuyết Dĩnh cười gật đầu: “Đúng vậy, lần trước ngươi giành được hoa vương, chúng ta định chúc mừng ngươi, nhưng không thể đi qua hiện tại ngươi nên bù bữa cơm này đi.”

Vân Nhiễm cười rộ nên, nàng đã quên mất chuyện này.

“Được, các ngươi chọn thời gian, trở về ta mời các ngươi ăn cơm.”

“Thoải mái, trở về chúng ta sẽ chọn thời gian cùng ngươi ăn cơm,” Hạ Tuyết Dịnh nở nụ cười, ba người vừa đi vừa nói chuyện, lại nói tới chuyện đại hôn của hoàng thượng cùng hoàng hậu.

Lam Tiểu Lăng không biết vị hoàng hậu nương nương xuất thân từ phủ hộ quốc tướng quân, cho nên rất tò mò.

“Các ngươi nói xem, hoàng hậu là người như thế nào? Có phải là nữ nhân lợi hại không?”

Hoàng đế cưới hoàng hậu xong, rất nhanh sẽ nạp phi, bởi vì hậu cung quá ít phi tử, hiện tại trong cung còn chưa có hoàng tử, chỉ có công chúa Chiêu Dương và Duyên Khánh, đại thần trong triều đã nhiều lần khuyên hoàng thượng nạp phi, hoàng thượng đều nói để sau đại hôn. Hôm nay đã là đại hôn, rất nhanh trong cũng sẽ có tân phi, nếu vị hoàng hậu này ghen ti, chỉ sợ tân nương vào cung sẽ bị chèn ép, còn nếu hoàng hậu lương thiện hậu phi cũng sống khá hơn.

Vân Nhiễm không nói gì, vì ấn tượng của nàng với vị nhị tiểu thư Đường gia cũng rất mơ hồ, chỉ nhớ nàng hiểu lễ nghĩa tiến lui thích hợp là tài nữ hiếm có.

Hạ Tuyết Dĩnh lại tán thưởng gật đầu: “Vị hoàng hậu nương nương này là một tiểu thư tao nhã có tri thức hiểu lễ nghĩ, nàng sẽ là hoàng hậu lương thiện, nữ nhân tiến cung đều có phúc.”

Lam Tiểu Lăng ngạc nhiên: “Thật vậy sao?”

Hạ Tuyết Dĩnh gật đầu, nhưng quả thật nàng lo lắng một chuyện: “Nhưng ta không muốn tiến cung.”

Hạ Tuyết Dĩnh thân là đích nữ phủ Vũ An hầu, Hạ gia khẳng định sẽ bắt nàng tiến cung, nhưng nàng không muốn, cùng nhiều nữ nhân như vậy tranh giành một người đàn ông, nàng thật sự không có hứng thú.

Hạ Tuyết Dĩnh nhìn Vân Nhiễm: “Vân Nhiễm ngươi có cách nào có thể tránh được việc tiến cung không?”

Vân Nhiễm nhìn nàng cười nói: “Nếu ngươi thực sự không muốn tiến cung, từ bây giờ có thể tự tạo hình tượng không tốt, đi khắp nơi khoe khoang mình sắp tiến cung, ta nghĩ việc này rơi vào tai hoàng thượng hắn sẽ không tuyển ngươi tiến cung nữa, ngược lại có thể tạo hình tượng tốt để tiến cung.”

Vân Nhiễm dứt lời, Hạ Tuyết Dĩnh hình như nhớ ra chuyện gì nhìn chằm chằm Vân Nhiễm: “Vân Nhiễm thông báo chọn rể lúc trước của ngươi, hại cha ta cùng nương trở về nháo nhào một trận, sẽ không phải là thật chứ.”

Vân Nhiễm gật đầu: “Có gì là không thể, ta không có hứng thú chung nam nhân với nữ nhân khác.”

Lam Tiểu Lăng nhắc nhở: “Nhưng nam nhân như vậy rất hiếm.”

Vân Nhiễm cười: “Nếu không có ta sẽ không gả, không có nam nhân vẫn sống bình thường mà.”

Lam Tiểu Lăng cùng Hạ Tuyết Dĩnh nhìn nàng, hai người cùng giơ ngón tay cái: “Vân Nhiễm thật can đảm.”

Các nàng không có dũng khí như vậy, Hạ Tuyết Dĩnh đột nhiên nhớ tới một người: “Vân Nhiễm, kỳ thật có người phù hợp với điều kiện của ngươi, Yến quận nhân chính là nam nhân tốt, phủ Yến vương một nữ nhân cũng không có, lúc trước có ngươi còn bàn tán, có phải Yến quận vương có vấn đề hay không, ta thấy hắn với ngươi là một đôi trời sinh.”

Hạ Tuyết Dĩnh cười nói, Vân Nhiễm biến sắc mặt, tên kia từ hôn nàng, nàng sao có khả năng gả cho hắn, lại nói người ta cũng không có ý muốn cưới nàng, lúc trước còn muốn làm ca ca nàng, nàng là muội muội, cho nên hắn không có ý định cưới nàng, sao lại là một đôi trời sinh được.

“Đừng nói với ta về hắn, ai dám nói ta trở mặt với người đo, chẳng lẽ các ngươi đã quên tên đó từ hôn ta, hắn không muốn cưới ta, cho dù hắn muốn cưới ta cũng không gả, huống chi tên kia rất âm hiểm giả dối chỉ được cái mặt đẹp thôi.”

Vân Nhiễm phất phất tay, không muốn nhắc tới Yến Kỳ, bọn họ nói đến chuyện khác, phía sau có một cũng nữ đi tới cung kính hành lễ: “Nô tỳ gặp qua quận chúa Trường Bình.”

Vân Nhiễm nhìn cung nữ phía sau có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra, ôn hòa ý bảo đứng lên.

“Có việc gì sao.”

“Công chúa nhà chúng ta muốn gặp quận chúa, nên sai nô tỳ tới mời quận chúa đi qua một chuyến.”

Vân Nhiễm đã nhớ ra đây là ai, tì nữ bên người công chúa Chiêu Dương Sở Y Y, nói vậy là tiểu bằng hữu Y Y muốn gặp nàng.

Vân Nhiễm nhớ tới Sở Y Y, trong lòng mềm nhũn, tuy rằng Sở Y Y là người trong hoàng tộc, nhưng Vân Nhiễm rất thích nàng, trong sáng ngây thơ, khiến người ta thương tiếc.

Vân Nhiễm đang định đi theo tì nữ, phía sau Hạ Tuyết Dĩnh đã gọi lại: “Ta cùng đi với ngươi.”

Nàng nói xong nhìn chằm chằm cung nữ tới mời Vân Nhiễm, thấy thần sắc nàng ta bình thường, Hạ Tuyết Dĩnh mới yên lòng, nhưng nàng vẫn kiên định kéo tay Vân Nhiễm: “Ta đi với ngươi.”

Ánh mắt Vân Nhiễm hơi nhảy một chút, nhìn Hạ Tuyết Dĩnh nở nụ cười, nha đầu này cũng thật thông mình, đây là nàng ta sợ giống như lần trước nàng bị người khác hãm hại.

“Được.”

Lam Tiểu Lăng cũng muốn đi cùng hai người, nhưng Lam phu nhân lại muốn nói chuyện với nàng, cuối cùng chỉ có Hạ Tuyết Dĩnh cùng Vân Nhiễm tới điện của công chúa Chiêu Dương Sở Y Y.

Điện Y Lan, đây là nơi hoàng thượng ban riêng cho tiểu công chúa, cực kỳ tinh xảo hoa lệ, cách điện thái hậu không xa, Vân Nhiễm cùng Hạ Tuyết Dĩnh đi theo cũng nữ tên Thải Tuyết tới điện Y Làn, vừa tới trước cửa điện đúng lúc gặp công chúa An Tĩnh Sở Ngọc Như, Hạ Tuyết Dĩnh nhanh chóng hành lễ.

“Gặp qua công chúa Tĩnh An.”

Vân Nhiễm cũng hương công chúa Tĩnh An gật đầu một cái, gần đây nàng ta càng nở nang như châu tròn ngọc sáng.

Nàng gật đầu một cái, cũng không cho Vân Nhiễm với Hạ Tuyết Dĩnh thêm biểu cảm nào, nhìn Thải Tuyết: “Ngươi không hầu hạ tiểu công chúa, chạy tới đây làm gì.”

“Bẩm công chúa, hôm nay đại hôn của hoàng thượng, tâm tình cong chúa không tốt, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, không cho phép bất cứ ai tiến vào, nô tỳ sợ nàng xảy ra chuyện cho nên mới tiến vào, công chúa nói muốn gặp quận chúa Trường Bình, cho nên nô tỳ đi mời quận chúa tới đây.

Công chúa Tĩnh An gật đầu: “Bản cũng muốn đến khuyên nhủ nàng, hai ngày nay cảm xúc của nàng không tốt, nếu nàng muốn gặp quận chúa, ngươi nhanh dẫn quận chúa vào đi.”

“Ân, công chúa.”

Thải Tuyết hành lễ, cung kính mời Vân Nhiễm vào điện, Hạ Tuyết Dĩnh muốn đi theo, công chúa Tĩnh An lại nắm chặt tay nàng nàng: “Ngươi không cần theo vào, cùng bản cung trò chuyện đi, hai ngày nay vì chuyện đại hôn của hoàng thượng, tâm tinh không tốt, ngươi có biết nàng có tình cảm sâu sắc với mẫu phi, lại được phụ hoàng sủng ai, nên nhất thời không thể chấp nhận chuyện này, ngươi đi vào sẽ khiến nàng nổi giận.”

Hạ Tuyết Dĩnh nghĩ thấy cũng đúng, ngẩng đầu nhìn Vân Nhiễm dặn dò: “Vân Nhiễm, ngươi đi vào đi, có chuyện gì thì gọi ta.”

Vân Nhiễm gật đầu dẫn theo hai nha hoàn đi theo Thải Tuyết vào điện Y Lan. Đoàn người đến trước cửa tẩm cung, trước cửa đều là cung nữ thường ngày hầu hạ công chúa Chiêu Dương thấy Vân Nhiễm tới liền cung kính hành lễ: “Gặp qua quận chúa Trường Bình.”

Vân Nhiễm gật đầu rồi hỏi: “Công chúa đâu?”

“Công chúa ở bên trong không cho phép chúng nô tỳ tiến vào, cả ngày nàng chưa ăn gì, chúng nô tỳ cũng không có biện pháp.”

Nghĩ đến tiểu bằng hữu Y Y, Vân Nhiễm cười rộ lên dẫn hai nha hoàn đi vào tẩm cung, tẩm cung thật hoa lệ, trên giường sơn son thiếp vàng lúc nàng đang có một thân hình nho nhỏ cô đơn, giống như bị bỏ rời, Vân Nhiễm nhìn thấy Sở Y Y như bậy đột nhiên có chút đau lòng, từ từ tiến lên phía trước muốn an ủi Sở Y Y, nhưng đi vài bước nàng lại phát hiện có chỗ không bình thường.

Ba người các nàng đi thẳng tới đây, Sở Y Y không có bất kỳ động tác nào, tẩm cũng lộ ra vẻ quỷ dị, sắc mặt Vân Nhiễm khẽ tối, quanh người bao phủ hàn khí, nàng thật sự tức giận, nếu có người dám ra tay với Sở Y Y kẻ đó chính là súc sinh. Biết rõ hôm nay phụ hoàng kết hôn Sở Y Y sẽ đau lòng còn hạ độc thủ với nàng.

Vân Nhiễm nhanh chóng tiến đến giường, phát hiện Sở Y Y hai mắt đang nắm chặt, một chút hơi thở đều không có, trên cỏ còn có hai vệt dây rõ rệt. Chúng tỏ có người hại nàng, mà người đó làm vậy là để hãm hại vân Nhiễm, trong lòng Vân Nhiễm tức giận, có điều nàng kiềm chế, động tác nhanh gọn lấy ngân châm ra châm cứu cho Sở Y Y.

Bên trong tẩm cung, sắc mặt Sơn Trà cùng Dữu Tử cũng khó coi, lại bị kẻ xấu hãm hại, bây giờ nếu công chúa Chiêu Dương chết, khẳng định những người khác sẽ nói là quận chúa giết công chúa Chiêu Dương, cho dù có nhảy xuống sông hoàng hà cũng không rửa sạch được, phải làm sao bây giờ?