Quỷ Môn Độc Thánh

Chương 46: Ra tay



Lúc này Diệp Viễn mới giải thích đầu đuôi câu chuyện.

Giải thích của Diệp Viễn lập tức khiến sắc mặt Sở Vân Phi lạnh lẽo.

“Đồ khốn, ngay cả anh và cô Phùng cũng dám sỉ nhục, đại sư Diệp, đi, tôi đòi lại công bằng cho anh và cô Phùng”.

Sở Vân Phi nổi giận đùng đùng lập tức dẫn theo Phùng Tiêu Tiêu và mẹ Phùng Tiêu Tiêu đã tỉnh lại, chuẩn bị đi xả giận cho hai người.

Nhưng lúc mấy người vừa chuẩn bị hành động, người phụ nữ trung niên bị Diệp Viễn đánh đang che mặt lại đột nhiên xông về phía Diệp Viễn.

“Thằng khốn, bà đây liều mạng với mày!”

“Soạt!”

Nhưng Sở Vân Phi lại tát một cái bạt tai vào mặt người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ trung niên vừa đứng lên lại một lần nữa ngã xuống đất.

“Mấy người dựa vào đâu mà đánh người?”

“Đúng vậy, dựa vào cái gì mà đánh người chứ!”

Một đám quần chúng bất phân thị phi đứng vây xem, lập tức lại bị chọc giận, rốt rít gào thét.

“Cút hết cho ông, con mẹ nó ai dám lải nhải, ông đây đánh cả lũ mấy người”.

Sở Vân Phi tức giận tản ra hơi thở của lãnh đạo, trong nháy mắt mọi người đều bị khiếp sợ.

Không còn ngăn cản, Sở Vân Phi nhanh chóng đến cửa phòng làm việc của Tưởng Văn Đức.

“Ầm!”

Trực tiếp đạp một bước, đá tung cửa phòng.

Tưởng Văn Đức, Lâm Oánh Oánh và Tưởng Thế Kiệt ở bên trong cũng bị giật mình.

Lâm Oánh Oánh không quen Sở Vân Phi, cô ta nhìn thấy Diệp Viễn quay lại, lập tức gào thét với Diệp Viễn.

“Con mẹ nó, thằng Diệp ngu,mày còn dám quay lại?”

Chỉ là lời Lâm Oánh Oánh vừa dứt, trên mặt liền bị một cái tát giáng xuống.

Người ra tay không phải Sở Vân Phi, cũng không phải Diệp Viễn, mà là Tưởng Thế Kiệt.

Hôm qua Tưởng Thế Kiệt bị đánh, mặc dù ghi hận Diệp Viễn, nhưng cũng âm thầm điều tra Sở Vân Phi - người khiến Lưu Hổ vô cùng kiêng kỵ.

Điều tra xong, gã liền bị dọa sợ, Sở Vân Phi chính là cậu ấm nhà họ Sở ở Sở Châu, sếp lớn khách sạn Hào Đỉnh.

Lần này gã mới hiểu vì sao Lưu Hổ lại sợ Sở Vân Phi như vậy.

Vốn dĩ sau khi điều tra chuyện này, thật ra gã đã buông tha suy nghĩ tìm Diệp Viễn báo thù, dù sao Diệp Viễn và Sở Vân Phi có quen biết.

Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy Diệp Viễn, trong lòng lại tức giận, không nhịn được muốn báo thù.

Hơn nữa, gã cảm thấy Diệp Viễn thật sự quen biết Sở Vân Phi, nhân vật lớn như Sở Vân Phi cũng không thể nào ra mặt cho Diệp Viễn.

Chỉ là điều khiến gã hoàn toàn không ngờ là Sở Vân Phi thật sự báo thù vì Diệp Viễn.

“Cậu Sở, xin lỗi!”, Tưởng Thế Kiệt vội vàng xin lỗi Sở Vân Phi.

Nhưng Sở Vân Phi không để ý đến Tưởng Thế Kiệt đã bị dọa sợ mất mật.

Mà nhìn về phía Tưởng Văn Đức ở bên cạnh, anh ta nói.

“Con mẹ nó ông chính là Tưởng Văn Đức?”

Tưởng Văn Đức hiểu biết rộng hơn con trai mình là Tưởng Thế Kiệt, đương nhiên quen cậu cả Sở Vân Phi của nhà họ Sở này.

“Cậu Sở, là tôi…”

“Ầm!”

Tưởng Văn Đức còn chưa nói xong, Sở Vân Phi liền đạp một cước vào ngực Tưởng Văn Đức.

“Thứ chó đáng chết, dám làm nhục đại sư Diệp, làm nhục cô Phùng, còn muốn để cô Phùng phục vụ thứ chó già ông, đúng là gan chó che trời!”

“Cậu Sở, xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi!”

Đối mặt với Sở Vân Phi, Tưởng Văn Đức cũng không dám có một chút phản ứng, chỉ có thể không ngừng dập đầu nói xin lỗi.

“Lúc này mới biết lỗi, muộn rồi!”

Nói xong, chân lớn của Sở Vân Phi lại hung hăng đạp liên tục vào người Tưởng Văn Đức.

Đạp một hồi lâu, Sở Vân Phi cảm thấy có chút đau chân, lúc này mới dừng lại.

Anh ta quay đầu cung kính hỏi Diệp Viễn.

“Anh Diệp, anh nói xem nên xử lý tên chó già dám làm nhục phỉ báng anh và cô Phùng như thế nào”.

Diệp Viễn không nói lời nào, mà nhìn về phía Phùng Tiêu Tiêu nói.

“Tiêu Tiêu, tự cô làm chủ!”

Phùng Tiêu Tiêu có chút không biết làm sao, cô ta cũng chưa từng gặp qua chuyện này, lập tức không biết nên thế nào.

Lúc này, ở cửa lại có mấy người tiến vào.

Mấy người này chính là đám lãnh đạo bệnh viện vừa nhận được tin tức liền vội vàng chạy tới.

Một ông già mái tóc hoa râm trong đó vừa vào cửa liền vội vàng kéo Sở Vân Phi đang giận dữ nói.

“Cậu Sở, cậu sao vậy, vì sao lại giận dữ?”

“Viện trưởng Vương, ông tới thật đúng lúc, nhìn kỹ xem bệnh viện của các người sản sinh ra loại cặn bã gì!”

“Cậu Sở, bớt giận, rốt cuộc chuyện là thế nào?”, viện trưởng Vương Đông Lâm kéo Sở Vân Phi sang một bên.

Lúc này Sở Vân Phi chỉ Diệp Viễn và Phùng Tiêu Tiêu, giải thích đầu đuôi câu chuyện.

Sau khi Sở Vân Phi giải thích xong, sắc mặt Vương Đông Lâm trở nên rất khó coi.

Thật ra thì gần đây ông ta đã nhận được khiếu nại liên quan đến Tưởng Văn Đức.

Đều là các nữ y tá và bác sĩ độc thân trong bệnh viện, cùng với một vài người nhà bệnh nhân.

Chỉ có điều gần đây ông ta quá bận rộn, còn chưa kịp xử lý chuyện này, không ngờ tên khốn này lại chọc phải bạn của Sở Vân Phi.

Nhưng điều khiến ông ta kỳ quái, rốt cuộc Diệp Viễn này là ai mà có thể khiến Sở Vân Phi quan tâm như vậy, thậm chí chuyện nhỏ thế này còn đích thân ra tay đánh Tưởng Văn Đức.