Quay Đầu

Chương 43



Edit: meoluoihamngu

Hình như tôi mơ một giấc mơ rất dài rất dài.

Giấc mơ về hai mươi mấy năm qua, nhưng cuối cùng mơ về năm năm đau lòng nhất.

Trong mơ là những người mà tôi yêu. Cha, mẹ… Còn có anh. Bọn họ đứng ởphía trước tôi, tôi chỉ cần đưa tay liền có thể với tới được, nhưng tôiđuổi theo lại đuổi theo, làm thế nào cũng không đuổi kịp.

Không có ai yêu tôi.

Giấc mơ này rất dài, tôi ngay cả khóc cũng quên. Tôi nhìn thấy cha đứng ở trước mặt tôi, mặt không thay đổi dắt tay tôi, mang tôi đi lên thảmđỏ, lạnh như băng giống như dắt một con chó.

Tôi nhìn thấy mẹ ưu nhã ngồi trên ghế salon sửa móng tay, nâng mắt lên nhìn tôi, nói: Đừng làm cho nhà họ Ninh mất thể diện.

Tôi còn thấy Nhan Duệ, anh ôm rất nhiều phụ nữ, anh hôn các cô ấy, cùng các cô ấy ở trên giường tôi mây mưa, sau đó ôm tôi dụ dỗ. Giọng nói của anh rất dễ nghe, trầm thấp,và rất dịu dàng. Anh nói anh yêu tôi, anhnói anh không thật lòng với những người phụ nữ kia, anh nói trong lònganh chỉ có mình tôi, anh nói anh sẽ không bao giờ… tái phạm nữa.

Tôi lại nhìn thấy một đứa bé nhỏ, bé duỗi tay đòi tôi ôm, khanh kháchcười, bò loạn khắp nơi. Tôi rất muốn ôm bé, hôn bé, đó là đứa bé củatôi, là cốt nhục duy nhất của tôi, tôi chưa có mà đã mất đi người thânduy nhất.

Kiên trì lâu như vậy… Tôi nhận được cái gì chứ?

Cơn ác mộng này kéo dài quá lâu, tôi muốn tỉnh táo lại, tôi không thể đắm chìm vào nó hơn nữa.

Tại sao trên đời này lại có người trăm phương ngàn kế muốn có được hạnh phúc, cuối cùng nhận được cái gì chứ? Tại sao có người bạc tình bạcnghĩa thay lòng đổi dạ, ăn nói lung tung như vậy? Tôi không hiểu, tôithật sự không hiểu.

Thật sự tôi không hiểu. Nhưng mà, có lẽtôi cũng không cần hiểu. Sẽ có một con đường mà tôi đi không phải nhìnthấy những cơn ác mộng dày vò này nữa, nhưng tôi lại ngại đoạn đường ấyvắng lặng tôi không muốn đi, không có chỗ nào có thể đi.

Người ngu ngốc phải bị thương tích đầy mình mới biết được sai lầm của mình,cũng chỉ có người ngu ngốc mới không tin người đi trước chỉ bảo.

Mà tôi lại chính là người ngu ngốc kia.

OOXXOOXXOOXXOOXXOOXX tôi là đường phân cách OOXXOOXXOOXXOOXX

Lần này Nhan Duệ thật sự hoảng sợ.

Anh ngồi bên cạnh giường bệnh, cầm tay Ninh Vi Nhàn không chịu buôngra, trong lòng vừa kích động vừa hối hận. Mỗi một lần ôm người phụ nữkhác, anh cũng sẽ hối hận, nhưng chưa từng hối hận như bây giờ.

“Vi Nhàn, Vi Nhàn…” mỗi một lần anh kêu tên cô, đều nắm tay hôn lên bàn tay cô, nhưng Ninh Vi Nhàn không có mở mắt. Nhan Duệ ở bên tai cô áynáy nói và hứa hẹn, cô cũng không có nghe được, nếu như nghe được, cũngsẽ không tin nữa.

Nhưng cô ngủ cũng không lâu, khoảng bảy támgiờ sau liền tỉnh. Cô vừa tỉnh, Nhan Duệ nằm ở mép giường cũng mở mắtra, thấy cô nhìn mình, anh lập tức nắm chặt tay cô: “Vi Nhàn, Vi Nhàn em tỉnh rồi? Anh đảm bảo, đây thật sự là lần cuối cùng, anh đảm bảo!” Anhgiơ tay lên thề, sau đó run rẩy ôm lấy thân thể mảnh khảnh của Ninh ViNhàn, nước mắt tí tách rơi xuống, rơi vào bộ đồng phục bệnh nhân màutrắng của cô.

Anh hối hận… Thật sự hối hận! Cuộc đời Nhan Duệnói qua rất nhiều lời ngon tiếng ngọt với không biết bao nhiêu người phụ nữ, nhận được ba chữ anh nói “Thích em” cũng có khối người, nhưng người duy nhất anh nói ra “Anh yêu em”, cũng chỉ có mình Ninh Vi Nhàn. Nếukhông phải Ninh Vi Nhàn té xỉu, nếu như không phải cô khóc đến tuyệtvọng, anh có lẽ sẽ tiếp tục ngu xuẩn như trước.

Ninh Vi Nhàn im lặng tùy anh ôm, không từ chối, nhưng cũng không phối hợp, một câu cũng không nói.

“Vi Nhàn, em đừng ly hôn với anh, ngàn vạn lần không nên ly hôn vớianh, cho anh thêm một cơ hội cuối cùng, anh đảm bảo không bao giờ… sẽlàm em đau lòng nữa, cho anh thêm một cơ hội nữa có được không?” Anh cầm tay cô, giọng nói cầu xin, nghẹn ngào: “Chúng ta có đứa bé, chúng ta sẽ không tách ra sẽ khôngly hôn được không?”

Cô nhìn anh, từ từ đem tay mình rút về, môi không có chút huyết sắc nào – giống như bình thường nói với anh. “Ừ.”

Nhan Duệ chỉ lo vui vẻ, lại quên hỏi cô, “Ừ” là đáp ứng cho anh một cơhội nữa, hay là đồng ý không ly hôn. Anh hưng phấn ôm chặt Ninh Vi Nhàn, cô im lặng đem mặt vùi vào bả vai anh, nhẹ giọng nỉ non: “Không ly hôn, không ly hôn…” Mẹ sẽ không đồng ý, cha cũng sẽ không đồng ý, xã hộithượng lưu, có mấy người có thể thật lòng ở bên cạnh một người phụ nữđến già được chứ? Là mình yêu cầu quá cao.

Cô cứ nói một lần lại một lần, giống như là nói cho anh nghe, cũng giống như là đang nói cho chính mình nghe.

Xã hội thượng lưu không có yêu, không có yêu, sẽ vui vẻ hơn.

Ninh Vi Nhàn nhớ lại lời mẹ nói trước khi lấy chồng, bỗng dưng cười.Đến bây giờ cô mới hiểu được lời này chứ? Mẹ nói đúng, đừng mộng tưởnghão huyền, sẽ không đau khổ.

Giờ phút này, nghe giọng nói dịudàng của Nhan Duệ, tim cô không còn cảm giác, anh xin lỗi anh hối hậnanh hứa hẹn… Cũng không ảnh hưởng đến cô, nước mắt của anh cũng khônglàm cô đau lòng. “Nhan Duệ, tôi mang thai có phải không?”

Anh ôm cô gật đầu: “Đúng, chúng ta có đứa bé, đứa bé của chúng ta đã quay lại.”

Ninh Vi Nhàn cúi đầu suy nghĩ một chút, nói: “Anh giúp tôi gọi bác sĩđến, tôi có một số việc muốn hỏi bác sĩ. Sau đó anh đi về nhà đi, quầnáo trên người anh nên thay đi, bị người khác nhìn thấy không được.”

Yêu cầu của cô Nhan Duệ dĩ nhiên làm theo, Ninh Vi Nhàn nhìn bóng lưnganh rời đi, ánh mắt nhàn nhạt, từ từ ảm đạm, giống như không có màu sắc. Cô dịu dàng vuốt bụng mình, đứa nhỏ đã quay lại… Đây mới là cốt nhụccủa cô, là người thân của cô, là người mang lại ấm áp và hạnh phúc chocô, những người khác, đều không phải.

Bác sĩ và Nhan Duệ cùngnhau đi vào, Ninh Vi Nhàn bảo Nhan Duệ về nhà, cô hỏi bác sĩ mấy vấn đề, bác sĩ đều trả lời đầy đủ. Đây là phòng bệnh VIP, nhìn thái độ của viện trưởng cũng biết người phụ nữ này không phải là người bình thường, ôngnào dám chậm trễ, Ninh Vi Nhàn hỏi cái gì, ông liền thành thật trả lời,cũng dặn dò cô tốt nhất nên điều dưỡng thân thể, nếu không lúc sinh sẽrất nguy hiểm. Ninh Vi Nhàn đồng ý.

Biết Ninh Vi Nhàn mangthai, bố mẹ chồng và Nhan Tư Tư rất vui vẻ, đã sớm chuẩn bị xong đồ chơi giường nhỏ và quần áo của đứa nhỏ, sau khi Ninh Vi Nhàn hồi phục liềnxuất viện, mới phát hiện Nhan Duệmang cô về nhà, không phải là biệtthự trước kia, mà đến một ngôi nhà ở gần nội thành, cách bệnh viện rấtgần, giao thông cũng dễ dàng, bên trong trang hoàng rực rỡ. Ninh Vi Nhàn biết anh muốn để cô quên đi cảnh anh và người phụ nữ khác mây mưa trêngiường cho nên mới đổi chỗ ở, nhưng cô không hỏi cái gì, giống như tựnhiên không phát sinh chuyện gì cả.