Quấn Quýt Không Rời

Chương 74: Trong Lòng Em Đã Có Người Mình Thích Rồi Đúng Không?



Hàn Gia Phàm nghe tin Lạc Hàn Đông đã trở về liền nhanh chóng chạy đến, đến nơi liền thấy Lạc Hàn Đông đổi quần áo chỉnh tề còn tưởng mình hoa mắt.

Ngay cả chỏm tóc dài trên đỉnh đầu cũng dùng keo xịt tóc cố định lại.

Hiếm khi thấy anh chải chuốt như vậy, Hàn Gia Phàm có chút kinh ngạc hỏi: “Cậu định đi cầu hôn à?”

Lạc Hàn Đông cầm lấy chìa khóa trong tay giơ lên: “Cho tôi mượn xe.” “F*ck, cũng không phải không mua xe cho cậu, sao lần nào cũng lái xe của tôi vậy?” Hàn Gia Phàm đuổi theo vài bước: “Cậu mau nói cho tôi biết, tối qua có phải cậu…”

Loading...
Lạc Hàn Đông bẻ cổ áo xuống, để lộ dấu hôn đỏ ửng trên cổ: “Tối qua tôi rất bận.”

Hàn Gia Phàm ngây người: “Sao tốc độ của cậu nhanh vậy?”

Anh ấy bây giờ vẫn đang dừng lại ở giai đoạn theo đuổi người đẹp Tây Ban Nha kìa.

Nhìn vết hôn này, anh hoàn toàn đoán được Lạc Hàn Đông đã có một đêm cuồng nhiệt mất hồn như thế nào.

Hàn Gia Phàm ghen tị đến chảy nước miếng.

“Thế bây giờ cậu đi đâu?” Anh ấy chạy đi theo sau, khuôn mặt hóng hớt:

“Làm sao cậu theo đuổi được nhanh như vậy?

“Đến Thạch Phong gặp mặt một vị lão tổng.” Lạc Hàn Đông ném chìa khoá cho anh, tự mở cửa sau xe rồi ngồi vào, bộ dáng thong dong tự nhiên như ông chủ.

Hàn Gia Phàm: “…”

Anh ấy hít một hơi thật sâu: “Lạc Hàn Đông, cậu lại nổi điên gì à, cẩn thận tôi…. lại quỳ xuống gọi cậu là cha tôi đấy!”

Mặt mày Lạc Hàn Đông hơi tối đi: “Công ty Thịnh Hạ hôm trước có buổi liên hoan. Lúc tôi đi ra ngoài hút thuốc thấy cô ấy bị người ta bỏ thuốc.” “Mẹ kiếp!” Hàn Gia Phàm ngồi vào khởi động xe: “Đi nhanh, chúng ta tới trả thù cho Thịnh Hạ, tôi đây muốn xem là tên nào, là tên nào không muốn sống dám động đến Thịnh Hạ của chúng ta.”

Đôi mắt đen nhánh u ám của Lạc Hàn Đông quét qua kính chiếu hậu, Hàn Gia Phàm vội vàng thay đổi lời nói: “…Dám động đến Thịnh Hạ của cậu.” Lông mày của Lạc Hàn Đông liền giãn ra.

Hàn Gia Phàm đảo mắt không còn lời nào để nói.

Thịnh Hạ đã xin nghỉ phép mấy ngày, không biết trên công ty hôm nay đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì…

Cô chỉ ở trong nhà, nằm trên giường liên tục ba ngày. Mãi đến khi đàn anh tìm đến nhà, cô mới bước xuống giường, đến trước cửa, chỉ dám nói chuyện với anh ấy qua cánh cửa.

“Xin lỗi đàn anh.” Cô dựa lưng vào cửa, khuôn mặt tái nhợt đầy bất lực, trong mắt mang theo u buồn: “Sau này anh đừng đến tìm em nữa”.

“Làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?” Trần Phấn đứng ở ngoài cửa cảm thấy lo lắng: “Công ty hiện tại của em đã sa thải mấy người liền. Rốt cuộc là có chuyện gì? Bọn họ bắt nạt em sao?”

Thịnh Hạ không biết anh ấy đang nói gì, cũng chẳng muốn quan tâm.

Cô muốn về nhà.

Cô nhớ cha mẹ.

Cô cũng muốn gặp ông bà ngoại.

Mỗi ngày trôi qua ở đây cô đều cảm thấy đau khổ cùng mệt mỏi.

“Em phải về nhà.” Cô lao ra cửa nói với Trần Phấn: “Đàn anh, sau này anh đừng tìm em nữa. Em không thích anh.”

Trần Phấn im lặng một hồi rồi nói: “Thịnh Hạ, em không thích anh cũng không sao. Anh có thể đợi, đợi một ngày em có cảm giác với anh. Anh có thời gian chờ đợi. Chỉ cần em cho anh một cơ hội. Có phải vì dạo này anh luôn đi công tác, không có thời gian đi ở bên em không? Anh sẽ quay lại. Nói với ông chủ, sau này… “

“Không phải …” Thinh Hạ nhắm mắt lại, trên má ướt nước mắt: “…Đều vô dụng thôi.”

Cô vừa lắc đầu vừa khóc: “Vô dụng thôi, em không thích anh…”

“Tại sao?” Trần Phấn không nhịn được hỏi: “…Trong lòng em đã có người mình thích rồi đúng không?”

Thịnh Hạ ngồi khụy xuống đất, khóc trong đau đớn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, cô che miệng muốn ngăn tiếng khóc nức nở lại: “… Không có, anh đừng hỏi nữa, anh đi đi.” Trần Phấn rời đi.

Thịnh Hạ quỳ trên mặt đất, lặng lẽ rơi nước mắt.

Ngồi đấy khóc không biết đã bao lâu, cô đi vào trong thu dọn hành lý đơn giản rồi mở cửa phòng ra, đi ra ngoài.

------oOo------