Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 847: Lương tướng hùng binh cùng đến trợ (2)



- Càng để ý càng không chiếm được...chẳng lẽ trên chiến trường ngươi không muốn thủ thắng, không muốn tính mạng sao? Ngươi không sợ hãi thất bại mang tới hậu quả xấu, không sợ hãi đánh mất tính mạng sao?

- Sợ, đương nhiên sợ.

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Ta là như thế. Càng sợ ta sẽ càng không thèm nghĩ tới, bằng không nó sẽ quấn quýt lấy ta. Lên chiến trường, ta chỉ nghĩ một chuyện. Đó là...tiến về phía trước, về phía trước, tiếp tục về phía trước, không cho mình cơ hội lùi bước. Không chỉ riêng ta như thế, mỗi một tướng sĩ Đường quân cũng là như thế. Cái gì là vinh dự sinh tử, tất cả đều là chuyện cười. Khi đó người nào còn nghĩ tới những chuyện này, chỉ có thể thất bại. Nếu muốn thắng lợi, chỉ có thể làm cho mình trở nên chuyên nhất!

Biểu tình Lý Thiệu Cố có chút thống khổ, tràn đầy khó hiểu lắc đầu:

- Thật phức tạp, thật chuyên nhất...vì sao ta ngày càng không rõ ràng. Ba mươi năm nghiên cứu chẳng lẽ ta không học được chút nào sao?

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi không rõ ràng là vì ngươi học quá tạp rồi. Ngươi quá tự hỏi, điều này làm cho người nhìn trước nhìn sau, suy tính hơn thiệt. Kỳ thật ngươi không chỉ một lần có cơ hội đánh bại ta, nhưng ngươi lại lo lắng bộ đội của mình tổn thất quá nặng, lo lắng sau lưng không yên ổn, đã bỏ qua cơ hội như vậy. Ở trên chiến trường không có chữ “nếu”. Cơ hội chợt lóe rồi mất, chỉ có người mẫn tuệ chấp nhất mới có thể nắm chắc cơ hội một kích phải thắng.

Ánh mắt Lý Thiệu Cố mở to, đứng lên, chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói:

- Hiểu được rồi...Ý tứ của ngươi chính là hai chữ “đơn giản”. Đối với loại đơn giản gần như cố chấp của ngươi, ta do dự, suy tính hơn thiệt không quả quyết, vì thế bị thất bại...

Lý Thiệu Cố cười khổ lắc đầu:

- Chuyện cho tới bây giờ ta cũng không còn lựa chọn. Một người thua hết sạch sẽ trắng tay, không còn lý do gì tiếp tục làm hơn mười vạn dân chúng Khiết Đan cùng các huynh đệ theo ta vào sinh ra tử cùng ta đi hướng hủy diệt...Lý Thiệu Cố, thành tâm nguyện ý quy thuận Đại Đường, nếu sai lời này, trời tru đất diệt...

Lý Thiệu Cố lẩm bẩm thật khẽ, nhưng làm lòng Tần Tiêu như nổi lên sóng gió. Hắn hiểu rõ ý vị những lời nói của người này là như thế nào...Khiết Đan, triệt để bình định rồi!

Tần Tiêu vui mừng bước tới kéo tay hắn nói:

- Đại thủ lĩnh đồng ý quy thuận Đại Đường, thật sự là tốt đẹp cho hai dân tộc ah! Đại thủ lĩnh nghĩa bạt vân thiên hiểu rõ đại nghĩa, Tần Tiêu cực kỳ bội phục, ta và ngươi cùng uống một chén, chứng kiến lời thề hôm nay!

Tần Tiêu ha ha cười to:

- Cạn chén! Mời!

- Mời vương gia!

Lý Thiệu Cố ngẩng đầu uống cạn một chén, sau đó nói:

- Để hồi báo ơn tri ngộ của Đại Đường, vương gia cùng Trương đại nhân, Lý Thiệu Cố muốn quay về Khiết Đan, chiêu hàng tàn quân cùng nhau quy hàng Đại Đường. Nhưng ta có một điều kiện, tướng sĩ Khiết Đan chỉ có thể dốc sức dưới trướng vương gia!

Tần Tiêu sững sờ:

- Vì sao?

Lý Thiệu Cố ngạo nghễ nói:

- Bởi vì trước mắt ta còn chưa phát hiện được có người thứ hai đủ sức khống chế dũng sĩ Khiết Đan!

Tần Tiêu không khỏi cười ha hả:

- Được rồi, ta tạm thời đáp ứng ngươi. Nhưng tin tưởng qua không được bao lâu, chính ngươi sẽ phát hiện thiên hạ Đại Đường nhân tài nhiều vô cùng. Tần Tiêu chỉ như muối bỏ biển mà thôi! Hơn nữa ta vẫn để cho ngươi chỉ huy tướng lĩnh dưới trướng của mình!

- Ngươi tin được ta?

Lý Thiệu Cố cười kỳ dị:

- Ngươi không sợ ta mang binh phản lại?

Tần Tiêu cười tự tin:

- Ngươi sẽ không!

- Vì sao?

Lý Thiệu Cố đề cao thanh âm.

Tần Tiêu lại cười:

- Bởi vì ngươi không chỉ là một kiêu hùng, còn là một trí giả cùng nghĩa sĩ.

Lý Thiệu Cố đột nhiên cười ha hả:

- Không thể tưởng được! Lý Thiệu Cố sống hơn bốn mươi năm, lại tới hôm nay mới kết bạn được một vị tri kỷ chưa đầy mười ngày!

Lý Thiệu Cố đột nhiên thay đổi ngữ điệu:

- Cho ta mười ngày thời gian, ta muốn đích thân mang hai vạn thiết kỵ đến dưới trướng vương gia dốc sức chinh phạt Tân La!

Tần Tiêu vô cùng vui mừng, giơ một bàn tay:

- Một lời đã định!

Lý Thiệu Cố nắm chặt tay hắn:

- Vỗ tay làm thệ!

Hai người nắm chặt tay, trong ánh mắt toát ra một cỗ tương tích tỉnh táo cùng khí phách hào hùng.

Sáng sớm, gió thổi phơ phất, thời tiết dễ chịu, sáng sớm đầu hạ luôn thật thoải mái.

Trên đại giáo trường ngoài thành Doanh Châu, bốn vạn đại quân khẩn trương tập kết, bố thành mười đội ngũ, đứng tại đài điểm tướng. Chiến mã hí vang, chiến giáp sáng ngời, cảnh tượng uy vũ hùng hồn.

Tần Tiêu một thân nhung trang đứng trên đài điểm tướng, trong lòng một trận hào hùng.

Quân đội hùng mạnh! Đại Đường Liêu Đông quân! Dũng sĩ trải qua máu lửa tẩy lễ!

Cuối giờ Mão, phía bắc có ba chiến mã chạy tới, thẳng vào quân doanh tiến đến trước mặt Tần Tiêu:

- Báo đại nguyên soái, Lý Thiệu Cố Lý tướng quân suất lĩnh ba vạn kỵ binh đã đến ngoài mười dặm Doanh Châu, chờ đại nguyên soái hạ lệnh!

- Tốt!

Tần Tiêu lớn tiếng quát:

- Mời họ vào, hạ lệnh, nổi trống, thổi tù và, xếp thành hàng hoan nghênh!

- Dạ!

Mười mấy binh tốt chạy ra, đứng trên vọng góc huy quân kỳ. Nhất thời vô số trống trận đánh vang, tù và thổi bay, chấn đến phạm vi mười dặm run rẩy.

Trong nháy mắt mặt đất run lên, bụi mù tận trời. Trong mông lung, chỉ thấy vạn mã chạy chồm, thanh thế xung thiên.

Cờ lệnh huy động, trống trận càng vang, tù và càng rõ, mấy vạn Đường quân cùng hét lớn:

- Hống, hống, hống!

Các tướng sĩ đều dùng hoành đao đập vào mặt thuẫn, tấu ra làn điệu trào dâng hùng hồn.

Tần Tiêu đứng trên đài điểm tướng, trên mặt lộ nụ cười tự hào trầm ổn, đôi mắt híp lại nhìn mấy vạn binh mã Khiết Đan chạy tới, trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn. Còn chưa đầy một tháng trước, chính đại quân của hắn vẫn còn liều mạng sống chết với những người kia, xem như là cừu nhân không đội trời chung. Chỉ qua mấy ngày đã lập tức cùng những người kia kề vai chiến đấu... Quân sự cùng chiến tranh vốn là phục vụ cho chính trị, trong chính trị không có địch nhân cùng bằng hữu vĩnh hằng, chỉ có lợi ích là vĩnh hằng. Hôm nay là kẻ thù nhưng ngày mai lại là bằng hữu...Không biết trong lòng đám người Lý Thiệu Cố sẽ có cảm tưởng thế nào, có phải cũng giống như hắn nhận thức được ý nghĩa này không?

Đại quân Khiết Đan dừng lại cách quân doanh Đường quân chừng một dặm, ba vạn nhân mã bố trí thành ba đội ngũ, thổi vang tù và hồi đáp. Một đội nhân mã ước chừng hơn mười người đều cưỡi bạch mã, mũ da, áo tơi loan đao, hướng đài điểm tướng chạy tới.

Tần Tiêu híp mắt quan sát, chính là đám người Lý Thiệu Cố. Vì thế nói với Lý Vi Ấn bên cạnh:

- Ngươi là thiếu đầu lĩnh, đi nghênh đón thân thúc của ngươi đi!

Lý Vi Ấn gật gật đầu, xoay người lên ngựa, mang theo mấy thân vệ đi lên nghênh tiếp. Nhóm người Lý Thiệu Cố nhìn thấy Lý Vi Ấn, đều xoay người xuống ngựa dùng quân lễ Đại Đường chào nhau, sau đó đi về hướng đài điểm tướng.

Chung quanh đài điểm tướng là tướng sĩ thiên binh mặc áo giáp đen đứng hầu. Đám người Lý Thiệu Cố không tự chủ được đưa mắt nhìn họ hồi lâu, trong lòng thầm kinh ngạc cảm thán.

Lý Thiệu Cố đi tới trước đài điểm tướng, quỳ một gối cúi đầu, chắp tay ôm quyền nói: