Phong Lưu Pháp Sư

Chương 124: Nhiệm vụ đánh người của Dong binh công hội



 

Dịch: Aficio

Long Nhất giơ tay chặn, kéo chiếc gối đánh tới lại, bất chợt vươn mình tới ép lên thân nàng. Bộ ngực trần của hắn chỉ ngăn cách với ngọc phong cao vút mà mềm mại của nàng qua một lớp áo ngủ mỏng manh, cảm giác mềm mại đó khiến cho Long Nhất sảng khoái tiêu hồn.

Long Linh Nhi kêu lên kinh hãi. Việc đã đến rồi. Lớp ngụy trang của nàng biến mất, trong mắt lộ ra thần sắc kinh sợ, nhịp tim đập loạn hết tiết tấu.

Long Nhất nhìn trực tiếp vào mắt Long Linh Nhi, chầm chậm cúi đầu tìm đôi môi hồng. Long Linh Nhi thân thể cứng ngắc, nhắm đôi mắt lại, cũng khép luôn lại sắc thái chán ghét trong mắt vào.

Khi còn cách môi hồng của Long Linh Nhi chỉ một thốn cự ly, Long Nhất dừng lại, lật mình rời khỏi người nàng.

"Ta hi vọng nữ nhân của ta cam tâm tình nguyện cùng ta hoan ái, nhưng xem ra nàng không như vậy. Dạng này khiến ta không cách nào tiếp tục. Do đó nếu như nàng thực lòng muốn quyến rũ ta, vậy phiền nàng chủ động hơn một chút." Long Nhất lãnh đạm nói.

Long Linh Nhi cười lạnh hai tiếng, trào phúng nói: "Cam tâm tình nguyện? Ngươi cũng có tư cách nói tới bốn chữ đó sao? Ngươi không thể nào quên ngươi từng làm gì với ta chứ?"

"Ta không quên, cũng không tính ngụy biện." Long Nhất chuyền đầu đối mặt với nhãn thần đầy cừu hận của Long Linh Nhi.

Hai người mắt lớn trừng mắt bé không biết đã bao lâu, Long Linh Nhi đột nhiên thu lại hận ý trong mắt, lãnh đạm nói: "Ta sau này nhất định có thể đóng được vai này."

Ách,… Long Nhất đột nhiên thấy được tiểu công chúa này liệu có phải bị bệnh rồi không. Khăng khăng đòi làm nữ nhân của hắn lẽ nào là vì muốn ở bên cạnh hắn, sau đó tìm cơ hội sát tử hắn? Điều này có chút muốn đề phòng mà không để phòng nổi. Chẳng qua muốn giết được hắn cũng không phải là sự khó khăn thông thường.

"Tùy nàng. Muộn rồi. Ngủ thôi." Long Nhất nhắm mắt lại, dùng tinh thần lực tạo thành một phòng hộ kết giới cực mạnh quanh thân thể. Dù cho hắn rất tự tin, nhưng đề phòng là điều tất yếu phải có. Cẩn thận thì có thể sống được vạn năm.

Long Linh Nhi nhắm chặt mắt lại, khóe mắt đột nhiên vọt ra một tia ướt át. Vô tình, một viên lệ châu trong vắt lăn xuống, kêu ba một tiếng rơi trên bàn tay tuyết bạch của nàng.

Vốn dĩ cho rằng không còn nước mắt nữa, vốn dĩ cho rằng tim đã chết từ lâu. Thế mà không tưởng rằng chỉ thấy hắn thôi, mắt lệ cũng rơi, tim cũng đau nhói. Lớp kén dày đặc bao phủ nội tâm bị Long Nhất vô tình xé tung, vết thương vẫn còn máu rỉ ra.

Long Linh Nhi bắt ép bản thân tĩnh tâm lại, muốn tiến nhập vào trạng thái minh tưởng, nhưng nội tâm hỗn loạn thế này khiến cho nàng không cách gì bình tĩnh nổi. Sự thật so với điều nàng dự liệu cách biệt quá xa. Nàng vốn nghĩ hi sinh thân thể là có thể dễ như trở bàn tay làm cho Tây Môn Vũ mê đắm tới điên đảo thần hồn. Tuy vậy, ai ngờ hắn căn bản động cũng không động vào mình, lại còn chê cười nàng thể hiện quá giả tạo.

Long Linh Nhi ác độc nhìn chằm chằm vào Long Nhất tựa hồ đang say ngủ kia, trong lòng xuất ra một ý niệm, lẽ nào là nắm lấy cơ hội hắn đang ngủ mà kết liễu luôn tính mạng? Nhưng nhớ lại lần trước Long Nhất trong phạm vi công kích của hỏa hệ cấm chú Phần Thần thuật còn bình yên vô sự. Không ngăn nổi sự nản chí, trong lòng càng thêm buồn khổ.

.

Ánh mặt trời từ khe hở của cửa sổ chiếu vào, lưu lại trên chiếc giường êm ái những bóng ánh sáng. Long Linh Nhi từ trạng thái mơ mơ mộng mộng tỉnh lại, trong đầu như thể có nhét vào mấy cục đá, va đập vào nhau, cực kỳ khó chịu. Nàng nhíu đôi lông mày đẹp, dùng ngọc thủ chống xuống để nâng mình dậy, cảm giác tựa hồ có chút gì đó không đúng. Từ từ mở mắt ra, thình lình một đôi mắt đen sáng như ánh sao đêm, đem theo những điểm tiếu ý đùa bỡn nhìn nàng. Lúc này nàng mới phát hiện ra lòng bàn tay mình không ngờ đặt trên bộ ngực rắn chắc của tên hỗn đản đó. Hơn thế nữa, ngọc thối của nàng còn không có quy củ gì gác lên chân hắn.

Long Linh Nhi kinh hãi lùi lại. Nhưng không ngờ là lùi vào khoảng không, cả người bị ngã khỏi giường.

Ba một tiếng, thí cổ nhỏ xinh đau rát. Long Linh Nhi không ngăn được kêu lên đau đớn, ngẩng đầu lên thì phát hiện Long Nhất đang híp mắt nhìn chòng chọc vào ngực nàng. Nàng cúi đầu nhìn, a lên một tiếng hai tay giữ lấy ngực. Bên trong chiếc áo ngủ của nàng cảm thấy một đợt không khí, cú ngã này làm cho dây buộc của áo ngủ bung ra, vạt áo trượt sang hai bên, lộ ra hơn nửa ngọc nhũ tròn căng, kể cả nụ anh đào phấn hồng cũng ẩn ẩn hiện hiện, lay động nhân tâm.

"Còn che cái gì mà che nữa. Cũng đâu phải chưa từng thấy qua." Long Nhất cười he he nói. Sáng sớm là lúc mà dương khí thịnh nhất, thấy được xuân quang mĩ diệu như vậy, không sản sinh trùng động thì không phải là nam nhân đích thực rồi.

Long Linh Nhi nghe được, bất thình lình nghiến răng đứng dậy, ngọc thủ giữ lấy ngực buông ra, áo ngủ cũng văng ra hai bên, ngọc nhũ tuyết bạch cao vút không hề che đậy hiện ra ngay trước mắt Long Nhất. Chết người nhất là ở chỗ hạ thân của nàng cũng không mặc chút gì, khoảng lông đen mượt mà khiêu chiến thần kinh yếu ớt của Long Nhất. Mũi hắn đã bắt đầu nóng lên, tà hỏa nơi đan điền cũng bùng cháy. Hắn phảng phất nghe được tiếng máu huyết sôi lên sùng sục.

Chết người mất, Long Nhất tâm lý kêu khổ. Hắn chóng không kiềm chế nổi mất thôi, mĩ nhân đến trước cửa như vậy chân đích cực kì khó mà cự tuyệt.

Long Linh Nhi lạnh lùng nhìn tên Long Nhất hai con mắt như dán cứng vào thân thể nàng, chầm chậm nằm lên trên giường, song thối giạng ra, dáng vẻ như chỉ chờ người tới hái.

Ừng ực, Long Nhất khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, nhìn về phía mỏm núi băng nơi riêng tư của người thiếu nữ, đại thủ dần dần vươn tới, xuyên qua một lớp lông mềm mượt như nhung, lại từ từ vuốt lên trên, ở trên ngọc nhũ mười phần đàn hồi, hai lần làm động tác của người đánh cờ, rồi chợt thu hồi lại bàn tay, nói giọng nghèn nghẹn: "Rất quyến rũ, có điều ta chẳng cảm thấy hứng thú gì với một khúc gỗ cả."

Long Linh Nhi không nói lời nào, lặng lẽ mặc lại y phục.

Long Nhất thấy ngọc thể tuyệt mĩ của Long Linh Nhi bị y phục khỏa lấp, hối hận thở dài. Lộ Thiến Á không có ở đây, cả một bụng đầy lửa dục này biết tìm ai mà phát tiết đây?

Mặc y phục chỉnh tề, Long Linh Nhi hờ hững nhìn Long Nhất, đột nhiên hỏi: "Ngươi không phải là bị bất lực rồi chứ?"

Long Nhất ngớ người ra. Nàng nói cái quái gì vậy? Nàng không ngờ là nói hắn bất lực? Làm gì có nam nhân nào chịu nổi lời nói này của nữ nhân cơ chứ. Long Nhất vùng lên, đẩy Long Linh Nhi đè xuống giường, đỉnh của tiểu huynh đệ đang dựng đứng cứng ngắc chọc đúng vào vùng mềm mại giữa hai chân của nàng.

Long Linh Nhi toàn thân run lên, cố sống cố chết đẩy Long Nhất ra, run giọng nói: "Ta phải đi học." Bất ngờ đẩy tung cánh cửa sổ, bay ra ngoài.

"Nữ nhân này, chẳng phải cố ý chơi ta sao." Long Nhất chửi rủa, nhảy từ trên giường xuống đi tắm nước lạnh cho tỉnh táo.

oOo

Mễ Á Thánh Ma học viện chia ra thành ma pháp học viện với đấu khí học viện. Nổi tiếng nhất đương nhiên là ma pháp học viện rồi. Lực lượng và quy mô của hệ thống giáo viên ở đây là số một trên toàn Thương Lan đại lục.

Long Linh Nhi bay vào trong khuôn viên học viện. Thực ra, với đại ma pháp sư cảnh giới của nàng mà còn phải học tập ở học viện này sao? Nói chung, ma pháp học viện chỉ có ba hệ, sơ cấp ma pháp hệ, trung cấp ma pháp hệ cùng với cao cấp ma pháp hệ. Sau khi có thể thi phóng ra được thất cấp cao cấp ma pháp là coi như tốt nghiệp rồi. Nàng và Tây Môn Vô Hận tới chỉ là để cho đỡ buồn mà thôi, còn có một mục đích nữa là hi vọng được hỏa hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư chỉ bảo.

Long Linh Nhi trở về nữ sinh túc xá, kinh ngạc phát hiện Tây Môn Vô Hận cũng chưa đến lớp.

"Linh Nhi. Ngươi không sao chứ?" Tây Môn Vô Hận thấy Long Linh Nhi thất hồn lạc phách quay lại, vội vàng đứng dậy hỏi.

Long Linh Nhi lắc lắc đầu, ném mình xuống giường chui đầu vào trong chăn. Nàng không hiểu sao bản thân lại bỏ chạy. Mắt thấy mục đích sắp thành công rồi, nàng lại đột nhiên cảm giác sợ hãi vô cùng, bởi vì sự tình bắt đầu như thể thoát khỏi tầm kiểm soát của nàng.

"Linh Nhi. Hắn. Hắn khi phụ ngươi à?" Tây Môn Vô Hận ngồi cạnh Long Linh Nhi hỏi.

Long Linh Nhi từ trong chăn chui ra, mặt mày tỏ vẻ mệt nhọc cùng cực. Nàng vô lực nói: "Vô Hận. Đừng hỏi nữa, để ta bình tĩnh lại đã."

Tây Môn Vô Hận gật gật đầu, đứng dậy nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ đi ra.

Long Linh Nhi khe khẽ thở dài một hơi, nhớ lại cái đêm không biết phải gọi là gì ấy, đầu lại ngâm ngẩm đau. Nàng không biết rốt cuộc phải bảo bản thân mình làm gì? Ban đầu mục đích là đem bản thân ra làm cái giá trao đổi, khiến cho Tây Môn Vô Hận yêu điên cuồng nàng, mê luyến nàng, cuối cùng hiểm ác đem dẫm hắn xuống gót chân, đem sinh mệnh bản thân hắn ra trả giá, cũng muốn khiến cho hắn phải chịu nỗi thống khổ tận cùng.

Có thể là, Long Linh Nhi phát hiện bản thân sai lầm mất rồi. Nàng đánh giá quá cao mị lực của bản thân. Nàng phải sớm nghĩ tới, Tây Môn Vũ không còn là Tây Môn Vũ ngày xưa nữa. Hắn có con mắt đen tới mức khiến người động lòng, khuôn mặt thần bí không đo được, tựa hồ phương pháp của nàng đã sớm bị hắn hiểu ra được.

oOo

Tại đại sảnh của Mễ Á công quốc Dong binh công hội, Long Nhất mặc y phục hoa lệ đi loanh quanh trong đó, khiến người khác đặc biệt chú ý. Còn nhớ cấp độ dong binh của hắn vẫn như một năm trước đây khi mới đăng ký, có nghĩa dong binh huân chương cũng y nguyên là bạch sắc huân chương cấp F, thấp nhất. Hắn hồi đó tiếp nhận nhiệm vụ hoang mãng thảo nguyên Di Thất Chi Thành, nhưng đó thực ra là một nhiệm vụ không thể giao, rốt cuộc là nhiệm vụ của ai hắn vẫn không hề hay biết. Trực giác báo cho hắn rằng bên trong không hề đơn giản.

Long Nhất đang định xem xem trên bảng nhiệm vụ có những gì, hắn chợt cảm giác nhãn thần của những người xung quanh nhìn hắn biến thành kỳ quái phi thường, còn có nhiều người nhằm vào hắn mà chỉ chỉ trỏ trỏ. Lắm kẻ không mang theo hảo ý, mắt nhìn hắn như nhìn vào một vật săn vậy.

Long Nhất có chút ù ù cạc cạc, không ngăn được phẫn nộ trong lòng. Hắn mười phần căm ghét người khác dùng loại nhãn thần đó mà nhìn hắn.

Vào lúc này, mười gã mặc hắc sắc dong binh đồng phục nhằm hướng Long Nhất mà bước tới. Thuần một màu sắc của chiến sĩ, xem dạng này phải là một loại dong binh đoàn cỡ nhỏ.

Đi đầu là một gã trung niên trông khôi ngô, gã lôi ra từ trong ngực áo một tờ giấy xem đi xem lại, quay đầu hỏi đồng đội: "Các huynh đệ, mọi người xem có phải là tiểu tử này không."

"Không sai. Chính là hắn." Lũ người sau lưng gã nhao nhao lên trả lời khẳng định.

Đôi mắt hẹp mà dài của trung niên nhân này âm lãnh nhìn chăm chăm vào Long Nhất, đưa tờ giấy trong tay xoay về hướng Long Nhất, theo đó Long Nhất bất ngờ phát hiện trên đó có vẽ hình của hắn.

Long Nhất nhíu mày lại, hỏi: "Xin hỏi đây là chuyện gì?"

"Có người phát ra nhiệm vụ cấp B này, nói rằng cần đánh cho kẻ trong bức họa tới mức mẹ hắn cũng không nhận ra được. He he, loại công việc đánh người này có lẽ là chuyện sướng tay nhất với Thiên Lang dong binh đoàn chúng ta. Vừa hay tiểu tử nhà ngươi tự đưa mình ra trước cửa, cũng đỡ cho chúng ta phải tìm ngươi." Trung niên nhân cười nham hiểm nói.