Phong Lưu Pháp Sư

Chương 120: Anh hùng cứu muội



 

Dịch: Aficio

Đúng vào lúc Tây Môn Vô Hận muốn giải khai phong ấn, đột nhiên nàng cảm giác thấy toàn thân mềm nhũn ngã xuống đất, chân tay không còn một chút khí lực nào, ngay cả động đậy một ngón tay cũng không thể.

Mộ Dung Bích cười dâm đãng nhìn thân người ngã xuống của Tây Môn Vô Hận, nói: "Sớm biết cô ả thối ta tự cho mình là thanh cao có thể làm vậy mà. Giờ cứ thế mà ngoan ngoãn đợi bản hoàng tử cưỡi."

Trong lòng Tây Môn Vô Hận trào lên một cơn tuyệt vọng. Đôi mắt đẹp lãnh đạm nhìn về phía Mộ Dung Bích, vừa thấy được vở hài kịch nhỏ tự biên tự diễn của hắn.

Mộ Dung Bích bị Tây Môn Vô Hận dùng loại nhãn thần đó để nhìn, tỏ ra cực kỳ giận dữ. Gã muốn thấy vẻ hoảng sợ, cất giọng cầu xin. Như thế này làm sao thỏa mãn được tâm lý biến thái của gã.

"Đàn bà thối." Mộ Dung Bích nghiến răng nghiến lợi nói. Bị loại nhãn thần này nhìn vào, khiến ngay cả gã cũng có thể cảm thấy lóe lên một loại cảm giác rằng phương pháp của gã rất ti bỉ, khiến gã cực kỳ không sảng khoái.

Mộ Dung Bích một mặt cởi bỏ y phục, mặt khác bước về phía Tây Môn Vô Hận. Hôm nay thế nào cũng phải cho nàng biết chọc giận gã hậu quả nghiêm trọng thế nào.

Tây Môn Vô Hận một cái nháy mắt cũng không, vẫn dùng nhãn thần lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Bích. Nhưng ai biết được sự hoảng sợ khiến cho lục phủ ngũ tạng của nàng đều co thắt chặt lại từng cơn. Sự kiên cường của nàng lớn hơn nhiều so với rất nhiều nữ hài khác, bao gồm cả Long Linh Nhi. Hồi Long Linh Nhi bị Tây Môn Vũ cường bạo, oán hận tới tuyệt vọng muốn lập tức chết đi, còn Tây Môn Vô Hận dù cho có hoảng sợ nhưng thể hiện ra mình vẫn an nhiên như thường, dùng phương thức này để biểu đạt sự coi thường và trào phúng trong nội tâm của nàng. Đây là điều duy nhất nàng có thể làm được hiện giờ.

Rất nhanh, Mộ Dung Bích đã tới được bên cạnh Tây Môn Vô Hận, thân hình phía trên đã cởi bỏ y phục, lộ xuất cơ ngực tráng kiện của gã. Tất nhiên gã cũng là cao cấp chiến sĩ, trên người cũng có một vài cơ bắp.

Tây Môn Vô Hận muốn cắn nát hết hàm răng ngà, băng lãnh nhìn kẻ mau chóng thoát hết y phục trên người, dạng này không chán ghét cũng không được. Nếu như nàng có thể cử động được không chừng cả bữa ăn trước cũng phải nôn mửa ra hết.

"Coi như ngươi thanh cao đi. Xem ngươi nhìn ta kìa." Mộ Dung Bích thấy Tây Môn Vô Hận vẫn dùng loại nhãn thần khiến gã phát cuồng đó mà nhìn, không ngăn được lửa giận bốc lên ba trượng, hai bàn tay trương móng vuốt nhằm về phía bộ ngực cao vút của Tây Môn Vô Hận mà túm.

Thân thể mềm mại của Tây Môn Vô Hận run lên, không thể nghĩ được rằng sự thanh bạch ba năm trước không bị tên nhị ca hỗn đản chiếm đoạt mà hôm nay thế nào lại bị gã vô sỉ kia đoạt mất?

"Các ngươi đang chơi trò chơi à?" Đúng vào lúc lang trảo của Mộ Dung Bích sắp chạm được vào Tây Môn Vô Hận, một tràng cười he he quái dị đột nhiên truyền vào trong kết giới. Đồng thời, hai tay Mộ Dung Bích tê đi, không ngờ không thể tiến thêm nổi phân nào nữa. Mọi người ở đó đều nhìn về hướng tiếng cười. Chỉ thấy một thanh niên có mái tóc đen bay phất phơ trong gió, mình mặc y phục hoa lệ đang ngồi trên một thân cây lớn, mỉm cười nhìn xuống bọn họ.

Mộ Dung Bích cùng với bốn pháp sư đằng sau nhất loạt kinh hoàng. Khu vực trăm mét quanh đây đều được trông giữ, người này vô thanh vô tức xuất hiện đúng lúc lại không lộ ra thanh âm, bất ngờ xuyên qua được hắc ám kết giới mà cả bốn vị hắc ám đại ma pháp sư hợp lực phóng ra được.

Còn Tây Môn Vô Hận thì vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Không tưởng tượng nổi vào lúc tối hậu quan đầu, tên nhị ca hỗn đản của nàng thế nào lại xuất hiện. Nhất thời, sự kiên cường mới đây khi thấy được hi vọng đã thoáng sụt xuống, trong mắt còn hiện cả lệ quang trong vắt.

"Ngươi là ai?" Mộ Dung Bích co lại đằng sau bốn hắc ám ma pháp sư hỏi.

"Vậy ngươi là ai?" Long Nhất hỏi ngược lại.

"Lão tử là nhị hoàng tử của Ngạo Nguyệt đế quốc." Mộ Dung Bích có chút đắc ý nói.

"He he. Ngạo Nguyệt đế quốc. Nhị hoàng tử hả? Hay, rất hay." Nhãn tình nguy hiểm đang khép của Long Nhất liền mở ra, tinh mục lóe lên hàn quang làm người khác khiếp sợ. Tiểu tử này không nói còn tốt, nói ra rồi thì làm sao tránh khỏi khơi dậy mối thù hận mới đây trong lòng hắn.

Lúc này, bốn hắc ám ma pháp sư đã bắt đầu niệm chú ngữ, chúng tin chắc rằng Long Nhất trong phút chốc sẽ đột phá được hắc ám kết giới mà chúng phải liên thủ bố hạ.

Từ ngón tay Long Nhất phát xuất hai đạo chân khí. Chỉ thấy ba ba hai tiếng, hắc ám kết giới đã bị phá tan. Thêm vào đó, trên trời đột nhiên hạ xuống năm đạo hắc ảnh, vài ma pháp, hai đạo kiếm khí. Bốn hắc ám pháp sư chỉ hự một tiếng thôi cũng không nổi, đã bị năm khối thất sát khôi lỗi cho thành xác chết rồi.

Mộ Dung Bích sợ tới vỡ mật, bò lăn ra định đào tẩu nhưng bị Long Nhất túm tóc xách lên như con gà. Thân thể gã đột nhiên như bị trúng đạn, thống khổ co rúm lại.

"Đừng, đừng giết ta. Ta có thể ban cho ngươi rất nhiều tiền, rất nhiều mĩ nữ." Mộ Dung Bích như một con chó quỳ ở dưới đất mà cầu xin.

"Ngươi thật là đại gia, lại dám có chủ ý động vào người muội muội ta." Long Nhất không quan tâm tới lời cầu xin của Mộ Dung Bích, một cước hiểm ác đá vào dưới vùng xương chậu của hắn.

Chỉ nghe được một tiếng kêu thảm thiết như bị chọc tiết của Mộ Dung Bích, thân hình co lại thành một cục hôn mê bất tỉnh, một mảng quần bị nhuộm đỏ màu máu, cú đá đó thật là mạnh bạo quá.

Long Nhất còn ngoan độc cố đá thêm hai cước nữa, rồi mới bước tới gần bên Tây Môn Vô Hận, giúp nàng giải khai hắc ám cấm chế, dịu dàng nói: "Tiểu muội. Muội không sao chứ."

"Nhị ca." Tây Môn Vô Hận đang lúc tuyệt vọng thì được Long Nhất cứu, lại nghe được âm thanh dịu dàng của hắn, không ngăn nổi chút chua xót trong lòng. Cánh mũi nàng phập phồng liên tục tưởng như muốn kìm nén, nhưng cuối cùng cũng không nín được nhào vào lòng hắn, thút tha thút thít nức nở khóc.

"Ổn rồi. Không sao rồi. Nhị ca của muội ở đây, bất kể ai cũng đừng nghĩ tới khi phụ muội." Long Nhất ôn nhu vỗ nhẹ vào lưng Tây Môn Vô Hận an ủi.

Phát tiết tâm tình trong lòng Long Nhất được một lát, Tây Môn Vô Hận đột nhiên kinh hãi hét lên một tiếng đẩy hắn ra, tựa hồ vừa nhớ ra tên nhị ca này của nàng so với gã Mộ Dung Bích cũng không tốt đẹp hơn ở chỗ nào. Nàng ban đầu thực sự vẫn chưa có chủ ý, vốn biết hắn còn không bằng súc sinh thế mà bản thân mới đây lại còn nhào vào lòng hắn.

Long Nhất thấy tiểu muội vừa yếu đuối mong manh như con mèo nhỏ thế mà biểu tình giờ đây đã thành lãnh đạm, không khỏi cất lên hai tiếng cười khổ trong lòng.

"Huynh đã tới từ sớm rồi phải không? Huynh ngồi trên xem trò vui có phải không?" Tây Môn Vô Hận đột nhiên lạnh giọng hỏi.

Long Nhất mím môi lại không trả lời Tây Môn Vô Hận. Hắn hiểu ác cảm của Tây Môn Vô Hận đối với hắn vốn thâm căn cố đế, trong nhất thời không thể chuyển biến được.

Đúng vào lúc Tây Môn Vô Hận còn muốn trách thêm đôi câu nữa, Long Nhất đột nhiên mở miệng. Hắn nói: "Trên mặt muội có nước mũi kìa."

Tây Môn Vô Hận chợt sững người, tiểu thủ vô thức nâng lên khẽ quệt qua mặt. Quả nhiên quệt phải một chút nước mũi lưu lại, khuôn mặt xinh đẹp liền đỏ bừng. Nàng cảm thấy cả đời chưa từng mất mặt như vậy, khí chất lạnh lùng không tự giác tiêu tán đâu mất hết.

Long Nhất lấy ra từ không gian giới chỉ ra một cuộn khăn lụa đưa cho nàng, nói: "Tiểu muội. Muội không được lau bằng tay."

Tây Môn Vô Hận thở gấp, nhận lấy cuộn khăn từ tay Long Nhất. Nàng xoay mình nhẹ nhàng lau khuôn mặt xinh đẹp, trong lòng vừa có một chút ngượng ngùng vừa có một chút cảm kích.

"Muội một mình giữa đêm đi vào rừng để làm gì?" Long Nhất hỏi.

"Lại còn không phải là lỗi của huynh sao? Nếu như huynh đến sớm, muội cũng không phải đi tới nơi này." Tây Môn Vô Hận chuyển thân nói to. Cũng không hiểu tại sao, nàng hiện tại không kiềm chế nổi sự bực mình. Quang hệ ma pháp giảng giải căn bản là tu tâm, yêu cầu tâm lặng như nước. Hơn nữa, nàng tính tình vốn đã trầm tĩnh rồi. Trước con mắt nhìn của người ngoài, kiểu cư xử không cố kỵ gì, chỉ xuất phát từ tỳ khí này của nàng chỉ thấy được khi mẫu thân nàng mất. Nàng lúc đó quá thương tâm đã hướng về phụ thân Tây Môn Nộ mà gào khóc.

Long Nhất ngạc nhiên, cái này ăn khớp ở chỗ nào nhỉ? Hắn đến sớm với việc nàng tối rồi còn mò vào rừng thì có quan hệ gì chứ?

Tây Môn Vô Hận bình phục được tâm tình rồi, thấy biểu tình có phần chịu oan uổng của Long Nhất, không khỏi thấy thoải mái trong lòng. Nàng hỏi: "Huynh làm thế nào mà tìm tới được?"

"Đừng có gọi huynh không thế, một lớn một nhỏ, gọi nhị ca đi. Trước đây muội chẳng phải gọi thế sao?" Long Nhất bất mãn nói. Trước đây, Tây Môn Vô Hận nhìn hắn không vào, biểu hiện với hắn tuy thế rất lễ phép nhưng cảm giác rất xa cách. Hiện tại kiểu cách này xem ra đã thân mật hơn rất nhiều, nhưng sao đã vội khoác lên lối cũ vậy.

"Không." Tây Môn Vô Hận tâm tính đùa bỡn, chuyển một bên tai gần với hắn nói: "Huynh còn chưa trả lời câu hỏi của muội, huynh làm thế nào mà tìm ra nơi này?"

"Cái này. Muội biết chúng mình là huynh muội mà. Thường nghe "Một giọt máu đào hơn ao nước lã", tự nhiên có một mối liên hệ kỳ diệu rồi. Huynh vừa mới tới cửa Thánh Ma học viện thì đột nhiên phát giác trong lòng bất ổn, bất tri bất giác tới được chỗ này. Kết quả là thấy muội bị kẻ khác khi phụ. Thân là ca ca của muội, huynh tự nhiên muốn làm một anh hùng cứu muội rồi." Long Nhất cười he he mà bốc phét. Thực ra tìm tới cửa sau của nữ sinh túc xá rồi, chợt huyết sắc khô lâu trong lòng bàn tay truyền lại chấn động, theo đó Long Nhất tìm tới được. May sao còn sớm, chậm một chút là hỏng rồi.

Tây Môn Vô Hận nhìn vào khuôn mặt hỉ hả của Long Nhất, trong lòng có chút ngỡ ngàng. Nam nhân trước mặt có phải là nhị ca bất học vô thuật Tây Môn Vũ của nàng, kẻ quen thuộc với nàng từ tấm bé không? Hắn thực sự đã thay đổi rất nhiều. Khí chất trên người cũng như lời ăn tiếng nói đều không giống như trước đây. Tựa hồ không còn cái đáng ghét của ngày xưa nữa.

Lúc này, Tây Môn Vô Hận nhìn thấy năm khối thất sát khôi lỗi mặc hắc bào sau lưng Long Nhất. Nàng hỏi: "Họ là ai vậy?"

Long Nhất đắc ý cười nói: "Chúng là đầy tớ của ta. Thế nào? Lợi hại đấy chứ?"

"Thật là đầy tớ hả? Không phải huynh dùng tiền để mời sao?" Tây Môn Vô Hận mặt hiện lên hai chữ không tin. Nàng vừa mới thấy rõ ràng rằng, năm người trong đó có ba pháp sư đạt tới ma đạo sĩ, hai người mang thâm lam kiếm khí của đại kiếm sư. Cao thủ cỡ này có thể khuất phục làm đầy tớ cho người sao? Tính ra dùng tiền cũng chưa chắc đã mời nổi.

"Không tin thì thôi." Long Nhất cười nói. Vẫy tay thu năm khối thất sát khôi lỗi vào trong không gian thứ nguyên hắc ám.

Tây Môn Vô Hận mắt thấy năm cao thủ biến mất, không ngăn được sự ngạc nhiên hỏi: "Họ đâu rồi?"

"Ẩn nấp rồi. Có lẽ là ở ngay bên chúng ta. Ai mà biết được." Long Nhất cười nói. Hắn không thể nói cho tiểu muội vốn bị ảnh hưởng nặng nề của chính nghĩa này nghe về các khối khôi lỗi không có linh hồn đó được.

"Thần thần bí bí." Tây Môn Vô Hận hừ một tiếng, đột nhiên nhớ lại chẳng phải Long Linh Nhi vẫn đang một mình ở túc xá sao? Nàng lâu như vậy rồi chưa về, Long Linh Nhi chắc sẽ lo lắng lắm.

Cho nên Tây Môn Vô Hận thay vì nói gì đó, vội vàng quay trở về. Long Nhất lắc lắc đầu tỏ vẻ bất khả kháng. Thấy gã Mộ Dung Bích vẫn còn đang hôn mê, trong lòng hắn có ý cười ngầm, chuyển thân đuổi theo Tây Môn Vô Hận.

PHONG LƯU PHÁP SƯ