Phế Thê Trùng Sinh

Chương 78: Ghen tị



Hai người trở lại đại sảnh, Hắc Tuyển Đường lập tức kêu hộ vệ đưa lễ vật mình đem đến cho Ô Nhược: “Đại tẩu, ngươi mau mở ra nhìn xem ta tặng lễ vật gì cho ngươi.”



Ô Nhược: “……”



Làm trò trước mặt người tặng phá hủy lễ vật, hình như không tốt lắm đâu.

“Mau a, mau a.” Hắc Tuyển Đường thúc giục nói.



Đản Đản cũng tò mò thúc giục Ô Nhược mở hộp quà ra: “Cha, mau mở, mau mở.”



Ô Nhược nhìn về phía Hắc Tuyển Dực, hướng y dò hỏi ý kiến.

Hắc Tuyển Dực gật gật đầu: “Mở đi.”



Ô Nhược mở lớp giấy màu hồng bọc bên ngoài hộp quà, rồi mở hộp ra, bên trong là một mảnh vải màu đỏ.

Cậu nghi hoặc cầm lấy nhìn xem, thì ra là một cái quần lót màu đỏ, chỉ là ——



“Tứ thúc thúc, vì sao phía sau quần rách một cái lỗ vậy?” Đản Đản tò mò hỏi vấn đề trong lòng Ô Nhược muốn hỏi ra, hơn nữa cái quần lót này rõ ràng không phải bị rách mà là đặc biệt dùng kéo cắt ra, bởi vì cái lỗ kia tựa như ánh trăng mười sáu vậy.



Hắc Tuyển Đường thần bí hề hề cười: “Bởi vì cái lỗ này có thể dễ dàng……”



Không đợi hắn nói cho hết lời, quần lót đã bị Hắc Tuyển Dực giật lấy từ trong tay Ô Nhược, sau đó đen mặt đem quần lót đưa cho Hắc Tín: “Nếu quần bị rách, vậy thiêu hủy đi.”



“A?” Hắc Tuyển Đường nhanh chóng nói: “Quần này là ta đặt biệt cắt thành như vậy, cũng không phải rách, cái kia……”

*(O_O)*

Hắc Tuyển Dực lạnh lùng liếc hắn một cái.

Hắc Tuyển Đường rụt rụt bả vai, nhanh chóng sửa lời nói: “Xác thật là rách, mau thiêu hủy, đại tẩu, ngươi xem xem sẽ vật thứ hai.”

*(O_O)*

Ô Nhược trong lòng vẫn rất hiếu kì Hắc Tuyển Đường vì sao muốn cắt rách quần lót, nhưng mà bọn họ không muốn cho cậu biết cũng không có cách nào, đành phải mở hộp quà thứ hai ra. Mới vừa nhìn đến bên trong đặt một cây ngọc thạch hình trụ màu trắng, cụ thể là hình dạng gì cậu còn chưa kịp thấy rõ, hộp đã bị Hắc Tuyển Dực nhanh chóng lấy đi giao cho Hắc Tín: “Đem đống lễ vật này đưa đến nhà kho.”

*(O_O)*

Hắc Tuyển Đường không cao hứng nói: “Đừng có gấp a, chờ mở hết lễ vật đi xong lại đem tới nhà kho cũng không muộn.”

*

Hắc Tuyển Dực nhẹ giọng nói: “Không cần.”

*

“Đại ca, đừng nói như vậy, ta dám cá là, có một ngày, ngươi sẽ dùng tới toàn bộ.”

*

Hắc Tuyển Dực: “……”

*

Hắc Tín cười nói: “Chờ tới khi chủ tử yêu cầu dùng đến, ta lại lấy ra cho ngài sử dụng.”

*

“Đây chính là ta ngàn dặm xa xôi mang lại đây, ngươi cần phải cất chúng nó cho tốt,” Hắc Tuyển Đường khi thấy Hắc Tín đi ra ngoài, vội vàng theo sau, ở bên tai Hắc Tín nhỏ giọng hỏi: “Đại ca ta cùng đại tẩu có phải còn chưa có cái kia hay không?”

*

Hắc Tín gật gật đầu.

“Ta vừa thấy liền biết, đại ca xuống tay thật chậm.” Hắc Tuyển Đường xoay người trở lại đại sảnh.

Đản Đản lập tức hỏi: “Tứ thúc, lễ vật của ta đâu?”

*

Hắc Tuyển Đường bế nhóc lên: “Đại ca không nói cho ta biết là ta có thêm một tiểu chất nhi, nên cũng không có chuẩn bị lễ vật cho ngươi, chờ ngày mai chúng ta đi ra ngoài dạo phố, ngươi muốn cái gì, thúc thúc đều mua cho ngươi, thế nào?”

*

“Được.”

*

“Vẫn là chất nhi đáng yêu.” Hắc Tuyển Đường cúi đầu hôn nhóc một cái: “Nếu như cha biết đại ca có một nhi tử đáng yêu như vậy, nhất định sẽ thật cao hứng.”

*

Vừa nói vừa đồng thời lặng lẽ nhìn thoáng qua Ô Nhược, thấy Ô Nhược không có vẻ gì là không cao hứng, lúc này mới thả lỏng.

Ô Nhược hỏi Hắc Tuyển Dực: “Tứ đệ của ngươi tới, vậy hai ngày nữa ngươi vẫn phải về nhà sao?”

*

“Không về, tạm thời không về.” Hắc Tuyển Đường thay Hắc Tuyển Dực trả lời: “Đại ca vừa rồi đã đáp ứng với ta, muốn chơi với ta đủ rồi mới trở về.” Hắc Tuyển Dực gật đầu.

*

Ô Nhược trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thật sự là quá tốt.

Tuy rằng không rõ Hắc Tuyển Dực rõ ràng vội vã về nhà, vì sao khi Hắc Tuyển Đường tới thì liền thay đổi chủ ý, nhưng cậu vẫn rất vui vẻ khi Hắc Tuyển Dực có thể lưu lại.

*

“Đến lúc đó, đại tẩu sẽ cùng chúng ta về nhà.”

*

Ô Nhược hỏi: “Ngươi đại khái là ở chỗ này chơi bao nhiêu lâu?”

*

“Một năm đi.”

*

Một năm thời gian cũng đủ để cậu giải quyết mọi chuyện. Đến lúc đó có thể yên tâm cùng Hắc Tuyển Dực rời đi, Ô Nhược cười đáp: “Được, một năm sau sẽ cùng các ngươi trở về.”

*

Tươi cười không có pha lẫn tạp chất làm Hắc Tuyển Dực và Hắc Tuyển Đường xem đến thất thần.

Hắc Tuyển Đường không khỏi tán thưởng: “Đại tẩu, ngươi cười lên thật là đẹp, a ——”

*

Chân hắn đột nhiên bị người dùng lực giẫm một cái.

Hắc Tuyển Đường nhìn về phía Hắc Tuyển Dực khuôn mặt trầm trầm, lập tức hiểu được đại ca hắn là ghen tị.

*

Ô Nhược nghi hoặc: “Làm sao vậy?”

*

“Không có việc gì không có việc gì, ta đi đường cả đêm, mệt mỏi quá, ta muốn đi ngủ.” Hắc Tuyển Đường đánh ngáp, ôm Đản Đản đứng lên: “Tiểu chất nhi cùng ta đi ngủ.”

*

Đản Đản có thói quen ngủ trưa, nên không phản kháng.

Tới buổi tối, Ô Nhược trở về phòng ngủ, liền nhìn thấy trên giường lớn phủ kín các loại cánh hoa, hơn nữa cánh hoa còn tản ra mùi hương rất dễ chịu.

Cậu nhướng nhướng mày, quay đầu hướng ra ngoài hô: “Thi Nguyên.”

*

“Phu nhân, làm sao vậy?” Thi Nguyên đi đến.

Ô Nhược chỉ vào cánh hoa trên giường: “Các ngươi làm?”

*

Thi Nguyên lắc đầu: “Không phải.”

*

“Ai làm?”

*

“Không biết.”

*

Ô Nhược thấy Thi Nguyên thật sự không biết, cho hắn đi ra ngoài, sau đó liền nhìn thấy giữa giường lớn đặt một cái hộp màu đỏ.

Cậu cầm nó lên, vừa muốn mở ra, Hắc Tuyển Dực liền đi đến, không nói hai lời đem hộp cất vào trong ngăn tủ, lại kêu Thi Nguyên dọn sạch toàn bộ cánh hoa.

*

Ô Nhược hỏi: “Cánh hoa không phải ngươi rải sao?”

*

“Là Tuyển Đường rải.” Hắc Tuyển Dực vừa nói vừa kiểm tra giường đệm xem còn có đồ vật kỳ quái khác hay không, xác định xong mới cho Ô Nhược lên giường ngủ.

*

“Đệ đệ của ngươi thật là kỳ quái.” Ô Nhược thật sự nghĩ không ra Tuyển Đường vì sao lại rải cách hoa trên giường của bọn họ.

*

Hắc Tuyển Dực: “……”

*

Ô Nhược cởi bỏ áo ngoài: “Ngươi không cảm thấy hôm nay thời tiết có chút nóng.”

*

Kỳ quái, khi thoát y tắm rửa rõ ràng còn cảm thấy rất lạnh, sao đột nhiên lại nóng lên.

Hắc Tuyển Dực liếc cậu một cái.

*

“Thật sự rất nóng.” Ô Nhược thở ra một hơi, tựa như ngâm nước thuốc tắm, cả người nóng đến khó chịu, cậu lôi kéo áo lót trên người: “Ta sắp nóng đến chịu không nổi. ”

*

Cậu nằm trên giường, không ngừng thở phì phò: “Hắc Tuyển Dực cho ta một chén nước.”

*

Hắc Tuyển Dực đi ra ngoài, đem chén nước trở về cho Ô Nhược.

Ô Nhược uống xong, vẫn cảm thấy không đủ: “Ta còn muốn.”

*

Hắc Tuyển Dực phát hiện cậu không thích hợp, giơ tay sờ sờ cái trán của cậu, cũng không nóng, vậy hẳn là không phải sinh bệnh.

*

“Thoải mái.” Ô Nhược bỗng nhiên bắt lấy tay y: “Hắc Tuyển Dực, ngươi sờ sờ ta nữa đi.”

*

Cậu rất nhanh liền không còn ý thức tự chủ, chỉ là một mặt muốn từ trên người Hắc Tuyển Dực tìm kiếm phương pháp làm cậu thoải mái.

Hắc Tuyển Dực nhìn khuôn mặt mang theo mị thái, ánh mắt thâm vài phần, rất nhanh liền hiểu sao lại thế này, bỗng chốc mặt trầm xuống: “Hắc Tuyển Đường, ngươi ra đây cho ta.”

*(O_O)*

Không có người trả lời y.

Hắc Tuyển Dực lại nói: “Ta biết ngươi ở chỗ này.”

*

Bỗng nhiên, cửa tủ quần áo phát ra kẽo kẹt một tiếng, bên trong đi ra một người.

“Đại ca, ngươi sao biết ta trốn ở chỗ này.” Hắc Tuyển Đường đã dùng pháp khí che giấu hơi thở, thế nhưng vẫn bị đại ca phát hiện.

*

Hắc Tuyển Dực đè đôi tay ở trên người mình sờ loạn lại: “Giải dược.”

*

“Cái gì giải dược?” Hắc Tuyển Đường vẻ mặt không biết y nói cái gì.

*

“Đừng giả vờ không biết.” Hắc Tuyển Dực trong giọng nói mang một tia tức giận.

Hắc Tuyển Đường thấy đại ca tức giận, vội vàng nói: “Loại mị dược này không có giải dược.”

*(O_O)*

Hắc Tuyển Dực lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

“Đại ca, thật sự không có giải dược, ta không có lừa ngươi.”

*

Hắc Tuyển Dực một cái giơ tay đem Ô Nhược đánh ngất xỉu.

Hắc Tuyển Đường trừng lớn đôi mắt: “Đại ca, cơ hội tốt như vậy, ngươi……”

*

“Câm miệng, đi ra ngoài.”

*

Hắc Tuyển Đường không dám phản bác, thở dài, hướng bên ngoài đi, trước khi rời đi, nghe được Hắc Tuyển Dực cảnh cáo: “Không được có lần sau.”

*

“Đã biết.” Hắc Tuyển Đường đóng cửa phòng lại.

Hắc Tuyển Dực đem người ôm đến giường đệm, đắp chăn lên, đang chuẩn bị rời đi thì bị khuôn mặt tuyệt mỹ bên dưới hấp dẫn ánh mắt, không khỏi nâng ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt trắng nõn, sờ đến đôi môi anh hồng, nhẹ nhàng qua lại cọ sát, tiếp theo liền cảm giác được dưới thân nổi lên biến hóa, y nhanh chóng xuống giường rời đi.

*

Ô Nhược trong giấc mộng vẫn luôn ở trong bóng tối, cả người nóng đến khó có thể chịu đựng, giống như đời trước, khi bị Nguyễn Trì Tranh phóng hỏa thiêu đốt, lữa nóng đốt người, nhưng mà thân thể không có cảm giác đau đớn, nhưng lại rất khó chịu, muốn tìm một nơi phát tiết.

*

“Đại ca, ngươi không thể lại chờ ở chỗ này, mau cùng ta trở về đi.”

*

Ai, ai đang nói chuyện?

Trước mắt Ô Nhược đột nhiên sáng ngời, sau đó liền nhìn thấy Hắc Tuyển Đường đứng ở cách đó không xa.

*

Đáy mắt cậu hiện lên nghi hoặc, đây là chỗ nào? Cậu vì sao lại ở chỗ này?

“Đại ca, ngươi nghe được ta nói chuyện không?” Đứng ở phía trước cậu, Hắc Tuyển Đường khóc lớn kêu lên; “Đại ca, ngươi còn tiếp tục như vậy, sẽ chết.”

*

Ô Nhược nghe được từ ‘chết’, sắc mặt đổi đổi, vội vàng đi lên trước hỏi: “Hắc Tuyển Dực làm sao vậy?”

*

Hắc Tuyển Đường như là không nhìn thấy cậu, liều mạng lôi kéo người ngồi dưới đất: “Đại ca, ngươi hẳn là rõ ràng nhất, người chết không thể sống lại. Ngươi còn tra tấn mình như vậy đại tẩu cũng không thể trở về, đại ca, ngươi rốt cuộc có nghe được lời ta nói hay không? Ngươi có biết hay không, cha mẹ rất lo lắng cho ngươi, ngươi mau cùng ta trở về đi.”

*

Ô Nhược nhìn về phía người ngồi trên mặt đất, đối phương đưa lưng về phía cậu ngồi dưới đất, cũng không biết đang làm gì, hai tay không ngừng nhích tới nhích lui.

“Hắc Tuyển Dực?”

Người trên mặt đất lại không có phản ứng.

Ô Nhược nhanh chóng đi lên ngồi xổm xuống, chỉ thấy trong tay Hắc Tuyển Dực cầm một cục bột trắng vuốt ve, kỳ quái nói: “Hắc Tuyển Dực, ngươi đang làm gì?”

*

Hắc Tuyển Dực tựa như không nghe được lời cậu nói, tiếp tục vuốt ve đồ vật trong tay.

Ô Nhược cảm thấy kỳ quái, vì sao hai người đều không để ý tới cậu, ngay cả đứng ở bên cạnh mà Hắc Tuyển Đường cũng không liếc cậu một cái.

*

Cậu duỗi tay ở trước mặt Hắc Tuyển Dực quơ quơ, đối phương một chút phản ứng cũng không có.

*

“Đại ca, ta van ngươi, ta van ngươi có được không? Ta van ngươi mau cùng ta trở về đi? Ngươi lại chờ ở chỗ này, thật sự sẽ không toàn mạng.”

*

Ô Nhược nghe được lời Hắc Tuyển Đường nói, nghi hoặc ngẩng đầu, nơi này là chỗ nào?

Cậu còn chưa kịp thấy rõ ràng chung quanh, đột nhiên trước mắt tối sầm, khi lần nữa sáng lên, liền nhìn thấy mành đỏ trên đỉnh đầu.