Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 212: Hoảng nhiên



Theo lý thuyết, có thể được một vị tu sĩ Kết đan kỳ thu làm đệ tử, đối với người tu tiên cấp thấp mà nói, tuyệt đối là nằm mơ cũng không mơ được chuyện tốt như thế này. Nhưng Hàn Lập sau khi nghe xong lời ấy, lại vưa kinh ngạc, lại vừa theo bản năng nhận thấy được có chuyện không ổn.

Với tư chất cùng công pháp của hắn, như thế nào cũng không thể có loại chuyện tốt thế này rơi vào đầu hắn, cho nên theo lời vì Hoàng phong cốc lập công lớn, mà muốn trọng thưởng cho hắn, Hàn Lập một chút cũng không tin. Nếu là vị tổ sư này thắng cuộc, nhất thời hưng phấn, mà thu vị công thần như hắn, thì còn có vài phần thật tình. Nhưng rõ ràng đã thua một trận, lại còn muốn thu hắn làm đồ đệ, cái này thật khó mà nghĩ thông suốt cho được!

Hàn Lập trong đầu đang chuyển động vô số ý niệm, thì Lý sư tổ đang bắt đầu khó chịu.

Hắn sau khi nói ra việc thu Hàn Lập làm đệ tử, nguyên tưởng rằng đối phương khẳng định sẽ mừng như điên, lập tức đáp ứng. Ai có thể ngờ Hàn Lập ngơ ngác đứng ở tại chỗ, mặt đầy vẻ kinh ngạc mà không có bất kỳ biểu hiện gì, điều này làm cho lão có chút tức giận.

Chẳng qua về mặt biểu hiện, Lý sư tổ tự nhiên vẫn phải duy trì phong độ của sư tổ, liền lại thản nhiên nói:

"Hàn Lập, ngươi nếu không muốn bái ta làm sư, thì cứ nói rõ ra, ta cũng sẽ không miễn cưỡng ngươi! Ta có thể đem một số kiện pháp khí cho ngươi, xem như là bồi thường!"

Hàn Lập vừa nghe nói thế, đã biết đối phương lời nói tuy có vẻ rộng rãi, nhưng trong lòng khẳng định bất mãn. Đắc tội với vị tổ sư này sẽ có hậu quả gì, Hàn Lập không cần nghĩ cũng hiểu được! Hơn nữa bản thân mình là một đệ tử Luyện khí kỳ như thế lại cự tuyệt một vị tu sĩ Kết đan kỳ thu làm đồ đệ, cái này cũng rất không hợp với lẽ thường. Chỉ sợ sau khi cự tuyệt, sẽ còn gặp phiền tóai còn lớn hơn nữa.

Nghĩ như vậy, hắn cắn răng, mặc kệ đối phương rốt cuộc đối với mình có ý đồ gì, trước tiên cứ phải ứng phó cho qua ải này rồi hãy nói. Dù sao xem ra thế này mà không đáp ứng. Bản thân mình tuyệt sẽ không có kết quả gì tốt.

"Có thể bái sư tổ làm môn hạ, đệ tử đương nhiên là rất vui, đó là vinh hạnh của đệ tử! Vừa rồi đệ tử bản thân quá cao hứng, mà quên mất trả lời, xin sư tổ lượng thứ!" Hàn Lập mặt đỏ lên, làm bộ như mới từ trong hưng phấn mà lấy lại tinh thần mà nói không kịp thở.

Sau đó, Hàn Lập bước tới hướng về phía Lý sư tổ mà làm lễ bái mấy cái, lập tức hành đại lễ bái sư.

"Tốt lắm! Từ hôm nay trở đi ngươi chính là đệ tử của Lý Hoa Nguyên ta, pháp khí Bích quang đao này coi như là lễ gặp mặt của vi sư" Lý Hoa Nguyên trên mặt cười mỉm, đưa tay nâng Hàn Lập dậy, cấp cho một thanh trường đao, xem linh quang lập lòe, tuyệt đối là một kiện đỉnh cấp pháp khí.

Hàn Lập trịnh trọng hai tay tiếp nhận lấy trường đao, rồi lại lễ bái một cái cực kỳ tôn kính. Rồi mới tựa hồ vô cùng vui mừng đứng lên.

Mà các đệ tử khác ở chung quanh thấy vậy trợn mắt há hốc mồm, hai mắt như bốc hỏa. Ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập đều vô cùng khác thường, hận không được là người nhận lấy pháp khí kia, mà lại là Hàn Lập sớm trông rất không vừa mắt kia.

Hàn Lập tuy không rõ ràng lắm người khác suy nghĩ gì, nhưng theo từng đạo ánh mắt nóng bỏng dừng lại trên người mình kia, thì hắn cũng đoán dược bảy tám phần, trong lòng không khỏi dở khóc dở cười!

Nếu có thể nói, hắn cũng nguyện để người mà vị sư tổ chọn là người khác, mà không phải là chính mình! Phải biết rằng, trước đó sự giáo huấn của một vị sư phụ Mặc đại phu, hắn vẫn còn ghi nhớ trong lòng! Hôm nay lại có một vị sư phụ còn lớn hơn nữa, điều này thực làm cho Hàn Lập hết chỗ nói!

"Qua một thời gian nữa nếu Trúc cơ thành công, ta sẽ đưa ngươi đến chỗ của ta, thu ngươi làm đệ tử chính thức. Nếu Trúc cơ không được cũng không sao, ta cũng sẽ đem công pháp chỉ điểm cho ngươi một phần" Lý sư tổ hướng tới Hàn Lập mà phân phó.

"Vâng, sư phụ!" Hàn Lập tự nhiên không có ý kiến gì khác, cứ thành thật mà đáp ứng nói.

"Tốt lắm, thời gian cũng không còn sớm. Về lại Hoàng phong cốc thôi!" Lý sư tổ nhìn sắc trời rồi nói.

Tiếp sau đó, mọi người lại leo lên Ngân giáp giác mãng của Lý sư tổ, sau khi phi hành mấy ngày, đã về tới Hoàng phong cốc.

Khi vào trong cốc, Lý sư tổ Lý Hóa Nguyên liền dẫn theo hai gã quản sự, tiến vào Nghị sự điện. Mà những người khác đều tản đi, trở về chỗ của mình, đợi mấy ngày sau nhận thưởng.

Bên trong một gian nhà cỏ trong Bách thảo viên Hoàng phong cốc, vị Mã sư bá đang trợn hai mắt, giống như thấy quỷ nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm nói:

"Cái này không có khả năng, ngươi chẳng những không chết, còn ở trong cấm địa tìm được hơn hai mươi gốc linh dược, lại được Lý sư thúc thu làm ký danh đệ tử!"

"Đúng rồi, Mã sư bá! Con có thể tính là phúc nguyên thâm hậu, tạo hóa kinh người!" Hàn Lập ngồi ở đối diện lão nhân, cười cười nói, phảng phất như rất là đắc ý.

Lão nhân sau khi nghe xong lời ấy của Hàn Lập, sắc mặt khôi phục lại bình thường, lại thay bằng một loại ánh mắt cổ quái nhìn vào Hàn Lập, làm cho Hàn Lập trong lòng nao nao, không biết đối phương có dụng ý gì.

"Hàn tiểu tử, ngươi lần này đi cấm địa, đích xác thu hoạch không ít, vượt xa ra ngoài dự kiến của ta!" Lão nhân thở dài một hơi nói.

"Bản thân con cũng không nghĩ tới!" Hàn Lập thuận miệng ứng phó nói.

"Nhưng ngươi cũng không biết, Lý sư thúc thu ngươi làm ký danh đệ tử thực có dụng ý gì?"

Lão nhân hơi lộ ra vẻ tiếc hận nói một câu, làm cho Hàn Lập ngẩn ra.

Sau đó liền mừng rỡ, nhưng hắn vẫn cố nén nội tâm xúc động, ra vẻ bình thản nói:

"Mã sư bá, chẳng lẻ Lý sư tổ thu đệ tử lại còn có nguyên nhân nào khác sao chứ?"

"Sư bá? Hắc hắc! Hàn sư đệ một khi đã bái Lý sư thúc làm môn hạ, về sau cứ gọi ta một tiếng Mã sư huynh là được rồi, tiếng sư bá tại hạ cũng không dám nhận đâu!" Lão nhân lắc lắc nhẹ đầu, chậm rãi nói.

"Khụ! Mã sư bá làm gì mà giễu cợt sư điệt vậy, ai mà không biết tu tiên giới phải lấy công pháp mà nói về bổn phận. Tại hạ chỉ cần một ngày còn chưa tới Trúc cơ kỳ, Mã sư bá tự nhiên vẫn là trưởng bối của tại hạ" Hàn Lập phi thường thành khẩn nói, rồi lập tức rót cho lão nhân này một ly dược hoa trà, mang đến cho đối phương.

"Không tệ, không tệ! Có thể dạy được! Xem ra ngươi vẫn chưa bị trùng chui vào đầu, ta sẽ giảng cho ngươi một lần. Thật ra ta không nói ra, qua ba bốn ngày nữa ngươi cũng sẽ biết" Lão nhân vừa lòng gật gật đầu, thản nhiên nói.

Hàn Lập nghe xong nao nao, nhưng cũng tập trung tinh thần nghe đối phương nói. Phải biết rằng, đối với việc Lý sư tổ đột nhiên thu hắn làm đồ đệ, hắn cho đến này vẫn bị vây trong sự lo lắng đề phòng, có thể sớm biết được tin tức, tự nhiên sẽ không buông tha.

"Ngươi nghĩ thấy lần này có thể giao ra nhiều linh dược như vậy, thì có thể sẽ được thưởng cái gì?" Lão nhân lời vừa chuyển, đột nhiên hỏi.

"Có thể được hai viên Trúc cơ đan sao! Con trước đó có nghe qua, phàm là người giao ra được cỡ mười gốc linh dược, sẽ được thưởng một viên Trúc cơ đan" Hàn Lập biết, đối phương một khi đã hỏi như vậy, khẳng định là có mục đích, liền thành thật trả lời.

"Hừ! Đợi sau vài ngày nữa tặng thưởng, ngươi chỉ có phúc phận nhận được một viên Trúc cơ đan, việc hai viên, cũng không cần nằm mơ nữa!" Lão nhân thoáng trào phúng nói.

"Cái gì? Sao lại như vậy! Chẳng lẻ còn có người ăn bớt đi phần thưởng?" Hàn Lập thiếu chút nữa nhảy dựng lên, vẻ mặt khó có thể tin được.

"Ăn bớt thì không có, cũng không ai dám làm như vậy! Phần thưởng biến ít đi, chính là chỉ do một mình ngươi mà thôi, những người khác đều không dám động đến. Nếu không, lần sau ai còn dám tham gia huyết sắc thí luyện!" Lão nhân bĩu môi nói.

"Chẳng lẽ là nguyên do bởi vì Lý sư tổ?" Hàn Lập sau khi cúi đầu một chút, vẻ mặt như hiểu ra nói.

"Ngươi cũng không tính là ngốc, nhanh như vậy đã tìm ra điểm mấu chốt. Đích thật là bởi vì Lý sư thúc thu ngươi làm đồ đệ, mới có thể như vậy!" Lão nhân trong mắt vẻ tán thưởng chợt lóe qua, gật gật đầu nói.

"Bổn môn có quy củ bất thành văn, phàm để xác đinh rõ quan hệ thầy trò, làm sư phụ có quyền lấy một nửa cống phẩm của đệ tử đối với sư môn, làm lễ tạ sư, đương nhiên việc này chỉ giới hạn trong một lần mà thôi, không có ngoại lệ. Mà linh dược ngươi hái được trong cấm địa, xem như là cống phẩm đối với sư môn. Cho nên ta phỏng chừng, Lý sư thúc bằng vào việc nhiệt tâm như vậy thu ngươi làm đồ đệ, tám phần xem ra cũng vì mười gốc linh dược làm lễ tạ sư. Linh dược còn lại chỉ có một nửa, phần thưởng của ngươi tự nhiên cũng chỉ còn một nửa, cho nên Trúc cơ đan ngươi không cần nghĩ đến việc có hai viên" Lão nhân cẩn thận giải thích cho Hàn Lập.

Hàn Lập cau mày một chút, nhưng thực cũng không có gì vẻ gì bực bội hoặc bất mãn biểu lộ trên mặt, chỉ cúi đầu im lặng không nói gì, việc này làm cho lão nhân có chút giật mình, cùng với cảm thấy ngoài ý muốn. Hắn tự nhiên không biết, Hàn Lập hôm nay ngwocj lại không phải là không còn sinh khí, ngược lại là thở phào một hơi, hoàn toàn cảm thấy yên tâm.

Vị sư phụ mới này, thì ra xem trọng linh dược của hắn, điều này thực sự là vượt ra khỏi dự kiến của hắn, nhưng cũng làm cho Hàn Lập an tâm hẳn lên. Một viên Trúc cơ đan, đối với việc hắn sắp khai lò luyện đan mà nói, thật sự không tính là cái gì! Chỉ cần hắn có thể luyện đan thành công, thì một hai viên tự nhiên không để vào mắt.

Lão nhân không biết tâm tình của Hàn Lập, hắn thấy Hàn Lập vẫn không nói một tiếng nào, còn tưởng rằng Hàn Lập một bụng oán khí, chỉ là đang khống chế không để thoát ra mà thôi. Liền cười khẽ hai tiếng, an ủi Hàn Lập:

"Tuy thiếu đi một viên Trúc cơ đan, nhưng đổi lại được Lý sư thúc thu làm ký danh đệ tử, việc này cũng không tệ, cũng không tính là có hại. Phải biết rằng, với tư chất của ngươi thật sự là không thể nào được như vậy, cho dù phục dùng hai viên Trúc cơ đan, hy vọng có thể Trúc cơ thành công cũng là xa vời. Ngược lại không bằng dùng một viên đổi lấy chỗ chống lưng lớn nư Lý sư thúc, như vậy cho dù về sau vẫn ở Luyện khí kỳ, nhưng trên dưới bổn môn cơ bản cũng không có người nào dám khi nhục ngươi, phải biết rằng tuy Lý sư thúc thực cũng không phải thật tình thu ngươi làm đồ đệ, nhưng ngươi dù sao cũng là người của hắn, đệ tử bình thường, quản sự cũng không dám gây phiền toái với ngươi. Hơn nữa theo ta được biết, tầm che chở của Lý sư thúc cũng không ít đâu!"

Hàn Lập nghe xong trong lòng có chút cảm động, lão nhân này trước khi hắn đi cấm địa đã tặng hai bình đan dược, hắn đã nhìn ra đối phương là loại người ngoài lạnh trong nóng, là ngoời không tệ! Những lời nói hiện tại, Hàn Lập lại càng ghi tạc trong lòng, đối phương tựa hồ rất đáng để thâm giao!

Hàn Lập trong lòng nghĩ như vậy, nhưng biểu hiện vẫn làm ra bộ dáng miễn cưỡng bị lão nhân nói mà động lòng, cười khổ vài tiếng rốt cục mở miệng nói chuyện, thực ra cũng là tùy ý nói vài câu.

Vị Mã sư bá này thấy Hàn Lập tựa hồ đã khôi phục lại sau sự đả kích, trong lòng rất là cao hứng, không lâu sau liền cáo từ rời khỏi. Bách dược viên tự nhiên giao trở lại cho Hàn Lập.