Ông Xã Trong Game Đòi Gặp Mặt, Làm Sao Đây?

Chương 56: Không tên



EDIT: EN

Với cái chuyện chủ động hợp lại với Thạch Cẩn Hành này...... thì có lẽ sẽ có rất nhiều người sẽ nói, Đào Diệp làm vậy có nghĩa là vứt bỏ sự kiên trì của bản thân, tự mình lui một bước.

Thật ra không phải như vậy, cậu luôn là người lùi bước để trốn tránh sự sợ hãi, sợ cái gì thì tránh cái đó, nhưng như vậy thì có xem là người trưởng thành không?

Có lẽ gan đối mặt mọi việc mới là trưởng thành.

Tạo một cơ hội được làm chính bản thân mình trước mặt Thạch Cẩn.

Cậu chủ động hôn lại, khiến cho Thạch Cẩn Hành tìm về cảm giác ở bên nhau như trước lúc nghỉ hè, tim đập thật mạnh. Không kiềm chế mà nâng mặt cậu lên, nhìn kỹ hai mắt cậu.

"Xem cái quái gì thế?" Đôi môi ướt át của Đào Diệp lúc đóng lúc mở trước mặt người kia, khiến người kia xem nhẹ lời lẽ thô tục của cậu, mà chỉ chú ý đến vệt sáng trên mặt cậu.

"Em đang lơ tôi?" Thạch Cẩn Hành bóp cằm của cậu, biểu tình nghiêm túc đến mức khiến người sợ hãi.

"Không có lơ anh." Đào Diệp khởi động nửa người trên, song song trước mặt anh, đột nhiên hỏi: "Tại sao anh biết lúc trước em lơ anh?"

Khi đó nửa thật nửa giả, có đôi khi ngay cả Đào Diệp cũng quên, lúc nào là thật hay là giả.

Bất quá phản ứng trên giường là phản ứng chân thật nhất, cho nên Thạch Cẩn Hành thích nhất là khoảnh khăc lúc họ ở trên giường. Một khi xuống giường, anh chỉ có thể nhìn thấy một Đào Diệp giả dối mà thôi.

Rất tức giận, cảm giác tâm thật đau.

"Cảm giác thấy vậy." Thạch Cẩn Hành muốn nói cho Đào Diệp, em như vậy rất xấu xí, rất chướng mắt, nhưng anh lại nhịn xuống, anh cảm thấy có lẽ Đào Diệp không thích nghe những lời này.

"Vậy bây giờ thì sao?" Đào Diệp vươn tay, vuốt ve gương mặt đẹp đẽ của Thạch Cẩn Hành...... Nếu lúc trước nhị sư phụ trông xấu một chút, thì có thể sẽ không xảy ra những việc như thế này.

Đào Diệp ngượng ngùng mà cười cười, thừa nhận nhị sư phụ cua mình lớn lên trông thật đẹp trai.

"Thuận mắt." Thạch Cẩn Hành bị sờ đến da đầu tê dại, cả người có cảm giác như đang run lên, anh xáp lại gần mặt Đào Diệp, ôn nhu mà ngậm hai cánh môi rồi tinh tế nhấm nháp.

"Em cũng cảm thấy anh bây giờ tương đối thuận mắt." Đào Diệp nói, khiến cho Thạch Cẩn Hành nuốt hết thanh âm của cậu, rồi dùng sức ôm cậu lăn lên đệm giường.

Cũng có thể là cửu biệt thắng tân hôn*, cũng có thể là không khí lúc này vô cùng tốt...... Quả thực, như lửa cháy đổ thêm dầu, làm đến thật hung.

(* ý chỉ cặp tình nhân lâu ngày mà gặp lại thì tình cảm còn hơn cả lúc mới cưới)

Lúc kết thúc thì cũng đã gần trưa, hai người ở trên giường lăn lộn ước chừng cũng đã hơn ba tiếng.

"......" Vừa buồn ngủ vừa mệt, lại thêm đói bụng...... Đào Diệp nằm không nhúc nhích, cơ hồ muốn ngủ tới nơi.

Đột nhiên nghe thấy động tĩnh, cậu trợn mắt nhìn Thạch Cẩn Hành mặc quần, nên hỏi anh: "Đi đâu thế?" Giọng nói nghẹn ngào đến lợi hại.

Cậu là ca sĩ, nên giọng rất dễ bị biến đổi.

"Lấy cơm." Thạch Cẩn Hành quay đầu lại nói với cậu.

"Hử? Anh gọi cơm hồi nào thế?" Đào Diệp mơ mơ màng màng, không nhớ rõ Thạch Cẩn Hành có gọi điện thoại hay không.

"Mới vừa gọi, lúc em không chú ý."

Khi đó Đào Diệp như lọt vào trong sương mù, Thạch Cẩn mở điện thoại rồi chỉ nói mấy câu. Là cái nơi anh thường hay gọi cơm, tháng này lại đặc biệt gọi nhiều hơn.

"Giữa trưa ăn cơm hộp...... vậy tối anh làm cơm được không?" Đào Diệp nghiêng người duỗi cánh tay dài, ôm lấy vòng eo còn chưa phủ áo, trải qua mấy phen suy xét mới đưa ra yêu cầu.

Cậu cảm giác được, khối cơ, ở trong nháy mắt căng thẳng bắp vây trong tay mình đột nhiên căng thẳng.

Quả nhiên anh ta để ý việc kia, thế cho nên bây giờ mỗi lần nhắc lại nó đều không vui vẻ, nhưng thật sự Đào Diệp là không có ý. Nếu có thể trở về lúc trước, cậu sẽ đổi thành phương pháp khác.

"Em nói thạt với anh được không? Thật ra đồ ăn của anh làm rất ngon, bởi vì em muốn chọc giận anh nên mới nói cũng tạm."

"Vậy bây giờ em muốn ăn vì nó ngon sao?"

"Là vì do anh nấu, em muốn ăn đồ anh nầu."

Đào Diệp không biết câu trả lời tiêu chuẩn là gì, cậu chỉ muốn nói ra đáp án từ nội tâm cậu.

"Ừ." Thạch Cẩn Hành có chút chần chờ mà xách hai tay vòng bên hông, nói: "Người giao cơm đang đợi, em chờ tôi hai phút." Anh đứng dậy đi ra phòng ngủ.

Trong nhà vẫn tràn đầy hương vị của anh.

Nằm ở chỗ này, hệt như thể xác và tinh thần đều được lấp đầy, có loại thả lỏng từ trong ra ngoài, nên cậu thật lười biếng mà hưởng thụ.

Đào Diệp lại ngủ không được, cậu nghiêng người nhìn ra cửa, mở to hai con mắt, không chớp cái này mà chờ Thạch Cẩn Hành trở về.

Loại đãi ngộ này, Thạch Cẩn Hành thật chưa từng hưởng thụ quá.

Trước kia Đào Diệp không tim không phổi, nên sẽ không để ý anh về lúc nào, cũng không để ý anh có ở bên cạnh không, càng không để ý anh nghĩ như thế nào.

Cảm giác được chờ đợi thật tốt, chỉ cần bước qua một chút là có thể ở cùng nhau.

"Dậy ăn cơm." Cơm hộp đặt ở phòng khách, Thạch Cẩn Hành đứng ở cửa gọi Đào Diệp, lại nhìn thấy cậu trừng mắt hướng về phía mình.

Thạch Cẩn Hành cầm lòng không được mà bước qua đi, lúc không để ý thì bàn tay đã vươn lên trên đầu Đào Diệp.

"Tại sao em còn gọi tôi nhị sư phụ?" Rõ ràng sau này đã biến thành vợ chồng rồi mà.

"Có thể là vì ấn tượng đầu tiên khó quên." Đào Diệp ngồi dậy, lộ ra nửa người trên trần trụi đầy dấu vết, cậu nhìn Thạch Cẩn Hành nói: "Sao, anh muốn em sửa miệng hả?"

Thạch Cẩn Hành thấy cậy vậy thì lập tức phì cười, có chút hương vị giảo hoạt.

"Vậy cũng được, cho em phí sửa miệng, cho xong thì muốn em gọi gì cũng được."

"Quyết định như vậy đi." Thạch Cẩn Hành lấy di động ra, click mở tài khoản của Đào Diệp mà ấn một chuỗi chín chín chín, cơ bản không đếm được bao nhiêu cái: "Tôi với em là vợ chồng, vậy em nên gọi tôi là gì?"

"......" Đào Diệp có cảm giác đau như tự mình lấy đá đập chân, cậu thật không nên dùng tiền làm điều kiện, thứ mà Thạch Cẩn Hành không thiếu nhất chính là tiền.

Thời khắc mà Thạch Cẩn Hành lại gần, Đào Diệp không khỏi né tránh ánh mắt.

Cũng may đối phương không có kiên trì, chỉ nói: "Ăn cơm trước đi."

Tự thu thập chính mình thật tốt, xoay đi xoay lại vài lần trước gương, Đào Diệp mới bước ra ngoài, ngồi vào bên cạnh Thạch Cẩn Hành, dựa qua nhỏ giọng nói một câu: "Người yêu."

"Không phải câu này." Thạch Cẩn Hành banh mặt, bảo trì biểu tình kém cỏi.

"Ha ha, ăn cơm trưa." Sau khi Đào Diệp pha đùa xong, cũng không xem phí sửa miệng mà Thạch Cẩn Hành đưa cho mình là bao nhiêu

Tự cậu có thể kiếm tiền, không đói cũng không chết được.

Hưởng thụ thứ có sẵn, không có thì đạp đổ. Nhiều người chết cũng vì thế đấy.

Đào Diệp không để ý tiền bạc, điểm này Thạch Cẩn Hành đã sớm biết, lúc chia tay khi cậu gửi trả tiề lại đã biết rõ rồi. Lúc cậu đưa cho anh tài khoản và mật khẩu game, anh đã biết người này tương đối đơn thuần.

Khi đó trong túi tài khoản của Đào Diệp có không ít tiền, nhưng dù vậy cậu cũng không để bụng.

Người như vậy kỳ thật rất chán ghét, thật không có đường nào để lấy lòng cậu cả.

"Hôm nay em thật gợi cảm."

Miệng Thạch Cẩn Hành thình lình thốt ra câu nói kia, khiến thịt trong miệng Đào Diệp đều muốn rớt hết, vội vàng ngậm lại rồi nói nhanh: "Hôm nay anh cũng rất đẹp trai."

Dáng người vẫn tốt như trước hôm nghỉ hè, vẫn là cái cảm giác săn chắc kia.

Thạch Cẩn Hành được khen nên cười cười, khóe miệng bên trái hơi nhếch lên, vừa rụt rè vừa đáng yêu.

Lúc này Đào Diệp đã cúi đầu, tiếp tục ăn phần cơm trưa của mình...... Thật ngon, chỉ là hơi ít thịt.

"Cho em ăn."

Anh cũng làm như thế, khi ở nhà ăn trong trường của Đào Diệp...... Nghẫm nghĩ lại, tâm tình của Đào Diệp tâm cảnh có chút biến hóa, cậu không hề xem đây là phương thức thông đồng người khác của Thạch Cẩn Hành.

Bởi vì Thạch Cẩn Hành không cần, là vì muốn nên anh mới làm vậy mà thôi.

"Có phải không?"

"Hửm" Thạch Cẩn Hành nghi hoặc, "có phải không" cái gì chứ?

"Khụ khụ, không có gì." Đào Diệp nói: "Phòng em thuê lúc trước còn chưa trả, anh cảm thấy em còn cơ hội trở về đó ở không?"

"Không có."

Được đến cậu trả lời dứt khoát nhanh nhẹn của anh, trong lòng Đào Diệp có chút thoải mái...... Hà cớ gì lại không làm mấy thứ khiến mình vui vẻ chứ.

Sau khi ăn cơm trưa, Đào Diệp trở về phòng ngủ một giấc. Ba giờ chiều cùng Thạch Cẩn Hành trở về nơi ở lúc trước, thu thập hành lý rồi mang lại đây.

"Phòng em thuê thật nhỏ." Lúc này, Đào Diệp đã dẫn Thạch Cẩn Hành tới, khiến cho anh trông thấy nơi mình sống lúc trước.

Nơi này tràn ngập mọi thứ liên quan đến cuộc sống đại học của Đào Diệp.

Lúc thu dọn, ngẫu nhiên thấy Thạch Cẩn Hành giương khuôn mặt nghiêm túc mà đánh giá địa bàn nhỏ của mình, đột nhiên hơi biết nguyên nhân mình thích anh ta.

"Tuy rằng phòng rất nhỏ, nhưng tiền thuê lại không rẻ."

"Em là người đã có bất động sản."

"......"

Hồi lâu Đào Diệp mới nhớ được, lúc trước Thạch Cẩn Hành đã đã mua căn nhà kia cho mình.

"Chỉ viết mình tên em trên giấy hả?"

"Ừ."

"Vậy thì xem như tài san trước khi kết hôn, sau này không được chia đâu đấy."

"......"

Hai người đứng trong phòng mà nhìn ngây ngốc nhau, sau đó Đào Diệp mới phản ứng trước, cười đến thật thiếu đánh: "Anh thật dễ trêu, tại sao bây giờ em mới biết anh thú vị đến thế chứ."

"Thì ra là đang trêu tôi." Thạch Cẩn Hành bình tĩnh nói, xoay người giả vờ chẳng ngại ngùng gì mà tiếp túc thăm dò.

Tui cũng không muốn đùa anh đâu nha...... Đào Diệp nghĩ thầm, tui đâu ăn ăn no rửng mỡ đến thế đâu, phải không đại nhân vật.

"Đào Diệp."

Đột nhiên bị điểm danh, Đào Diệp trong lòng giật mình một cái.

Tên mình từ trong miệng anh phát ra, nghe vào tai, thật có cảm giác vừa sợ hãi vừa mong chờ, nói không rõ cảm giác.

"Luật hôn nhân."

Ầy, vẫn là cái vấn đề này, Đào Diệp thả chậm tốc độ thu dọn: "Thứ kia không liên quan gì đến chúng ta." Cho dù luôn ở bên nhau, thì trong nước cũng không cho phép hai người đàn ông kết hôn với nhau.

Rời đi phòng thuê, sắc trời cũng đã tối.

Thạch Cẩn Hành đồng ý nấu cơm cho Đào Diệp nên anh đi dạo với Đào Diệp ở siêu thị nửa giờ. Lấy tốc độ của nam sinh lúc đi dạo thì xem như có chút chậm.

Bởi vì thấy thứ gì cũng đều muốn mua cho Đào Diệp một phần, muốn cho cậu ở nhà mình thật thoải mái.

"Anh muốn mua mới đồ dùng hả?" Đào Diệp chỉ đồ trong xe đẩy.

"......" Thạch Cẩn Hành chăm chú nhìn mặt Đào Diệp, đưa tay ra cầm lấy một phần nữa: "Em có để ý khi dùng đồ giống với tôi không?" Anh hỏi thật rõ ràng.

"A?"

Xoay mấy vòng mới iết ý tứ của Thạch Cẩn Hành, phản ứng đầu tiên của Đào Diệp chính là mặt nóng lên...... Cậu không xấu hổ khi hôn Thạch Cẩn Hành, cũng không hổ khi để người trần trụi trước mặt Thạch Cẩn Hành, thế nhưng lại không thể chống đõ được trước cái cảnh ái muội nửa thật nửa giả này được.

"Để ý không?" Thạch Cẩn Hành lại hỏi một lần nưac, hệt như nếu đối phương không đồng ý thì mình sẽ không mua.