Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 188: Con Ăn No Rồi






Biệt thự nhà họ Hoàng.


Đêm xuống, tòa biệt thự ba tầng biệt lập giống như một con quái thú khổng lồ đang mai phục.


Trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng.

Trong phòng ăn rộng lớn, những ngọn đèn thủy tinh rũ xuống, soi rõ từng nét hoa văn mảnh và nhỏ trên những chiếc đĩa ăn.

Trên chiếc bàn ăn dài, gần như bảy đủ các món ăn tinh tế nhất, người giúp việc cung kính đứng trong góc.


Ở vị trí chính giữa là Hoàng Kiến Phong, bên tay phải là Hoàng Trường Minh.

Anh tựa người ra sau, bày ra vẻ mặt không cảm xúc.


Lúc này có hai người khác đi vào, một người rất trẻ, một người hơi nhiều tuổi hơn.


Người có tuổi hơn là bà chủ thứ hai vừa được gả về nhà Hoảng một năm trước, Phạm mì Lệ.

Người trẻ là thiên kim của nhà họ Lê danh tiếng khắp vùng, Lê Tuyết Trinh, vừa về nước hơn một tuần rồi, mái tóc dài buông xóa, khi cười má có hai lúm đồng tiền xinh xinh.


Đi tới trước bàn ăn, hai người lần lượt đi tới ngồi bên trái Hoàng Kiến Phong và bên cạnh Hoàng Trường Minh.


Phía sau, người làm cung kính tiến lên hỏi: "Thưa ông, có thể bắt đầu ăn chua a?" “Đợi thêm một chút." Hoàng Kiến Phong giơ tay lên, nhìn về phía vợ, “Đã gọi điện thoại rồi." Phạm mì Lệ với nói: “Nói là không về nữa, đang ở cùng vài chiến hữu lúc trước, đã ăn cơm rồi
Hoàng Kiến Phong nghe vậy, gật đầu: "Được rồi, vậy bắt đầu ăn đi."
Chủ nhà đã lên tiếng, bấy giờ mới có tiếng động đũa.

Có điều chiếc bàn quá dài, cho dù được lấp đầy thức ăn, nhưng trông vẫn rất trống trải.



Suốt cả quá trình, Lê Tuyết Trinh chỉ quan tâm tới người đàn ông bên cạnh mình, lúc này cô ta nghiêng đầu, dịu dàng hỏi: “Trường Minh, ăn không ngon miệng sao? Em thấy anh không động đũa mấy "
Hoàng Trường Minh chỉ liếc nhìn cô ta mang tính tượng trưng, không nói lời nào.

“Con tôm này trông ngon đấy, em bóc vỏ cho anh nhé?" Lê Tuyết Trình tươi cười hỏi tiếp.

“Không cần đâu." Hoàng Trường Minh hờ hững từ chối.


Nụ cười của Lê Tuyết Trinh càng thêm dịu dàng.

Cô ta gặp một con tôm to bỏ vào trong đĩa, đeo găng tay vào rồi nghiêm túc bóc hết vỏ tôm, sau đó còn tỉ mỉ dùng đũa gặp vào một chiếc đĩa ở trước mặt anh: "Không sao, anh vẫn nên nếm thử xem, biết đâu lại rất ngon thì sao."
Hoàng Trường Minh không động vào, lại càng không thèm nhìn, chỉ cúi mặt khều cơm trắng.


Lê Tuyết Trinh không cảm thấy gì, ngược lại Hoàng Kiến Phong thì tỏ rõ sự không vui, nhíu mày quát: “Trường Minh Con còn ra thể thống gì không, nói gì thì nói Tuyết Trinh cũng là khách, từ lúc về con đã mặt nặng mày nhẹ như vậy cho ai xem?" "Ôi, bác Phong, bác đừng quát Trường Minh, có trách cũng phải trách bác đấy ạ." “Trách bác?" Hoàng Kiến Phong ngạc nhiên, cười hỏi: "Con nhóc Tuyết Trình này, cháu nói thử coi, sao lại đổ tội lên đầu bác?" “Đương nhiên phải trách bác rồi ạ.

Ai bảo bác sinh Trường Minh ra đẹp như vậy rồi lại nuôi nấng tốt như vậy.

Cho dù anh ấy có mặt nặng mày nhẹ, cháu cũng không nỡ giận, ai bảo cháu say mê anh ấy chứ." Âm cuối của Lê Tuyết Trinh vút lên cao, khiến bầu không khí hơi ngưng đọng trở nên vui vẻ hơn.


Khuôn mặt xưa nay vẫn sầm sĩ của Hoàng Kiến Phong đã lộ ra chút ý cười.


Lê Tuyết Trinh hơi xấu hổ.

“Trời ơi, bác Phong, dì Lệ, hai người đừng có cười cháu đấy." "Không sao, ở đây làm gì có người ngoài đâu mà." Phạm mì Lệ tươi cười giải vây.


Nhất thời, trong phòng ăn tràn ngập tiếng nói cười, Hoàng Trường Minh im lặng từ đầu tới cuối, làm như không hề quan tâm bất kỳ chuyện gì xảy ra xung quanh.

Náo nhiệt là chuyện của người khác, không liên quan tới anh.


“Tuyết Trinh, lần này cháu về nước là không đi nữa phải không?" Hoàng Kiến Phong lên tiếng hỏi.

"Vâng, không đi nữa ạ." Lê Tuyết
Trinh gật đầu.

“Vậy quá tốt." Hoàng Kiến Phong cũng gật đầu, nhìn con trai, cười nói: “Năm nay Trường Minh cũng ba mươi rồi, không còn nhỏ nữa.

Chuyện của hai đứa cũng nên khẩn trương tìm ngày phù hợp đi.

Khi nào có thời gian, bác sẽ qua bàn bạc với bố mẹ cháu "Két..."
Bỗng nhiên, có tiếng ghế cọ xuống sàn nhà vang lên tiếng đinh tai.


Hoàng Trường Minh đứng lên, bát cơm gần như chưa đụng vào: “Bố, dì Lệ, con ăn no rồi." "Có biết lịch sự không, ai cho con rời khỏi chỗ?" Hoàng Kiến Phong quả nhiên lại nổi điện tại chỗ.


Có điều, bước chân của Hoàng Trường Minh rất nhanh.

Anh đã đi ra khỏi phòng ăn, ông ta cũng chỉ còn nước đập mạnh đũa xuống bàn.


Một người tinh ý như Lê Tuyết Trinh vội cười nói: "Không sao không sao, chắc công việc của Trường Minh bận quá.

Hôm nay lúc cháu tới tìm, anh ấy còn chưa họp xong ấy a.

Bác Phong, bác và dì Lệ cứ ăn đi ạ, cháu tiền anh rồi về ăn tiếp với hai người.


Nói rồi, cô ta cũng đứng dậy, rảo bước đi theo.


Ở ngoài biệt thự, Hoàng Trường Minh đã đi ra vườn, ở đó có chiếc

Bentley đen đang đợi.


Trường Minh"
Lê Tuyết Trình rảo bước đuổi kịp anh, từ phía sau níu lấy cánh tay anh.


Lúc chập tối, Lê Tuyết Trinh đã tới Hoàng Oanh.

Hoàng Kiến Phong ra lệnh, bảo họ phải về nhà họ Hoàng ăn cơm, thế nên họp xong Hoàng Trường Minh đành phải đưa cô ta cùng ngồi lên xe.


Hoàng Trường Minh dừng bước, giống như lúc chập tối, lẳng lặng rút cánh tay ra.

“Trường Minh, có phải bỗng dưng em quay về nước khiến anh không vui không?" Lê Tuyết Trinh ngẩng đầu lên, ngữ khí dịu dàng, mang theo một chút ấm ức.

"Từ lúc gặp ở sân bay New York đến giờ, sắc mặt anh vẫn rất lạnh nhạt.

Hơn nữa hôm nay bác Phong bảo chúng ta về ăn cơm, anh cũng không để tâm lắm..."
Nói rồi, một lần nữa cô ta định khoác tay anh.


Hoàng Trường Minh nhíu mày: "Sunny."
Chuồng di động vang lên, anh thẳng thừng rút ra bắt máy, cũng đồng thời né tránh sự tiếp xúc của cô ta.

"Alô, cô a?"
Chẳng biết đầu kia nói gì mà đôi mặt tối của Hoàng Trường Minh hơi nheo lại.

Ngay sau đó anh cúp máy, nói với Lê Tuyết Trinh vẫn đang nhìn mình đầy khao khát một câu: “Anh còn có việc, đi đây."
Rồi anh ngồi vào xe, chiếc Bentley lao đi vun vút.


Trước cửa, Lê Tuyết Trinh không lập tức quay vào ngay, trong ánh mắt có những cảm xúc không thể che giấu.


Không có nhà lầu xe hơi, không có khỏi bụi nhà máy, vùng thôn quê trời rất xanh, ảnh năng chiều trông càng thêm đắm thắm.


Lam Ngọc Anh kéo kín chiếc áo dạ trên người lại, bước trên con đường đá sỏi đi về phía cửa hàng tạp hóa.


Sáng nay cô về tới quê, bà ngoại vẫn như lần trước, đứng ngoài cửa đợi cô.

Thấy cô về một mình, dĩ nhiên bà sẽ hỏi thăm Hoàng Trường Minh một lượt.


Cô không nói dối mà thành thật cho bà biết mọi chuyện.


Có vẻ như nhìn thấy biểu cảm chân thật của cô, cuối cùng bà ngoại chỉ xua tay, nói một câu: "Thôi vậy, nhân duyên trời định cả thôi."
Nhưng Lam Ngọc Anh biết, bà đang rất đau lòng.

Cơm trưa bà gần như không ăn mấy, cô muốn ra cửa hàng tạp hóa mua ít đồ ăn tươi ngon, định tối nay làm vài món hợp khẩu vị cho bà ăn.


Trên đường xách giỏ thức ăn đầy ắp về nhà, phía sau bỗng có người hàng xóm chạy vượt qua cô: "Ngọc Anh, có một chiếc ô tô sang trọng đang lái về phía nhà cháu đấy" "Dạ?" Lam Ngọc Anh không hiểu.


Trong đầu chỉ toàn sự nghi hoặc, khi cô tiếp tục đi về phía trước thì có tiếng còi xe vang lên.

"Bip bip..."
Lam Ngọc Anh quay đầu lại liên nhìn thấy một chiếc BMW đen quen thuộc lái thẳng về phía mình.

Hai khuôn mặt ở ghế lái và ghế lái phụ cũng rất quen thuộc, là Trần Phong Sinh và
Hoàng Thanh Thảo.


Xe dừng lại bên cạnh, có ngạc nhiên hỏi: "Hai người?" "Lên xe rồi nói." Hoàng Thanh Thảo nói thắng.


Lam Ngọc Anh hơi ngẩn người, vô thức nghe và làm theo.

Không hiểu hai người họ chạy xuống quê làm gì, nhưng điều may mắn là không có Hoàng
Trường Minh đi theo.


Có điều, khi cô ôm tâm lý này kéo cửa sau ra, lập tức đối mặt với một đội mặt sâu hút tối tăm.