Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 167: Các Người Không Hợp Nhau






Buổi trưa, Lam Ngọc Anh không dùng bữa cùng đồng
nghiệp.


Cô nhận được cuộc gọi của Tiêu Thành Vân, vì thế vừa ra khỏi tòa nhà đã nhìn thấy chiếc xe thể thao thời thượng đó.


Nơi ăn cơm vẫn rất trang trọng, ở một nhà hàng khá cao cấp nhưng lúc gọi món thì Lam Ngọc Anh cũng biết tiết chế một chút, không gọi quá nhiều, đủ lượng ăn cho hai người là được.


Đây không phải là lần đầu tiên họ ăn trưa chung với nhau.

Trước kia, thường sẽ là Tiêu Thành Vân chạy tới tìm cô, cho dù không có chuyện gì quan trọng làm thì vẫn nói mãi không ngừng.

Tính cách anh ấy quả ngạo nghề, không có chỗ cho sự yên tĩnh, vậy mà hôm nay anh ấy lại hơi ít nói.


Có vẻ như thức ăn không hợp khẩu vị nên anh ấy cũng ăn không nhiều cho lắm, phần nhiều là vận về mặt Phật trên sợi dây đeo cổ.


Từ lần trước ăn cơm chung với nhau, Nguyễn Phong kế chuyện anh khổ sở vì tình đã gián tiếp thông báo miếng ngọc này cũng do người trong lòng tặng cho anh.

Thế nên mỗi lần nhìn thấy cảnh này, cô đều thấy rõ sự trân trọng của anh dành cho nó.


Lam Ngọc Anh nuốt nốt miếng tâm trong miệng xuống: "Tiêu Thành Vân, anh không sao chứ?"
"Không sao, anh thì có việc gì được chứ?" Tiêu Thành Vẫn nhướng mày, uể oải đáp.


Lam Ngọc Anh thấy vậy bèn gật đầu.


Sau khi ăn xong bữa cơm, từ nhà hàng đi ra Tiêu Thành Vân lại lại xe đưa cô trở về, dọc đường cũng không lên tiếng nhiều.


Có vẻ như ăn bữa cơm này hơi vô duyên vô cớ nhưng Lam Ngọc Anh cũng nhún vai rồi không nghĩ nhiều nữa.


Khi tới tòa nhà, cô cúi đầu thảo dây an toàn.


Chuẩn bị đẩy xe đi xuống thì Tiêu Thành Vân bất ngờ lên tiếng: "Lam Ngọc Anh, anh biết bây giờ em và tổng giám đốc Minh của Hoàng Oanh đang yêu nhau.


Lam Ngọc Anh sững người, mặt hơi đỏ lên.


Cô từng thẳng thắn với Nguyễn Phong rằng cô đang hẹn hò với Hoàng Trường Minh, thế nên việc Tiêu Thành Vận biết cũng không có gì bất ngờ.

Huống hồ hôm tới sân bay, lúc ra cô chạy về phía chiếc Land Rover của Hoàng Trường Minh thì chắc là anh cũng đã nhìn thấy.


"Trước kia anh theo anh Phong làm lính cần vụ.

Lúc đó em hay ngại, giấu hết mọi suy nghĩ với anh Phong, thế nên anh hay chọc ghẹo em, đào hố em vì cảm thấy vui, hơn nữa anh cũng hy vọng em và anh Phong sẽ đến với nhau! Không ngờ về sau em không cùng anh ấy qua Mỹ nhưng dù gì thì trong tiềm thức của anh vẫn luôn coi hai người là một cặp.

Vả lại còn có giao tình trước kia nên anh vẫn luôn coi em là một người bạn có thể tâm sự." Tiêu Thành Vân bỗng dưng nói một đoạn thật dài.


Lam Ngọc Anh nghe xong rất xúc động nhưng cũng rất khó hiểu.


Cô há hốc miệng, còn chưa kịp nói gì thì Tiêu Thành Vân đã chợt nhíu mày, chuyển giọng nói: "Lam Ngọc Anh, đứng ở góc độ bạn bè mà nói thì em và Hoàng Trường Minh, anh thấy không hợp nhau."
Lam Ngọc Anh nghe xong, đầu tiên là sững người, sau đó lại cười cười.


Cô không suy nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng Tiêu Thành
Vân cũng giống như lời anh ấy nói, vì luôn coi cô và Nguyễn Phong là một cặp nên nói ra những lời như vậy cũng không bất ngờ.


Lam Ngọc Anh không phản hồi gì, chỉ dặn dò anh lái xe cẩn thận một chút rồi đi vào.

Lượng công việc buổi chiều không lớn lắm, có một buổi
họp và hai bản báo cáo quý phải hoàn thành xong và nộp
trước giờ về.


Cô vừa đi vào phòng trà nước pha một tách cafe quay về thì đồng nghiệp ngồi bên đã thông báo: "Ngọc Anh, di động của cô trong ngăn bàn cứ rung suốt đấy! Bước đầu tôi nghi ngờ chắc chắn là đàn ông gọi tới
Lam Ngọc Anh vội đặt tách café xuống rồi mở ngăn kéo ra xem, quả nhiên có hai cuộc gọi nhỡ và cũng bị người đồng nghiệp đoán trúng.


Cô đang định gọi lại thì người đó đã gọi tới một lần nữa.

"Sao không nghe máy?"
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã cất giọng trầm trầm.

Lam Ngọc Anh ngôi thắng dậy một chút, hơi dè dặt giải thích: "À, em vừa đi pha café...!
"Có chuyện gì sao?" Thấy anh không lên tiếng, cô buộc
phải hỏi tiếp.


"Bây giờ xuống dưới đi."
"Da?"
"Anh đang ở dưới công ty.


Nói xong, Hoàng Trường Minh thẳng thừng ngắt máy, Lam Ngọc Anh nhanh chóng phản ứng lại rồi mới vội vàng đi về phía thang máy.


Từ thang máy đi ra, cô hơi do dự không hiểu vì sao anh lại đến giờ này.

Còn hơn ba tiếng nữa mới hết giờ làm, hơn nữa buổi trưa ra ngoài ăn với Tiêu Thành Vân, cô cũng đã báo trước với anh rồi.



Lẽ nào vì chuyện này mà anh chạy đến đây sao? Vậy thì cũng ấu trĩ quá đi, tuy rang nghĩ vậy nhưng bước chân của cô vẫn rảo nhanh hơn không ít.


Bên ngoài không xuất hiện chiếc Land Rover trắng mà là chiếc Bentley đen, hơn nữa ngoài tài xế phía trước thì trợ lý Phan Duy cũng ngồi ở ghế lái phụ
Phan Duy xuống trước, mở cửa ghế sau cho cô.


Hoàng Trường Minh mặc đồ vest ngồi vắt chân, bên tay trái hình như còn đặt một chồng tài liệu nhỏ, trông anh có vẻ khá vội vã.


"Sao thế?"
Lam Ngọc Anh ngồi vào rồi khó hiểu hỏi.


Hoàng Trường Minh hạ chân xuống, đồng thời cũng gập tài liệu lại: "Không sao, lát nữa anh phải ra sân bay
"Lại phải đi công tác sao?" Lam Ngọc Anh hiểu ngay.


Cô biết rõ anh bận thế nào, cho dù không đến mức làm ngày làm đêm nhưng ở một vị trí cao thì có rất nhiều việc phải làm, thế nhưng anh vừa mới đi công tác mấy hôm
trước mà
"Ừm." Hoàng Trường Minh gật đầu.


"Lát nữa đi luôn à?" Lam Ngọc Anh cần môi.


"Ừ." Hoàng Trường Minh lại gật đầu rồi anh giơ tay lên xem đồng hồ: "Quyết định đột xuất, có một vụ cấp bách cần phải giải quyết, chuyến bay bốn rưỡi, tới Ma Cao một tuần"
"Lâu vậy sao?" Lam Ngọc Anh bất giác kêu lên một tiếng.


Chẳng trách anh không nói gì trong điện thoại mà qua đây nói trực tiếp với cô.


Thời gian một tuần không dài nhưng cũng chẳng ngần.

Hoàng Trường Minh bật ra một tiếng cười khẽ: "Không đành lòng sao?"
Không đành lòng
Nhưng Lam Ngọc Anh vẫn nói: "Còn lâu ấy!"
Vừa nói xong, cô lập tức bị anh kéo vào lòng rồi đặt lên mỗi một nụ hôn ngọt ngào.


Trong phút chốc, khuôn mặt Lam Ngọc Anh đỏ bừng, tài xế và Phan Duy vẫn còn ngồi đẳng trước mà anh vẫn phóng túng như vậy.

Cô định giơ tay đẩy anh ra nhưng lại càng bị anh ôm
chặt hơn.


Trong lúc giãy giụa, anh đã cạy mở rằng cô, không
khí trong khoang miệng bị anh quét sạch.


Nụ hôn ấy kéo dài rất lâu...!
khi anh buông ra, đôi mắt Lam Ngọc Anh đã có phần mơ màng.


Cả hai người ở ghế trước đều ngồi thắng băng, dáng vẻ như chúng tôi chẳng nhìn thấy gì hết.


Sau khi cô xấu hổ bước xuống xe, Hoàng Trường Minh không bảo tài xế lái đi ngay mà hạ nửa cửa sổ xuống ngắm nhìn cô.


"Anh nhìn em đi vào!"
"Vâng." Lam Ngọc Anh ngoan ngoãn đáp.


Rõ ràng anh chỉ đi công tác mà thôi, cô chợt hiểu được tâm trạng khó chia lìa của mấy cặp đang yêu.


Đi được vài bước, Lam Ngọc Anh lại bịn rịn quay đầu lại.


Thấy anh vẫn đang duy trì tư thế ấy nhìn mình, trái tim cô càng đập rộn ràng hơn.

Cô buộc mình phải quay đi, khẽ cần mỗi rồi rảo bước vào trong tòa nhà
Cô không chỉ đến Hoàng Oanh một lần.


Tuy rằng không phải giờ tắc đường nhưng thời gian vẫn khá gấp, đi thẳng từ Hoàng Oanh đến sân bay khá gần nhưng anh lại tranh thủ thời gian tới đây một chuyển.

Ngoài việc muốn thông báo tận mặt với cô, có lẽ anh chỉ muốn hôn có trước khi xa cách một thời gian ngắn mà thôi.


Đến tận khi bóng cô khuất hẳn vào trong tòa nhà, chiếc Bentley đen mới từ từ lăn bánh...!