Nuôi Ong Tay Áo

Chương 15



15.

Tối hôm đó khi về nhà, tôi đứng trước hiên nhà và cười toe toét trước ánh mắt ngạc nhiên của Tiểu Phương và Tôn Diên.

Tiểu Phương nhìn tôi không nhúc nhích, liền đứng ở nơi đó, ánh mắt lưu chuyển, giống như đang khiêu khích lại giống như tính kế.

Bất quá cũng không có quan hệ gì, bởi vì ngày mai nơi này sẽ không có hai người này làm cho tôi chướng mắt.

Tôi cởi giày, mở tủ giày ra, nhìn thấy trong tủ giày có một đôi dép bông màu hồng nhạt, tôi ngước mắt nhìn Tôn Diên: “Em nói rồi, em ghét thứ gì có lông, anh có được không vậy? Giải thích điều gì đó về lý do tại sao nó lại ở đây đi?”

Tôn Diên nghe vậy, lập tức đi đến bên cạnh tôi, lấy đôi dép lê màu hồng ra, anh ta cau mày nhìn Tiểu Phương: “Không phải anh đã nói rồi sao, đôi dép này cho em để vào trong phòng ngủ của mình, tại sao em lại để ở đây?”

“Chị Đường không về, em cất đi thì sao, đồ em thích để ở cửa, về nhà muốn xem thì sao?”

“Tôn Diên, sao anh lại không nói cho em biết? Không phải anh nói sẽ nói rõ ràng với chị Đường sao? Chị ấy trở về sao lại hoảng sợ như vậy? Cho em mang một đôi dép lê vào được không?”

Nói rõ ràng?

Tôi nhìn Tôn Diên với đôi mắt sắc bén: “Nói cho tôi biết cái gì?”

“Em đừng nghe Tiểu Phương nói lung tung, gần đây tinh thần của cô ấy có chút vấn đề, anh cái gì cũng không muốn nói với em, em đã trở về thì đừng ở công ty, ngủ công ty đối với thân thể cũng không tốt.”

Tôi lạnh lùng cười cười: “Hôm nay tôi tới thu dọn đồ đạc.”

Tôi vừa nói vừa đi giày cao gót lên lầu.

Nhìn những thay đổi không rõ ràng trong phòng ngủ, tôi buồn nôn muốn nôn mửa.

Dọn dẹp tất cả mọi thứ thuộc về tôi, tôi đi xuống cầu thang với vali của tôi.

Tôi lấy trát hầu tòa từ trong ba lô ra, vốn tấm vé triệu tập này hẳn là trực tiếp đến tay Tôn Diên, nhưng tôi muốn cho anh ta một kinh hỉ, để Triệu Mộng giúp tôi chặn lại một chút.

Tôi muốn tận mắt chứng kiến biểu cảm của Tôn Diên.

“Tiiu đã kiện ly hôn rồi, ngày mai mở phiên tòa, mang theo tiểu tam đừng đến trễ.”

Tôn Diên nhìn tôi, không chịu nhận trát hầu tòa.

“Đường Duyệt, tôi sẽ không ly hôn.”

“Anh ly hôn hay không cũng không liên quan đến tôi.”

“Tôn Diên, đây là tôi thông báo cho anh, không phải thương lượng với anh.”

Tôi ném trát hầu tòa lên người Tôn Diên, kéo vali rời khỏi biệt thự.