Nữ Vương Mommy Giá Lâm

Chương 377: Tuyết Vi tự sát



Editor: Thơ Thơ
Ước chừng ba phút sau, toàn bộ bác sĩ chạy lại đây.

Mà khi bọn họ mở cửa phòng sinh ra, rõ ràng nhìn đến……

“Không xong, đứa bé không có tim thai.”

“Này làm sao bây giờ??? Đây chính là đứa bé của Nhà họ Hoàng Phủ, Hoàng Phủ Quân Trường hạ lệnh vô luận làm sao đều phải giữ được đứa bé này. Bây giờ chúng ta nên nói làm sao? Sợ là nhất định sẽ bị trách phạt đi?”

“Mặc kệ, chạy nhanh đi thông báo quản gia của Nhà họ Hoàng Phủ.”

“ừ.” Bốn, năm bác sĩ bỏ mặc Tuyết Vi, thất hồn lạc phách chạy ra sảnh.

Nhìn bộ dáng bọn họ kinh hoảng luống cuống, Tuyết Vi đã đau đến nổi gần như suy yếu không khỏi nở nụ cười dữ tợn ……

Quân Khu Bạch Hổ, căn cứ quân sự.

“Báo cáo, Hoàng Phủ Quân Trường, các binh đoàn đã chuẩn bị ổn thoả, tùy thời chờ đợi ngài mệnh lệnh!” Một binh lính cung kính đi vào trong nhà tổng chỉ huy, hội báo quân tình với Hoàng Phủ Minh.

Nhưng anh giống như là không nghe được, ngây người phát ngốc, cũng không cho ra một mệnh lệnh nào.

Nhóm quan lớn phòng tổng chỉ huy không hiểu ra sao nhìn về phía Hoàng Phủ Minh ngồi ở chủ vị.

“Đây là làm sao vậy?”

“Không biết, từ khi bắt đầu diễn tập hôm nay sắc mặt Hoàng Phủ Quân Trường giống như không tốt lắm.”

“Ai, anh nói một chút cái này kêu có chuyện gì, hơn một tháng này, Bạch tướng quân vẫn luôn cáo ốm không tới bộ đội; Hoàng Phủ Quân Trường lại giống như không có tinh thần, chẳng lẽ…… Hoàng Phủ Quân Trường thật bị hôn sự ảnh hưởng tới rồi?”

“Không có khả năng đi, Hoàng Phủ Quân Trường không phải loại người chẳng phân biệt công và tư đi?”

Nghe tiếng nói nhỏ khe khẽ chung quanh, Mộ Thần Hiên ngồi ở bên người Hoàng Phủ Minh vội vàng đẩy đẩy anh: “Minh!!!!”

“hả?”

Anh nhanh chóng trình một ánh mắt với Hoàng Phủ Minh.

Hoàng Phủ Minh lập tức phản ứng lại đây, lạnh lùng nói: “Tác chiến khai……”

‘ linh linh linh……’ tiếng chuông điện thoại dồn dập cắt đứt lời Hoàng Phủ Minh nói.

Quan lớn chung quanh lại là một trận nói nhỏ khe khẽ, phải biết rằng, sau khi Hoàng Phủ Minh lên đài đặc biệt hạ mệnh lệnh, ở thời điểm diễn tập quân sự cùng với hội nghị mọi người cần thiết khóa di động. Nhưng mà di động của anh lại vang lên ở ngay lúc này? Thơ_Thơ_ddlqd

“Chuyện gì?” Bất chấp ánh mắt người khác, Hoàng Phủ Minh sở dĩ vẫn luôn không có tắt máy chính là chờ tin tức của Lạc quản gia, anh vừa thấy là Lạc quản gia đánh điện thoại tới bỏ mặc mọi người liền chạy tới tiếp nghe.

“Đáng chết, rốt cuộc Minh đang làm cái gì?” Mộ Thần Hiên khó hiểu nhìn bóng dáng Hoàng Phủ Minh rời đi, lại nhìn chung quanh từng đôi mắt nghi ngờ, đứng dậy, liền đuổi theo.

“Minh?”

Trong hành lang, Mộ Thần Hiên vừa ra phòng nghỉ, Hoàng Phủ Minh vừa vặn cắt đứt điện thoại.

“Rốt cuộc phát sinh chuyện gì, mà phải, mà phải sắp tới thời điểm tác chiến …… Tiếp…… Điện……” Nói đến đây, con ngươi Mộ Thần Hiên mở lớn nhìn vẻ mặt Hoàng Phủ Minh trước mắt dần dần lộ ra bi thương, nháy mắt cảm thấy được không ổn. “Minh? Xảy ra chuyện gì?”

Ở trong trí nhớ của anh, trừ bỏ lúc mẹ của Hoàng Phủ Minh chết, anh lộ ra vẻ mặt như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy anh có phản ứng như vậy.

“Vi…… Vi cô……” Hầu kết lăn lộn, tiếng Hoàng Phủ Minh nghẹn ngào nâng lên mi mắt, nức nở nói: “Vi…… Tự sát!”

Bệnh viện ven biển.

“Nhị thiếu gia……”

“Hoàng…… Hoàng Phủ Quân Trường……”

Cửa phòng sanh, mấy bác sĩ chủ trị cùng Lạc quản gia sắc mặt ngưng trọng nhìn Hoàng Phủ Minh chậm rãi đi tới.

Toàn bộ hành trình anh trầm mặc không nói rũ đầu, mặt tuấn mỹ nhìn không ra một tia tinh khí.

Mộ Thần Hiên đi theo anh cùng đi đến vội vàng dò hỏi: “Lạc quản gia, rốt cuộc sao lại thế này? Bây giờ Tuyết Vi sao rồi?”

“Mộ thiếu gia, lúc ấy mấy bác sĩ muốn cứu trị nhị thiếu *** thời điểm phát hiện tim thai nhi đã ngừng đập, liền sợ tới mức chạy ra phòng sinh hội báo tình huống với tôi. Sau chuyện đó liền……” tầm mắt Lạc quản gia dần dần nhìn về phía trong phòng sanh. Thơ_Thơ_ddlqd

Chỉ thấy, Khúc Lăng mặt vô cảm đứng ngốc ở nơi đó, trong ánh mắt lấp lánh một giọt lệ.

“cậu là Khúc Lăng hả?” Mộ Thần Hiên liếc mắt một cái liền nhận ra anh.

“Hoàng Phủ Quân Trường, Mộ tướng quân……” Khúc Lăng hữu khí vô lực đi ra phòng sanh, kính với bọn họ một cái chào theo nghi thức quân đội.

“cậu biết sao lại thế này đúng không?”

Nghe Mộ Thần Hiên truy vấn, Khúc Lăng im lặng gật đầu: “sau khi đám bác sĩ kia chạy ra phòng sinh, tôi liền nghĩ nhìn xem tình huống chị Tuyết, ai ngờ…… Ai ngờ đẩy mở cửa liền nhìn đến…… Liền nhìn đến…… Chị Tuyết từ cửa sổ thả mình nhảy xuống.”

Mộ Thần Hiên một cái bước xa vọt tới vị trí cửa sổ, đem đầu với ra phía ngoài nhìn lên……

Ngoài cửa sổ, là biển rộng mênh mông vô bờ, chính là Tuyết Vi không bị chết đuối, cũng sẽ bởi vì va chạm với đá ngầm mà ngã chết.

“Minh……” con ngươi thương cảm chậm rãi nhìn về phía Hoàng Phủ Minh toàn bộ hành trình đều đứng ở ngoài phòng sinh.

Anh mặt vô cảm nâng lên mi mắt, nhìn Mộ Thần Hiên liếc mắt một cái, liền trầm mặc không nói gì biến mất ở trong tầm mắt mọi người ……

Mộ Thần Hiên thấy vậy, thật sự không dám để Hoàng Phủ Minh đơn độc một mình rời đi, liền vội vàng đuổi theo.

“Minh, tôi nghĩ nghĩ, khả năng Tuyết Vi không có việc gì, cậu xem, cô nhảy vào trong biển, rất có thể theo sóng cuốn tới một bờ biển nào, đến lúc đó chúng ta phái người đi tra, nói không chừng, liền tìm thấy Tuyết Vi?”

“cậu cẩn thận ngẫm lại, nha đầu Tuyết Vi kia năm lần bảy lượt đều đại nạn không chết, tôi đánh giá, lần này cô cũng không dễ dàng gặp nạn như vậy, đúng không?”

“cậu yên tâm đi, cô ta nhất định không có việc gì, nhất định…… Không có việc gì……” nói, nói, Mộ Thần Hiên thật sự nói không nổi nữa. (xem nhanh ở dembuon chấm vn)

Ai cũng biết, từ cái tầng kia nhảy xuống, chỉ có thể là hữu tử vô sinh (chết không sống nổi).

Trong xe jeep chạy cấp tốc, đột nhiên trở nên yên Tĩnh xuống, toàn bộ hành trình mắt Hoàng Phủ Minh nhìn ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt từ đầu đến cuối đều chưa từng từng có một tia dao động.

Mà Mộ Thần Hiên cũng cô đơn rũ xuống mi mắt, chính là anh không cách nào tha thứ Tuyết Vi phản bội Hoàng Phủ Minh cỡ nào, cũng không muốn cô chết.

Bầu không khí bi thương tràn ngập toàn bộ thùng xe.

Phía trước, tài xế phụ trách lái xe nghi hoặc nhăn mày, chậm rãi giảm bớt tốc độ xe, ngay sau đó đậu xe ở bên đường.

“Tiểu Trư, vì sao dừng xe?” Mộ Thần Hiên lấy lại tinh thần, tò mò dò hỏi.

“Báo cáo, Mộ tướng quân, Bạch tướng quân ý bảo chúng ta dừng xe.”

“Bạch tướng quân?” Mộ Thần Hiên nhìn xuyên qua kính trước xe, ánh mắt nhìn về phía cách đó không xa.

Chỉ thấy, Bạch Dạ đứng cách xe bọn họ khoảng năm mét, một mặt lạnh lùng làm người nhìn không thấu mục đích của anh.

Mộ Thần Hiên hơi hơi nhíu mày, mắt theo bản năng nhìn Hoàng Phủ Minh bên cạnh phát ngốc, bước nhanh liền chạy tới trước mặt Bạch Dạ: “Dạ, cậu làm sao……?”

Ánh mắt, nhìn Bạch Dạ trước mắt từ trên xuống dưới.

Mới hơn một tháng không thấy, cả người Bạch Dạ rõ ràng tiều tụy rất nhiều, râu ria ra đầy mặt, vừa thấy chính là đã lâu chưa cạo qua.

“Minh đang ở bên anh đúng hay không? Tôi muốn gặp cậu ta!!”

“Dạ!!! Bây giờ tâm tình Minh không tốt lắm, hay là cậu đừng để cậu ta thấy cậu.” Mộ Thần Hiên biết rõ, sợ là bây giờ Hoàng Phủ Minh chỉ muốn một mình yên lặng một chút.