Nữ Vương Mommy Giá Lâm

Chương 149: Tôi yêu cô



Editor: Thơ Thơ 

Bệnh viện binh đoàn thứ nhất.

“Hoàng Phủ Quân Trường vừa mới tới bệnh viện binh đoàn thứ nhất của chúng ta.” Hưu nhàn bên trong phòng, mấy y tá đứng ở trong góc nhỏ xì xào bàn tán thành một đoàn.

“A? Thiệt hay giả? Ở đâu đâu, ở đâu đâu, tôi muốn đi xem.”

“cô muốn làm gì?”

“Đương nhiên là xem rốt cuộc anh có đẹp trai như trong lời đồn hay không, từ khi tôi tiến vào bệnh viện quân khu này, còn chưa có gặp qua Hoàng Phủ Quân Trường đâu.”

“Hắc, trễ rồi, Hoàng Phủ Quân Trường đã đi rồi.”

Theo y tá này nói cho hết lời, mấy người khác mất mát bĩu môi: “Thật tiếc nuối. Vậy cô cảm thấy Hoàng Phủ Quân Trường so sánh với Bạch tướng quân chúng tôi, hai người bọn họ ai đẹp trai hơn.”

Vừa nghe thấy một vấn đề này, Tuyết Vi ngồi hưu nhàn cuối phòng xem TV lập tức dựng lỗ tai lên……

“Cái này…… Nên làm sao tương đối đây? Hai người này căn bản không phải một loại hình. Bạch tướng quân chúng tôi thuộc về loại hình lạnh nhạt; mà Hoàng Phủ Quân Trường …… Hẳn là loại hình bá đạo tàn khốc đi.”

“Như vậy …… hay là tôi đây thích loại hình lạnh nhạt nhiều một chút.”

“Tôi thật ra thích bá đạo nhiều một chút.” Giây lát sau, mấy tiểu y tá liền đầu nhập thảo luận lên tất cả loại hình đàn ông. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Tuyết Vi nghe càng thêm buồn bực.

Từ khi cô tiến vào bắt đầu chiếm giữ bệnh viện binh đoàn thứ nhất này, cũng đã phát hiện, vị trí Bạch Dạ ở binh đoàn thứ nhất là ai cũng không cách nào lay động. Tất cả thành viên binh đoàn thứ nhất quả thực coi Bạch Dạ như thần tượng trong lòng, nam thần trong mộng, bất luận nam hay nữ.

Nhưng làm sao không thấy binh đoàn thứ ba bọn họ đoàn kết như vậy chứ? Đồng lòng hợp lực cùng nhau hâm mộ Mộ Thần Hiên hả?

Nhưng, ngược lại, nếu hỏi Tuyết Vi nguyện ý hay không muốn hâm mộ Mộ Thần Hiên, cô trả lời nhất định là……

Ai sẽ đem tướng quân như vậy trở thành thần tượng hả?

Thôi! Hay là xem TV đi.

Ánh mắt tập trung tinh thần nhìn về phía  màn hình TV ……

‘ tôi mới vừa nhận được tin nóng thứ nhất, trước mắt ngôi sao Tà Nguyệt của tập đoàn giải trí SE đã cùng công ty mất liên lạc đã năm ngày, có người trong nghề lớn mật phỏng đoán, hư hư thực thực Tà Nguyệt tham dự hít thuốc phiện, trước mắt đang bị cảnh sát giam bên trong. ’

“Bậy bạ!!!” Vừa nghe đến tin tức này, Tuyết Vi tức giận đứng lên từ trên ghế.

Những người bệnh trong phòng nghỉ xem TV sôi nổi đưa ánh mắt tò mò tới cô.

Nhận thấy được hành vi mình có điều luống cuống, cô xấu hổ cười cười với mọi người, quay đầu liền đi ra khỏi phòng nghỉ. Thơ_Thơ_diendanlequydon

“Bây giờ truyền thông thật là quá không chịu trách nhiệm, chỉ vì ratings cũng không thể đưa tin lung tung như vậy đi? Tôi nhất định phải khiếu nại bọn họ, nhất định phải!!!”

Đôi tay cắm túi tiền, bước nhanh đi vào trong phòng bệnh.

Nhưng chân trước cô mới vừa bước vào phòng bệnh, sau lưng……

Một cổ lực lượng mạnh mẽ đột nhiên đẩy phía sau lưng Tuyết Vi, cả người cô cơ hồ là nghiêng ngả lảo đảo té vào phòng bệnh.

“này!!” Bực bội xoay người.

Chỉ thấy, chỗ cửa, một bác sĩ mang khẩu trang khẩn trương khóa trái cửa phòng bệnh.

“anh……?” Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt bác sĩ lộ ở ngoài khẩu trang.

Đôi mắt này thoạt nhìn có chút quen thuộc, trong ánh mắt mang theo ánh sáng vài phần mị hoặc nhân tâm, cô nghi hoặc xoay đầu: “anh là bác sĩ chủ trị của tôi hả?”

Không đúng, thời gian này, anh lại đây làm gì?

Đang nghĩ ngợi tới.

“Bảo bối, lúc này mới mấy ngày không gặp, ngay cả ông xã tương lai đều đã quên hả?” Ngôn ngữ không nhanh không chậm rơi xuống, bác sĩ kia chậm rãi bỏ toàn bộ võ trang trên người. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Một đầu tóc đỏ sõa vai thoáng chốc ánh vào mi mắt Tuyết Vi.

Tà Nguyệt!!!

Anh thật sự tới, xem ra Hoàng Phủ Minh thật sự vô cùng hiểu biết em trai này.

Ánh sáng ở trong mắt nháy mắt làm lạnh, Tuyết Vi mặt vô biểu tình trừng mắt trước Tà Nguyệt, không nói lời nào.

“Bảo bối, nhìn thấy tôi ngoài ý muốn hay không ngoài ý muốn?” Anh tà tứ cười, mở ra hai tay liền đi ôm Tuyết Vi.

Tuyết Vi nhanh nhạy xoay người một cái, tránh thoát anh ôm, trầm mặc không nói như cũ.

“ưm hừ? Chớ lạnh nhạt như vậy. Tới, nói một chút, là ai làm cho em biến thành như vậy, ông xã em liền báo thù cho em đi!” Hoàng Phủ Nguyệt không nhanh không chậm ngồi ở trên giường bệnh, lợi dụng đôi tay chống đỡ thân thể, bức họa này thoạt nhìn gợi cảm liêu nhân.

“không quan hệ với anh.” Bốn chữ lạnh như hàn băng rơi xuống.

Một đôi mắt đào hoa mị hoặc của Hoàng Phủ Nguyệt nháy mắt tối sầm xuống dưới: “Tôi chính là lao lực trăm cay ngàn đắng lại đây thăm cô, cô liền phải dùng thái độ như vậy, tới đối với tôi sao?!!” Thơ_Thơ_diendanlequydon

A.

Tuyết Vi thật rất bội phục trí nhớ của hai anh em này.

Một người làm ra đại sự cường x như vậy, có thể hôm sau coi như chuyện gì cũng chưa phát sinh qua;

Một người khác can thiệp cuộc sống của cô long trời lở đất, nhưng không quá mấy ngày, vậy mà giống như toàn bộ đều quên mất?! Thật đúng là buồn cười.

Bây giờ cô biến thành như vậy rốt cuộc là do ai ban tặng hả?!

“anh yêu tôi sao? Hoàng Phủ Nguyệt!!” Trầm mặc thật lâu sau Tuyết Vi đã mở miệng chất vấn.

Hoàng Phủ Nguyệt dường như nghiền ngẫm khảy sợi tóc, không hề do dự gật gật đầu: “yêu.”

Yêu?

A, Tuyết Vi dám chắc chắn, hôm nay nếu thay đổi cô gái khác đứng ở chỗ này hỏi anh vấn đề này, anh trả lời như cũ là ‘yêu ’!

Người đàn ông này, đem tình yêu …… Hoàn toàn trở thành một loại trò chơi!!

“Thật sự yêu tôi hả?”

“Đương nhiên. Bằng không, cô cho rằng vì sao tôi sẽ mạo hiểm chạy tới thăm cô hả?” Thơ_Thơ_diendanlequydon

“anh xác định?”

“Bảo bối, rốt cuộc em muốn tôi nói vài lần mới bằng lòng tin tưởng sao? Vì sao tất cả các cô gái đều thích hỏi ra vấn đề không thú vị như vậy?” Trên mặt Hoàng Phủ Nguyệt dần dần lộ ra vài phần biểu tình không kiên nhẫn.

Tuyết Vi gục đầu xuống lạnh lùng cười cười.

Tất cả các cô gái ……

A, anh có bao nhiêu cô gái rồi?

“Hoàng Phủ Nguyệt, nếu tôi cảm giác không sai, kỳ thật…… ngay từ đầu…… anh vô cùng chán ghét tôi!!!” Một khắc kia nâng lên mi mắt, trong mắt cô không khỏi xẹt qua một tia ánh sáng sắc bén.

“hả? Không có. Là tôi nơi nào làm không đúng, làm em hiểu lầm sao?”

“Không có?! A, sau khi anh biết tôi là fan của anh, tuy rằng thái độ anh hòa ái dễ gần, nhưng toàn bộ trong ánh mắt anh đều là ánh sáng không kiên nhẫn.”

“khi anh biết tôi là vị hôn thê của Anh hai anh, tuy rằng trên miệng anh chưa nói cái gì, nhưng hành động anh rõ ràng là không hy vọng tôi cùng Anh hai anh ở bên nhau đúng không?!”

Từng bước ép sát, sắc mặt cô âm trầm đứng yên ở trước mặt Hoàng Phủ Nguyệt, cười dữ tợn nói: “Đương nhiên, anh không hy vọng tôi cùng Anh hai anh ở bên nhau, là bởi vì anh ghen tị. Nhưng ăn, lại là ăn dấm của tôi. Bởi vì, anh cảm thấy…… Tôi muốn cướp đi Anh hai anh! Đúng hay không?!!”

Trong phút chốc, độ ấm trong phòng bệnh trở nên vô cùng đông lạnh.

Tươi cười treo ở trên mặt Hoàng Phủ Nguyệt dần dần, dần dần mà mất đi. “Vâng, tôi không phủ nhận, lúc vừa mới bắt đầu, tôi đích xác coi cô trở thành một thành viên trong fan của tôi tới ứng phó; tôi cũng không phủ nhận, tôi chán ghét bất luận cô gái nào vì ích lợi ở bên người anh hai tôi. Chính là…… lúc tôi đáp ứng Dạ Phi phu nhân muốn cưới cô, tôi thật là yêu cô!!”