Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 44



Bên Thẩm Minh chậm chạp không có phản hồi nên Kiều Yên Nhiên liền thành đối tượng bị người người trào phúng. Bạn trên mạng cười cô si tâm vọng tưởng, không biết bản thân mình có mấy cân lượng, có một đứa trẻ liền nằm mơ muốn gả vào nhà giàu, đã thời đại nào rồi mà còn định đi kiểu mẫu bằng tử quý.

Fan của cô ta nổi tiếng là hung tàn ở trong giới, lúc này thấy cãi không lại, bắt đầu đi con đường nạn nhân. Nói Nhiên Nhiên chúng ta đã đủ đáng thương, lớn bụng còn bị tra nam vứt bỏ, hiện tại hẳn là nên đi mắng tra nam mới đúng. Sau đó còn uy hiếp, Nhiên Nhiên của chúng ta là phụ nữ có thai, bị mấy người bạo lực mạng xảy ra nguy hiểm gì, một xác hai mạng mấy người đền nổi không.

Lúc này tiếng mắng mới ít đi một chút. Nhưng fan của Kiều Yên Nhiên đâu phải là loại yên tĩnh, sau khi rảnh rỗi xong lại đột nhiên quay đầu giáo về phía Vân Yên.

Kẹo Dưa Hấu: Tôi hoài nghi, sẽ không phải là Thẩm Minh ngoại tình với Vân Yên đi?

Nhiên Nhiên đáng yêu nhất: Tuesday! Không biết xấu hổ! Đã cướp bạn trai của Nhiên Nhiên còn cho fan lên mạng bắt nạt Nhiên Nhiên. Ghen tỵ Nhiên Nhiên mang thai đứa con của Thẩm Minh đúng không!

Sữa chuối: Càng nghĩ càng cảm thấy kinh khủng, trách không được Nhiên Nhiên lại vội vã công khai biểu thị chủ quyền như vậy. Nhiên Nhiên thật là đáng thương.

……

Vân Yên đã trải qua mấy lần bị bôi đen trên mạng, cũng có fan cứng của bản thân, nhìn thấy idol nhà mình lại chuẩn bị đổ vỏ cho người ta, đang chuẩn bị xắn tay áo lên nha, trên mạng lại đột nhiên tuôn ra vụ án kinh tế đầu tiên------giám đốc chi nhánh của tập đoàn nhà họ Thẩm - Thẩm Minh, rạng sáng hôm nay bị mang đi điều tra.

______

Sáng sớm lúc Vân Yên tỉnh lại, trong phòng ngủ chỉ còn có một mình cô.

Cô không muốn ngủ chung với Thẩm Ám, cứ luôn cảm thấy thật ngượng ngập. Nhưng mỗi buổi tối, Thẩm Ám đều có thể dùng các loại phương thức để leo lên giường cô, cô đấu với anh vài ngày cũng mệt mỏi liền mặc kệ anh.

Đêm qua bọn họ cũng là ngủ với nhau, cô sắp ngủ rồi thì mơ mơ màng màng nghe thấy Thẩm Ám nói chuyện ở bên tai cô, nói cái gì thì cô không nghe rõ, chỉ nhớ được anh vừa nói vừa gặm tai cô vài cái, cô cũng sắp bị anh đánh thức, vì thế mới không vui mà đẩy anh ra, anh còn cầm lấy ngón tay của cô rồi cắn một chút lên đầu ngón tay.

Sau đó thì anh đi rồi, đến bây giờ cũng chưa có trở về.

Đỉnh đầu Vân Yên dựng thẳng mấy sợi tóc xoăn loạn cào cào, cô dụi dụi mắt rồi ngáp một cái, xoạch một cái kéo rèm cửa sổ ra. Ánh dương buổi sáng chiếu vào phòng, mặt trời đã treo ở trên cao thật cao.

Đã sắp giữa trưa, vì sao Thẩm Ám còn chưa trở về?

Cô cảm thấy có chút kỳ quái, theo lý thuyết thì Thẩm Ám đi ra ngoài một lát đã phải gọi cho cô tám trăm cuộc điện thoại. Hôm này hình như lại không gọi cuộc nào?

Vân Yên cầm lấy điện thoại ấn sáng màn hình, điện thoại trong tay cô vang lên một tiếng ngắn ngủi, là một tin tức mới được đăng. Cô đang muốn tắt đi thì lại nhìn thấy hai chữ Thẩm Minh, trong thoáng chốc liền dừng lại.

Thẩm Minh vậy mà sẽ bị cuốn vào tranh cãi kinh tế? Trong truyện gốc hình như không có tình tiết này đi?

Vân Yên nhíu mày lướt xem hết tin tức, trong lòng có dự cảm không tốt, nhớ tới đêm khuya hôm qua Thẩm Ám đi ra ngoài mà bây giờ còn chưa có trở về.

Càng tệ hơn chính là cô gọi điện thoại cho Thẩm Ám vài lần nhưng đều tắt máy.

Lúc này Vân Yên mới có chút hoảng hốt, ý thức được ngoại trừ số điện thoại ra thì bản thân cô không có bất cứ cách gì để tìm Thẩm Ám. Chẳng sợ có một ngày anh biến mất hay mất tích, cô từ bỏ ngồi một chỗ chờ đợi ra, thì cái gì cũng không làm được.

“Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách liên hệ lại……”

Vẫn cứ là tắt máy.

Vân Yên cúp điện thoại, cả người vừa lo âu lại vừa mờ mịt. Ánh mắt nhìn chằm chằm chuỗi số đằng sau tên Thẩm Ám kia, cũng không có gọi tiếp nữa.

Vì sao lại tắt máy? Dãy số này là số tư nhân của Thẩm Ám, bình thường chỉ có một mình cô gọi cho anh.

Vân Yên cắn môi dưới, nghĩ thầm có nên gọi đến số văn phòng của Thẩm Ám hay không. Thẩm Ám từng dùng số văn phòng gọi cho cô một lần, cô lục lại lịch sử cuộc gọi thì hẳn là vẫn có thể tìm được.

Cô mở ra lịch sử cuộc gọi, đang định lướt xuống tìm thì điện thoại vang lên. Trên màn hình là một dãy số lạ nhưng trực giác của Vân Yên nói, đây là Thẩm Ám.

Điện thoại thông qua.

“Cục cưng” Giọng nói của Thẩm Ám khàn khàn lộ ra nồng đậm mệt mỏi, anh hỏi: “Ăn sáng chưa?”

Nghe được giọng của anh, Vân Yên an tâm mà đồng thời, không hiểu làm sao trong lòng lại trồi lên một cảm giác tủi thân. Cô khịt khịt mũi, đầu ngón tay vân vê hoa văn của đồng hồ báo thức trên đầu giường, nhỏ giọng nói: “Không”

Thẩm Ám nghe ra tiếng nức nở của cô, anh dừng một chút, hỏi: “Làm sao? Là ai bắt nạt cục cưng nhà anh?”

“Điện thoại” Vân Yên xoa xoa hai mắt đỏ lên, tủi thân nói: “Gọi không được”

“Ừ? Gọi không được?” Nghe được bíp bíp vài tiếng, Thẩm Ám giải thích với cô: “Hết pin rồi”

Vân Yên khe khẽ “a” một tiếng.

Thẩm Ám cười: “Nhớ anh? Tối hôm qua không phải còn đuổi anh đi sao?”

Vân Yên không nói chuyện, cô căn bản là không nhớ rõ có chuyện như vậy.

Thẩm Ám sợ chọc giận cô nóng nảy nên cũng không đùa cô nữa. Dừng xe lại rồi đi ra ngoài nghe điện thoại, anh trở tay sập lại cửa xe: “Nhanh xuống dưới mở cửa cho chồng em đi”

Vân Yên ngẩn ra, cô đưa đầu ra ngoài cửa sổ thăm dò thì thấy Thẩm Ám đang tựa lên cửa xe, ngửa đầu, lười biếng mà phất phất tay với cô.

Cô cúp điện thoại, bước chân nhẹ nhàng chạy xuống dưới, trong lòng còn có một chút nhảy nhót mà chính bản thân mình cũng chưa nhận ra được.

Mở cửa ra, Vân Yên bị Thẩm Ám ôm chặt lấy.

Câu “Bản thân anh không biết tự mở cửa sao” đến bên miệng cũng bị sợ tới mức nuốt ngược vào trong.

Thẩm Ám hôn một cái lên trán cô, mấy sợi râu ngắn tũn cọ lên làn da cô thật ngứa.

Vân Yên chống tay lên ngực anh nhưng không đẩy ra, chỉ ngượng ngùng xoay đầu sang một bên: "Anh đâm vào mặt em, đau”

Thẩm Ám bị ghét bỏ, anh đi vào phòng tắm rửa mặt. Lúc trở về còn mang theo cháo bí đỏ làm bữa sáng cho hai người, Vân Yên mang cháo vào phòng bếp hâm nóng lên.

Ở trước lò vi sóng, cô vẫn còn nhớ thương tới chuyện của Thẩm Minh, suy nghĩ có nên hỏi Thẩm Ám hay không, người có chút mất hồn.

Bỗng nhiên thắt lưng bị ôm lấy. Thẩm Ám ôm lấy cô từ phía sau, anh cúi đầu xuống, dùng cằm cọ cọ vào mặt cô để cô kiểm tra cho anh.

Vừa rửa mặt xong nên trên người anh còn có một mùi hương thơm ngát. Trước kia một đoạn thời gian rất dài, bọn họ đều xài chung một hiệu từ sữa tắm đến dầu gội, cô là mùi gì thì anh cũng là mùi đó. Không biết từ khi nào mà Thẩm Ám thay đổi nhãn hiệu của mình, mùi hương trên người anh liền trở nên hấp dẫn muốn chết.

Cô giật giật chóp mũi, vụng trộm ngửi thêm một chút thì vừa vặn bị Thẩm Ám bắt được, anh cười nhéo nhéo cái mũi của cô.

Cháo đã hâm xong rồi, hai người ngồi trước bàn ăn ăn. Thẩm Ám ăn xong rồi liền ngồi lại nhìn cô ăn, nhìn đến độ làm cho cô thấy cực kỳ không được tự nhiên. Vân Yên bỏ thìa xuống trừng mắt nhìn anh một cái.

Sau đó bị anh xoa xoa đầu giống như thú cưng.

Vân Yên cảm thấy là từ sau khi Thẩm Ám bộc lộ ra hết xong, thì tất cả hình như đều trở nên trái ngược lại. Trước kia là cô coi anh như là đồ ngốc không thể tự lo cho cuộc sống của mình mà chăm sóc, hiện tại anh lại dùng cách thức giống như vậy chăm sóc cô.

Thẩm Ám cầm lấy cái thìa bị cô buông xuống, múc một muỗng cháo bí đỏ đút tới bên miệng cô, Vân Yên theo bản năng há miệng ăn luôn, sau đó được một cái vỗ đầu khen ngợi: “Cục cưng ngoan quá”

Cảnh tượng này càng nghĩ càng thấy quen thuộc, Vân Yên nghẹn một chút, khó khăn nuốt xuống miếng cháo ngọt ngào trong miệng. Mắt thấy miếng cháo tiếp theo lại tới bên mép, cô không tình nguyện mà đẩy ra, nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Thẩm Ám, Thẩm Minh bị mang đi điều tra rồi, anh biết không?”

Thẩm Ám ngừng một chút nhưng vẫn kiên trì đút cô cháo, cô nuốt xuống, đưa mắt nhìn anh rồi hỏi lại lần nữa: “Nói là gì mà tranh cãi kinh tế, anh có biết chuyện gì xảy ra không?”

Chén cháo đã thấy đáy, Thẩm Ám buông thìa ừ một tiếng rồi nói với cô: “Em yên tâm”

Cũng không biết là bảo cô yên tâm cái gì.

______

Ánh mắt của mọi người tạm thời được dời đi, hiện tại ai ai đang chú ý vụ án tranh chấp tài chính này của Thẩm Minh. Không ai biết là cụ thể chuyện gì đã xảy ra, nhưng cũng biết là không phải chuyện gì tốt nên ai cũng mắng hắn ta máu chó đầu đầu, tội danh giống như là không cần tiền chụp lên đầu hắn ta. Ngược lại Kiều Yên Nhiên thật sự liền thành đối tượng được mọi người đồng tình.

Rất nhanh, tin tức mới thả ra. Nói vụ án của Thẩm Minh có liên quan đến một nhà xí nghiệp mới gọi là “Trọng Trạch”. Người sáng lập của xí nghiệp này nha, cũng là họ Thẩm, cùng tên với cậu cả đã thiểu năng mười mấy năm của nhà họ Thẩm, tên chỉ có một chữ Ám duy nhất.