Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 72: Trò chơi



An Tống yên lặng nhìn Dung Thận, lắc đầu nói: "Không có."

Cô đâu có khó chịu, mà là tâm tư hoảng loạn.

Đặc biệt là trước ánh mắt quan tâm sâu sắc của người đàn ông, cảm giác ấy càng mạnh mẽ hơn.

Dung Thận chậm rãi ngồi xuống, vừa xắn tay áo, đồng thời ánh mắt như đã hiểu ra mọi chuyện từ đầu chí cuối vẫn rơi trên người An Tống, "Nếu không thoải mái phải nói ra, mọi chuyện nhớ phải mạnh mẽ, hửm?"

Âm cuối của người đàn ông nhẹ nâng, giống như một lời nhắc nhở, giống như một lời tán thành, chứ không phải là những lời rao giảng thông thường.

An Tống nghi ngờ căn bệnh của bản thân khả năng thêm nặng, lời nói của bác sĩ Dung không những không xoa dịu được nhịp tim của cô mà còn khiến nó phản ứng dữ dội hơn.

Cô gật đầu và nói được.

Bữa sáng này đối với An Tống mà nói là ăn không biết ngon, cô không biết mình bị làm sao.

Chỉ cần nhìn thấy bác sĩ Dung, lại cảm thấy bối rối.

Những cảm xúc này rất xa lạ, khiến người ta không biết làm thế nào.

......

Sau tám giờ rưỡi, Dung Thận cuối cùng cũng đi tới công ty.

Trong xe, Trình Phong vừa quay vô lăng vừa nói: "Ngài Cửu, Lăng Kỳ nói buổi chiều sẽ đến."

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe xong liền trầm giọng đáp: "Đưa xe cho cô ấy, sau này phụ trách việc đi lại của An Tống."

"Được, vậy cô ấy sống ở đâu?" Trình Phong nhanh nhảu, trực tiếp đề nghị: "Nếu không cũng sống ở biệt thự sau hồ đi, sẵn tiện chăm sóc tiểu*... phu nhân bất cứ lúc nào."

*Ông xuýt nói Tiểu An

Trong xe im lặng trong chốc lát, Dung Thận mím môi mỏng, giọng điệu trầm thấp không thể phân biệt được vui hay tức, "Không cần. Dọn một phòng trong sân cho cô ấy."



Trình Phong: "..."

Ngài Cửu đây là thành tâm không muốn để anh an sinh chứ gì?

Lăng Kỳ đó trông giống như đứa trẻ ADHD*, sống trong cùng sân với anh, còn không thể lật trời sao?

* Rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) là một hội chứng bao gồm không chú ý, hiếu động thái quá và hấp tấp, bốc đồng. 3 dạng ADHD chủ yếu là giảm chú ý, tăng động/bốc đồng, và kết hợp cả hai dạng trên.

Nghĩ đến điều này, Trình Phong cố gắng phản bác vì bản thân, "Ngài Cửu, đây không..."

"Buổi chiều gọi lại cho Nguyên Khải qua một chuyến."

Lời nói của Trình Phong bị chặn lại, thoáng nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của người đàn ông qua gương chiếu hậu, chỉ có thể lúng túng ngậm miệng.

Cửu gia hôm nay có vẻ tâm trạng không tốt lẳm nhỉ, vẫn là đừng chạm vô xúi quẩy.

......

Bên kia, sau khi xác định Dung Thận đi ra ngoài, An Tống mới rì rì đi ra khỏi phòng ngủ.

Cô cũng không biết mình cự nự vì điều gì, nhưng trong tiềm thức, cô rất rõ ràng nguồn gốc của tất cả những điều này là bác sĩ Dung.

An Tống thở dài, đi một vòng quanh biệt thự như một âm hồn lang thang.

Đi vòng quanh vu vơ một vòng, lại ngước mắt lên, căn phòng có cánh cửa mở ra bên cạnh tình cờ là phòng ngủ của bác sĩ Dung.

Xương mày An Tống nhảy lên hai lần, làm sao lại tới đây.

Cô quay người lại muốn bỏ đi như chạy trốn.

Nhưng, tâm trí đã kiểm soát cơ thể, cố định bước chân của cô tại chỗ.

An Tống đứng cách cánh cửa ba bước, không tự chủ nhìn lén vào bên trong.

Phong cách trang trí đen trắng là phong cách đơn giản và sang trọng.

Ngay cả bộ chăn ga gối bốn mảnh màu đen tuyền cũng rất phù hợp với phong cách chững chạc và kiên định của anh.

An Tống ở vị trí bên ngoài không thể nhìn rõ hơn chi tiết bên trong, ma rủi quỷ xui cô tiến lên một bước, không vào cửa, đứng ở khoảng cách vừa phải, cúi người cúi người về phía trước...

"An An—"

Một tiếng gọi đột ngột ập đến từ gần cầu thang.

An Tống như có tật giật mình chạy khỏi cửa phòng ngủ.

Ở góc cầu thang, tiếng gọi lảnh lót ngày một lớn hơn.

Là Nguyễn Đan Linh.



An Tống đang định trả lời, thì vang lên một hồi âm thanh lẹp xẹp, kèm theo vẫn là tiếng gọi An An: "Ẳng..."

Ba giây sau, hai An An đứng trước mặt Nguyễn Đan Linh.

Nguyễn Đan Linh nhìn con chó con ngoan ngoãn, dùng ngón chân chạm nhẹ vào nó, "Yo, sao con chó này giống hệt Tái Kỳ vậy nè?"

An Tống ngây người hỏi: "Dì ơi, Tái Kỳ là ai?"

"Ôi, thú cưng của Tiểu Cửu, một chú chó tuyết cao lớn như vậy, khi còn nhỏ trông như thế này."

Nguyễn Đan Linh vừa nói vừa nghiêng eo khoa tay múa chân, bà đã gặp Tái Kỳ vài lần trước đây, ục ịch nghịch ngợm, nhức hết cả đầu còn rất hù người.

An Tống cười cười, cúi người xoa đầu tên nhỏ, "Nó không phải chó tuyết, là chó hoang con nhặt được."

Cô không nói tên của An An, vì sợ làm cho Nguyễn Đan Linh xấu hổ.

Một lúc sau, cả hai ra phòng khách, trên bàn cà phê đã đặt sẵn bánh ngọt và tổ yến.

Nguyễn Đan Linh nắm lấy cổ tay An Tống, cân nhắc hỏi: "An An, ngày hôm qua..."

"Dì à." An Tống cong khóe môi ngắt lời bà, "Ngày hôm qua không có chuyện gì cả. Có lẽ bị cảm dẫn đến đau đầu, con về ngủ một giấc là đỡ rồi."

Nguyễn Đan Linh thấy nét mặt chân thành của cô, không khỏi thở phào một hơi.

Mặc dù tối hôm qua Tiểu Cửu đã an ủi bà, nhưng không tận mắt nhìn thấy An Tống khỏe mạnh, bà cảm thấy rất yên tâm.

Nguyễn Đan Linh không tiếp tục đề tài, mà là nghiêm túc vỗ vỗ mu bàn tay cô nói: "Không sao là tốt, vậy con gửi số thẻ qua đây, dì đưa tiền gửi con."

An Tống: "..."

"Không được phép từ chối." Nguyễn Đan Linh chỉ vào người hầu ở cửa phòng khách, "Bằng không dì bảo cậu ta đi lấy tiền mặt."

An Tống bất lực, mặc kệ cô nói cái gì, thái độ của Nguyễn Đan Linh rất kiên định.

Cuối cùng, cô buộc phải cung cấp số thẻ, chỉ trong vòng một phút, số tiền 30 vạn đã được chuyển vào tài khoản của An Tống.

"Dì à, dì đưa nhiều rồi."

Nguyễn Đan Linh cười ha hả nói: "Không nhiều không nhiều, để dành phần còn lại mua kẹo. Nào, ăn yến sào đi, ăn xong chúng ta tới sân trước, quần áo đã giao tới rồi, chúng ta đi thử xem có hợp hay không."

......

Màn đêm buông xuống, căn phòng khách của ngôi biệt thự ven hồ rộn rã tiếng cười nói.

Lăng Kỳ đến Trạm Châu lúc 3 giờ chiều, hành lý cũng chả thèm thu xếp đã chạy đến trước mặt An Tống kiểm tra sự hiện diện.

Lúc này, bọn họ vừa ăn xong bữa tối, Lăng Kỳ vừa pha trà vừa hỏi: "Phu nhân, cô có thường chơi game không?"



An Tống rũ mắt xuống, suy nghĩ một chút nói: "Không thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng chơi."

"Chơi trò gì vậy?" Đôi mắt tròn xoe của Lăng kỳ chứa đầy mong đợi, "Ăn gà và nông dược* tôi đều có, có muốn thành lập đội không?

*Kiểu game pubg và king of glory

An Tống gãi gãi đầu, lấy điện thoại di động ra mở trang trò chơi, "Tôi hiện tại chỉ chơi cái này."

Lăng Kỳ cúi đầu nhìn xuống, mỉm cười ngượng nghịu: "Cái này... hình như không thể lập đội phải không?"

Traveling Frog*, trò chơi phát triển một người chơi.

*Trò chơi chú ếch du hành, mọi người ai tò mò có thể tải về chơi cùng An tỷ

Cách đây khá lâu, trò chơi này tưởng chừng như thịnh hành một thời.

Lăng Kỳ vươn cổ nhìn màn hình, sau khi trang quảng cáo kết thúc, hiện lên một vài của sổ thông báo:

——Tê Tê trở lại rồi.

——Tê Tê đã gửi một bức ảnh.

Tê Tê... là em trai của An Tê của cô ấy nhỉ.

Lăng Kỳ mím môi, cũng không biết nên nói gì cho phải.

Không muốn dẫn tới chuyện buồn của An Tống, cô giả vờ bình tĩnh lấy điện thoại di động ra, "Phu nhân, để tôi dạy cô cách nông dược đi, rất vui, game di động MOBA quốc dân."

Lăng Kỳ đăng nhập vào trò chơi, cái miệng nhỏ tự đắc, "Cô mỗi ngày không nghe nhạc thì cũng đọc sách, vô vị biết bao. Chơi trò chơi cạnh tranh không chỉ có thể thư giãn não mà còn có thể giết thời gian, thấy sao? "

An Tống không đành lòng từ chối lòng tốt của cô ấy, cuộn trang tìm biểu tượng trò chơi nông dược, "Tôi có chơi, chỉ là... tôi đã lâu không đăng nhập rồi."

"Thật sao?" Lăng Kỳ bừng bừng hưng trí nhìn trang chủ của An Tống, "Vậy cô rank gì?"