Nguyên Soái Bất Đắc Dĩ

Chương 11: Đại doanh



Đoàn người giục ngựachạy liên tục, chỉ dừng lại một buổi tối để nghỉ ngơi, mất gần hai ngàymới tới được thành Nhữ Bình. Trần Ninh lại có thể trong vòng một ngàytới cứu viện, nhất định là nghe tin tôi bị truy sát, đã điên cuồng màchạy.

Tôi hỏi Trần Đường, làm sao báo tin cho Trần Ninh, cậu tabảo trong các thành đều có trạm quan sát, dùng khói đặc thù mà đốt, ởcách rất xa cũng có thể nhận được tín hiệu. Tôi “à” một tiếng, cảm thấycách này không tệ, chỉ có một nhược điểm là không thể dùng trong lúcđánh trận, bởi vì ngoài người của mình trông thấy, kẻ địch cũng có thể.

Trước cổng thành Nhữ Bình có cả ngàn người đứng sẵn. Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, khuôn mặt vuông vức, ánh mắt chính trực, mặc quân phục trông có vẻ là tướng quân. Anh ta không cưỡi ngựa mà đứng dưới đất, trôngthấy tôi liền vui mừng tiến lên đón, một ngàn người sau lưng anh ta cũng đồng loạt hành lễ gọi:

“Nguyên soái”.

Trần Đường thấp giọng:

“Lục phó tướng, Lục Ca”.

Tôi gật gật đầu. Trong quân có ba người có chức vụ cao nhất. Ngoài tôi làđại nguyên soái, thì Trần Đường là phó tướng chinh Bắc, phụ trách bộbinh. Người còn lại, phụ trách kỵ binh, chính là anh chàng Lục Ca trướcmặt. Trần Ninh là giáo úy dưới trướng Lục phó tướng.

Tôi mấyngày ở trên lưng ngựa chạy thục mạng, vết thương sau lưng đã sớm bục ra, chẳng muốn ở nơi này khách sáo chào hỏi. Liền bảo bọn họ đứng dậy, lạinhìn Lục Ca nói:

“Lục tướng quân, chúng ta về đại doanh trước hẵng nói. Việc quân cấp bách”.

Thật ra quân tình chẳng có gì gấp gáp, mà cái lưng tôi không chịu được lâunữa. Tôi không muốn lại lo nói nhảm mà mất máu ngất xỉu như lần trước.

Lục Ca ánh mắt ngạc nhiên, xong không nhiều lời, lập tức lên ngựa, hộ tốngbọn tôi về chỗ đóng quân. Tôi thấy thái độ anh ta như vậy cảm thấy hơilạ, quay đầu nhìn Trần Đường tỏ vẻ thắc mắc.

Trần Đường mỉm cười:

“Bình thường đại ca đều gọi anh ta là “lão Lục”, hai người ở trong quân rất thân thiết”.

Trần Ninh gật đầu lia lịa:

“Đúng vậy. Đúng vậy. Lục đại nhân so với mẫu thân chúng ta còn lắm mồm hơn.Lúc nào cũng lo lắng cho đại ca không yên. Còn sốt ruột hơn cả nhị ca và đệ. Sau này đại ca lấy vợ, Lục đại nhân có khi sẽ khóc lóc không nỡ rời xa đại ca ấy chứ!”.

Tôi lườm Trần Ninh:

“Tôi thấy đệ mới là kẻ nói nhiều đấy”.

Cậu ta bĩu môi.

Về đến lều trướng, Lục Ca lại gần hỏi tôi:

“Mạt tướng đã sai người chuẩn bị tiệc rượu để nguyên soái tẩy trần. Nhưngnếu việc quân cấp bách, vậy để mạt tướng gọi các quan quân đến họp”.

Tôi thấy anh ta xoay người định đi gọi quan quân khác thật thì vội kêu“khoan đã”, rồi xuống ngựa đi tới trước mặt anh ta. Nhìn người đàn ôngtrước mặt có vẻ mặt giống như bị “phụ bạc” tôi dở khóc dở cười. Quan hệcủa anh ta và Trần Ngạn trước kia có lẽ rất thân thiết, tôi cũng khôngthể lạnh nhạt với người này được. Tôi cười cười:

“Lúc nãy tôi lấy cớ để mau chóng đi xử lý vết thương thôi, không có việc gì gấp đâu”.

Đêm qua nghỉ ngơi đã lau sạch máu trên người, thay bộ quần áo sạch sẽ. Nêntin tức tôi bị thương, những người ở đại doanh còn chưa biết. Tôi vừanói hết câu, Lục Ca đã chộp tay lên vai tôi, xoay trái xoay phải, muốnkiểm tra xem tôi bị thương ở đâu. Lại ngẩng đầu lên thấy ánh mắt tôi cóvẻ xa cách thì lúng túng, bước lùi lại.

Tôi gãi gãi đầu:

“Trước kia, anh gọi tôi là gì?”.

Anh ta hơi ngẩng đầu, khẽ giọng gọi:

“A Ngạn”.

Quả nhiên là thân thiết, tôi cười:

“Về sau, anh cứ gọi A Ngạn là được. Lúc nãy tôi không cố ý. Chuyện tôi bịmất trí nhớ, mọi người hẳn cũng đã nghe rồi? Lão Lục, đừng trách nhé!”.

Lục Ca nghe vậy thì tươi tỉnh mặt mày, lại hỏi tôi bị thương ở đâu. Tôi bảo lưng bị chém một nhát, nhưng không nghiêm trọng. Trần Đường cũng đãxuống ngựa, đi tới bên này:

“Đại ca, đệ gọi quân y rồi. Huynh mau vào kiểm tra vết thương”.

Tôi “ừ” một tiếng, nói:

“Tay đệ cũng nên thay thuốc, đừng chủ quan”.

Trần Đường cười gật đầu. Tôi lại quay sang Lục Ca:

“Tiệc rượu không cần hủy bỏ đâu, chỉ là làm đơn giản một chút. Lão Lục cũng nghỉ ngơi đi, tối chúng ta uống rượu, ôn chuyện”.

Lục Ca đi rồi, tôi dặn Trần Đường:

“Chuyện lần này không cần để mọi người trong doanh biết. Tôi sẽ tính sổ với Khương Nguyện sau”.

Thế lực lão tể tướng quá lớn, không thể vạch tội ông ta. Hoàng đế thanhniên muốn dùng tôi làm quân cờ chiến lược đối phó Khương Nguyện, nhưngkhông có chuyện thay tôi đòi lại công đạo. Nếu tôi không có bản lĩnhgiải quyết những chuyện như vậy, hoàng đế thanh niên sẽ vứt bỏ tôi màchọn kẻ khác làm nguyên soái.

Lúc quân y thay thuốc xong rời đi, trong lều chỉ còn tôi và hai cậu em trai. Trần Ninh nắm chặt nắm đấm,tức giận mắng rủa Khương Nguyện.

Đối với Khương Nguyện, tôi cũng không ưa gì, nhưng cũng không cần vội vã báo thù. Nếu tôi quyết địnhbằng mọi giá rời đi, thì thù này không báo cũng được. Ông ta không phảimuốn giết tôi hay giết Trần Ngạn, kẻ ông ta muốn trừ khử là con cờ củahoàng đế thanh niên. Tôi nếu không tiếp tục làm nguyên soái, tự nhiên sẽ biến khỏi tầm mắt lão tể tướng. Còn nếu như tôi bắt buộc phải ở lại nơi này. Muốn đối phó với cây đại thụ Khương Nguyện, càng không được hấptấp.

Tôi không vội, nhưng lại có người khác vội. Trần Ninh nhìn tôi lo lắng:

“Đại ca, huynh tính thế nào? Không thể để yên cho lão hồ ly đó được”.

Tôi ung dung rót trà, nhấp một ngụm, nheo nheo mắt nhìn Trần Ninh:

“Nếu đệ đi đánh nhau mà kẻ địch đông gấp mười lần, một trăm lần, còn ngườicủa đệ thì chỉ toàn con nít hoặc thư sinh yếu đuối, đệ có định cườngngạnh tấn công nữa hay không?”.

Trần Ninh khoanh tay ngẩng đầunhư đang tưởng tượng cảnh cậu ta dắt theo một đám tú tài và trẻ nhỏ cầmná bắn chim, chạy đi tìm Khương Nguyện. Mà đằng sau ông ta lại là thiênbinh vạn mã, đứng đều tăm tắp, vũ khí sắc nhọn. Trần Ninh lắc đầu rụtcổ, khí thế giảm mất quá nửa, e dè hỏi:

“Vậy phải làm thế nào?”.

Tôi đặt cốc trà lên bàn, nhếch môi nhìn hai người đứng trước mặt:

“Phải nhẫn!”.

Trần Đường nghe vậy thì hỏi:

“Phải đợi đến khi nào?”.

Tôi cũng chẳng biết trước được khi nào thì thời cơ đến, lúc nào thì thựclực hai bên sẽ không còn quá chênh lệch. Nhưng người sốt ruột nhất là vị ngồi trên long ỷ kia, chứ không phải đại nguyên soái hàng rởm này. Tôivừa nói vừa đứng dậy:

“Ông ta so với chúng ta còn gấp hơn, sẽ lại sớm ra tay. Đến lúc đó, chỉ cần tương kế tựu kế là được”.

Trần Ninh nóng vội nói:

“Nhỡ lão ta lại sai người ám sát đại ca thì sao? Không được, như vậy quá nguy hiểm…”.

Tôi ngắt lời:

“Ông ta như thế lại vừa đúng ý tôi. Thế lực ông ta quá lớn mạnh, ngoài sángchúng ta đấu không lại. Ngược lại, ông ta muốn ở trong tối giở trò,chúng ta còn có cơ hội tóm đuôi ông ta. Chỉ là về đến đại doanh rồi,Khương Nguyện sẽ không hành động bất cẩn nữa, đệ chớ lo ông ta dùng lạitrò cũ”.

Tôi bước tới vén cửa lều, quay lại nhìn hai người họ, hất hất cằm:

“Trước tiên phải ăn tối cái đã. Đi nào!”.

Trần Đường kéo Trần Ninh ra ngoài theo tôi, giọng nói đã không còn lo lắng:

“Đều nghe đại ca”.