"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn

Chương 5: Giả vờ hôn mê



Triệu Hàm Chương cam chịu số phận dang tay ôm lấy Triệu Nhị lang, vỗ lưng dỗ dành hắn.

Hồi lâu Triệu nhị lang mới dần ngưng khóc, rụt rè mở mắt nhìn Triệu Hàm Chương: "Ngươi..."

Hắn hoài nghi nhìn cô nói: "Ngươi là a tỷ của ta sao?"

Triệu Hàm Chương trong lòng vô cùng kinh ngạc, trên mặt lại ung dung thản nhiên: "Ta không nhớ rõ, nhưng bọn họ nói là như vậy."

Cô quan sát Triệu Nhị lang từ trên xuống dưới nói: "Ta trong trí nhớ có gặp qua đệ, mơ hồ nhớ được năm trước đệ đứng trên núi giả trong vườn hoa đi tiểu, kết quả tiểu lên đầu người khác?"

Vương thị ho dữ dội nói: "Đó đã là chuyện hai năm trước, Tam nương con nhớ sai rồi, lúc đó đệ đệ con vẫn còn nhỏ..."

Triệu Nhị lang lại không biết xấu hổ, trong trí nhớ có hạn của hắn cũng nhớ rõ chuyện này, hắn trở nên vui vẻ, chắc chắn gật đầu: "Đúng, chính là đệ, vì chuyện này, a tỷ cầm roi đuổi ta hai con phố, bắt ta quay về đánh cho một trận."

Hắn theo bản năng sờ mông mình, có chút tủi thân: "Rất đau."

Triệu Hàm Chương: "... Bây giờ vẫn còn đau?"

Triệu Nhị lang gật đầu.

Triệu Hàm Chương chọc chọc đầu gối hắn: "Còn ở đây?"

Triệu Nhị lang kêu "Tê" một tiếng, vẻ mặt đau khổ run rẩy, cả người nhịn không được rụt lại.

Vương thị nhìn thấy đau lòng không thôi.

Triệu Hàm Chương thu lại ngón tay, cùng Thính Hà nói: "Đi thu dọn phòng bên cạnh, để Nhị lang ở lại đây, thuận tiện rời phủ mời đại phu, quỳ lâu như vậy, chân hắn phải trị cho tốt, đừng để quỳ đến hỏng."

Thính Hà đồng ý.

Vương thị có chút do dự: "Nhị lang tâm trí còn nhỏ, nhưng tuổi tác lại không nhỏ nữa, hắn còn ở lại trong viện của con có phải không quá tốt hay không?"

"Ai nói gì hay sao? Dù sao là ở nhà kề, cũng không phải ở chung một phòng." Triệu Hàm Chương nói: "Vừa xảy ra chuyện như vậy, để hắn ở tiền viện con cũng không yên tâm, liền để hắn ở chỗ con đi."

Vương thị cũng sợ hắn lại bị người khác lôi kéo làm chuyện xấu, vì vậy Triệu Hàm Chương vừa khuyên nàng liền đồng ý.

Triệu Nhị lang hai tay che đầu gối bị đau của mình, xác định nói: "Ngươi chính là a tỷ của ta!"

Chỉ có a tỷ mới chọc vào chỗ đau của hắn.

Triệu Hàm Chương có chút phức tạp nhìn hắn, cũng không biết là nên khen hắn thông minh hay là nói hắn đần độn.



Rõ ràng đều đã nghi ngờ, làm sao liền dễ dàng tin tưởng cô vậy?

Triệu Nhị lang ở lại Thanh Di Các, Triệu Trường Dư là gia chủ Triệu gia một câu cũng không nói, người khác dù có ý kiến cũng chỉ có thể nghẹn lại, chỉ là Triệu Đại nương vẫn còn đang quỳ trong từ đường.

Các trưởng bối nhị phòng vẫn luôn ngồi vững như núi Thái Sơn cũng ngồi không vững rồi.

Chạng vạng đến giờ dùng cơm, người của nhị phòng rủ nhau cùng đến, à, ngoại trừ vị thúc tổ phụ (ông bác) chưa từng gặp mặt của nàng.

Đồ ăn vừa đặt lên bàn, Triệu Hàm Chương thoải mái bảo người nâng đến cạnh bàn, vừa ngồi xuống liền có hạ nhân vào bẩm báo: "Nhị nương tử, Tam nương, Đại lão gia cùng Đại nương tử dẫn Nhị nương Tứ nương qua thăm Tam nương."

Triệu Hàm Chương liền nhìn về phía Vương thị.

Vương thị đặt đũa xuống, dùng khăn lau miệng nói: "Mời họ vào đi."

Nếu như chỉ có Nhị nương cùng Tứ nương đến, bọn họ còn có thể dùng cớ lúc trước đã lấy để không gặp, nhưng trưởng bối đến, lại đóng cửa không gặp liền không hay.

Vương thị ngồi cạnh bàn đợi, Triệu Nhị lang tranh thủ thời gian ăn một miếng, sau đó ngoan ngoãn đặt tay lên đầu gối ngồi ngay ngắn, có thể thấy được lễ nghi rất tốt, là trong nhà đã dạy qua.

Triệu Tế dẫn thê nhi (vợ con) tiến vào, Vương thị không tình nguyện dẫn Triệu Nhị lang đứng dậy hành lễ.

Chỉ có Triệu Hàm Chương bởi vì chân bị thương nên ngồi im trên giường không nhúc nhích, cũng không thấy co quắp.

Triệu Tế vừa vào liền nhìn thấy nàng, ông ngưng mắt nhìn qua, vừa lúc đụng phải ánh mắt tò mò của Triệu Hàm Chương.

Triệu Hàm Chương một chút cũng không che giấu ánh mắt đánh giá của mình, rất ngạo mạn nhìn qua Triệu Tế, lại nhìn vợ ông, sau đó nhìn hai tiểu cô nương sau lưng ông.

Triệu Tế bị ánh mắt của nàng nhìn đến kinh ngạc, sự đánh giá lạ lẫm này...

Triệu Tế hơi cau mày, chẳng lẽ là mất trí nhớ thật?

Quan sát một nhà bốn người này, Triệu Hàm Chương dần đem người trong trí nhớ hợp lại, trong một lúc kí ức tràn ra quá nhiều, khiến đầu cô đau như muốn vỡ ra, Triệu Hàm Chương vẻ mặt trắng bệch, trán hơi đổ mồ hôi.

Triệu Tế đang nhìn cô, phát hiện sự khác thường của cô sớm nhất, sau khi sững sờ một lúc vội vàng hỏi: "Tam nương làm sao vậy?"

Thính Hà cũng phát hiện, vội tiến lên trước đỡ lấy Triệu Hàm Chương, sốt ruột nói: "Tam nương có phải lại đau đầu không?"

Chút đau đầu này với Triệu Hàm Chương không là gì cả, cô có thể nhịn được, nhưng...

Đối diện với ánh mắt hoài nghi đánh giá của Triệu Tế, Triệu Hàm Chương nghĩ, cô tại sao phải nhịn?



Cô mở ra cánh cửa kí ức, để cho những cảm xúc và trí nhớ sau khi gặp bọn họ tràn ra bao phủ chính mình, vẻ mặt lập tức trắng bệch như tuyết, trán đổ mồ hôi lạnh, cô nôn ọe ra...

Phản ứng dữ dội này nhìn thế nào cũng không giống như là có thể giả vờ được.

Triệu Tế trong lòng không yên, ông còn cho rằng Triệu Hàm Chương mất trí nhớ là giả vờ, chính là vì để đại bá xử phạt nhị phòng bọn họ, nhưng bây giờ có thể nhìn ra được, nàng vậy mà mất trí nhớ thật.

Triệu Hàm Chương nôn một lúc lâu, nha hoàn hạ nhân trong phòng đều loạn cả lên, đợi kí ức trong đầu dần dần yên ổn lại một chút, cô mới ngẩng đầu nhìn về hướng một nhà bốn người Triệu Tế, nhưng ánh mắt lại nhìn đến Triệu Dịch, người vừa đi vào ở sau bọn họ, cô lập tức đổi mục tiêu, giơ ngón tay run rẩy chỉ vào Triệu Dịch: "Ngươi, ngươi, ta nhớ được ngươi..."

Chưa nói hết câu, cô liền nghiêng đầu ngất đi.

Triệu Dịch, Triệu Đại lang, nhi tử duy nhất của Triệu Tế, so với hai khuê nữ của ông thì quan trọng hơn nhiều.

Triệu Hàm Chương sau khi thả ra tin tức bùng nổ liền yên tâm giả vờ hôn mê.

Vương thị lại không biết tình hình trong đó, thấy nữ nhi té xỉu, dưới sự kinh hãi nhào lên ôm lên lấy nàng: "Tam nương, Tam nương con làm sao vậy? Mau đi mời đại phu..."

Thính Hà cũng bị dọa cho đờ người, ba chân bốn cẳng liền muốn chạy ra ngoài, bị Thanh cô kéo lại: "'Mau đi mời Lang chủ, xin Lang chủ mời Thái y đến khám, đại phu bên ngoài không thể dùng được."

Thính Hà đồng, xoay người chạy ra ngoài.

Triệu Nhị lang thấy tỷ tỷ nói ngất liền ngất, cũng bị dọa sợ, Vương thị vừa hét lên như vậy, nước mắt liền tràn ra, hắn chen lên ôm lấy một cánh tay của Triệu Hàm Chương, càng nhìn càng thấy vẻ mặt nàng nhợt nhạt, rất giống người chết mà hắn nhìn thấy vài ngày trước, nhịn không được liền gào lên khóc: "A tỷ, a tỷ..."

Vương thị vốn dĩ còn có thể bình tĩnh lại, nhi tử vừa khóc, đáy lòng nàng cũng cảm thấy xót thương, nhịn không được ôm lấy Triệu Hàm Chương khóc to.

Triệu Hàm Chương:...

Cô nhịn không được dùng tay gãi gãi lòng bàn tay của Vương thị, Vương thị đang khóc đến nhập tâm không có cảm nhận được, Triệu Hàm Chương chỉ có thể nhéo nàng một cái.

Vương thị:...

Nàng phản ứng lại, vừa khóc vừa cúi đầu nhìn nữ nhi, liền nhìn thấy Triệu Hàm Chương đang hé mắt, nháy mắt với nàng một cái liền nhắm lại.

Vương thị ngầm hiểu, ôm lấy Triệu Hàm Chương liền khóc to lên, hạ nhân trong phòng nghe thấy, tròng lòng đau thương, đều cùng nhỏ giọng khóc lên.

Chỉ có Thanh cô còn được việc, vừa bảo người đi đun nước nóng, vừa bảo người đi tìm thuốc mà Tam nương uống, còn phải phái người ra cổng xem đại phu có đến hay chưa...

Triệu Tế vừa dẫn thê nhi đến liền cứng đờ tại chỗ, đau thương cùng hỗn loạn trong phòng giống như đều không dính dáng đến bọn họ, ai nhìn thấy tình cảnh này cũng đều có thể hiểu thành nhị phòng bọn họ tới cửa làm nhục mẹ góa con côi đại phòng.

Người nhị phòng từ khi vào đến giờ chỉ nói một câu:...

_Hết chương_