Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Chương 63: ‘Em có hài lòng với những thứ này không?’



Mãi đến lúc ngồi lên xe bảo mẫu, không khí xung quanh Dư Niên vẫn một màu hường phấn.

Mạnh Viễn buồn bực, “Cười vui vậy? Bị Tề Triết gài bẫy mà cậu cũng không buồn? Niên Niên, cậu gặp chuyện gì vui hả?”

Dư Niên khiêm tốn lấy tay che miệng lại nhưng vẫn không nhịn được, còn cười lớn hơn. Cậu trả lời, “Tôi phát hiện người tôi thích, rất giống, ” ngừng lại, Dư Niên nghiêng đầu cười tiếp.

Mạnh Viễn giơ tay che mắt, “Tôi không thể nhìn được nụ cười này, giống như cái gì cậu mau nói đi!”

“Giống như đường phèn, bề ngoài vừa lạnh vừa cứng, nhưng một khi ngậm vào trong miệng sẽ tan ra, rất ngọt.”

Nghe xong, Mạnh Viễn phanh lại hỏi Thi Nhu, “Nhu Nhu, tôi định tìm thời gian gặp nha sĩ, cô có muốn đi chung không?”

Thi Nhu liên tục gật đầu, đưa tay ôm quai hàm, “Muốn, ai nha, răng tôi đau quá!”

Ba người bật cười, cười xong, Mạnh Viễn hỏi Dư Niên, “Chuyện Tề Triết cậu định xử lý thế nào?”

Dư Niên ngừng cười, “Tôi muốn nghe ý kiến của anh trước.”

“Tôi nghĩ kỹ rồi, thật ra thì chuyện Tề Triết đột nhiên tiết lộ này, có lẽ vừa hay là một cơ hội.” Mạnh Viễn bày ra thái độ làm việc nghiêm túc, thấy biểu tình của Dư Niên, cố ý dài mặt, nghiêm túc nói, “Ngài Dư, mời cậu tạm thời thu lại xuân tâm đang nảy mầm đi!”

Thi Nhu ngồi bên cạnh bật cười rồi vội vã che miệng lại.

Dư Niên ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, “Ok!”

Lúc này Mạnh Viễn mới tiếp tục nói, “Từ lúc cậu ra mắt trên “Thiên Lại” cho đến khi thân phận Tư Ninh bị lộ, bởi vì khí chất và ngoại hình của cậu nên nhiều người đều nghĩ rằng cậu đi con đường thần tượng lưu lượng. Sau khi thân phận Tư Ninh lộ ra, mọi người mới bắt đầu nhìn vào thực lực của cậu. Đến lúc “Tươi Đẹp” phát hành, càng ngày càng có nhiều người nhận ra tác phẩm âm nhạc của cậu vô cùng xuất sắc. Căn cứ vào tình huống này, chúng ta hoàn toàn có thể mượn cơ hội lần này, biến họa thành phúc, củng cố phương diện tài năng âm nhạc và thực lực này của cậu.”

Thi Nhu bổ sung, “Thứ không đáng tiền nhất là mặt?”

Mạnh Viễn gật đầu, ” Đúng vậy, đối với Niên Niên nhà mình thì chính là như vậy.”

Dư Niên hiểu ý tưởng của Mạnh Viễn, suy nghĩ vài giây, “Tôi thấy cũng được.”

“Bây giờ bất kể là giá trị thương mại hay địa vị của cậu đều đã ổn định, trái lại hình tượng lại trở thành thứ phiền phức, ngáng đường phát triển của cậu. Vậy nên sau này cậu cứ tự tin khoe cá tính nhé.” Mạnh Viễn lại cảm thán, “Dựa vào mặt, hình tượng và cả lưu lượng lăng xê, ba cái không cái nào xài được, đúng là đi vào ngõ cụt, nhưng không ngờ kho tiền lại là tác phẩm.”

Thi Nhu cũng gật đầu đồng ý, hỏi thăm, “Niên Niên, tâm trạng em khá hơn chưa?”

“Em không sao.” Dư Niên khẽ gật đầu, “Mặc dù Tề Triết có mục đích khác, nhưng đúng là anh ta đã đưa hình em cho Mạnh ca, trao cơ hội này cho em. Anh ta cố ý tiếp cận em, nói xấu em với thầy nhưng em cũng không bị ảnh hưởng gì. Lần này anh ta đột nhiên tiết lộ tin tức cũng không có bịa đặt về em. Vậy nên, chỉ cần sau này anh ta không nhắm vào em nữa thì em sẽ làm như không quen biết anh ta.”

Mạnh Viễn: “Cậu nghĩ được như vậy thì tốt, chuyện cậu cần phải làm có rất nhiều, nào có thời gian và sức lực quan tâm mấy thứ này? Dành thời gian và tinh thần sáng tác kiếm tiền hoặc nhận thêm đại ngôn không phải tốt hơn sao?”

Thi Nhu che miệng cười nói, “Vậy đại khái là, Tề Triết phí tâm tư gây chuyện, cho là mình có thể dấy lên mưa gió nhưng không nghĩ rằng mấy thứ này không đau không ngứa với Niên Niên, mà em ấy cũng chẳng hề quan tâm? Không hiểu sao tôi lại thấy thoải mái ghê!”

Mạnh Viễn cười nhạt, ” Đúng vậy, tức chết cậu ta.”

Xế chiều hôm đó, sau khi hai hastag #_tiếp_ứng_no.1 và #nghèo_đến_mức_không_có_tiền_mua_đồ_ăn lên hot search, một đề tài liên quan tới Dư Niên đã leo lên đó gặp hai đồng chí của mình.

“—— #hình_tượng_sụp_đổ tui tìm lại mấy tin vỉa hè hồi Niên Niên tham gia “Thiên Lại”, tìm được ảnh fan chụp rồi nhận ra đồ Niên Niên mặc tui không nhìn ra nhãn hiệu, cũng không tìm được cái áo giống vậy, đi khắp nơi cầu đại thần có hỏa nhãn kim tinh. Kết quả hôm nay tui đi cửa hàng giảm giá mua đồ với mẹ, phát hiện có một cửa hàng bán áo phông mười tệ một cái một chục trăm tệ, chính là áo phông giống như của Niên Niên! Tui chỉ có thể nói hình tượng tan con mẹ nó nát rồi! Đây rốt cuộc là dáng người thần tiên gì vại?”

“—— #hình_tượng_sụp_đổ ha ha ha cả giới giải trí không ai đụng hàng! Nhưng mà với khí chất và tướng mạo của Niên Niên thì mặc đồ gì cũng thành hàng limited thương hiệu chanh sả!”

“—— #hình_tượng_sụp_đổ fan âm nhạc muốn nói, cho dù Dư Niên có mặc sơ mi rách chắp vá đứng trên sân khấu hát “Núi Tuyết” thì mị cũng yêu anh ấy bằng trọn con tim này! Để mị kể cho mà nghe, mị rớt hố “Tươi Đẹp” cũng không thoát khỏi hố “Núi Tuyết” được! Cầu Niên Niên ra mắt album tiếp theo!”

“—— #hình_tượng_sụp_đổ thương con trai quá, thậm chí còn nghèo đến mức không mua nổi đồ ăn ngoài. Nhưng mà mấy người cười Niên Niên nghèo và người hỏi tại sao Úc Thanh không đưa tiền cho Niên Niên tiêu, tam quan mấy người có vấn đề à? Nghèo không xấu hổ, nghèo không chí tiến thủ chỉ biết há mỏ chờ sung mới xấu hổ! Niên Niên vẫn luôn cố gắng đi lên, lúc mới ra mắt chân bị thương vẫn cố gắng nhảy xong một bài hát, hoàn toàn dựa vào nỗ lực bản thân mới có được thành tích ngày hôm nay. Không chỉ không xấu hổ, còn có thể kiêu ngạo ngẩng đầu!”

Mạnh Viễn “Chậc chậc” lên tiếng, “Tôi hoàn toàn không có đất dụng võ luôn! Tôi còn chưa bỏ tiền mua thủy quân, chiều gió trên mạng đã ngả về bên mình.”

Dư Niên cũng nhích lại gần nhìn vào điện thoại, “Thật trùng hợp, cái cửa hàng giảm giá trong hình kia đúng là chỗ tôi mua áo phông đó!”

“Ê, cậu nhìn thử đi, tin tức mới nhất, áo phông giảm giá và sweatshirt giảm giá của cửa hàng kia đã sold out rồi, đúng là hoàng tử marketing, danh bất hư truyền.” Mạnh Viễn đếm, “Ngay cả bút lông cậu dùng trong video tuyên truyền ngắn của Ninh Bác cũng sold out. Quầy lưu niệm của Ninh Bác có bán cây bút lông đó đấy, mà trong thời gian video tuyên truyền phát hành, chưa tới một tiếng, sold out.”

Dư Niên đắc ý, “Tôi cướp được một cây nè.”

“Tốc độ tay nhanh vậy? Cậu cất ở đâu mau lấy ra đi, tôi còn chưa thấy đồ thật nữa!”

“Tặng cho người khác rồi, là —— “

Mạnh Viễn vội vã ngăn lại, “Được rồi, biết cậu đưa ai rồi, cậu không cần kể đâu.”

Hắn nhìn đồng hồ, “Tí nữa có phóng viên tới muốn phỏng vấn một đoạn ngắn, phỏng vấn xong cũng đúng lúc cậu phải lên máy bay.”

Thi Nhu vừa mới sửa tóc lại cho Dư Niên, phóng viên đã tới. Lần phỏng vấn này không có nhiều câu hỏi, cũng không có câu hỏi nhạy cảm nào, phỏng vấn trôi qua thuận lợi.

“Lần này cậu đi Cảnh thành tham gia hoạt động sao?”

Dư Niên mặc sweatshirt trắng và quần jean bạc màu, chân mang đôi giày thể thao kinh điển, thoải mái ngồi trên ghế salon, rất có cảm giác thiếu niên gọn gàng sạch sẽ. Chỉnh lại cổ áo, cậu đáp, ” Đúng vậy, nước suối Phù Nạp Thi có hoạt động từ thiện ở thượng nguồn của Cảng thành. Hy vọng tôi có thể thông qua tuyên truyền nâng cao ý thức bảo vệ nguồn nước của mọi người, góp phần bảo vệ môi trường.”

MC cười nói, ” Đúng vậy, tới bây giờ bảo vệ môi trường luôn là vấn đề không thể xem nhẹ. Nhắc tới đây, Cảnh thành có rất nhiều đồ ăn vặt truyền thống và đủ loại món ngon, khi Niên Niên tới đấy có thể nếm thử một chút á! Vậy cậu có muốn ăn cái gì hoặc thích ăn gì không?”

Vừa nghe câu hỏi này, đột nhiên Mạnh Viễn có dự cảm xấu.

Quả nhiên, Dư Niên nhếch mép, trả lời, “Gần đây tôi rất thích đường phèn.”

Mạnh Viễn và Thi Nhu bốn mắt nhìn nhau, cùng nhau ôm má —— đau răng!

Không lâu sau, sân bay vang lên tiếng loa phát thanh, Mạnh Viễn nhìn thời gian, đi về phía trước, “Chúng ta sắp khổ như chó rồi. Máy bay bắt đầu xoát vé rồi đó, lên đường thôi.”

Cao ốc Tinh Diệu, tầng năm mươi mốt.

Khúc Tiêu Nhiên ngáp một cái, nằm bò lên bàn làm việc, ngoẹo đầu nhìn Tạ Du, “Vì sao sáng sớm cậu lại chạy tới chỗ tôi vậy?”

Tạ Du đưa thứ đang cầm chặt trong tay ra trước mặt Khúc Tiêu Nhiên, còn nhấn mạnh, “Chỉ có thể nhìn, không thể đụng.”

Khúc Tiêu Nhiên bày ra vẻ mặt khinh thường cực kỳ tiêu chuẩn, “Tôi thèm vào!” Thấy Tạ Du nhìn mình chằm chằm, hắn vội vã nói lại, “Ok ok ok, hàng hiếm hàng hiếm tôi không dám đụng, nhưng mà tối qua cậu đã khoe với tôi mấy lần rồi mà?”

Tạ Du làm bộ không có nghe mấy lời này, giới thiệu, “Niên Niên cố ý cướp cho tôi, có sticker, có móc khóa, có miếng nam châm dán tủ lạnh, có —— “

Khúc Tiêu Nhiên bịt tai, kháng nghị, “Anh em, cậu có thể đổi cách giới thiệu được không? Tôi thuộc hết con mẹ nó chỗ cậu nhấn âm và chỗ cậu ngắt câu rồi đấy!” Hắn lại vội vã đổi đề tài, “Đúng rồi, từ lúc nào mà cậu học được cách tiếp ứng vậy? Lần sau còn khoa trương hơn lần trước! Tôi cạn cmn lời!”

Tạ Du ngừng giới thiệu, giải thích cho hành động của mình, “Các minh tinh khác đều có tiếp ứng, Niên Niên cũng phải có.”

“Nghe rất có lý và thuyết phục! Nhưng mà mỗi lần cậu ra tay đều vung tiền như nước ấy, tôi lướt hot search thấy mọi người đều nói tiếp ứng của người thần bí bỏ xa tiếp ứng của fans Dư Niên mười mấy con phố, fans Dư Niên chỉ có một chữ thảm, ha ha ha!” Khúc Tiêu Nhiên thích hóng hớt, rồi lặng lẽ hỏi, “Bây giờ lão già Đinh Triệu Tiên ngã ngựa rồi, cậu định thổ lộ thế nào với Niên Niên Hữu Dư của cậu đây? Cậu không gấp nhưng tôi gấp!”

Sau đó hắn thấy Tạ Du mở ra một bản kế hoạch hoàn chỉnh trong điện thoại, đưa ra trước mắt hắn.

“… Đốt pháo hoa trong chín phút chín giây, vẽ hoa hồng lên thân máy bay, thả chín trăm chín mươi chín khinh khí cầu lên không trung, rải cánh hoa hồng đầy đất?”

Khúc Tiêu Nhiên ngừng lại, tiếp tục đọc, “Phương án hai, sáng sớm mùa xuân, làm một con đường nhỏ bằng thủy tinh ở bờ sông Monastir... Cuối đường để một đóa hồng vẫn còn thấm đẫm sương mai, hỏi, ‘Em có hài lòng với những thứ này không?’ “

Lời thoại quần què gì vậy?

“Ở trên đảo trồng chín ngàn chín trăm chín mươi chín gốc hoa hồng tạo thành chữ LOVE, đưa người lên máy bay tư nhân bay qua đảo, từ trên cao nhìn xuống dưới.” Khúc Tiêu Nhiên ngừng lại, “Đảo nhỏ? Là cái đảo cậu mua mấy năm trước hả?”

Tạ Du lên tiếng, “Ừ.”

Nhanh chóng kéo xuống đọc hết, bỗng Khúc Tiêu Nhiên không biết nên nói gì —— Không ngờ Tạ Du âm thầm chuẩn bị gần hai mươi phương án!

Nhưng mà, ‘Em có hài lòng với những thứ này không’? Cậu ta lấy cái lời thoại này từ đâu vậy?

Khúc Tiêu Nhiên hỏi rất khéo, “Cậu có thể tiết lộ với tôi cậu tìm gợi ý ở đâu không?”

Tạ Du nói thật, “Tôi đọc sách tham khảo.”

“Đọc sách tham khảo? Tạ Tiểu Du giỏi lắm!” Khúc Tiêu Nhiên đang định hỏi cậu đọc sách tham khảo nào vậy, đột nhiên màn hình điện thoại nhảy ra tin tức mới.

“Cảnh thành xảy ra động ——” Khúc Tiêu Nhiên cứng đờ, im bặt.

Trong phút chốc, Tạ Du nắm chặt tay, đầu nhọn của móc khóa đâm sâu vào lòng bàn tay hắn.

Dường như dây thanh quản của Khúc Tiêu Nhiên căng ra, khàn giọng hỏi, “Có phải Dư Niên... đang ở Cảng thành không?”