Ngày Hè Nồng Say

Chương 31



Quá kích thích, H trên tàu cao tốc. Không biết các cô sướng hay không, ngược lại tui là người sướng. Ngày hôm qua không update là bởi vì ngày hôm nay khai giảng, phải ngủ sớm.

Trước khi Lý Trạch Minh về nước Mỹ đã trao đổi tài khoản liên lạc với Quý Sâm, hai người lúc thường không nói lời nào, thế nhưng dù sao tình hình tâm lý của Lý Trạch Thừa không giống với người thường, thành phố bọn họ ở không có bác sĩ tâm lý giỏi nào, chỉ có thể chờ đợi hắn lên đại học rồi nói sau. Cho nên Lý Trạch Minh chỉ có thể ký thác hy vọng lên Quý Sâm, có lúc thông qua Quý Sâm biết rõ tình trạng tâm lý của Lý Trạch Thừa.

Lý Trạch Minh nói cho Quý Sâm, Lý Trạch Thừa kỳ thực cũng không phải không biết giao lưu với người khác thế nào, nhưng bởi vì chuyện khi còn bé nên hắn có chướng ngại xã giao, biểu hiện cụ thể là lạnh lùng và EQ thấp.

Thế nhưng khi hắn ở trong hoàn cảnh có cảm giác an toàn, thoải mái, Lý Trạch Thừa không có vấn đề nói chuyện, thậm chí có thể nói là biết ăn nói. Quý Sâm nghĩ, đây là lý do tại sao lúc trước hắn bịt mắt mình, Lý Trạch Thừa có thể trở thành một người khác như vậy.

Lý Trạch Minh nói cho Quý Sâm, bây giờ đối với với Lý Trạch Thừa, hoàn cảnh an toàn thoải mái, là lúc ở cùng Quý Sâm hoặc là anh trai.

Quý Sâm đọc tin nhắn anh trai hắn gửi, gật đầu trong lòng, Lý Trạch Thừa cái người này, từ khi bọn họ bắt đầu yêu đương, càng ngày càng tiến bộ, có lúc cũng có thể dỗ Quý Sâm đến độ tìm không ra Nam Bắc.

Nhưng bây giờ ở cùng Lý Trạch Thừa, cậu vô tình hoặc cố ý lôi hắn cùng Thạch Lương hoặc là Tạ Tấn đi ăn cơm, có lúc Lý Trạch Thừa nể mặt Quý Sâm cũng có thể tán gẫu hai câu với họ.

Lý Trạch Thừa tuy rằng không thích giao thiệp với người, cũng không thích nói chuyện với người khác ngoại trừ Quý Sâm, mà là vì Quý Sâm vui vẻ, hắn vẫn ép mình phản ứng với bạn bè Quý Sâm.

Quý Sâm nói cho Lý Trạch Minh những điều Lý Trạch Thừa thay đổi, Lý Trạch Minh vui vẻ không thôi, nói gặp được Quý Sâm, là phúc của Lý Trạch Thừa. Lúc đó Lý Trạch Thừa đang phụ đạo bài tập cho Quý Sâm, nhìn thấy Quý Sâm cầm điện thoại di động cười đến không ngậm miệng vào được lúc nghỉ ngơi, bình dấm chua của hắn đổ nghiêng, đoạt lấy điện thoại di động xem.

Quý Sâm thoải mái cho hắn xem, lại không nghĩ rằng Lý Trạch Thừa ngay cả dấm chua của anh trai cũng ăn, ôm lấy cậu vứt lên giường.

Mãi đến tận khi lại bị làm đến kêu cha gọi mẹ, Quý Sâm mới phản ứng được, Lý Trạch Thừa rõ ràng là cố ý, cũng bởi vì Quý Sâm hạ lệnh, một tuần không vượt quá hai lần, phải đặt tinh lực ở chính sự, mà Lý Trạch Thừa đã nhịn ba ngày, trùng hợp bị hắn tìm được cớ, hành hạ Quý Sâm đến chết đi sống lại.

Quý Sâm giận, thế nhưng giận cũng vô dụng, ai bảo cậu không có liêm sỉ, thanh niên 17, 18 toàn thân toàn là lửa, Lý Trạch Thừa lại đốt, căn bản không cần đến cứng gì.

Vì mình, cũng vì sau này có thể ở cùng Lý Trạch Thừa, Quý Sâm muốn thi cùng một thành phố với Lý Trạch Thừa. Cậu bảo Lý Trạch Thừa phụ đạo bài tập cho mình, không nghĩ tới Lý Trạch Thừa đồng ý thì đồng ý, điều kiện là tăng cường thành một tuần ba lần.

Kỳ thực Quý Sâm không nói Lý Trạch Thừa cũng sẽ phụ đạo cho cậu, thế nhưng ai kêu tâm tư Quý Sâm quá thẳng, căn bản không tính được Lý Trạch Thừa cái tên tâm lý hũ nút này, cam tâm tình nguyện cắn câu.

Những ngày kế tiếp vừa ngọt ngào vừa đau khổ, ngọt ngào là cuối tuần cơ hồ ở trong nhà Lý Trạch Thừa học, bình thường cũng thỉnh thoảng phải ngủ lại, hai người hận không thể ngày nào cũng dính vào nhau, thành tích cũng đang vững bước tăng lên. Thống khổ là thường thường, tinh thần Quý Sâm vừa mới bị Lý Trạch Thừa quất xong, mệt đến hận không thể ngủ ở thư phòng, quay đầu lại bị Lý Trạch Thừa nghiêng người đè lên, tiến hành hành hạ thân thể.

Có lúc Quý Sâm còn có thể cố ý gọi Lý Trạch Thừa thầy giáo, một tiếng lại một tiếng, dáng dấp bé ngoan mềm mại làm Lý Trạch Thừa run sợ không thôi, đào rỗng tâm tư làm "thầy giáo" của cậu.

Chiều thứ sáu là thời gian dạy học của thầy Lý.

Lỗ huyệt Quý Sâm cắm dương vật giả, cũng không biết lúc nào Lý Trạch Thừa lén cậu mua, hai chân tách ra ngồi trên người Lý Trạch Thừa, tính khí dính đầy dâm thủy, làm hậu huyệt căng đến mức một chút nếp nhăn cũng không còn lại.

"Bây giờ, nghe viết từ đơn." Thầy Lý cắn gáy Quý Sâm, giọng bình tĩnh mà nghiêm túc.

"A... Không được, em... Em đầu óc không tỉnh táo." Dương vật giả chỉ to bằng một nửa cái đằng sau, thế nhưng tần suất rung rất lớn, gõ bàn vang lên cộp cộp, Quý Sâm khó chịu uốn éo mông, lại nuốt càng sâu hơn.

Thấy cậu không nghe lời, Lý Trạch Thừa đột nhiên đâm mạnh một cái, chọc vào điểm mẫn cảm, nước mắt đọng ở khóe mắt Quý Sâm trong nháy mắt cùng hạ thân đồng thời phun ra ngoài.

"Thầy nói không có tác dụng à?"

Dương vật phía sau tiến vào toàn bộ, đâm theo biên độ nhỏ, chân dài Quý Sâm càng tách càng rộng, ngón chân tròn mềm mại miễn cưỡng đặt trên đất, cẳng chân banh ra, thấy rõ gân cốt đẹp đẽ. Tay nắm bút của Quý Sâm đang run run, xoẹt mấy đường lung ta lung tung trên giấy.

"Liên..."

"Ngoan, bắt đầu, khoa học." Thầy Lý không làm khó cậu, cho cậu một từ đơn đơn giản.

Quý Sâm suy tư chốc lát, run cằm bắt đầu vẽ hình rắn lên giấy nháp. Nhìn cậu viết, thầy Lý nắm chặt eo cậu, mười ngón cắm vào thịt eo mềm mại, tính khí hung ác đong đưa.

"A! Chậm một chút! Không viết được!" Quý Sâm hít một ngụm khí lạnh, từ chữ s đến c toàn là cuộn sóng.

Lúc viết đến chữ e cuối cùng, thầy Lý đột nhiên mạnh mẽ va chạm, bút bi kéo chệch, thuận trang giấy trượt ra ngoài, lưu lại một đường thật dài.

"Viết không đẹp, thầy muốn trừng phạt em." Thầy Lý bóp bóp bờ mông ẩm ướt của cậu, dùng ngón tay giữa nhét dương vật giả trượt ra một nửa vào, lại dùng điều khiển từ xa.

Dương vật giả đâm sâu vào trong, vừa vặn đâm vào trong cửa tử cung, làm trái tim của cậu cũng run rẩy theo, Quý Sâm như một con cá sắp chết trên cạn, khép hai chân nằm trong ngực thầy giáo.

"Không được, không được... Tha cho em đi, thầy... Van cầu anh."

"Được, vậy chúng ta không nghe viết nữa bảo bối." miệng thầy nói lời ôn nhu, động tác lại thô lỗ dã man, nắm chặt cậu víu lại ngọn núi khoái cảm, từ phía sau lưng ôm cậu đâm vào trong.

"A... Cảm ơn... cảm ơn thầy!" Bị đóng đinh ở dương vật thô cứng, Quý Sâm làm thế nào cũng không tránh thoát, chỉ có thể mềm mại cảm ơn thầy giáo đột nhiên nhân từ.

"Bây giờ nghe nói, thầy nói tiếng Anh, em nói nghĩa tiếng Trung, có được hay không?" Hậu huyệt xoắn quá chặt, da đầu Lý Trạch Thừa tê rần thiếu chút nữa nộp vũ khí đầu hàng.

Hắn dừng động tác lại, ngón tay nắn bóp miệng huyệt bị dương vật giả đâm mở ra của Quý Sâm, nhẹ nhàng đùa bỡn hai cánh hoa âm thần sưng lên, một tay khác bao lại quy đầu nho nhỏ của Quý Sâm, xoa bóp.

"Ừm... Ư... Vâng." Quý Sâm thoải mái rầm rì, vứt bỏ bút trong tay, thân thể ngửa về đằng sau, hai tay ôm cổ Lý Trạch Thừa, ngoẹo cổ tìm môi của hắn.

Thầy giáo tàn nhẫn không cho cậu hôn, nghiêng đầu. Quý Sâm cảm thấy gặp khó, chỉ có thể ngậm vành tai thầy giáo, liếm mút không có kĩ thuật gì, nước miếng từ tai chảy vào trong tai.

Chất lỏng ấm áp chậm rãi làm ướt tai, nước miếng nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, chạm vào chỗ nhạy cảm chưa từng chạm vào. Như là có hàng ngàn, hàng vạn con kiến đang bò, Lý Trạch Thừa sảng khoái đến mức cả người vô lực, rồi lại tăng nhanh tốc độ tay, song song thưởng thức hai lỗ nhỏ.

Mẫn cảm bị khuếch đại, lỗ huyệt căng ra, muốn ăn ngón tay thầy giáo, rồi lại bị no đến mức gần như trong suốt, chỉ có thể ngậm lấy dương vật giả mình không nhìn thấy, khát khao phun chất lỏng, ghế gỗ toàn là dâm thủy, giữa bắp đùi hai người cũng bẩn đến rối tinh rối mù, không ngừng trượt.

Khoái cảm quá mức, ngoại trừ bị ép chịu đựng, Quý Sâm không có tâm tư trêu chọc thầy giáo, cậu buông vành tai ra, chôn mặt trong hõm cổ thầy giáo hừ nhẹ.

Thầy giáo rốt cuộc dùng phân thân để dạy học, hắn xốc người Quý Sâm lên, dương vật lại được ăn sạch sành sanh, dịch ở trong huyệt bị bắn tung tóa, ướt nhẹp lông mao, túi túi đều có xu thế nhét vào trong, câu đến người trong ngực run rẩy, "Từ đầu tiên, puppy."

Trong đầu Quý Sâm trống rỗng, môi non mềm khép mở hai lần, trầm thấp lẩm bẩm nói, "Chó... Chó con."

Thầy giáo cười khẽ, "love."

Không nghĩ tại sao thầy dùng từ đơn giản như vậy, Quý Sâm túm cánh tay ở dưới hạ thân mình, mưu toan làm chúng nó chậm một chút, "A... a... Yêu."

Giọng nói tao nhã vang lên, hòa lẫn với âm thanh chấn động bên trong thư phòng, là một tà âm sa đọa, "The masters."

Bạn học Quý không kịp phản ứng, thế nhưng đổi ý đã không còn kịp rồi, không nghe lời thầy chỉ có thể đưa tới trả thù càng lớn hơn, điểm này cậu ăn đắng mấy lần, chỉ có thể ngẩng cổ, như một con thiên nga gần chết, trên chóp mũi là mồ hôi cùng nước mắt hòa vào nhau, "Chủ nhân... Chủ nhân... Chủ nhân......"

Đã sớm không nhận rõ thầy giáo hay là chủ nhân, Lý Trạch Thừa liếm mồ hôi hột trên cổ thiên nga của hắn, lưỡi lưu luyến trên dưới, kính mắt vốn thanh lãnh cấm dục tất cả đều là sương mù, nhiễm cực kì tình sắc, mông lung trong mắt chó con, trong miệng phun ra từ tục tĩu bức người, "penis."

Thời kì làm đầu gấu không hiểu chuyện, Quý Sâm mắng rất nhiều từ dơ bẩn, chỉ riêng từ này đã không dưới trăm, ngàn lần, nhưng chưa từng nói ra trong hoàn cảnh ngày hôm nay, cậu nghẹn ngào mở miệng mấy lần, vẫn cứ nửa âm cũng không phun ra nổi.

Thấy cậu không chịu nói, thầy giáo giận, ngón tay giữa xoa xoa vách thịt mềm bên trong, phá tan vách trong đang cắn chặt chẽ, không để ý cậu chống lại mà đâm bên trong, mạnh mẽ vỗ mông bạn học Quý, làm cậu vểnh cao mông căng tròn run rẩy không ngừng, không khí xung quanh toàn là nước mông bắn lên.

Quý Sâm rít gào, lẩm bẩm không thành câu, thầy giáo nghe không rõ, bóp mông đầy dấu ấn hồng, đâm thẳng vào cúc huyệt, tinh dịch lúc trước lưu lại trong hậu huyệt và dâm thủy ở lỗ huyệt cùng phun ra, giội đầy tinh hoàn.

Dương vật giả cùng ngón tay hợp lực, đâm lỗ nhỏ đến hồng thấu, Quý Sâm bị đâm ngã trái ngã phải, dòng điện xuyên qua dây thần kinh, mũi chân đặt trên sàn nhà gỗ, trắng bệch đáng thương, cậu hu hu khóc, "Dương vật... Hức..."

"Nói đầy đủ!"

"Chó con thích... A... Chó con thích dương vật... Dương vật của chủ nhân... A ư!"

Tinh thần được thỏa mãn cực lớn, ác ôn rốt cuộc đủ cho hắn muốn, tìm đúng điểm mẫn cảm trong huyệt, rút ra cắm vào biên độ nhỏ, lại dùng mười phần lực, không nói lời gì đâm vào trong, hai tay kiên nhẫn đâm chọc lỗ dâm, xoa nắn tinh hoàn hồng nhạt của cậu.

"A a, thầy... thầy... Cao trào..." dương vật giả cùng ngón tay thọt mở cửa tử cung, chấn động đến mức toàn bộ bụng dưới chua xót không thôi, xuân thủy chảy đầy chân, Quý Sâm ngã quắp trên người Lý Trạch Thừa.

Cao trào xong Quý Sâm nghe lời nhất, thần trí còn chưa về lại, hoàn toàn quên mất người phía sau chuyên bắt nạt mình, đầy người toàn là ỷ lại quyến luyến không kìm nổi, bị Lý Trạch Thừa lật người, ôm vào trong ngực hôn môi, truy đuổi lưỡi mềm mại của cậu.

Thư phòng vốn là chỗ học tập làm việc, bọn họ đang ở trong căn phòng nghiêm túc nhất, thở dốc rên rỉ, hôn môi làm tình.

Thời gian đi học, cơm tối bọn họ cũng ăn ở nhà ăn, ăn xong lại đi tự học buổi tối. Lúc này còn hơn một tiếng mới đến giờ ăn, lúc này Lý Trạch Thừa tìm một phòng tự học trống, phụ đạo Quý Sâm học bài ngày hôm đó.

Rèm cửa sổ phòng tự học kéo hết vào, cửa khóa trái, Lý Trạch Thừa ra đề cho cậu làm, tự mình cầm sách đọc ở bên cạnh, đọc một lát lại hôn một cái, hôn một cái không đủ lại hôn cái thứ hai, Quý Sâm phiền vô cùng, ngồi xuống ghế chéo hắn.

Lý Trạch Thừa nói, làm đúng hết có thưởng, sai 30% bị phạt. Lòng Quý Sâm mơ hồ mong đợi, phòng học bí ẩn lại công khai, làm cho cậu không khỏi nóng bừng cả người, trên mặt lại không thể hiện ra chút nào.

Phụ đạo một tuần, toàn bộ làm đúng bốn, năm lần, được thưởng chỉ là hôn nhẹ không đến nơi đến chốn. Quý Sâm ngồi không yên, lén lút lấy tay kề sát ở đũng quần đồng phục của Lý Trạch Thừa, nháy mắt một cái.

Cá cắn câu, lúc nên thu dây, Lý Trạch Thừa mở tay cậu ra, dụ cậu, "Làm gì thế?"

Quý Sâm liếm liếm môi, "Thầy thưởng em không hài lòng, em muốn phạt thầy."

"Được." Lý Trạch Thừa mở hai tay ra, tách chân dài ngồi trên ghế, dùng ánh mắt mời cậu.

Quý Sâm cười hì hì, cởi giày dưới bàn, tất trắng vừa thay còn mang mùi xà phòng, đá một cái vào đũng quần Lý Trạch Thừa.

Người đối diện đau đến rên lên một tiếng, cách tất nắm lòng bàn chân Quý Sâm. Quý Sâm cho là hắn giận, gian kế thực hiện được, muốn thu chân, lại bị Lý Trạch Thừa nắm thật chặt, thuận tiện kéo dây thun quần.

Chờ Quý Sâm phản ứng lại, gan bàn chân cách bông tất, cảm nhận được tính khí nóng bỏng khó phân biệt. Lý Trạch Thừa túm chân của cậu, một tay xoa dương vật, quy đầu chảy nước, nước kích động đến cuồn cuộn không khô.

Đầu ngón tay Quý Sâm cũng đỏ lên, thấp giọng giận mắng, "Biến thái!"

Lý Trạch Thừa không nói lời nào, cong khóe miệng, đầu lưỡi nhẹ thăm dò, cắn răng, lướt qua môi châu một chút, lại thu hồi, nheo mắt nhìn Quý Sâm, trong mắt đều là dục vọng.

Như là nam chính trong tiểu thuyết, Quý Sâm cảm thấy Lý Trạch Thừa là yêu ma làm cho cậu từng bước một sa đọa. Cậu trầm mê trong game thăm dò thân thể của thiếu niên không có cách nào tự kiềm chế.

Vải ở gan bàn chân bị chấy nhầy làm ướt nhẹp, trở nên nửa trong suốt, vải vóc mỏng manh làm cho ngón chân lộ ra, trông rất đẹp mắt.

Gan bàn chân trải rộng dây thần kinh, ẩm ướt dính nhớp, tính khí nóng rực, cán nổi gân, cũng làm cho Quý Sâm hưng phấn không thôi, toàn thân ngứa ngáy. Cậu cởi một chiếc giày khác, hai chân bọc dương vật ve vuốt, thỉnh thoảng dùng ngón chân đùa bỡn tinh hoàn, gan bàn chân xoa quy đầu, thỉnh thoảng nhẹ nhàng giẫm đạp.

Lý Trạch Thừa khom người không ngừng hôn môi cậu, hai tay luồn vào trong quần rộng của cậu, cách quần lót xoa xoa lỗ nhỏ ẩm ướt nóng bỏng.

Chơi đến khi nhà ăn đóng cửa, Lý Trạch Thừa bắn đầy tất cậu, quần lót Quý Sâm cũng ướt đẫm, cả người như là mới vớt từ trong nước ra, ôm Lý Trạch Thừa làm nũng.

Hai người đi ra ngoài ăn cơm, thuận tiện thay quần lót tất mới, hắn lại gạt Quý Sâm, lén lút cất quần bẩn vào trong túi, dọc theo đường đi cách quần áo Lý Trạch Thừa vẫn có thể ngửi thấy được mùi sau cao trào của Quý Sâm, cả người thoả mãn, khóe mắt cũng mang cười.

Cơm nước xong về trường học, gặp giáo viên chủ nhiệm của Quý Sâm, vừa chào thầy xong, cái tất lại rớt ra khỏi túi, may mắn là toàn là trắng, nhìn cũng không được gì. Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của thầy và đôi mắt phun lửa của Quý Sâm, Lý Trạch Thừa chậm rãi nhặt cái tất lên thả lại vào túi, tao nhã lễ phép, "Ngại quá, thầy, người trong nhà không chú ý."

Thầy giáo nín cười đi, Lý Trạch Thừa chẳng cảm thấy mất mặt, thậm chí có khoái cảm vụng trộm dưới mắt thầy cô, chỉ là lưng phỏng chừng đã bị Quý Sâm bấm sưng lên.

"Em giết anh! Lý Trạch Thừa! Anh làm sao lại như vậy... Như vậy..." Quý Sâm tức đến nổ phổi, nói lại muốn thò vào túi Lý Trạch Thừa.

Lý Trạch Thừa không dấu vết tránh ra, "Biến thái?"

"Anh biết là tốt rồi! Vứt mau! Anh có tim phổi hay không? !"

Lý Trạch Thừa dán vào tai Quý Sâm, vừa gật đầu với bạn bè chào hỏi, vừa dùng giọng chỉ có hai người mới có thể nghe được nói, "Quần lót không vứt, đêm nay nó ngủ cùng anh."

Quý Sâm đè xuống gào thét trong đáy lòng, mạnh mẽ đạp chân Lý Trạch Thừa, còn nặng nề xoay vài vòng, nguýt hắn một cái về phòng học.

Lý Trạch Thừa cài dây kéo quần, sải bước lên lầu.

Lý Trạch Thừa ngày qua ngày biến thái, thậm chí có xu thế càng lúc càng kịch liệt. Qua mấy ngày, Lý Trạch Thừa như là cố ý, ra đề đặc biệt khó, Quý Sâm chỉ làm đúng phân nửa. Cậu còn che lại, thấy Lý Trạch Thừa mắt cười dịu dàng, nói, không thi được, thầy phải cho trừng phạt.

Phòng tự học khóa cửa, rèm cửa sổ kéo lên, cửa sổ ở hai bên, vừa hướng ra bên ngoài, vừa hướng ra hành lang. Trên hành lang thưa thớt có bạn bè đi qua, hai người ngồi bên cửa sổ, chân Quý Sâm bị Lý Trạch Thừa ngậm trong miệng liếm, quần cũng bị cởi ra, giương chân để cho Lý Trạch Thừa chơi.

Nhắm mắt lại không biết hôm nay là ngày gì, nghe hành lang đủ loại âm thanh, Quý Sâm hưng phấn ẩm ướt mãnh liệt, ý loạn tình mê lung tung rên rỉ, gọi thầy giáo chủ nhân.

Trên hành lang tiếng đập bóng từ xa đến gần, còn kèm theo vài tiếng người, Quý Sâm đột nhiên có loại dự cảm bất tường, cậu cuống quít rút chân ra, đẩy Lý Trạch Thừa ra. Lý Trạch Thừa vốn ngồi xổm dưới đất, bị cậu đẩy một cái trực tiếp chui vào dưới bàn.

Đúng như dự đoán, một giây sau cửa sổ bị mở ra, một đầu người ló qua cửa sổ.

Thạch Lương nhìn Quý Sâm cười ngây ngô, "Sâm ca! Vừa rồi nghe thấy bên trong như là chú đang đọc diễn văn ấy! Đang yêu đương với ai thế? ! Còn kéo cả rèm cửa xuống." Nói xong đánh giá chung quanh, tìm kiếm cả phòng.

Lúc Thạch Lương nói chuyện, Lý Trạch Thừa liếm lỗ huyệt ướt đẫm của cậu, đầu lưỡi luồn vào trong vách cướp đoạt khiêu khích.

Khoái cảm luồn vào tim, lỗ nhỏ rì rào run run, chảy nước run rẩy không khống chế nổi, bị cái miệng dưới thân cắn vào trong miệng. Móng tay Quý Sâm cắm vào thịt trong lòng bàn tay, khoái cảm xông thẳng lên trán, nhịn nước mắt xuống, từ từ nói từng chữ, "Không... Không có chuyện gì, ở đây học thuộc lòng sách, bên ngoài ồn quá."

Mặt cậu ửng đỏ như sốt, tròng trắng mắt cũng đỏ, ánh mắt mờ mịt không thôi, Thạch Lương thấy Quý Sâm không đúng, có chút nóng nảy, "Sâm ca, học hành cũng phải chú ý sức khỏe chứ, anh thấy giọng chú run lên rồi, không phải bị sốt chứ? Có muốn đến phòng y tế không?"

Nghe thấy Thạch Lương quan tâm Quý Sâm, Lý Trạch Thừa ghen tuông, hàm răng nhẹ nhàng hợp lại, cắn vào hoa môi mềm mại, đầu lưỡi nhanh chóng ma xát.

"A!" vừa đau vừa sảng khoái, khoái cảm che ngợp bầu trời bốn phương tám hướng kéo tới, căn bản không nhịn được rên rỉ. Quý Sâm ngắn ngủi mà kêu một tiếng.

"Làm sao vậy? !" Thạch Lương nói rồi muốn đi mở cửa.

Quý Sâm kéo lại cổ áo hơi mở, "Anh đột nhiên nhớ ra! Ừm... Trong cặp sách có thuốc! Không cần! Anh uống xong là tốt rồi."

"Ôi dào, làm hết cả hồn, anh còn tưởng là chú làm sao cơ, đi nhé! Đi ăn cơm." Thạch Lương nghi hoặc liếc cậu một cái, quay đầu đi.

Rốt cục sắp giải thoát rồi, Quý Sâm không có sức gật đầu, ở chỗ không nhìn thấy, hai chân điên cuồng run run, huyệt thịt khóa lại đầu lưỡi co giật, "Được... Đi đi."

Thạch Lương đi, Quý Sâm đóng lại cửa sổ, cài khóa, một chân đạp ngực Lý Trạch Thừa, đá ngã lăn người.

Một tiếng vang ầm ầm, Lý Trạch Thừa và bàn cùng ngã trên mặt đất, trên kính mắt là giọt nước không rõ, chất lỏng trên cằm thuận hầu kết chảy xuống.

Nhìn lều bạt giữa đùi hắn càng lúc càng lớn, lòng Quý Sâm mắng biến thái, vừa khóc vừa giẫm, lúc vung chân nước giữa hai đùi tí tách chảy ra ngoài, rớt xuống sàn nhà, đầy quần Lý Trạch Thừa.

Tuy rằng giận, mà Quý Sâm không dám dùng sức, càng dẫm Lý Trạch Thừa càng ngày càng cứng, cậu hỏng mất liếc mắt nhìn người nửa nằm, đang nhìn mình như nhìn chăm chú con mồi, đơn giản cũng co quắp ngồi dưới đất bất động.

Thấy cậu như vậy, Lý Trạch Thừa đứng lên, giúp cậu mặc quần, thu dọn đồ đạc, đỡ cậu vào WC.

Trong phòng WC riêng, Lý Trạch Thừa ngồi trên bồn cầu, hai người mặt đối mặt, Quý Sâm chỉ nghĩ đến dương vật, cả lòng đều là nghiệt căn trong cơ thể và sung sướng nó mang lại, cắn vai Lý Trạch Thừa, không cho rên rỉ tiết ra.

Lúc khoái ý say sưa, một đám nam sinh hi hi ha ha vào.

Quý Sâm vội vã kẹp chặt côn thịt, hai tay vững vàng víu người Lý Trạch Thừa, vắt chặt vách trong mút đến độ Lý Trạch Thừa chảy mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa bắn ra, hắn bóp mông Quý Sâm, uy hiếp, "Ngoan một chút, bảo bối, đừng kêu lên."

"Má, phòng tự học lúc nãy có phải có thằng nào thẩm du không nhỉ? Hun thối mũi ông đây."

"Tao cảm thấy không giống, khà khà, không giống như mùi con trai."

Người bên ngoài tựa hồ hít vào một hơi, kinh ngạc không nhịn được, "Mày nói..."

"Đờ mờ, hai người này quá trâu bò..." Bên ngoài ba người đắm chìm trong trong khiếp sợ thật lâu không thể nói.

Trong cửa Quý Sâm ngậm lấy hầu kết Lý Trạch Thừa mút vào, lắc mông phối hợp động tác ở hạ thân hắn, tiếng bên ngoài cũng giống như là từ trên trời truyền đến, tai cách một tầng màng, không nghe rõ gì cả, đầu óc trống rỗng, chỉ có dương vật kia nóng bỏng, không chịu ngừng lại.