Ngày Hè Nồng Say

Chương 21



Ngày hôm qua không ở nhà, không up chương mới. Xin lỗi.

"Cảm ơn quý vị đã đón xem chương trình Thời sự hôm nay, bây giờ là Bắc Kinh 7 giờ ngày 12 tháng 4 năm 20xx..."

Trong nhà không có lịch, cũng không có đồng hồ, đây là ngày thứ 8 mẹ rời đi, Lý Trạch Thừa mở TV 24 giờ, để biết thời gian. Tin tức 7 giờ tối đến tin tức 7 giờ sáng, vừa vặn 12 giờ đã qua, sống qua nửa ngày.

Thứ hai mẹ sẽ về, mỗi lần mẹ sẽ về lúc này, hôm qua là thứ hai, mẹ chưa về, tuần tới sẽ quay về, nhất định.

Đau dạ dày đến độ cong thành một đoàn, Lý Trạch Thừa cong người ngồi xổm trên đất.

Trong tủ lạnh còn có ba quả táo tây và một gói mì sợi, nhưng hôm nay nó đã ăn một quả táo tây, không thể ăn thêm nữa, phải tiết kiệm.

Bình nước đun đã uống hết, thật sự là đói quá, không kịp đợi. Nó đứng lên đi vào buồng tắm, bưng cái chén nhỏ của mình, vặn một vòi nước ở bồn rửa mặt, ừng ực uống một hơi hết sạch.

Không đủ, vẫn đau, nó lại uống bốn, năm chén, mãi đến tận khi no đến mức dạ dày căng lên mới dừng lại.

Nó lau miệng, để cốc lại trên buồng rửa mặt, trước sau như một nằm úp sấp trên lan can ban công, nhìn khắp đường nhỏ ở khu chung cư.

Đây là một khu mới khai phá, hộ gia đình rất ít, người đi làm đi học lui tới, vô cùng bình lặng, chẳng ai chú ý tới cái đầu mong mỏi trên ban công lầu ba.

Cuối đường xuất hiện một bóng dáng vội vàng, nó vội vã kiễng mũi chân, nửa người thò ra ngoài.

Bóng người dần dần hiện rõ, là đứa nhỏ đeo cặp sách, tóc tai lộn xộn, tay cầm hai cái bánh bao gặm, quai đeo cặp sách rớt xuống cùi chỏ. Nó hẳn là đi học muộn, hai cái chân ngắn chạy nhanh.

Không phải mẹ, Lý Trạch Thừa bất mãn thu người, tiếp tục nằm nhoài trên lan can.

Đứa nhỏ chạy ra bảy, tám mét, lại từ từ lui về, dừng lại dưới tầng trệt nhà Lý Trạch Thừa. Chống eo, một tay khác còn không quên nhét bánh bao vào miệng, ngẩng đầu, hàm hàm hồ hồ gọi với lên, "Này! Tớ nhìn thấy cậu nhiều lần rồi! Sao ngày nào cậu cũng nằm úp sấp ở đây thế, cậu không đi học hả?"

Lý Trạch Thừa đã sớm đánh mất năng lực giao tiếp, nó như không nghe không nhìn quay đầu về phía đứa bé.

"Sao cậu lại không để ý đến tớ! Nhà cậu không cho cậu đi học hả? Tớ tan học cũng thấy cậu nằm úp sấp ở đây, cậu đang chờ ai thế!"

"Cậu cũng là học sinh tiểu học à? Tớ nhớ trước đây thật lâu ở trường học từng nhìn thấy cậu! Tớ là Quý Sâm! Cậu tên là gì nha!"

...

"... Tôi ngay cả trách nhiệm của anh cũng không làm hết, đây là tôi thất trách."

"Quý Sâm..."

Đôi mắt Lý Trạch Thừa chưa mở đã bắt đầu gọi tên mình, Quý Sâm đối mặt với Lý Trạch Minh, lúng túng không biết nhìn đâu.

"Nó nhìn thấy em phỏng chừng sẽ điên lên, em đi ra ngoài trước một lúc, chờ tôi gọi em vào."

Quý Sâm gật đầu, trốn ra phòng bệnh.

Cậu biết Lý Trạch Thừa có chấp niệm với mình, lại không nghĩ rằng chấp niệm sâu như vậy. Lòng cậu có cảm giác khó hiểu, không phải tức giận cũng không phải là vui vẻ, kì cục, nói không được, cậu thấp thỏm bất an ngồi ngoài hành lang.

...

Lý Trạch Thừa dần tỉnh, sắc mặt bình tĩnh, không còn một bộ muốn tìm cái chết, Lý Trạch Minh lén lút thở phào nhẹ nhõm.

"Anh, em mơ thấy em ấy."

Lý Trạch Minh dém chăn cho hắn, "Mơ thấy cậu ấy cùng với em?"

Lý Trạch Thừa cúi đầu, không khống chế được cong khóe miệng, "Không phải, là chuyện trước kia."

"Em đưa miếng ngọc này cho cậu ấy?"

"Vâng."

Lý Trạch Minh không truy hỏi nữa, than một tiếng, "Tiểu Trạch, cuộc sống của em không hoàn toàn là cậu ấy, nghe lời khuyên của anh, đi học cho giỏi làm việc cho tốt, sau đó nói không chừng có thể sẽ gặp mặt cậu ấy."

Lý Trạch Thừa không cười, nghịch vải băng ở tay trái, "Anh hai, anh không hiểu. Không có ý nghĩa, không có em ấy, đi học hay là làm việc, không có ý nghĩa."

Thấy hắn khó chơi, Lý Trạch Minh bó tay toàn tập, "Lý Trạch Thừa, em đến cùng làm gì với cậu ấy rồi, làm cho cậu ấy hận em như vậy."

Lý Trạch Thừa lại hỏi một đằng trả lời một nẻo, "Anh hai, em đi tự thú."

"Em đi tự thú cậu ấy có thể cảm động, sau đó trở về gặp em chắc?"

Lý Trạch Thừa lắc đầu, "Không phải, chỉ là bởi vì em làm sai, không cần em ấy về."

Lần này nếu Lý Trạch Thừa không nói, Lý Trạch Minh cũng có thể đoán ra bảy tám phần, hắn nhất thời nghẹn lời, suy nghĩ hồi lâu, nhìn đôi mắt Lý Trạch Thừa thật sâu, "Tiểu Trạch, sai lầm của mình thì tự mình gánh chịu, vô luận em quyết định thế nào, anh cũng sẽ không nói nửa câu, em cũng đừng đi tìm cái chết nữa. Em cũng phải nghĩ đến cảm nhận của anh, nếu như em chết, người anh trai như anh đây phải làm sao?"

Nói xong vỗ vai Lý Trạch Thừa hai lần, đứng lên đi ra cửa.

Hồi lâu, tiếng bước chân từ xa đến gần, Lý Trạch Thừa ngẩng đầu, tưởng như mình xuất hiện ảo giác.

Quý Sâm lăng lăng nhìn người trên giường.

Đôi mắt của hắn vẫn thâm thúy như vậy, liếc mắt nhìn, yêu hận quấn quýt si mê dồn dập. Hai người nhìn nhau một lúc lâu, ai cũng không muốn nói chuyện. Bởi vì chỉ cần mở miệng là có nghĩa hết thảy si tâm vọng tưởng lệch khỏi quỹ đạo sẽ hóa thành hư không.

Ít nhất trong nháy mắt, bọn họ bạc đầu giai lão.

Rốt cục, Quý Sâm lên tiếng, cậu cắn thịt mềm trong quai hàm, "Lý Trạch Thừa, vì tôi đi chết, đáng không?"

Lý Trạch Thừa nở nụ cười như đêm đó, Quý Sâm vốn tưởng rằng trong lúc cười giấu giếm điên cuồng, hiện tại tỉ mỉ nhìn rõ, rõ ràng là vui sướng, "Đáng."

Quý Sâm siết chặt nắm đấm, túi giấy trong tay bị chà đạp đến nhăm nhúm, "Nhưng tôi chưa muốn cậu chết, cũng không muốn gặp cậu. Tôi sẽ về đi học, sau khai giảng, cậu nên trở về lớp chọn của cậu, đừng mặc kệ yêu cầu của trường học nữa. Chạm mặt tôi cũng sẽ chào hỏi cậu, sau này lại làm bạn bè bình thường."

"Cảm ơn em, Quý Sâm."

Lớp 10 lại không học lớp chọn, nhất định phải học lớp bình thường, Quý Sâm vốn không nghĩ ra, hiện tại đã biết rõ.

"Có gì mà phải cảm ơn, tôi cũng chỉ là không muốn để cho bà ngoại tôi thất vọng."

Vết đỏ trên cổ Quý Sâm đã lành, biến thành màu nâu nhợt nhạt, Lý Trạch Thừa muốn hỏi cậu có đau hay không, mà làm thế nào cũng không nói ra được.

"Không có gì, em hận anh sao?"

Có hận, có nghĩa dây dưa không rõ, có nghĩa dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, cậu dường như nhìn thấy một đứa trẻ ôm đầu gối gào khóc trong bóng tối, nặn ra một tia cười, "Không hận, có vài chuyện không phải cậu có thể chi phối. Tôi tha thứ cậu, Lý Trạch Thừa."

Lý Trạch Thừa không buông tha đề tài này, hắn ép hỏi, "Vậy em yêu anh không?"

Đã lừa gạt Lý Trạch Thừa, cũng đã lừa gạt mình, Quý Sâm không né tránh đôi mắt Lý Trạch Thừa nữa, hời hợt nói, "Không yêu."

"Ừm."

"Đừng tiếp tục hỏi vấn đề ngu ngốc này nữa, tôi nhớ cậu không lập dị như vậy, khai giảng tôi hy vọng có thể nhìn thấy cậu hoàn chỉnh. Chúc cậu sớm ngày khôi phục, đi đây."

"Nhất định."

"Ồ đúng rồi, đây là đồ của cậu, nếu ghét bị chạm vào thì vứt đi."

Đặt túi giấy rách lên giường, cố nén không nhìn vào tay trái quấn đầy băng của Lý Trạch Thừa, Quý Sâm không quay đầu lại đi thẳng.

Đối thoại năm phút đồng hồ, suýt chút nữa nửa cái mạng Quý Sâm mất, cậu vội vã tạm biệt Lý Trạch Minh, khoanh tay đi về nhà.

...

"Cậu ấy và em nói gì thế?" Lý Trạch Minh đi tới.

"Em ấy nói còn có thể đi học."

Lý Trạch Minh muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn là nghĩ, thôi, đừng cho nó hi vọng, "Ừ, tự em nghĩ đi, dưỡng thương cho tốt, anh chăm em."

"Vâng, chuyện kia có thể tha thứ không? Em muốn nhìn em ấy nhiều chút."

Lý Trạch Minh gật đầu.

"Anh hai."

"Hả?"

"Cảm ơn."

"Nói lời ngốc gì vậy." Lý Trạch Minh ôm đầu em trai, xoa xoa mái tóc mềm.

...

Nửa tháng sau, đi học, Quý Sâm thật sự cam kết, đi trường học tham gia thi khai giảng.

Không thể không nói, Lý Trạch Thừa rất giỏi đoán đề, Quý Sâm tuy rằng chưa biết được nhiều tri thức, thế nhưng Lý Trạch Thừa đoán đúng không ít bài, Quý Sâm lượm món hời lớn.

Thi xong một môn cuối cùng, cậu chạm mặt Lý Trạch Thừa ở hành lang. Đối phương liếc cậu một cái, vẫn là dáng dấp ngông cuồng tự đại thanh cao lúc mới gặp, như thể mấy tháng hoang đường chỉ là một hồi ảo mộng.

Quý Sâm khẽ gật đầu với hắn, hai người lướt qua nhau.

Vết thương của hắn lành, thoạt nhìn hoàn toàn không giống người nửa tháng trước còn nằm ở bệnh viện thoi thóp.

May là không phải gặp trước khi thi. Quý Sâm nhỏ giọng lẩm bẩm, chạy về phòng học.

Lý Trạch Thừa quay người, nhìn hành lang đầy nắng chỗ cậu biến mất mãi.

Có kết quả kì thi, Quý Sâm tiến bộ hơn 200 bậc, trường học hủy bỏ quyết định thôi học, cho cậu đi học lại. Bà ngoại vui vẻ làm một bàn toàn gà vịt.

Quý Sâm vui cười hớn hở nhấc đũa lên, lúc nhìn thấy một món cuối cùng bưng lên bàn, cậu ngây ngẩn cả người.

Trứng hấp trơn mềm thoạt nhìn rất ngon miệng, bà ngoại hỏi, "Bạn học Tiểu Lý sao lại không đến nhỉ? Muốn cảm ơn cháu nó mà."

Tự dưng nhớ tới ba ngày trước thoáng gặp, tay trái cậu ta và găng tay đen không tương xứng với sơ mi trắng. Quý Sâm né tránh ánh mắt nghi hoặc của bà ngoại, "Ai nha, người ta hai ngày nay bận chết rồi, trong nhà liên hoan ấy mà. Làm gì có thời giờ đến đây, lần sau đi ạ."

"Được rồi. Cũng không có gì tốt để cảm ơn người ta, bà có hai giỏ trứng gà, hai ngày trước uỷ thác bà Trần mang cho bà, con nhất định nhớ gọi tiểu Lý vào nhà lấy đấy, nghe chưa?" Bà ngoại gõ gõ đầu Quý Sâm.

Cháu trai của bà đã dùng trinh tiết cảm ơn người ta. Câu nói này bỗng nhiên xuất hiện ở trong đầu, Quý Sâm cũng mất khẩu vị, ăn vài miếng, dừng đũa.

...

Lý Trạch Thừa vẫn kiên trì số một lớp, lần này hắn không bướng bỉnh nữa, đàng hoàng chuyển đến lớp chọn.

Lúc hắn dọn đồ, Quý Sâm trốn vào nhà vệ sinh, mãi cho đến khi lên lớp mới ra ngoài. Nhìn bàn học rỗng tuếch bên người, Quý Sâm đờ đẫn hồi lâu.

Bạn cùng bàn mới của Quý Sâm là một nữ sinh có vẻ thẹn thùng, hai người chung đụng coi như hài hòa, ngày tháng đối chọi gay gắt với Lý Trạch Thừa dường như chưa từng tồn tại.

Quý Sâm không muốn thừa nhận là Lý Trạch Thừa làm cho cậu ngừng tự giận mình, một lần nữa có nhiệt tình với học tập. Cậu đáng có tương lai tốt hơn, không phải sao?

Cậu mỗi ngày nghiêm túc nghe giảng bài, ghi chép, tuy rằng muốn đuổi kịp vẫn rất vất vả, mà ngày nào cũng cố gắng chuyển biến tốt. Nhìn đám mải chơi bóng trên thao trường ngoài cửa sổ, lòng bàn tay cậu vẫn ngứa, mà cậu vẫn tận lực khống chế lại khát vọng chơi bóng. Đối mặt với lời mời của Thạch Lương, nhiệm vụ học tập chưa hoàn thành thì không đồng ý. Dù Thạch Lương một bộ thấy quỷ, không đúng, mà là ánh mắt toàn bộ lớp toàn thể thầy cô như thấy quỷ, Quý Sâm cũng như trước làm như không thấy, an tâm làm bài.

"Mợ nó, Sâm ca, chú không phải rơi vào bể tình đấy chứ? Nói cho anh, yêu học bá mĩ nữ nào rồi? Thạch Lương làm anh em không chối từ."

Quý Sâm kéo tay đặt trên sách bài tập của Thạch Lương ra, không cả ngẩng đầu lên, "Chớ phiền anh của chú, sắp giải xong rồi."

Thạch Lương thần sắc phức tạp mà nhìn mặt không hề cảm xúc của Quý Sâm, chậm rãi phun ra một câu nói, "Anh nói một câu, chú đừng nóng giận. Anh cũng có cảm giác, chú bây giờ, làm sao giống bộ dáng của Lý Trạch Thừa thế nhỉ. Hay là gần đèn thì rạng, gần mực thì đen hả?"

Bút máy làm Toán gãy mất đầu, xoẹt một vết lên giấy, Quý Sâm ngẩng đầu lên, ngay cả mũi cũng bốc hỏa, cắn răng nghiến lợi nói, "Thạch, Lương, chú, cút, cho, ông!"

Lý Trạch Thừa! Cậu đúng là thứ chó má âm hồn không tan!

E/N: chúc mọi người 8/3 vui vẻ!!! Vì bộ này có vài chap tác giả lảm nhảm nên khi nào có E/N ở đầu câu mới là lời của tui nha, mọi người đừng nhầm đó :>>>