Ngày Hè Nồng Say

Chương 2



Đêm hè gió đêm thổi, lá cây vang xào xạt, Quý Sâm vội, dựa vào ánh trăng sáng, chậm rãi từng bước đi tới, hưởng thụ sung sướng khi gió nhẹ thổi qua lưng.

Một giây sau, gió tiêu thất, ánh trăng cũng không thấy, một bàn tay to đeo găng tay mỏng che kín miệng Quý Sâm, một tay khác thì nắm cổ tay cậu.

Không biết là ai, lại có sức lớn đến vậy, mặc cho Quý Sâm dùng sức thế nào cũng không tránh thoát được. Hai mắt cậu sắp nứt ra, sợ hãi tăng vọt, tim đập như sấm.

"A! A!" Mày muốn bao nhiêu tiền tao cũng cho mày!

Quý Sâm nói không ra lời, bởi vì đối phương không biết dùng thứ gì nhét vào trong miệng của cậu, chứa một luồng mùi tanh nhàn nhạt.

Cậu giơ chân lên muốn đá về sau, mà chân đau hoàn toàn không có lực, trọng tâm mất thăng bằng, thẳng tắp ngã xuống đất.

Người phía sau sờ cậu, động tác thô lỗ lại hung mãnh dùng dây thừng buộc hai tay cậu ở sau lưng.

Tới trường học cướp sao? Học sinh có thể có mấy xu tiền chứ? Hay là người bị cậu đánh tìm cậu tính sổ? Nếu biết là ai, ông đây nhất định đánh cho mẹ mi cũng không nhận ra.

Rất nhanh, Quý Sâm hiểu ra mục đích của người đàn ông kia.

Người phía sau mang theo hơi nóng ngày hè, ngậm vành tai của cậu liếm mút.

Một dòng nước nóng tràn vào bụng dưới, Quý Sâm chưa bao giờ cảm thụ tình ý như vậy, tình triều tràn ra từ bắp đùi kẹp chặt, cậu nhất thời chảy một tầng mồ hôi mỏng.

Người kia nhìn hai chân cậu đang run rẩy, khẽ cười nhẹ, một tay nắm eo Quý Sâm, một tay dò vào trong quần thể thao rộng rãi của cậu.

Nơi đó là bí mật lớn nhất của cậu! Quý Sâm liều mạng kịch liệt giãy dụa, nức nở, sợ hãi đạt tới đỉnh, mũi đau xót, khóe mắt phiếm nước mắt.

Nhưng mà tay ác ma càng thăm dò càng gần, không cho cậu cơ hội phản kháng chút nào, đẩy hai đùi mồ hôi ẩm ướt của cậu ra, nắm hạ thân mềm nhũn của Quý Sâm.

"Đừng sợ hãi như vậy."

Người phía sau tựa hồ là đeo khẩu trang, giọng nói trong lúc sợ hãi nghe không chân thực, Quý Sâm chỉ có thể phân biệt ra đối phương không lớn tuổi lắm, nhiều nhất là hơn 20 tuổi.

Rốt cuộc là ai?

Cậu tức điên, cũng cực kì sợ, dùng sức muốn khép chặt hai chân. Không nghĩ tới đối phương dùng sức đá đầu gối của cậu, cậu đau đến mức thuận thế quỳ xuống.

Người kia đỡ cậu, cong người ấn ngã cậu xuống đất.

Quý Sâm đặt mông ngã trên bãi cỏ, đau đến độ choáng đầu hoa mắt. Trong chớp mắt, người đàn ông kia nằm úp sấp trên người cậu, tách hai chân của cậu ra, dùng hai đầu gối chặn lại.

Phía sau là một cái cây lớn, Quý Sâm chắp tay sau lưng dựa vào thân cây liều mạng giãy dụa.

Đối phương giam cầm cậu, tay to dọc theo bụng dưới Quý Sâm tiến vào.

Hoàn toàn khác với khô mát như dự đoán, nam nhân sờ được một mảnh dính nhớp, động tác của hắn dừng lại một chút, tựa hồ là không tin, đè lại xoa nhẹ hai lần, cọ đến âm vật nho nhỏ của Quý Sâm.

Quý Sâm tuyệt vọng co quắp hai lần, một dòng nước nóng phun ra.

Dựa vào ánh trăng, cậu nhìn thấy đường nét của hắn ta lúc ẩn lúc hiện, gầy gò lại cao to, dường như mặc một bộ áo liền mũ, bóng tối che lại đôi mắt và khẩu trang.

"Thì ra bảo bối còn có một cái lỗ dâm, anh thích lắm, rất thích."

Hắn ta dỗ dành ôm cậu liếm hôn, một tay không ngừng mò vào âm thần của cậu đảo quanh, dòng nước tuôn ra từng luồng.

Quý Sâm chỉ cảm thấy phía dưới vừa ngứa vừa yếu mềm, cậu muốn giãy dụa, lại mất đi hết thảy sức lực, giận dữ và xấu hổ tuyệt vọng ngoẹo cổ rơi lệ. Hắn ta cảm nhận được nước mắt của cậu, rút vải trong miệng cậu đi, che mắt của cậu lại, tháo khẩu trang hưng phấn hôn.

Đầu lưỡi như một con rắn lòng tham không đáy, liếm miệng Quý Sâm, đoạt hết không khí, đôi môi quấn quýt, âm thanh chụt chụt chui vào tai cậu.

Cậu tàn nhẫn cắn một cái, mùi máu tanh lan tràn giữa môi, hắn ta hít một hơi, lùi ra.

"Fuck your mother! Con mẹ nó mày cho tao biết mày là ai, tao cho mày không chết tử tế được!"

"Anh yêu em, anh yêu em." Nam nhân si mê liếm cổ cậu.

"Biến thái! Biến thái! Buông tao ra! Xin mày đấy! Thả tao ra!" Từ chửi bới chuyển đổi đến xin tha, chỉ cần không tới nửa giây, Quý Sâm không biết làm gì để hắn buông tha mình, cậu vừa khóc vừa nói.

"Suỵt, không muốn để người ta biết bí mật của em, thì ngoan chút."

"Không đúng, em không ngoan, em luôn muốn trốn tránh anh, em không yêu anh."

Bí mật, bí mật kia nếu như bị phát hiện, Quý Sâm không dám nghĩ hậu quả là cái gì, cậu sợ tới mức cả người cũng run run.

Cậu không dám chuyển động, nghẹn ngào, "Em... Em yêu... Em yêu... Anh đừng nói ra... Xin anh."

"A!"

Nghe thấy cậu nói yêu, ngón tay đang đảo quanh bên ngoài của hắn ta đâm vào một đốt ngón tay.

Quý Sâm đau đến mức lui về sau, bị hắn ta đè xuống.

"Lặp lại lần nữa! Lặp lại lần nữa..."

"Ahhh... Em yêu anh... A... Xin anh... Tha cho em đi... Đừng như vậy..."

Quý Sâm chảy nước mắt, xấu hổ né tránh đôi môi của hắn ta. Từ nhỏ đến lớn, cậu liều mạng bảo vệ bí mật này, vào đúng lúc này lại dã tràng xe cát.

Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, làm cho sức mở mắt của cậu cũng mất đi, mềm oặt dựa vào cây.

Nam nhân rút tay ra, chấy nhầy nối liền một tia óng ánh, lóe lên dưới ánh trăng. Hắn ngậm vào miệng liếm liếm, hô hấp lại thô nặng mấy phần, giọng khàn đặc, "Tha em, thì anh phải làm sao, cứu giúp anh, em cứu anh, bảo bối."

Hắn ta nhấc mông cậu lên, cúi người kề sát vào, chóp mũi cách quần lót đụng vào âm thần. Quý Sâm bị kích thích run lên một cái, dâng lên một luồng nước, miễn cưỡng tràn ra ngoài. Nam nhân nhìn quần lót ướt đẫm của cậu, lấy tay gạt sang một bên, quấy thành một đường, nhẹ nhàng thổi một hơi.

Quý Sâm ghét bỏ thân thể của mình, lúc tắm cũng qua loa, chưa bao giờ chạm nhiều. Hiện tại huyệt nhỏ chưa trải đời còn phấn nộn, bị một trận khí lưu thổi đến mức co giật, làm cho quần ướt sũng.

"Dâm quá, đừng lãng phí." Nam nhân nói xong câu đó, không chút do dự ngậm vào trong miệng, miệng lớn bao âm thần lại non mềm mút vào.

"A!"

Khoang miệng bao bọc làm cho thần kinh cậu nhạy cảm, khoái cảm không ngừng dâng lên đại não.

"A... Ha... Không muốn... Thật khó chịu... Ư..."

Quý Sâm cảm thấy cả người cháy lên, mơ màng không biết mình ở nơi nào, hạ thân truyền đến từng trận cảm giác không khống chế nổi, âm vật bị hút sung huyết.

Nam nhân dùng hai ngón tay tách thịt trai ngọc của cậu ra, đầu lưỡi vội vã chen vào miệng âm đạo cướp đoạt, từng trận tình triều dâng trào ra, bị hắn nuốt hết vào.

Hai chân Quý Sâm không thể khống chế run lên, nước mắt che kín cả khuôn mặt, từ cằm nhỏ xuống từng giọt. Cậu không nhịn được co ngón chân, trên da thịt màu đồng tất cả đều là mồ hôi. Cậu lắc đầu như điên, bắp thịt toàn thân căng thẳng.

Càng lúc càng hung ác hơn, cả đầu lưỡi cũng đưa vào âm đạo trơn mịn của cậu, dọc theo vách trong liếm láp. Quý Sâm cảm thấy mình sắp hòa tan trong miệng hắn ta.

Khoái cảm từng tầng từng tầng chồng chất, cậu sảng khoái đến nỗi trước mắt một mảnh xám trắng. Quý Sâm không chịu nổi nữa, "Ừm... Không muốn..."

Một giây trước cao trào, hắn ta mở miệng, lưu luyến phun thịt mềm ra.

"Sướng không?" Hắn kề sát tới cạnh tai cậu, ôn nhu nỉ non. Một bàn tay như có như không vuốt ve toàn thân Quý Sâm.

"A... A..." Cậu khó chịu không thôi, mông bị hắn ta nhấc lên, không khống chế được mà cong eo lên, cái miệng nhỏ nhắn không được thỏa mãn chảy nước tung tóe.

"Lỗ dâm, cho ca ca cắm vào có được hay không?"

Cậu bị dọa mặt trắng bệch, giãy dụa trốn về sau, "Không muốn... Không muốn..."

Nam nhân không cho cậu cơ hội cự tuyệt, quỳ nằm úp sấp trên người cậu. Cậu chỉ nghe thấy một trận âm thanh huyên náo, tận lực cự tuyệt cự vật nóng bỏng đâm vào âm vật.

Cậu muốn rít gào, giọng lại như bị mắc nghẹn, toàn bộ chặn trong yết hầu.

Nâng hai chân của cậu lên quá đầu, dương vật to dài của nam nhân chen vào từng tấc. Không đau, chỉ xót và căng chặt, huyệt thịt khao khát co lại, chặt chẽ mút lấy. Hoang đường là, Quý Sâm cảm nhận được một tia dịu dàng của hắn ta.

"Thoải mái quá... Bảo bối em thật chặt... Thật đáng yêu... Anh yêu em anh yêu em!"

Quý Sâm còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị tính khí tàn nhẫn đâm vào, dũng đạo hẹp ban đầu bị vạch ra, dương vật thô cứng cong lên tiến quân thần tốc, không chút do dự chặn lại cửa tử cung của Quý Sâm.

Hai chân cậu đá đạp lung tung, khóc thở không ra hơi, đau đến độ cuộn mình thành một con tôm, mồ hôi hột từng giọt lớn chảy xuống trán.

"Đau quá... Đau a... Biến thái..." Dương vật đau đến độ mềm nhũn, lắc lư trên bụng.

Hắn ta một tay tìm được phía sau cậu, cởi dây thừng, khoác tay cậu lên cổ mình, ôm chặt Quý Sâm, hai người dính sát vào nhau.

Dần dà, hắn ta thử thăm dò bắt đầu đâm chọc, cả người cậu bị đóng đinh trên dương vật hắn ta, co bóp biên độ nhỏ, lấp đầy, không để lại một kẽ hở.

Hắn ta không nể mặt mũi đâm chọc, mông cậu có máu đỏ tươi, lẫn vào nước chảy ra, vang bành bạch.

Không biết đâm tới chỗ nào, thống khổ dần dần bị sảng khoái thay thế, cậu nhắm mắt lại nức nở bên tai hắn ta, khoái cảm không khống chế được làm cho dương vật cậu đứng thẳng, lỗ nhỏ chảy nước.

"A..." Cậu mềm thành một vũng nước trên thân hắn ta, chỉ biết ôm hắn ta kêu dâm.

Hắn ta tăng nhanh động tác và biên độ, đè cậu xuống đất, côn thịt thật dài thẳng tắp rút ra, kéo từng luồng nước dâm ra, hoa môi mút giữ lại, lát sau lại bị tàn nhẫn đập vào, âm thần đầy đặn dán vào tinh hoàn đầy dâm thủy, bắn ra một đống bọt trắng.

Dương vật cong lên đâm vào trong huyệt nhỏ của Quý Sâm, khuấy lên tình triều, òm ọp vang. Quý Sâm vừa sướng vừa buồn nôn, hận không giết được hắn ta rồi lại giết mình, nhưng mà ý niệm này vừa mới lóe lên, đã bị hắn ta đâm một cái tàn nhẫn quăng đến lên chín tầng mây.

Thân thể lắc lư trên bãi cỏ, Quý Sâm trầm luân trong xoáy nước khoái cảm, cậu muốn kẹp chặt vòng eo tinh tráng của hắn ta, rồi lại bị mồ hôi trượt, nặng nề rủ xuống.

"A... Mày làm sao... Mày đi chết đi..."

Hắn ta cảm thụ được ngón tay của cậu cào lên ngực, quyết tâm dồn sức, không ngừng đâm vào tử cung. Cậu co quắp, quên mất mình là ai.

Hắn ta ngậm núm vú của cậu vào, cắn xé mút liếm trong miệng. Cậu cong eo hùa theo động tác của hắn ta, ngẩng cổ.

Tóc mai lại một lần nữa bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, Quý Sâm điên cuồng lắc đầu, nước miếng không ngừng chảy ra, lạc mất phương hướng trong bóng tối.

Bụng dưới bắt đầu trướng đau, cậu như người chết chìm víu lên cành cây trôi sông, ôm cổ của hắn ta chìm nổi trong nước biển, toàn thân bị khoái cảm xâm nhập.

Vải vóc đột nhiên lóe sáng dưới ánh trăng, sáng như ban ngày. Cậu hét lên một tiếng, siết nắm đấm giãy giụa dưới thân hắn ta.

"A... Muốn... Muốn..."

Hắn ta lại không chịu buông tha cậu, quy đầu dùng sức đâm vào miệng tử cung, ngăn chặn tử cung, ấn hông lại cậu cọ xát.

Run lập cập, Quý Sâm đột nhiên cảm thấy vách thịt ngứa ngáy, cậu co quắp, trong đầu nổ ra từng đoá pháo hoa sáng chói. Cậu banh chân dài, dâm thủy tí tách phun trào ra, làm ẩm ướt hạ thân hai người.

Hắn ta đâm mạnh mấy lần, lại rút ra, tinh dịch tanh nồng bắn đầy mặt cậu. Cậu nín thở, muốn ói.

Nước dâm bị chặn lại phụt ra, bãi cỏ cũng lóe lên như ngập nước.

"Bảo bối dâm thật là lợi hại, ca ca yêu em."

Nam nhân nhấc bờ mông dính nhớp của cậu lên, ngậm âm thần còn đang co giật của cậu mút, liếm sạch nước dâm, kéo dài khoái cảm.

Hai chân cậu run dữ dội hơn, sảng khoái đến mức nước mắt chảy ròng, trốn không thoát khoái cảm, há miệng khóc ngâm.

Mãi đến tận khi liếm đến Quý Sâm rốt cuộc không chảy nước nữa, khóc nấc thở dốc, hắn ta mới coi như thôi, ôm cậu dựa vào trong ngực mình vỗ lưng, từng chút từng chút hôn đỉnh đầu cậu.

"Anh thả tôi có được hay không, tôi sẽ không nói cho những người khác, xin anh."

Quý Sâm sợ hắn nói bí mật của mình ra, run người, nhắm mắt lại xin tha. Hắn ta khẽ khàng vỗ cậu, một tay xoa nắn dọc âm đạo của cậu, ngữ khí ôn nhu triền miên, lời nói lại băng lãnh tàn nhẫn đến cực điểm, "Bảo bối, em là của anh. Chúng ta phải vĩnh viễn cùng nhau có được hay không? Có được hay không? Em nói em yêu anh, lẽ nào đang gạt anh sao?"

Lệ nóng rơi đầy mặt Quý Sâm, cậu bị tuyên bố tử hình, cắn chặt môi dưới than nhẹ tuyệt vọng.

"Không được chạy trốn! Bí mật của em chỉ có hai người chúng ta biết!" Hắn ta đột nhiên dùng sức ôm chặt cậu, cậu cảm thấy hắn ta điên cuồng, toàn thân không ngừng run rẩy.

Sau năm phút, hắn ta một lần nữa đeo khẩu trang, buông lỏng cậu ra. Linh hồn của cậu thoát khỏi thân thể, rốt cuộc không còn thuận theo dục vọng nữa, bày trên mặt đất tùy ý hắn ta thao túng.

Hắn ta giúp cậu mặc quần áo, ôm cậu vào trong ngực, như ôm trẻ chưa đủ tháng, cẩn thận ôm Quý Sâm đến lối ra rừng cây.

Đôi môi dán vào vải ở mắt Quý Sâm, hơi thở ấm áp truyền vào mí mắt Quý Sâm, hắn ta dỗ cậu, "Ngoan, một lúc nữa hãy cởi."

Cậu dựa vào cây, giữa hai chân lại chảy nước, không biết là mồ hôi hay là dịch chưa khô, đầu trống rỗng.

Tiếng bước chân của hắn ta càng đi càng xa, không biết qua bao lâu, Quý Sâm mới tháo bịt mắt. Đột nhiên xuất hiện tia sáng đèn đường làm cho cậu có chút không thích ứng, cậu chớp mắt mới lần, mới thích ứng cảm giác đâm nhói.

Cậu ôm bụng dưới, từng bước từng bước như u hồn dịch về ký túc xá.

Bạn cùng phòng đã ngủ, cậu không nghĩ bất cứ điều gì nữa, chỉ cảm thấy uể oải cực kỳ, toàn thân ê ẩm vô lực, giống như mình đã chết rồi, hoặc là chưa từng tồn tại bao giờ, nằm trên giường hôn mê bất tỉnh.

Một bóng người đứng lặng ở dưới lầu kí túc xá, nhìn một cánh cửa sổ không nhúc nhích chút nào, một lúc lâu, mới quay người rời đi.