Năm Thứ Bảy Yêu Thầm Em

Chương 37



Trước hôm nay, Lạc Kỳ không cách nào tưởng tượng anh là một người đàn ông cao cao tại thượng như vậy, sao sẽ tùy tiện nói lời yêu ra khỏi miệng, giờ phút này, ba chữ này xuất hiện ở trong email của cô.

Nhìn chằm chằm email này ước chừng năm phút.

Lạc Kỳ sửa đổi mật mã hòm thư, đổi thành mật mã cô thường xuyên sử dụng.

[ Anh Tưởng, trước tiên đừng nói với anh ấy email đã quay về tay em. ]

Tìm một thời cơ thích hợp, cô tự nói với anh.

Tưởng Ti Tầm nói đùa: [ Chẳng lẽ còn có bí mật khác? ]

Lạc Kỳ: [ Có. ]

Anh cho rằng bí mật sẽ bị thời gian chôn vùi.

Đang trò chuyện với Tưởng Ti Tầm, ông chủ tìm cô: [ Đến phòng làm việc của anh một chuyến. ]

Lạc Kỳ rút mấy tờ khăn giấy, lấy gương trang điểm xem thử, rồi nhắn lại: [ Tổng giám đốc Tưởng, chuyện gấp không? Bây giờ không đi được, năm phút sau được không? ]

Cô không phải được cưng chiều mà kiêu, lại giải thích: [ Bên chỗ em có chuyện đột xuất, nhiều nhất năm phút xử lý xong. ]

Tưởng Thịnh Hòa: [ Không gấp. Mười phút sau rồi tới. ]

Không tới mười phút, cửa phòng làm việc có âm thanh giày cao gót, anh đã quen không đóng cửa, nhưng cô còn chưa quen không gõ cửa, vẫn nhẹ nhàng gõ mấy cái, "Tổng giám đốc Tưởng."

"Vào đi." Tưởng Thịnh Hòa ngẩng đầu, lúc nhìn thấy mắt cô thì lời nói của anh đã để quên ở miệng.

Thì ra tình huống đột xuất là bởi vì cô khóc.

Sau khi lấy giấy chứng nhận kết hôn khóc thành như vậy, có thể là nghĩ quá khứ, cũng có thể hối hận lấy giấy chứng nhận kết hôn.

Trước khi Lạc Kỳ đến đã dặm lại lớp trang điểm, nhưng mắt khóc xong thì đã quá rõ ràng, lừa bịp không được.

Không hi vọng anh hiểu lầm, trước khi anh hỏi, cô tìm một lý do nhìn qua hợp tình hợp lý để giải thích: "Nghĩ đến lời nói anh nói lúc cầu hôn vào tối hôm qua, có chút khó chịu."

Tưởng Thịnh Hòa hỏi: "Thật sự không phải là không vui?"

Lạc Kỳ lắc đầu, một lần nữa chứng minh với anh, cô chỉ vào chiếc áo sơ mi trắng trên người, "Cuối tuần đêm đó em đi dạo phố, mua món đồ này."

Cô nói: "Vì lấy giấy chứng nhận kết hôn mà cố ý mua."

Tưởng Thịnh Hòa nhìn thấy chiếc áo sơ mi mới trên người cô thì như trút được gánh nặng, anh luôn lo lắng cô hối hận, là miễn cưỡng bản thân cùng anh lấy giấy chứng nhận kết hôn.

"Tổng giám đốc Tưởng, ngài tìm em có chuyện gì?"

Tưởng Thịnh Hòa đưa một phần phương án hạng mục của Tập đoàn Viễn Duy cho cô: "Chỗ cần đổi anh đã khoanh lại rồi, trước khi tan làm để cho bọn họ điều chỉnh xong cho anh."

"Được."

Lạc Kỳ cầm phương án hạng mục không lập tức đi, chờ ông chủ sắp xếp chuyện khác.

Tưởng Thịnh Hòa: "Buổi trưa cùng ăn cơm với anh."

"..."

Hiện tại giới hạn công và tư đã không rõ ràng như vậy nữa.

Lạc Kỳ gật đầu đồng ý.

Buổi sáng đầu tiên sau khi lấy giấy chứng nhận kết hôn đã trôi qua trong suy nghĩ hỗn loạn.

Giống như bình thường, cô đi căn tin ăn cơm với ông chủ, hai người một trước một sau mà giữ khoảng cách tám mươi cen-ti-mét vừa phải.

Thức ăn buổi trưa hôm nay phong phú hơn trước kia, cơ hồ đều là thức ăn cô thích, chỉ có hai món là theo sở thích của anh.

Thức ăn của cô thiên về ngọt, của anh thiên về cay.

Lạc Kỳ gắp miếng cá anh thích ăn để nếm mùi xem thế nào.

Tưởng Thịnh Hòa nhắc nhở cô: "Hơi cay." Ngay cả anh cũng cảm thấy cay, cô không nhất định có thể ăn được.

Lạc Kỳ nếm thử một miếng, cay đến cổ họng.

Trên đôi đũa của cô còn nửa miếng chưa ăn, Tưởng Thịnh Hòa đưa đôi đũa qua, "Còn lại cho anh, em ăn món ăn khác."

"Không cần, đây là em ăn rồi." Lạc Kỳ không đề phòng, lời còn chưa nói hết, anh đã gắp miếng cá cô ăn còn dư lại đi mất.

Tưởng Thịnh Hòa để miếng cá vào miệng, nói: "Anh không chú trọng những thứ này. Đôi đũa của em anh cũng dùng qua."

"?!"

Cho nên năm ngoái ở trong quán rượu nhỏ, sau này anh biết đôi đũa kia là của cô ư?

"Anh biết khi nào?"

"Dùng qua mới biết." Anh nói: "Tưởng Ti Tầm nói với anh."

"..."

May mà lúc ấy anh giả vờ cái gì cũng không biết.

Lạc Kỳ xem đôi đũa của mình, vừa rồi cùng đôi đũa của anh để chung một chỗ, so sánh với hôn môi cũng mập mờ hơn. Cô nhìn chằm chằm đôi đũa mấy giây mới gắp thức ăn, lúc cho vào miệng thì nhịp tim khó hiểu mà đập nhanh thêm mấy nhịp.

Thời gian trầm mặc hơi dài, Tưởng Thịnh Hòa tìm lời nói để nói: "Trước khi biết ý muốn trong lòng của anh, đối với anh là ấn tượng gì?"

Lạc Kỳ nói thật: "Vừa ngưỡng mộ vừa sợ."

Tưởng Thịnh Hòa vừa mừng vừa lo vì được sủng ái, "Ngưỡng mộ?"

"Vâng." Ai không thích ông chủ có năng lực xuất chúng, tâm lý mạnh mẽ, nhân cách còn có sức hút chứ.

Tất cả vui giận của anh đều ở trong lòng.

Lúc hợp tác thương lượng với đối tác, anh cũng sẽ mang theo nụ cười, nhưng không ai có thể sờ thấu anh một quyết định kế tiếp là gì.

Lạc Kỳ ngẩng đầu, Tưởng Thịnh Hòa đang nhìn cô, hiện tại anh nhìn cô trắng trợn mà không cần tránh nữa, nhìn mà cô không biết nên làm sao.

Cô cụp mắt, giả vờ gắp thức ăn, "Tổng giám đốc Tưởng."

"Chuyện gì, em nói."

"Sau này buổi trưa em không cùng ăn cơm với anh nữa." Ảnh hưởng công việc buổi chiều.

Tưởng Thịnh Hòa: "Được. Chờ em muốn ăn với anh, bất cứ lúc nào tìm anh cũng được."

Điện thoại để ở trong góc bàn rung lên, Hạ Vạn Trình gửi tin nhắn cho anh.

Anh và Hạ Vạn Trình đều là liên lạc qua điện thoại, cơ bản không nói chuyện trong tin nhắn.

Hạ Vạn Trình: [ Hôm nay hẹn Lý Cẩn rồi. ]

Ông cười khổ: [ Cũng không nên đồng ý với cậu. Bà ta vì bắt được quyền khống chế mà không chỗ nào không nghĩ hết cách. ]

Tưởng Thịnh Hòa một tay đánh chữ: [ Nói yêu cầu quá đáng gì rồi sao? ]

Hạ Vạn Trình: [ Bảo tôi giúp bà ấy thuận lợi ly hôn. ]

"Chủ tịch Hạ, ông đừng tự coi nhẹ mình." Đối diện ghế sô pha, bà Bùi nâng chung trà lên rồi nhẹ nhàng khẽ nhấp một miếng.

Hạ Vạn Trình để điện thoại di động xuống, “Ttôi bảo đảm giúp bà ổn thỏa nắm được quyền khống chế của công ty trong tay. Còn về việc giúp bà ly hôn, Tổng giám đốc Lý thực sự quá coi trọng tôi rồi."

"Không có biện pháp gì mà Chủ tịch Hạ không nghĩ ra được." Bà Bùi không muốn tốn thời gian vào chuyện ly hôn, hao tổn lâu rồi thì tim mình mệt mỏi.

"Chờ tôi trả thù xong, thuận lợi ly hôn, tôi dâng Đông Bác lên bằng hai tay."

Hạ Vạn Trình vuốt ve ly trà, "Không lo lắng con trai bà oán hận bà ư?"

"Tôi sợ nó làm gì, nếu sợ nó thì ban đầu tôi sẽ còn phản đối nó và Lạc Kỳ ở bên nhau sao? Năm ngoái không nhượng Đông Bác là tôi muốn bổ túc, muốn thay con trai vãn hồi Lạc Kỳ, nếu Lạc Kỳ có tình yêu mới rồi, không cần thiết phải dây dưa nữa."

Bà Bùi đặt ly trà xuống, "Cảm ơn trà ngon của Chủ tịch Hạ, không làm phiền nữa. Điều kiện của tôi chỉ có một, giúp tôi thuận lợi ly hôn, anh lại thương lượng với Tưởng Thịnh Hòa một chút."

Hạ Vạn Trình để cho thư ký tiễn khách, đột nhiên cảm giác được buồn cười, ông thế mà rảnh rỗi giúp người ta ly hôn.



Ông lấy điện thoại di động, nhắn cho Tưởng Thịnh Hòa: [ Lý Cẩn đưa ra điều kiện kia mà không buông bỏ, không có cửa bàn bạc. Chẳng qua là bà cũng sảng khoái, phỏng chừng sẽ lấy giá thấp nhất mà bán Đông Bác cho cậu. Đúng là làm khó tôi rồi, tôi còn phải giúp người ta ly hôn. ]

Tưởng Thịnh Hòa biết dụng ý Hạ Vạn Trình gửi tin nhắn cho anh, anh cho đủ lòng thành: [ Chờ Hạ Hủ không bận nữa, tôi hẹn cậu ấy ra đánh bài. ]

Đây chính là Hạ Vạn Trình mong muốn, Tưởng Thịnh Hòa cho Hạ Hủ tài nguyên nhất định là sự khác biệt một trời một vực so với việc dẫn Hạ Hủ vào cái vòng kia của anh.

Cháu trai này của ông không cho người ta bớt lo, chỉ có ba phần tâm tư là sử dụng ở trong sự nghiệp, không biết ngày nào mới có thể thu hồi tâm tư chơi đùa mà nghiêm túc quản lý công ty.

Hạ Vạn Trình trả lời Tưởng Thịnh Hòa: [ Vậy làm phiền Tổng giám đốc Tưởng quản lý nó cho thật tốt. ]

Tưởng Thịnh Hòa hỏi: [ Năm nay Hạ Hủ bao nhiêu tuổi? ]

Hạ Vạn Trình: [ Bằng tuổi Lạc Kỳ. ]

Ban đầu ông coi trọng Lạc Kỳ, muốn giới thiệu Lạc Kỳ cho cháu trai, nhưng đã không có duyên phận.

Lạc Kỳ ăn xong thì bưng canh uống rồi chờ đợi ông chủ.

Tưởng Thịnh Hòa thoát khung trò chuyện, sau đó ăn cơm, nói với Lạc Kỳ: "Một lát đi phòng làm việc của anh, có đồ cho em."

Lạc Kỳ hỏi: "Là quà sao?"

"Không phải." Anh và cô ước định: "Trừ cho em nhẫn, giữa chúng ta sẽ không tặng quà quý trọng trước khi công khai."

Lạc Kỳ hiểu anh là nghĩ cho cô, bởi vì trong tay cô không dư dả, tặng quà lẫn nhau sẽ gia tăng gánh nặng cô quá mức.

"Nhẫn cũng đắt lắm nhỉ?"

"Ừm." Giá cả kim cương bày ở đó, muốn gạt cũng không gạt được, Tưởng Thịnh Hòa nói: "Anh chỉ kết hôn lần này thôi, nhẫn cũng không thể cố mà chịu đựng được."

Nói tới món quà quý trọng, Lạc Kỳ nghĩ đến bức tranh sơn dầu kia, trước kia cho rằng là đồ dùng biểu diễn, cũng không biết tình cảm của anh đối với cô, anh nói rằng chi phí vật liệu ba ngàn rưỡi thì cô tin là thật.

Tranh sơn dầu có ý nghĩa không bình thường đối với anh thì sao có thể chỉ là ba ngàn rưỡi.

"Em đã nhận một phần quà quý trọng của anh, bức tranh sơn dầu kia kìa."

Tưởng Thịnh Hòa: "Đó không tính, tranh sơn dầu là hai ngươi anh và em, chẳng qua là tạm thời để ở trong phòng trọ. Sau này đem đến nhà chúng mình."

Lạc Kỳ luôn chỉ trong nháy mắt quên bản thân đã lấy giấy chứng nhận kết hôn với ông chủ, bọn họ là vợ chồng.

Từ căn tin ra, quay lại tầng bốn mươi hai.

Tầng làm việc tổng tài có thiết lập giới nghiêm, có một anh giao hàng đứng ở phía trước đài, trong tay bưng một bó hoa, cô gái quầy tiếp tân đã đi ăn cơm, còn chưa quay về.

Tiểu Khương ở bên cạnh, đang khuyên bảo anh giao hàng bảo anh ấy về đi, nói Lạc Kỳ không thể nào ký nhận được.

Anh giao hàng: "Cho dù từ chối ký, cũng phải tự mình từ chối ký."

Tiểu Khương: "..."

Miệng lưỡi của anh cũng sắp mài cho rách, kết quả là đối phương thờ ơ.

Lạc Kỳ không thiếu người theo đuổi, nội bộ Viễn Duy đã có mấy người thường xuyên tặng hoa, chẳng qua là đều đưa đến quầy tiếp tân phòng khách tầng một, không đưa tới Bộ phận Giám đốc được, tất cả hoa đã bị từ chối nhận ở tầng một.

Hôm nay thế mà anh giao hàng này chạy đến tầng làm việc sếp tổng.

"Tổng giám đốc Tưởng." Tiểu Khương chào hỏi, nhìn một chút Lạc Kỳ ở sau lưng.

Tưởng Thịnh Hòa hỏi: "Tình huống gì? Hoa là tặng cho người nào?"

Tiểu Khương một năm một mười nói: "Không biết là ai tặng cho chị Lạc. Chị Lạc trước kia nói không nhận hoa của ai cả, tôi đang nói với anh giao hàng bảo anh ấy nhanh đi về, đừng chậm trễ đưa hoa cho một nhà kế tiếp."

Lạc Kỳ nhìn Tưởng Thịnh Hòa một cái, lại xem thử bó hoa kia, trùng hợp hôm nay đưa hoa lên lầu, chắc hẳn Tưởng Thịnh Hòa tặng cho cô.

Anh giao hàng: "Lạc Kỳ đúng không? Làm phiền cô ký nhận một chút. Khách hàng này yêu cầu đặc thù, phải tự mình ký nhận."

Trên bó hoa có thiệp, Lạc Kỳ mở ra, không có lời chúc phúc, chỉ có ba con số: 9. 25

Có thể cơ bản xác định là hoa Tưởng Thịnh Hòa tặng cho cô.

Lạc Kỳ ký nhận, "Cảm ơn."

Tiểu Khương không dám tin, dưới tình huống không có ký tên, Lạc Kỳ lại nhận lấy.

Xem ra hẳn biết là ai tặng.

Hoa bạn trai cũ đưa tới để hợp lại ư?

9. 25 chắc hẳn là ngày kỷ niệm hoặc là một ngày đặc biệt.

Anh tỉnh bơ quan sát ông chủ một ánh mắt, gương mặt của ông chủ không có biểu cảm gì cả.

Tưởng Thịnh Hòa không dừng lại, đi ngang Lạc Kỳ rồi trực tiếp quay về phòng làm việc.

Tiểu Khương theo trực giác cho rằng chắc chắn ông chủ có cảm xúc, nhìn thấy chị Lạc nhận hoa, trong lòng ông chủ ghen.

Đổi là người khác thì ai không ghen chứ.

"Chị Lạc, hoa không ký tên mà chị dám nhận bừa hả? Đừng là hoa của người theo đuổi nào trong công ty chúng ta nhé."

Lạc Kỳ cười cười, "Không phải. Chị biết là ai tặng."

Xem ra thật có thể là bạn trai cũ tặng.

Quay lại chỗ làm việc, Tiểu Khương mở nhóm chat "Tiểu phân đội trợ công", ông chủ không ở trong, ông chủ ở trong nhóm chat tên là "Phân đội nhỏ ngồi hàng trước trong hôn lễ".

Anh lại nhìn tên nhóm chat, xác nhận không nhìn nhầm, để cho trong lòng bọn họ hiểu rõ: [ Chị Lạc nhận hoa của những người khác, mấy ngày này phỏng chừng tâm tình của Tổng giám đốc Tưởng không ra sao cả, các anh cũng kiềm chế một chút. ]

[ Lạc Kỳ chủ động xin đi Nhuệ Phổ, chắc hẳn có liên quan đến Tổng giám đốc Tưởng. ]

[ Ý của anh là lời tỏ tình của Tổng giám đốc Tưởng bị từ chối? ]

[ Mười thì có tám chín rồi. Nếu không thì ai muốn đi Nhuệ Phổ? ]

Mặc dù đãi ngộ Tổng giám đốc Nhuệ Phổ cao hơn của Lạc Kỳ hiện tại, nhưng cách xa quyền lợi trung tâm Tập đoàn Viễn Duy. Tất cả mọi người đều muốn đi Công ty chữa bệnh Viễn Duy, đó là công ty Tổng giám đốc Tưởng tốn tâm huyết sáng lập, nhưng Nhuệ Phổ thì khác, nó là đối thủ cạnh tranh của Viễn Duy, ban đầu Tổng giám đốc Tưởng mua nó cũng là vì tiêu diệt nó, để cho nó tự sanh tự diệt.

Đi Nhuệ Phổ không có tiền đồ.

[ Còn có Lộ Nhuệ kia nữa, người trong nghề đều biết tâm tư Lộ Nhuệ sâu, anh ta nhìn qua đều dễ nói chuyện hơn cả ai khác, nhưng thật ra là một người khó nói chuyện nhất. ]

Tiểu Khương đã từng qua lại với Lộ Nhuệ, để cho người ta như tắm gió xuân, nói chuyện không lọt giọt nước nào, cho người ta ảo giác rất dễ thân cận, thực ra thì không phải vậy.

Am hiểu nhất bốn lạng đẩy ngàn cân, để cho người ta đánh một quyền vào bông vải, còn không soi mói được chỗ sai.

Tiểu Khương hỏi: [ Tổng giám đốc Tưởng đồng ý chị Lạc sang đó? ]

[ Chắc hẳn rồi. Không phải tuần trước dẫn chị Lạc đi Nhuệ Phổ ư? ]

Tiểu Khương không biết chuyện này: [ Vậy có thể tôi lúc ấy ra ngoài rồi, không ở công ty. ]

Anh và bọn họ thương lượng: [ Tổng giám đốc Tưởng ở trong nhóm chat công việc cũ kia, tên nhóm làm thế nào đây? ]

"Phân đội nhỏ ngồi hàng trước trong hôn lễ" thật sự là đâm vào lòng.

Ban đầu Thư ký Cư cũng không nên lấy cái tên này.

Những người khác cũng im lặng, nhóm cũ chính là một củ khoai lang phỏng tay, ném không được, cầm trong tay lại bị nóng chết.

Có người nói đùa: [ Nên lo nhất còn không phải bản thân chúng ta sao? Biết bí mật của Tổng giám đốc Tưởng. ]

"..."

Trong nhóm chat "Phân đội nhỏ ngồi hàng trước trong hôn lễ" có tin nhắn, Tiểu Khương vội mở ra.

Tưởng Thịnh Hòa gởi một bao lì xì lớn cho mỗi người bọn họ, cũng nói: [ Một năm này khổ cực các cậu rồi, cảm ơn. ]

[ Tổng giám đốc Tưởng, ngài khách sáo rồi, nên làm mà. ]

Một chuỗi phía sau đều là lời nói gần giống vậy.

Mấy người nhận bao lì xì, rồi cũng cảm ơn.

Tưởng Thịnh Hòa lại nói: [ Sẽ nhanh chóng công bố bổ nhiệm của Trợ lý Lạc, Bộ phận Giám đốc sẽ có đồng nghiệp mới nhậm chức. Kế hoạch không nhanh bằng sự thay đổi, ban đầu hứa hẹn các cậu ngồi hàng trước trong hôn lễ của tôi, hiện tại bản thân tôi cũng không biết khi nào mới có thể làm hôn lễ, có lẽ phải mấy năm sau, có lẽ rất nhanh sau đó, nói không chừng. Bất kể khi đó các cậu còn ở trong Viễn Duy hay không, chỉ cần các cậu bằng lòng đến tham gia, hứa hẹn từ đầu đến cuối là hữu hiệu. Cảm ơn mọi người luôn vì tôi mà giữ bí mật này mà không để lộ, chưa mang đến bất kỳ quấy nhiễu gì cho Trợ lý Lạc. Sau này mọi người không cần vì chuyện riêng của tôi mà hao tổn tâm sức nữa. Nhóm này không giữ lại nữa. ]



Nhìn thấy những chữ 'Kế hoạch không nhanh bằng sự thay đổi', 'hôn lễ của tôi', 'bản thân tôi cũng không biết...' này, xem ra bọn họ đoán đúng rồi, Lạc Kỳ từ chối ông chủ rồi, ông chủ có thể sẽ liên hôn, hôn lễ chẳng qua là hôn lễ của mình anh, không còn là hôn lễ của anh và Lạc Kỳ nữa.

Nếu còn có hi vọng với Lạc Kỳ, ông chủ sẽ không giải tán nhóm.

Tiểu Khương còn muốn nói thêm đôi câu, đánh chữ được một nửa, nhận được tin nhắn của hệ thống, "Phân đội nhỏ ngồi hàng trước trong hôn lễ" đã giải tán.

Trong một chốc đó, lòng của Tiểu Khương oa một cái rồi nguội lạnh.

Ban đầu quán rượu nhỏ ăn bữa liên hoan là vợ nhiệt tình hỗ trợ đề cử, vợ đặc biệt cảm tính, nghe nói ông chủ yêu thầm nhiều năm như vậy thì bị cảm động.

Cậu gửi tin nhắn cho vợ: [ CP mà em ship... BE rồi. ]

- -

Lạc Kỳ đang cầm hoa quay về phòng làm việc, cầm tấm thiệp lên rồi lại nhìn ba con số kia, giống như chữ viết của Tưởng Thịnh Hòa, lại không giống lắm, bỏ tấm thiệp xuống, cô đi tìm Tưởng Thịnh Hòa, không đoán được anh cho cô đồ gì.

Cô vừa đến gần còn chưa kịp gõ cửa, giọng nói của Tưởng Thịnh Hòa truyền đến: "Không cần gõ cửa." Ra hiệu cho cô: "Đóng cửa lại."

Để đảm bảo, Lạc Kỳ vẫn hỏi rõ ràng: "Tổng giám đốc Tưởng, bó hoa kia là anh đặt sao? Nếu như không phải, em sẽ để cho quầy tiếp tân hỗ trợ xử lý."

Hiện tại cô đã là người vợ trên phương diện pháp luật của anh, chỉ lấy hoa của anh.

"Là anh tặng."

Tưởng Thịnh Hòa từ ngăn kéo cầm ra một phong thư giấy xi măng, phong thư cổ xửa, đựng không ít đồ vật lẻ tẻ.

Anh để lá thư lên mặt bàn: "Thẻ mở cửa biệt thự, chìa khóa dự phòng cho khóa mật mã, còn có chìa khóa két sắt của anh cũng cho em một bộ."

Hiện tại anh không tiện đề xuất để cho cô sang đó ở, chờ cô thích ứng mối quan hệ giữa bọn họ đã, lúc từ đáy lòng không bài xích anh thì nhắc lại.

"Em cất đi, ngày nào muốn sang đó thì không cần lại tìm anh lấy chìa khóa."

Tưởng Thịnh Hòa nhìn cô, "Lạc Kỳ, chúng ta đã kết hôn, là vợ chồng, đó cũng là nhà em."

Lạc Kỳ không do dự nữa, cô cũng muốn nghiêm túc với mối quan hệ này.

Cầm lấy phong thư nặng trĩu.

Cô phải liên tục thuyết phục bản thân vị cấp trên trước mắt chưa bao giờ hớn hở ra mặt lại cường thế lạnh lùng là chồng cô, là người tương lại phải cùng cô sống chung cả đời.

Cô cũng muốn đưa anh một món quà nhỏ, đã suy nghĩ mấy ngày mà không nghĩ ra cái gì thích hợp.

"Buổi tối anh có việc không?" Tưởng Thịnh Hòa trưng cầu ý kiến của cô trước khi ước hẹn.

Lạc Kỳ như có điều suy nghĩ, "Có."

Tưởng Thịnh Hòa không nhắc lại ước hẹn, từ sáng sớm đến tối cũng ở cùng anh, cô chắc hẳn muốn có không gian của bản thân.

Lạc Kỳ cầm các loại chìa khóa trở về, vừa ngồi vào trước máy vi tính, có một cuộc gọi số lạ gọi cho cô.

Lạc Kỳ nghe máy, "Chào ngài, vị nào ạ?"

"Chào con, Lạc Kỳ phải không?" Lương Chân tự báo cửa nhà: "Bác là mẹ của Tưởng Thịnh Hòa, gọi bác bác gái là được."

Lạc Kỳ sửng sốt, "Bác gái, chào bác."

"Bác tìm con là để cho con giúp một chuyện. Lo lắng buổi tối con bận bịu, đành phải đến làm phiền con vào thời gian nghỉ trưa, bác hiện tại ở trong quán cà phê bên cạnh tòa nhà công ty các con, con thuận tiện đi ra không? Không tiện thì bác giúp con xin nghỉ."

"... Tiện ạ."

Lạc Kỳ vốn cho rằng Lương Chân biết cô và Tưởng Thịnh Hòa đã lấy giấy chứng nhận kết hôn, nên tìm cô đàm phán.

Hiện tại cô đi đâu Tưởng Thịnh Hòa cũng sẽ chấp thuận, chẳng qua là còn không biết Giáo sư Lương tìm cô giúp gì, cô tạm thời không dự định nói với Tưởng Thịnh Hòa.

Lạc Kỳ nhìn gương sửa quần áo ngay ngắn và tóc tai, xách túi xách đi xuống lầu.

Suốt chặng đường cô cũng đang suy nghĩ, bản thân là một trợ lý, có thể giúp Lương Chân cái gì. Cô trừ tiếng Anh tốt thì không có sở trường gì khác, muốn tìm phiên dịch không cần tìm cô, cô không phải phiên dịch chuyên nghiệp.

Cho đến khi nhìn thấy Lương Chân, Lạc Kỳ còn chưa tìm ra đầu mối.

Hôm nay là lần thứ hai Lương Chân gặp Lạc Kỳ, phong cách mặc quần áo hoàn toàn khác với đêm đó ở Thành phố Tô, đêm đó Lạc Kỳ mặc chiếc váy dài, ngay cả Sơ Lâm cũng bị áp chế, Lương Chân khắc sâu ấn tượng, còn cho rằng cô là minh tinh.

Hôm nay Lạc Kỳ mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen đơn giản, chiếc áo sơ mi bị trói buộc ở trong quần tây, vẫn đẹp chói mắt.

Từ bề ngoài, Lạc Kỳ và con trai rất xứng đôi.

"Tiểu Lạc, ngồi đi." Lương Chân không biết sở thích của cô, không tự tiện chủ trương gọi món thay cô, "Con xem thử thích uống cái gì."

Bởi vì là người con trai để ở trong lòng bảy năm, lúc nói chuyện thì bà luôn chú ý giọng điệu của bản thân, không thể mang đến áp lực cho Lạc Kỳ.

Bà đi thẳng vào vấn đề: "Tìm con là mời con hỗ trợ tiến cử một chút mẹ con, nghe Sơ Lâm nói mẹ con là nhà thiết kế phòng ốc, bác có ngôi nhà muốn tìm mẹ con thiết kế."

Lạc Kỳ làm sao cũng không ngờ sẽ là chuyện này, "Cám ơn sự tin tưởng của bác gái, Sơ Lâm có thể chưa nói rõ ràng với bác, mẹ con không phải nhà thiết kế nổi danh, bà ấy không có kinh nghiệm với hạng mục lớn ạ."

"Chưa tính là hạng mục lớn, nhà ở trong Thành phố Tô."

Lạc Kỳ biết căn hộ đầy đủ tiện ích Hồ Cảnh của ông chủ, thật ra thì hoàn toàn không cần sửa sang lần nữa.

Lương Chân nói tiếp: "Thịnh Hòa thích Thành phố Tô các con, có mua nhà ở trong khu vực cũ Thành phố Tô, có vườn hoa, nói thích hợp bác đánh đàn, cho bác sống ở đó. Trước kia bác bận bịu, luôn không rảnh rỗi sang đó, hiện tại về hưu rồi, có rảnh ở một khoảng thời gian, nhà đã bỏ trống mấy năm, bác không thích phong cách sửa sang ban đầu."

Lạc Kỳ không ngờ Tưởng Thịnh Hòa còn mua nhà trong khu vực cũ thành phố.

Lương Chân nói: "Thành phố Tô mùa mưa thì nước mưa nhiều, chung quanh nóc nhà kia có sông, bác nghĩ tới nghĩ lui vẫn phải tìm nhà thiết kế địa phương, hiểu làm sao mà để đề phòng ẩm ướt, lúc sửa sang cũng thuận tiện đi đến hiện trường. Nếu trên đầu mẹ con có việc, rất bận không làm được, thì có thể để cho bà ấy hỗ trợ đề cử một nhà thiết kế đáng tin, người quen giới thiệu yên tâm, mẹ con là nhân sĩ trong nghề, đến lúc đó cũng có thể giúp bác kiểm định."

Lạc Kỳ không tiện thoái thác nữa: "Bác gái, khi nào bác đi Thành phố Tô? Đến lúc đó để cho mẹ con liên lạc bác."

"Kỳ nghỉ ngày 1 tháng 10." Lương Chân một lần nữa chọn lọc từ ngữ: "Cũng không nhất định là mấy ngày kia, xem thời gian của mẹ con đi, nếu bà ấy đã hẹn khách hàng khác, thì bác đẩy lịch về sau nữa."

"Cho dù đã hẹn khách hàng khác, thì vẫn phải có thời gian đi xem thử nhà của bác mà."

Lương Chân còn chưa xác định ngày mấy sang đó, "Chờ bác mua vé rồi liên lạc với con."

"Được ạ." Xem ra cô được nghỉ thì phải về nhà một chuyến, mối quan hệ với mẹ còn đang chiến tranh lạnh.

Cà phê đưa lên, Lạc Kỳ mượn khuấy cà phê để chậm rãi giảm sự căng thẳng.

Lương Chân không phải mẹ chồng tương lai, hiện tại đã là mẹ chồng của cô rồi, so sánh với đối mặt với Tưởng Thịnh Hòa thì áp lực còn lớn hơn.

Lương Chân không thích trò chuyện nhất, vì con trai, bà vắt hết óc suy nghĩ đề tài: "Ban đầu Thịnh Hòa mua ngôi nhà này là bạn bè đề cử, bạn bè kia của nó cũng ở trong Thành phố Tô, không biết con có quen biết không."

"Là thầy Lục sao?"

"Đúng, Lục Bách Thanh."

"Đi công tác từng gặp ạ." Lạc Kỳ cũng không quên nhắc nhở bản thân, không nên quên bản thân là thân phận một trợ lý, không thể biểu hiện rất quen thuộc với bạn bè của ông chủ.

Lương Chân và Lạc Kỳ lại trò chuyện về Lục Bách Thanh một chút, cuối cùng bầu không khí không lạnh lẽo.

Rốt cuộc cũng uống xong một ly cà phê, hai người đều gấp rút nói tạm biệt.

Đi tới cao ốc Viễn Duy, Lạc Kỳ nhất thời cảm thấy nhẹ nhàng.

Chờ buổi tối tìm thời gian để nói với Tưởng Thịnh Hòa rằng mẹ anh tìm cô hỗ trợ.

Trước khi tan làm, phương án hạng mục đã được điều chỉnh xong, Lạc Kỳ tìm mấy tờ giấy hủy bỏ, sử dụng mặt trái để in bộ phận được điều chỉnh, cầm đi cho Tưởng Thịnh Hòa xem.

Tưởng Thịnh Hòa xem xong thì nói không thành vấn đề, có thể đi theo lưu trình rồi.

Lạc Kỳ đáp lời, "Còn có việc nói với ngài ạ."

Tưởng Thịnh Hòa cầm bút viết chữ ở trên một tờ giấy trắng, là một câu nói không có cách nào viết ở trên thiệp hoa tươi:

Chúc Lạc Kỳ: Tân hôn vui vẻ, vĩnh viễn hạnh phúc.

Sau đó ký tên của mình và ngày tháng hôm nay.

Vừa ký vừa hỏi: "Muốn nói gì với anh?"

Lạc Kỳ nhìn thấy dòng chữ chúc phúc kia, chậm nửa nhịp mới đáp lại: "Tổng giám đốc Tưởng, tối nay anh còn phải tăng ca ạ?"

Vốn muốn hẹn cô đi ra ngoài, nhưng cô nói có chuyện."Dự định tăng ca, về không có chuyện gì cả." Tưởng Thịnh Hòa đưa mấy tờ giấy kia cho cô, ngẩng đầu nhìn cô, chờ đợi lời nói kế tiếp của cô.

Lạc Kỳ cầm phương án từ tay anh, "Vậy tối nay đừng tăng ca, được không? Em muốn thay anh chúc mừng lấy giấy chứng nhận kết hôn, mời anh đi quán rượu nhỏ ngồi một chút."