Một Ít Tiền Chi Giao

Chương 2: Mặc cả



Gương mặt thanh tú của thiếu niên dưới ánh lửa có vài phần không chân thật, chỉ có cặp mắt sáng ngời kia là thấy rõ.

"Ngươi không phải chỉ có một trăm lượng sao? Trừ bỏ lộ phí chỉ còn có sáu mươi lượng?" Chu Cẩn đi qua đi, ngồi xổm trước mặt hắn.

Tiêu Viễn bị nghẹn một chút, trợn mắt nói: "Ta ở kinh thành có chút tài sản riêng, ba trăm lượng không phải là nói chơi, ta còn có thân thích ở kinh thành làm quan, có thể đổi hộ tịch mới cho hai ngươi."

Người gầy nghe vậy, đôi mắt lập tức sáng ngời: "Lời này là thật sao?" Vào rừng làm cướp đúng là bất đắc dĩ, nếu có thể biến thành nông hộ hoặc thương hộ thì từ đây liền không cần lo lắng hãi hùng, sau này còn có thể cưới vợ sinh con, tự nhiên là chuyện tốt trời cho.

Chu Cẩn âm thầm lắc đầu, tiểu đệ nhà mình có vẻ gấp gáp như vậy thì e là rất khó cùng Tiêu Viễn bàn điều kiện. Chu Cẩn liền rút đao, lưu loát mà ngăn cách hai người.

Tiêu Viễn cùng hai sơn tặc ngồi bên ở đống lửa, tiếp nhận củ khoai lang nướng Chu Cẩn đưa qua, bẻ ra thổi thổi liền vui tươi hớn hở ăn.

"Ngươi cũng biết, ba trăm lượng này vốn dĩ dùng để mua một bàn tay của ngươi?" Chu Cẩn nhìn thư đồng phát run một bên, lại nhìn sang Tiêu Viễn ăn đến ngon lành, không khỏi muốn biết xem Tiêu nhị công tử này thật sự là không sợ hay chỉ cố làm ra vẻ trấn định "Chặt một bàn tay xem ra đơn giản hơn nhiều so với việc hộ tống ngươi ngàn dặm xa xôi đến kinh thành."

"Ba trăm lượng để mua một bàn tay của ta?" Tiêu Viễn mở to hai mắt nhìn.

"Biết sợ rồi sao?" Người gầy đắc ý dào dạt mà quơ quơ dao nhọn trong tay.

"Quá lỗ" Tiêu Viễn bĩu môi, vươn một bàn tay thon dài trắng nõn ra "Đây chính là tay của Giải Nguyên Giang Châu, đợi đến sang năm chính là tay của đại thần triều đình - Trạng Nguyên, các ngươi có biết một bộ tranh chữ của Trạng Nguyên bán được bao nhiêu tiền không?"

Người gầy mờ mịt lắc đầu.

Tiêu Viễn thở dài, lời nói thấm thía cùng hắn tỉ mỉ tính một nét bút, một áng văn của Trạng Nguyên theo các thời kỳ đáng giá bao nhiêu, tính đến hắn một năm có thể viết nhiều ít bao nhiêu quyển sách, mà chưa tính đến việc tìm hắn coi thi cũng có thể kêu giá trên trời. Nói tóm lại, ba trăm lượng mà muốn mua một bàn tay của Trạng Nguyên tay thật sự là quá lời "Cùng Tiêu gia buôn bán, các ngươi đúng là chịu thiệt thòi lớn!"

Người gầy nghe được liên tục gật đầu.

Chu Cẩn lại cả kinh, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Viễn.

Người gầy cũng tỉnh táo lại, ý thức được chính mình vừa mới bị lừa.

"Ngươi biết người nọ là ai?" Chu Cẩn yên lặng nhìn hắn.

Tiêu Viễn cúi đầu, trầm mặc một lát, chậm rãi nói: "Không muốn biết."

Chu Cẩn mím môi, rốt cuộc vẫn là một thiếu niên, cho dù trên mặt thoạt nhìn rất trấn định, biết được người nhà chính mình muốn hại mình, rốt cuộc vẫn...

Còn chưa chờ Chu sơn tặc bỗng nhiên lòng tốt trỗi dậy mở miệng an ủi, Tiêu Viễn đã nói như chém đinh chặt sắt: "Đối với những tiêu cục bình thường, hộ tống người đến kinh thành thì chào giá quá lắm cũng chỉ hai mươi lượng bạc ròng, ta cho các ngươi ba trăm lượng đã là giá trên trời rồi." Ý tứ trong câu nói kia thực quá rõ ràng - dùng bất kì cái gì gọi là "bí mật" để cố định lên giá thôi!

Chu Cẩn nheo đôi mắt nhìn Tiêu Viễn, thư đồng nhanh chân trốn phía sau thiếu gia nhà mình, ánh mắt này thật là đáng sợ, phảng phất như vô số đao nhọn "vèo vèo" bay qua, nhìn đến mức gương mặt người khác cũng phát đau.

Tiêu Viễn lại vẫn bình thản ung dung, cúi đầu tiếp tục ăn khoai lang.

"Thành giao." Chu Cẩn nhịn không được cong cong khóe miệng. Tiêu nhị công tử này thật sự là thú vị.

Không thể cứ ngồi ngốc ở đỉnh núi này nữa, việc làm ăn với Tiêu gia không thành, hai sơn tặc quyết đoán từ bỏ việc bắt cóc tống tiền, nghĩa vô phản cố cùng Tiêu Viễn hợp tác việc mua bán cực kỳ có lợi này. Chỉnh đốn xe ngựa sơ qua, Chu Cẩn liền đem ngựa của bản thân dắt đến kéo xe.

(Nghĩa vô phản cố: Thành ngữ ý chỉ tâm thế làm việc nghĩa thì quyết không chùn bước)

"Ngao ——" thiên lý mã bị bóc lột sức lao động rất là không vui.

Chu Cẩn tiến lên nhẹ nhàng vuốt vuốt lông ngựa: "Đến dưới chân núi của thị trấn trên liền mua la ngựa, ngươi chịu ủy khuất một chút thôi." Trấn an ngựa xong rồi sai người gầy đánh xe, Chu Cẩn nhanh chóng dập lửa trại, dọn dẹp sạch sẽ rồi giơ cây đuốc hướng phía trước để dẫn đường. Ngưu lão tam trở về báo tin không biết khi nào sơn trại liền sẽ phái người lại đây nên cần phải nhanh chóng rời khỏi địa phận Mãng Sơn càng sớm càng tốt.

Bốn người suốt đêm chạy xuống núi, một đường hướng thẳng kinh thành mà đi.

Mấy ngày đầu vì sợ sơn tặc đuổi theo nên liền chọn những con đường nhỏ để đi nên thường xuyên không gặp được trạm nghỉ, đôi khi không tránh khỏi cảnh màn trời chiếu đất. Cũng may tay nghề nấu nướng của Chu Cẩn quả là không chê vào đâu được.

Tiêu Viễn ăn đến mức mập lên một vòng, nhìn trái phải đều không giống bộ dạng đang chạy trốn.

"Khi còn bé ta chạy nạn đến thành Đan Dương, lúc đó người trong nhà đều chết sạch, bản thân biết không còn đường sống nào khác nên liền đi theo trại chủ trước kia vào rừng làm cướp." Chu Cẩn tựa người vào thân cây, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao.

Tiêu Viễn đắp chăn, ngồi kế bên Chu Cẩn, vừa gặm đùi gà vừa nghe Chu Cẩn giảng sự tích anh hùng trước kia: "Ngươi cảm thấy mình là anh hùng cướp giàu giúp nghèo sao?"

Chu Cẩn cầm lấy vò rượu mua trong thị trấn uống một ngụm: "Thuở niên thiếu ta thật sự tưởng như vậy..."

"Người giàu dù có tiền tài thì cũng là từng chút từng chút tích góp được. Dù cho có ít người có tiền mà không có đức, nhưng cũng không tới phiên các ngươi thay trời hành đạo" Tiêu Viễn hừ một tiếng, tiêu sái ném xương gà trong tay "Nếu là mỗi người đều hành xử như ngươi, bách tính trăm họ sống thế nào được? Coi thường luật pháp, ngươi cùng những người tên giặc cỏ chuyên cướp bóc ngoài kia có gì khác nhau ư?"

Động tác uống rượu của Chu Cẩn dừng một chút, chậm rãi quay đầu nhìn thiếu niên bên cạnh. Gần đây hắn cũng có suy nghĩ đạo lí này cẩn thận, bất quá hắn chỉ là ý thức được điều bản thân làm không phải là hành hiệp trượng nghĩa, nhưng thiếu niên trước mắt lại nhìn đến toàn bộ thiên hạ đại cục, cuộc sống của bách tính trăm họ.

"Như thế nào, bị bổn Giải Nguyên cảm hóa rồi sao?" Tiêu Viễn đắc ý mà nâng nâng cằm "Vậy đem một cái đùi gà khác cho ta luôn đi."

Chu Cẩn ngẩn người, đem đùi gà nướng trong tay đưa qua, nhìn Tiêu Viễn cao hứng xé ăn, nhịn không được hơi hơi cong môi, tâm cũng theo đó rộng mở thông suốt.

"Tay nghề nấu nướng của ngươi rất tuyệt, về sau đến kinh thành có thể nghĩ đến việc mở tửu quán." Tiêu Viễn ăn đùi gà, rồi ăn tiếp hai cái cánh gà mới chưa thỏa mãn lắm ngồi xoa xoa bụng.

Theo hướng Bắc Giang Châu mà đi kinh thành thì phải qua con đường Dự Châu. Vừa lúc gặp lũ lụt sông Hoàng Hà nên bá tánh đều trôi giạt khắp nơi.

Tiêu Viễn xốc màn xe lên, nhíu mày nhìn những người dân chạy nạn.

"Mau buông màn xe!" Chu Cẩn ở bên ngoài cưỡi ngựa khẽ quát một tiếng.

"Hả?" Còn chưa chờ Tiêu Viễn phản ứng lại đã có rất nhiều dân chạy nạn xông tới.

"Công tử, xin thương xót cho chúng tôi ít thức ăn." Mấy nam tử quần áo tả tơi bíu chặt xe ngựa van xin.

Thư đồng hơi nhăn mặt lùi về phía sau, bỗng nhiên thấy một tiểu hài tử bị người ta ném tới nên liền theo bản năng đỡ lấy.

"Ca ca, ta đói." Hài tử nho nhỏ xanh xao vàng vọt, khiến đôi mắt càng thêm to tròn.

Bản thân thư đồng cũng là một hài tử choai choai, chứng kiến cảnh đáng thương như vậy không khỏi mềm lòng nên liền lấy một ít điểm tâm từ trong ngực đưa cho hài tử kia.

Tình huống này đã quá quen thuộc, tiểu hài tử còn chưa kịp ăn điểm tâm thì đã bị một nam tử khác đoạt lấy, liền lập tức khóc lớn lên. Phát hiện nơi này có đồ ăn, đám người bắt đầu bạo động bổ nhào về phía này.

Có người đã leo lên xe ngựa, nhắm thẳng buồng xe của Tiêu Viễn xông vào.

"Bang!" Chu Cẩn hung hăng quất roi ngựa vào người nọ, tức khắc liền nghe thấy một tiếng hét thảm.

"Cút ngay!" Chu Cẩn gào to một tiếng, chiếc roi ngựa đen nhánh quất tiếp đến những người có ý đồ lôi kéo xe ngựa.

Người gầy ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt hung dữ, duỗi tay rút đao nhọn ra quơ quơ: "Lão tử vừa mới từ sơn trại phía trên đoạt được mấy cái mạng người, các ngươi không sợ chết thì liền đến đây đoạt!"

Dân chạy nạn lập tức bị trấn trụ. Bọn họ chỉ là đói bụng mấy ngày nên có chút nóng nảy, đi một đoạn nữa là tới thành trấn, nghe nói bên kia có tri phủ lão gia đã mở kho thóc chia lương thực, đến lúc đó họ có thể đến địa phương khác tiếp tục trồng trọt. Tuy rằng thư sinh trong xe nhìn có vẻ nhu nhược dễ khi dễ nhưng hai người sơn phỉ này vừa nhìn đã biết không thuộc dạng dễ chọc, không đáng vì ham muốn ăn uống nhất thời mà bỏ mạng tại đây.

Những nam tử ôm bánh xe ngượng ngùng buông lỏng tay, những người khác ôm tâm tư bất hảo cũng sôi nổi cúi đầu tiếp tục đào rễ cây, tuốt vỏ cây.

Chu Cẩn đánh xe ngựa, người gầy ở phía trước một tay cầm đao một tay mở đường, đoàn người nhanh chóng xuyên qua châu huyện này đi thẳng đến quan đạo.

"Thiếu gia, ta sai rồi, ô...ô..." Thư đồng lau nước mắt nhận sai với thiếu gia nhà mình.

"Không trách ngươi" Tiêu Viễn xoa xoa đầu thư đồng, thở dài, đợi khi đến quan đạo an toàn mới ló đầu ra nói với bóng lưng cao ngất trên người tuấn mã một câu "Đa tạ."

Chu Cẩn hơi xoay người, nhìn màn xe vẫn buông xuống như cũ, phảng phất như người nói lời cảm tạ với hắn chưa từng tồn tại, ý vị không rõ cong môi cười.

Một đường hữu kinh vô hiểm tới kinh thành.

(Hữu kinh vô hiểm: Gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiểm)

Tiêu gia cùng Định Viễn Hầu là họ hàng năm đời, đại bá vốn kêu Tiêu Viễn đến kinh thành ở tại phủ Định Viễn Hầu, nhưng Tiêu Viễn chỉ theo lễ tiết đến bái phỏng một chút, người vẫn ở khách điếm như cũ.

Sau khi viết phong thư báo bình an gửi Tiêu gia, đem sự việc gặp gỡ sơn tặc dọc đường nửa thật nửa giả viết nên, nhờ người mang đi Giang Nam xong liền bắt đầu vùi đầu đọc sách, chuẩn bị cho kỳ thi Hội sang năm.