Một Cái Bug Chỉ Muốn Sống Sót

Chương 24: Phụ trợ mạnh nhất (24)



Tàn binh bại tướng của Thái Sâm dưới sự tấn công của dị thú thực vật, đã là nỏ mạnh hết đà, Hoắc Doãn xử lý xong chuyện của Quý Minh, thì dẫn theo anh em xử lý nốt bọn họ, kết thúc trận chiến. Hoa Quả Thụ toàn thắng, không có ai chết cả.

Ngoại trừ hơn mười miếng nguyên hạch ra, thành viên của Hành Khúc còn bỏ lại không ít chiến phẩm. Trước tiên, Hoắc Doãn bảo Phong Trần Tú chữa trị cho đội viên, sau đó phân chia chiến lợi phẩm.

Trong nửa tháng tiếp theo, Hoa Quả Thụ đã tiến hành dọn dẹp khu vực quy mô lớn để loại bỏ các mối đe dọa tiềm ẩn do Hành Khúc và Quý Minh mang đến. Trước khi rời khỏi hành tinh Tạo Vật, Hoắc Doãn quyết định tiếp tục ở lại khu số 3, tập trung thăng cấp dị năng thực vật.

Thành viên của Hoa Quả Thụ có nhiệm vụ thí luyện của riêng mình, sau khi chuyện này kết thúc thì mỗi người một ngã, chỉ có nhóm của Tháp Lệ là chọn ở lại, cùng Hoắc Doãn luyện tập thăng cấp.

Bên hồ, một người đàn ông để trần nửa người trên, ánh sáng màu xanh lục lưu chuyển trong lòng bàn tay, từng đóm sáng bay tán loạn trên mặt đất, một lát sau, một dây leo xanh nhạt chui lên từ lòng đất, nhánh cây mọc dài ra, phiến lá xòe rộng, giống như suối phun nước, lan rộng ra bốn phía, phủ lên mặt đất một lớp cỏ xanh.

Lúc này, một cô gái duyên dáng đi đến, dây leo chạm vào đầu ngón chân cô, nhẹ nhàng cuộn lên rồi quấn lấy eo cô, kéo cô đến trước mặt người đàn ông.

Hai tay của người đàn ông ôm chặt lấy eo của cô gái, ngẩng đầu hôn lên môi cô, nhiệt tình và triền miên. Dây leo không ngừng phát triển, quấn lấy hai người, gió nhẹ thổi qua, những bông hoa nhỏ màu vàng nối tiếp nhau nở rộ, hương thơm thoang thoảng.

"Tiểu Sơ." Hoắc Doãn dựa trán của mình vào trán cô, trong mắt rất vui vẻ, "Dị năng thực vật của anh đạt cấp 9 rồi."

"Chúc mừng."

"Ha ha." Tiếng cười sảng khoái của Hoắc Doãn vang vọng khắp đất trời.

Nguyên Sơ giơ tay ngắt một đóa hoa màu vàng, đưa lên mũi ngửi nhẹ, cánh hoa lướt qua đầu ngón tay, theo gió bay đi.

Hoắc Doãn yên lặng nhìn cô, trong lòng cảm thấy thỏa mãn chưa từng có.

Anh buông cô ra, dây leo quấn quanh người lần lượt tản ra, tầng tầng lớp lớp trải trên mặt đất.

"Anh muốn dẫn em về hành tinh Lam." Giọng điệu của anh rất bá đạo, không cho phép cô từ chối.

"Ừm."

Hoắc Doãn nắm lấy tay cô rồi hôn lên.

Có cô ở bên cạnh, quãng đời còn lại của anh đã viên mãn rồi.

Khi hai người trở lại nơi cắm trại, thì nghe thấy giọng nói trầm bổng du dương của Phong Trần Tú từ xa.



"Ê nè, sau khi lão đại quay về hành tinh Lam, mọi người có dự định gì?"

Giang Bằng Phi nói: "Tôi cũng muốn về."

"Cậu có nguyên hạch hệ không gian hả?" Phong Trần Tú không khách khí nói.

Nguyên hạch hệ không gian là chìa khóa để trở về hành tinh Lam, hơn nữa, một nguyên hạch chỉ có thể mang theo một người. Trong tay Hoắc Doãn có bốn nguyên hạch hệ không gian, nhiều nhất chỉ có thể dẫn theo hai người.

Giang Bằng Phi chán nản, thất vọng cúi thấp đầu, nghịch miếng kim loại trong tay.

Túc Mạch đang ăn thịt nướng ngẩng đầu lên, thấy hai người đang đi đến: "Về đúng lúc lắm, mau ăn đi."

Hoắc Doãn kéo Nguyên Sơ ngồi xuống, giúp cô lấy chén dĩa.

Tháp Lệ không biết từ đâu đi đến và ngồi cạnh Nguyên Sơ. Hơi thở lạnh lẽo tràn ngập xung quanh, lúc sương quỷ thổi qua, nhiệt độ chợt hạ xuống, đến Hoắc Doãn cũng không kìm được mà liếc qua. Phong Trần Tú, Giang Bằng Phi và Túc Mạch lui ra xa ba thước, duy chỉ có Nguyên Sơ là vẫn bình chân như vại.

"Trời ơi, có phải quỷ khí trên người của Tháp Lệ đã nặng hơn không?" Phong Trần Tú hơi sợ hỏi.

"Có lẽ thế." Tháp Lệ trầm mê tu luyện khó tự kiềm chế, cô ấy đã ngưng tụ và điều được vài con quỷ, hiện đã trở thành một quỷ sư cấp 7. Túc Mạch tỏ vẻ rất hâm mộ, anh ta cũng thuộc hệ tinh thần, nhưng tốc độ thăng cấp lại kém xa cô ấy.

"Ba ngày sau tôi sẽ về hành tinh Lam." Đột nhiên Hoắc Doãn mở miệng nói.

"Lão đại… anh đột phá cấp 9 rồi à?" Phong Trần Tú không chắc chắn hỏi.

"Ừm." Hoắc Doãn qua loa đáp lại.

Mọi người cùng nhau nhìn anh với vẻ mặt phức tạp. Bọn họ vui mừng cho anh đồng thời cũng cảm thấy hơi buồn vì sắp chia ly.

"Tôi sẽ trở lại mà." Hoắc Doãn hứa hẹn. Chỉ cần có nguyên hạch hệ không gian là có thể tự do qua lại giữa hai hành tinh. Anh sẽ không vứt bỏ anh em của mình, một ngày nào đó anh sẽ giúp mỗi người có được một nguyên hạch hệ không gian.

Mọi người im lặng không nói gì. Họ tin tưởng Hoắc Doãn, nhưng họ không thể chắc chắn rằng mình sẽ còn sống cho đến khi gặp lại nhau.

"Nguyên Sơ." Tháp Lệ nắm chặt lấy tay áo của Nguyên Sơ, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn cô, "Có thể dẫn tôi theo không?"

Tháp Lệ là một người không có cảm giác an toàn, cô ấy chỉ ỷ lại vào một mình Nguyên Sơ. Trên hành tinh này, cô ấy chỉ tin tưởng Nguyên Sơ.

Nguyên Sơ sờ đầu cô ấy, an ủi: "Đừng lo lắng."

"Ừm." Tháp Lệ cúi đầu, mái tóc dài gần như che khuất cả khuôn mặt của cô ấy.

Hoắc Doãn nhìn cảnh này, trong lòng bỗng hơi ghen tỵ.

Buổi tối, anh hỏi Nguyên Sơ: "Có phải em muốn dẫn Tháp Lệ theo không?"

"Không có." Nguyên Sơ thâm ý nhìn anh.

Hoắc Doãn không hề nghĩ rằng cô sẽ từ chối: "Em chắc chứ? Anh còn dư hai nguyên hạch hệ không gian, nên có thể cho cô ấy một cái."

"Chúng ta có 8 người."

Hoắc Doãn: "8 người?"

Nguyên Sơ đếm chi tiết: "Túc Mạch, Tháp Lệ, Phong Trần Tú, Giang Bằng Phi, Sab, Quý Minh, anh và em, 8 người."



"Không cần tính Quý Minh." Anh không có ý định để cho hắn sống sót trở về.

"Vậy thì là 7 người."

"Sao em tính cả Sab thế hả?" Cách anh chàng này xuất hiện không được vẻ vang cho lắm.

"Năng lực của hắn không tồi."

Hoắc Doãn oán thầm: "Năng lực không tồi thì đã sao? Nhân phẩm của hắn quá kém."

"Anh có thể uốn nắn hắn." Nguyên Sơ nói một cách chân thành.

Hoắc Doãn: "... Sao anh phải uốn nắn hắn?"

"Sab không có người thân, cũng không có quốc tịch chính thức." Dừng lại một chút, Nguyên Sơ nói tiếp, "Tháp Lệ bị người hãm hại, không có nhà để về; Phong Trần Tú là thiên sát cô tinh, khắc người thân khắc bạn bè; Túc Mạch thấu hiểu lòng người, khó hòa nhập với đám đông; Giang Bằng Phi có tính cách yếu đuối, nhưng có thiên phú về máy móc."

Trong lòng Hoắc Doãn cảm thấy khó hiểu, anh không rõ Nguyên Sơ nói với anh những điều này để làm gì. Suy nghĩ một chút, anh nhanh chóng hiểu ra: "Ý của em là, bọn họ đều là đồng đội đáng để bồi dưỡng?"

Nguyên Sơ gật đầu.

Hoắc Doãn khẽ cười một tiếng: "Được, anh hiểu rồi."

Sau đó, anh nén cười, từ trong tủ kim loại lấy ra một chiếc hộp, mở nắp ra, bên trong có bảy mươi, tám mươi chiếc huy hiệu Hoa Quả Thụ được sắp xếp ngay ngắn, mặt sau mỗi chiếc huy hiệu đều có khắc một cái tên, nó đại diện cho những thành viên Hoa Quả Thụ đã hy sinh.

"Các bạn thân mến, chúng ta sắp được về nhà rồi." Giọng của Hoắc Doãn trầm thấp, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lướt qua những chiếc huy hiệu cũ mới không giống nhau này. Sau đó, anh lấy một cái trong số đó ra, trên đó khắc hai chữ "Hoa Tang".

"Anh ấy là người bạn thân nhất của anh." Hoắc Doãn chậm rãi nói, "Đồng thời cũng là một nửa thầy giáo của anh. Tất cả những kiến ​​thức anh biết về hành tinh Tạo Vật đều đến từ anh ấy. Anh ấy thích nghiên cứu tất cả những điều chưa biết, thậm chí còn chấp nhận trả giá bằng chính mạng sống của mình. Một ngày nào đó bốn năm trước, anh ấy nói muốn đến khu số 5 để tìm một loài dị thú hiếm có, sau đó, không hề trở về."

Trong mắt Hoắc Doãn hiện lên một tia hoài niệm cùng bi thương, tuy rằng trong lònghNh có hy vọng, nhưng anh cũng hiểu rằng mất đi liên lạc ở hành tinh Tạo Vật là có ý nghĩa gì.

Một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng đặt lên đầu anh: "Đừng lo lắng."

Hoắc Doãn khẽ cười, ngẩng đầu lên nhìn cô, "Khi an ủi người khác, em luôn nói 'đừng lo lắng' à?" Lúc trước, khi an ủi Tháp Lệ cô cũng nói thế.

"Không phải." Cô nói 'Đừng lo lắng', chính là thật sự không cần phải lo lắng.

"Anh không sao." Hoắc Doãn hôn lên mặt cô một chút, "Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một lát."

Nói xong, anh ôm cô lên giường, sau đó xoay người xuống xe.

Bước vào trong lều, Hoắc Doãn lạnh lùng nhìn người bị nhốt trong khung kim loại.

"Mày, mày muốn làm gì nữa thế?" Quý Minh sợ hãi nhìn anh.

Hoắc Doãn đặt chiếc hộp trong tay xuống đất, "Mày có biết đây là cái gì không?"

Quý Minh nhìn những tấm huy hiệu quen thuộc kia, rồi nhanh chóng dời mắt sang chỗ khác.

"Một nửa trong số này đã chết vì mày." Hoắc Doãn trầm giọng nói, "Còn mày, mày báo đáp họ thế nào?"

Quý Minh tức giận nói: "Tao chưa từng bảo bọn họ làm thế!"



"Trước khi đến hành tinh tạo vật, chúng ta đã từng cùng lập lời thề, chiến thắng bệnh tật, vượt qua bản thân, cứu lấy Hoa Quốc." Hoắc Doãn chậm rãi nói. "Bọn tao đã trả giá rất đắt cho mục tiêu chung này. Bây giờ, mày nói với tao, mày chưa từng xin bọn họ làm thế. Thế thì mười năm qua, mày sống sót như thế nào? Lúc các anh em tắm máu quyết chiến, mày có từng đau lòng không? Có khó chịu không? Có áy náy không? Có cảm thấy tội lỗi không? Không có, mày thản nhiên hưởng thụ thành quả mà những người khác dùng mạng để đổi lấy, dị năng tăng nhanh so với bất kỳ ai, nhưng cuối cùng mày vẫn là một phế vật vô tích sự!"

"Câm mồm!" Quý Minh gào lên, "Tao không phải phế vật, tao là thực vật sư cấp 9, cả thế giới không có mấy người đạt đến cấp độ này đâu."

"Mày có biết thiên phú của mày kém cỡ nào không? Mày có biết tại sao mày có thể đạt được cấp bậc này không?" Hoắc Doãn lãnh đạm nói, "Bọn tao tốn mười năm, hy sinh nhiều anh em như thế, nhưng cuối cùng mày chỉ có thể đạt đến cấp 9."

"Tao là thực vật sư trẻ tuổi nhất từ trước đến nay, dựa vào đâu mà mày nói thiên phú của tao kém!"

Hoắc Doãn chậm rãi giơ tay lên, ánh sáng xanh lập lòe giữa các ngón tay, anh nhẹ nhàng vung tay lên, mặt đất lập tức được trải một thảm cỏ màu xanh lục, kéo dài đến tận chân của Quý Minh.

"Mày đạt tới cấp 9, tốn 10 năm, còn tao, chỉ cần 10 tháng."

Quý Minh không tin nổi mà trừng anh.

Một ngọn lửa xanh bốc lên trong tay, phản chiếu khuôn mặt Hoắc Doãn như một bóng ma.

"Hiện tại, mày có thể chết rồi." Anh sở dĩ không lập tức giết hắn, chính là muốn để hắn hiểu ra rằng, hắn không quan trọng như hắn đã nghĩ, càng không phải là tồn tại độc nhất vô nhị.

Ngọn lửa xanh rực cháy nuốt chửng lấy Quý Minh, tiếng kêu la thảm thiết vang lên trong đêm. Nhưng chỉ một lúc sau, mọi âm thanh đều biến mất, thứ còn sót lại chỉ có một cái xác khô tái nhợt.

Hoắc Doãn xốc lều vải lên, không chút do dự rời đi.

Ba ngày sau, Hoắc Doãn thu xếp xong hết thảy, chuẩn bị cùng Nguyên Sơ rời đi hành tinh Tạo Vật.

Đám Túc Mạch đến đưa tiễn. Thật ra, không có gì để tiễn biệt cả, chỉ cần sử dụng thiết bị định vị được cài đặt với nguyên hạch hệ không gian, thì có thể xuyên việt bất cứ lúc nào.

Mọi người đứng trong doanh địa, im lặng nhìn nhau.

"Được rồi, chúng tôi đi đây." Hoắc Doãn kéo lấy Nguyên Sơ, nói lời tạm biệt cuối cùng.

"Sau này gặp lại."

Không gian vặn vẹo, cánh cổng không gian mở ra, mấy chục giây sau, tất cả mới khôi phục yên tĩnh.

Tất cả mọi người, bao gồm cả lều trại, toàn bộ đều biến mất.