Một Cái Bug Chỉ Muốn Sống Sót

Chương 15: Phụ trợ mạnh nhất (15)



Hoắc Doãn bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy Nguyên Sơ đang đọc bình luận trên điện thoại. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, tùy ý nhìn qua, thản nhiên nói: "Cái này có gì hay ho?"

"Tôi thấy cũng đẹp là." Thứ cô xem không phải bình luận mà là người đăng những bình luận đó, ẩn danh cũng vô dụng thôi, chỉ cần cô muốn, cô có thể nhìn thấy phía bên kia của internet là người hay ma.

Hoắc Doãn không ngờ Nguyên Sơ sẽ trả lời như vậy, lời an ủi đã chuẩn bị xong đột nhiên không dùng được. Một lúc sau, anh cười khẽ một tiếng và nhìn Nguyên Sơ với ánh mắt lấp lánh.

"Ngày mai sẽ rời khỏi hẻm núi Kỳ Thạch, nghỉ ngơi sớm chút đi." Hoắc Doãn chỉnh lại gối, giũ chăn ra.

"Ừ." Nguyên Sơ đặt điện thoại xuống rồi nằm xuống.

Bây giờ số lượng thành viên trong đội đã tăng lên, trong xe không còn chỗ để ngủ, mọi người thường dựng lều ở bên ngoài, chỉ có Hoắc Doãn và Nguyên Sơ thỉnh thoảng nghỉ ngơi trong xe. Dù không công khai nói rõ nhưng ai cũng ngầm mặc định rằng họ là một đôi. Ai bảo mỗi ngày họ đều mặc đồ đôi, dùng chung bàn chải đánh răng, đắp cùng một chiếc chăn, thậm chí cả thói quen ăn uống cũng giống nhau. Nếu đây không phải là người yêu, thì thế nào mới là người yêu?

Hoắc Doãn tự nhiên nằm bên cạnh cô, ôm eo cô.

Đối với sự thân mật của số mệnh chi tử, Nguyên Sơ sẽ không kháng cự, nhưng mà cô chưa bao giờ cân nhắc đến tình yêu nam nữ. Hoắc Doãn cũng càng khắc chế, hoặc nói là tùy ý, bởi vì tin tưởng, quen thuộc, yêu thích, cho nên mới tùy ý. Cho dù không biểu hiện quá nhiều, nhưng loại yêu thích không rời này người khác nhìn thấy là hiểu ngay.

Đối với Hoắc Doãn, Nguyên Sơ tựa như một bến cảng an toàn, khiến anh an tâm khi dừng chân.

Chỉ mấy phút sau, Hoắc Doãn đã ngủ say, hô hấp nóng bỏng và ổn định lướt qua tai của Nguyên Sơ, chiếc giường chật hẹp hoàn toàn không ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của anh.

Nửa đêm, Nguyên Sơ đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia sáng, trong không gian đen kịt cực kỳ sáng ngời.

Sau đó cô lại nhắm mắt lại, cùng lúc đó Hoắc Doãn bật dậy từ trên giường, nhanh chóng mở màn hình giám sát lên, cảnh giác quan sát tình hình bên ngoài.

Có âm thanh vù vù lạ là truyền vào tai, nếu không lắng nghe kỹ, sẽ tưởng rằng đó là tiếng gió.

Hoắc Doãn nhìn chằm chằm vào màn hình, linh cảm nguy hiểm càng lúc càng mạnh. Không biết qua bao lâu sau, một vòng sáng hiện ra trong đêm tối, đó là một con bướm rực rỡ màu sắc, một ít quang phấn rơi ra khi nó vỗ cánh, rất đẹp.

Sắc mặt Hoắc Doãn khẽ biến: Toàn Cơ Điệp!

Một con, hai con, ba con… hàng chục con Toàn Cơ Điệp lần lượt bay ra từ trong bụi cỏ, hào quang ngũ sắc rực rỡ lấp lánh, nhẹ nhàng nhảy múa giữa bầu trời đêm, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.

Tuy nhiên Hoắc Doãn không có tâm tình để thưởng thức.

Toàn Cơ Điệp còn được gọi là bướm không gian, là một loài dị thú hệ không gian, đến vô ảnh, đi vô tung. Nhưng điều khiến người ta sợ hãi nhất chính là chúng có thể mở ra thông đạo không gian, dịch chuyển dị thú ở nơi khác đến đây.

Nếu gặp một con Toàn Cơ Điệp lạc đàn, có thể thử đối phó, nhưng nếu gặp một đàn Toàn Cơ Điệp, tốt nhất là đừng trêu chọc vào.

Hoắc Doãn không cảm thấy đàn Toàn Cơ Điệp này chỉ đơn giản đi ngang qua, chúng vốn nên ở thung lũng đẻ trứng chứ không phải xuất hiện ở đây.

【Có biến, chuẩn bị chiến đấu.】Hoắc Doãn đánh thức những người khác.

Thành viên của Hoa Quả Thụ cộng thêm tiến hóa giả mà bọn họ cứu được, có khoảng hai mươi người. Với chiến lực này đối phó với Toàn Cơ Điệp thì có chút khó khăn, huống chi là Cổ Mộ đang mai phục.



Mọi người tập trung ở một khu đất trống, sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chăm đàn Toàn Cơ Điệp, nín thở chờ đợi.

Toàn Cơ Điệp rất nhạy cảm với dao động của năng lượng, nếu phát hiện có gì không ổn, chúng sẽ dịch chuyển tức thời hoặc chuyển dị thú đến.

Mọi người không nghĩ rằng có thể đuổi chúng nó đi, nên chỉ có thể hi vọng chúng tự bay đi.

Tuy nhiên, mọi việc không phải lúc nào cũng được như ý. Có một con Toàn Cơ Điệp đột nhiên tách ra khỏi đàn, bay về phía của mọi người.

Nó vừa chuyển hướng, những con Toàn Cơ Điệp khác cũng bay theo.

Đệch!

Đám người chỉ có thể vội vàng rời đi chỗ ẩn nấp ban đầu, vòng vo tránh đi, nhưng Toàn Cơ Điệp dẫn đầu đội hình như đã phát hiện ra bọn họ, liền theo sát phía sau. Đừng bị tốc độ không nhanh của chúng nó lừa, chúng nó biết thuấn di đó.

Loại kỹ năng như bug này, chính là cơn ác mộng của trò chơi trốn tìm.

Cuối cùng, một tiến hóa giả không nhìn được mà ra tay với một con Toàn Cơ Điệp xuất hiện gần anh ta.

Chỉ thấy một chùm sáng lóe lên, tiến hóa giả và Toàn Cơ Điệp đồng thời biến mất ngay tại chỗ, sau đó xuất hiện ở cách đó mấy trăm mét, bên cạnh còn có một con dị thú cường hãn.

Không thể nhẫn nhịn, trận chiến nổ ra.

Toàn Cơ Điệp vốn đang an tĩnh bỗng lần lượt vỗ cánh, mở ra từng cánh cổng không gian, từng dị thú xuất hiện thông qua cánh cổng, bao vây mọi người.

Một số tiến hóa giả muốn trốn đi, nhưng họ đã bị đưa trở lại vị trí ban đầu trong giây tiếp theo, mọi người đã bị Toàn Cơ Điệp vây lại trong phạm vi 500 mét.

"Đ*t mẹ, liều mạng." Nếu như trốn không thoát, vậy thì đánh thôi.

Hào Tử trốn bên cạnh xe, bắt đầu phát sóng trực tiếp trong lúc hỗn loạn: "Như mọi người đã thấy, chúng tôi không may gặp phải một đàn Tuyền Cơ Điệp, tình hình rất nguy cấp. Hôm nay có thể là lần cuối cùng tôi phát sóng trực tiếp cho bạn, hãy nhớ tên tôi, streamer tiên phong - Hào Tử!"

Vừa dứt lời, một đầu dị thú hung tợn xuất hiện trước mặt cậu ta, há to cái miệng đầy máu, muốn cắn cậu ta.

"Ui, má ơi!" Hào Tử và người xem trong phòng phát sóng bị dọa sợ đến muốn tè ra quần.

Mọi người bắt đầu hỗn chiến với dị thú, chỉ có Nguyên Sơ tự do ở bên ngoài chiến trường.

Cô nhìn thoáng qua, nhận ra có hơn tám loại dị thú thuộc tính khác nhau, số lượng ước chừng có hơn ba mươi con.

"Đừng sợ, đám dị thú này đẳng cấp không cao, mạnh nhất chỉ có cấp 6, cấp 7 thôi." Một tiến hóa giả cổ vũ sĩ khí (*).

(*) Sĩ khí: tinh thần của binh sĩ.

Nhưng lời vừa dứt, không gian liền vặn vẹo, một con dị thú cao đến mấy chục mét, toàn thân có gai nhọn, phóng ra uy áp cường đại xuất hiện, sự xuất hiện của nó khiến mọi người đều biến sắc.

Đường vân màu vàng trên trán của dị thú đại biểu cho thân phận của nó - Khôi Tê cấp 10.

Con dị thú này vừa xuất hiện, không chỉ những người có mặt mà người xem cũng sợ theo luôn.

【Đù, Khôi Tê…! Siêu cấp bá chủ hệ cường hóa.】

【Đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, miễn dịch tinh thần, quả thật là một tấm khiên thịt vô địch.】

【Như này thì đánh thế nào…】

【Tui không nỡ nhìn bọn họ ăn hành…】

Cấp cao nhất trong những tiến hóa giả ở đây không quá cấp 8, tuy chênh lệch 3 cấp không phải không thể vượt qua, nhưng Khôi Tê hệ cường hóa, khiến bọn họ không biết nên đánh ở đâu.

"Nghĩ cách phá vòng vây." Hoắc Doãn không muốn lấy cứng chọi cứng, tốt nhất là tiết kiệm sức lực để đề phòng bị đánh lén, nhưng bọn họ căn bản không thể phá vòng vây, bởi vì Toàn Cơ Điệp đã khống chế chiến trường, giới hạn phạm vi hoạt động của bọn họ.

Theo logic thông thường, Toàn Cơ Điệp với trí thông minh không cao không có khả năng lên kế hoạch chiến đấu, nhưng từ việc chúng chủ động đuổi theo tiến hóa giả, giới hạn phạm vi chiến đấu, cắt đứt đường lui của mọi người, đều là biểu hiện cho thấy có người điều khiển sau lưng.

Có phải là gã nhân ngẫu sư của Cổ Mộ không? Gã không chỉ có thể luyện hóa con người, mà còn có thể luyện hóa dị thú ư?

Hoắc Doãn vừa chiến đấu vừa suy nghĩ, thỉnh thoảng lại phân tâm chú ý tới tình huống của Nguyên Sơ.



Nguyên Sơ đứng cách xe bay không xa, bên cạnh còn có Túc Mạch, Tháp Lệ, Phong Trần Tú và Giang Bằng Phi.

Tháp Lệ là tiến hóa giả tấn công tầm xa, ba người còn lại đều là phụ trợ, không có sức chiến đấu.

"Làm sao bây giờ? Bọn lão đại có thể xử lý không?" Phong Trần Tú hơi lo lắng hỏi.

"Tốt nhất là mau chóng phá vòng vây." Túc Mạch cau mày nói, "Trên lý thuyết, Toàn Cơ Điệp có thể liên tục vận chuyển dị thú, kéo dài càng lâu, đối với chúng ta càng bất lợi."

Giang Bằng Phi lạnh run ở một bên.

Phong Trần Tú tình cờ nhìn thấy đồ vật trên tay cậu ta, bèn hỏi: "Cậu cầm con quay rực rỡ nhiều màu như vậy làm gì?"

Giang Bằng Phi: "Đây là… Hỏa tiễn pháo... "

Phong Trần Tú im lặng một lúc, sau đó đột nhiên hiểu ra: "Tôi hiểu rồi, cậu cố ý thiết kế như vậy để làm kẻ địch bối rối! Thật sự quá âm hiểm nha… lão ca."

Giang Bằng Phi: "..." Cậu nghĩ nhiều rồi, chỉ là do tôi thích những thứ lòe lọe thôi mà.

Tháp Lệ không chú ý đến cuộc trò chuyện của họ, chỉ tập trung điều khiển quỷ khí hỗ trợ tác chiến. Công kích của cô ấy thuộc hệ tinh thần, có thể kích phát sự sợ hãi, tạo ra ảo giác, khiến tinh thần kẻ địch rối loạn.

Dưới sự tấn công của cô ấy, vài con dị thú đang chém giết lẫn nhau, giúp đám người của Hoắc Doãn chia sẻ không ít áp lực. Cô ấy cũng thử tấn công Toàn Cơ Điệp, đáng tiếc chúng lại nhận ra khi cô ấy vừa ra tay, rồi dễ dàng tránh thoát.

Khôi Tê tung hoành trên chiến trường, tấn công bừa bãi, dù sao nhờ vào da dày thịt béo, nó chẳng sợ gì cả. Hoắc Doãn và mọi người cố tình tránh đối đầu trực diện với nó, nhưng sự tồn tại của nó đã phá vỡ nghiêm trọng nhịp điệu chiến đấu của mọi người.

Có người vừa đánh bại một con dị thú, Khôi Tê liền bất thình lình xuất hiện, đuổi cùng giết tận người đó.

Có người phối hợp ăn ý, công thủ nhiều mặt, Khôi Tê bất ngờ xông vào can thiệp, khiến tình thế vượt khỏi tầm kiểm soát.

Có người có kỹ năng bắn súng siêu tốt, chưa từng bắn trượt, nhưng Khôi Tê hết lần này đến lần khác lao vào, chặn tầm nhìn của anh ta.

Sân bãi lớn như vậy, Khôi Tê chạy tới chạy lui vài lần, dường như có thể thấy bóng dáng nó ở khắp nơi.

Khó chịu chết đi được!

Trong phòng phát sóng trực tiếp.

【Tình cảnh đang nguy hiểm vcl, nhưng tự dưng mị muốn cười…】

【Chúc mừng Khôi Tê đã trở thành người giỏi nhất trong lĩnh vực này.】

【Đã xuất hiện thương vong, bọn họ phải làm sao đây?】

【Nhân tiện, mấy người Hoa Quả Thụ chỉ đứng nhìn thôi hả? Sao không lên giúp đi?】

【Toàn là phụ trợ sức khiến đấu bằng 0, giúp thế nào được.】

【Tất cả khiếm khuyết của Hoa Quả Thụ đều thể hiện hết trong trận chiến này.】

【Ngồi chờ bọn họ bị đoàn diệt.】



Với sự kéo dài của trận chiến, mọi người dần bắt đầu suy sụp, bầu không khí mệt mỏi và tuyệt vọng bao trùm toàn chiến trường.

Một tiếng hét thảm vang lên, người hy sinh đầu tiên đã xuất hiện.

Lòng người tán loạn, ý chí sa sụt.

Nhưng Hoắc Doãn không hề mất đi sự bình tĩnh, anh luôn suy nghĩ cách đối phó. Cuối cùng, ánh mắt của anh tập trung vào đàn Toàn Cơ Điệp, nếu có thể đánh lui chúng thì tốt rồi.

Hoắc Doãn quay đầu nhìn Túc Mạch: 【Có cách nào khống chế những con Toàn Cơ Điệp kia không?】

Túc Mạch nhận được "tin tức" từ Hoắc Doãn, thông qua thần giao cách cảm nói:【Rất khó, chỉ cần có dao động năng lượng, chúng sẽ phát hiện ra.】



Vừa dứt lời, lĩnh vực tinh thần của Túc Mạch đột nhiên mở rộng, bao phủ lấy tất cả mọi người.

Cộng hưởng tinh thần!

Cuối cùng cô ấy cũng ra tay rồi!

Túc Mạch kinh hỉ nhìn Nguyên Sơ ở bên cạnh, đột nhiên cảm thấy tự tin.

Ngoại trừ nhóm của Hoắc Doãn, những tiến hóa giả lần đầu tiên gặp loại năng lực này đều vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó liền ý thức được sự cường đại của năng lực này.

Những điểm mù là bọn họ không thể nhìn thấy, có thể nhìn thấy thông qua những người khác; những hướng bọn họ không thể tấn công, có thể phối hợp với những người khác tấn công; sự hỗ trợ và trị liệu mà bọn họ cần, vài phút liền có thể xuất hiện…

Mấy chục người như biến thành một cỗ máy tính có thể tính toán tinh vi chính xác, đem năng lực phát huy đến mức tận cùng.

【Tấn công.】Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên trong đầu Tháp Lệ, sau đó khóa chặt một vị trí.

Cho dù vị trí kia chẳng có gì cả, nhưng Tháp Lệ vẫn không hề do dự mà tấn công. Một giây sau, chuyện kỳ dị đã xảy ra, đáng lẽ là tấn công thất bại, nhưng ai ngờ lại đánh trúng một con Toàn Cơ Điệp bất ngờ xông vào.

Tháp Lệ sững sờ.

Liệu có phải là trùng hợp ngẫu nhiên không?

Không đợi cô ấy kịp nghĩ nhiều, con Toàn Cơ Điệp bị đánh trúng kia dường như bị kinh sợ, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, rời khỏi chiến trường.

Ngoại trừ một số người, không ai chú ý đến một màn này, nhưng sự thay đổi trong tiết tấu của trận chiến, không thể qua được mắt của mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp.

【Ủa, gì dị nè? Tự nhiên thấy phong cách chiến đấu không giống lúc đầu nữa?】

【Chời ơi, thời gian hỗ trợ có phải quá chính xác rồi hem?】

【Sao né hay quá dị? Né hai bước đã tránh được đòn tấn công của Khôi Tê.】

【Bọn họ cắn thuốc hay gì vậy? Sao đột nhiên mạnh thế?】

【Bọn họ đâu phải một đoàn đội đâu. Sao lại phối hợp ăn ý quá vậy?】

【Cho dù là một đoàn đội cũng chưa chắc có thể phối hợp ăn ý như dị…】

【Đây đâu phải phối hợp bình thường, là dị năng, nhất định là được dị năng đặc biệt nào đó hỗ trợ.】

Cuối cùng cũng có người nhìn ra manh mối.

Nhưng mà, chuyện khiến bọn họ thật sự khiếp sợ vẫn còn ở đằng sau.