Minh Nhật Tinh Trình

Chương 61



Hoàng Kế Tân là người làm việc rất ổn thỏa, nhà hàng anh đặt cho hai người rất yên tĩnh và tương đối bí mật, có thể cho phép Hạ Tinh Trình và Đinh Văn Huấn ở trong phòng riêng vừa ăn cơm vừa nói chuyện với nhau. Sau khi đưa hai người tới anh liền rời đi, trước khi đi còn bảo Hạ Tinh Trình ăn xong thì gọi cho anh.

Hạ Tinh Trình và Đinh Văn Huấn cởi áo khoác ra giao cho nhân viên phục vụ treo lên giá áo ở trên tường, các món ăn đặt trước đã được dọn lên bàn, lúc nhân viên phục vụ ra khỏi phòng còn khép cửa lại cho bọn họ.

Đinh Văn Huấn ngồi xuống, giơ tay xắn tay áo len lên, anh nghe thấy Hạ Tinh Trình hỏi: "Đạo diễn Đinh, anh cho em cơ hội đóng bộ phim này là vì quan hệ của Dương Du Minh ạ?"

Lúc Hạ Tinh Trình hỏi câu này giọng nói rất nghiêm túc.

Đinh Văn Huấn mỉm cười: "Sao thế? Không có tự tin vào bản thân vậy luôn à?"

Hạ Tinh Trình không cười, tâm trạng của cậu rất phức tạp, một mặt cậu không ngờ Dương Du Minh sẽ giúp cậu tranh thủ cơ hội casting lần thứ hai, cậu cảm thấy trái tim mình giống như bị người ta tóm chặt lấy rồi nhéo một cái, mặc dù không đau đớn nhưng lại rất chua chát; mặt khác, nếu như buổi casting lần hai cuối cùng được thông qua là do quan hệ của Dương Du Minh, thì sẽ làm cậu càng cảm thấy xấu hổ hơn so với việc casting thất bại, cậu không biết hình tượng của mình ở trong lòng Dương Du Minh rốt cục thì vô dụng đến mức nào.

Đinh Văn Huấn nhìn chằm chằm cậu một lúc, nói: "Con người tôi nói chuyện khá thẳng, cậu không cần phải để ý quá."

Lúc đầu Hạ Tinh Trình nghe thấy anh nói thế thì trong lòng chìm xuống, câu này chứng minh những lời tiếp theo mà Đinh Văn Huấn nói với cậu có lẽ sẽ rất khó nghe, cậu chỉ có thể giả vờ không để ý, lắc lắc đầu.

Đinh Văn Huấn nói: "Thật ra lần casting đầu tiên tôi không hài lòng với cậu lắm, sau đó tôi gọi điện cho Dương Du Minh, định hỏi xem cậu ta và Hà Chinh sao lại coi trọng cậu. Sau khi nghe tôi nói thế, cậu ta nói với tôi là cậu cần thời gian để nhập diễn, còn đề nghị tôi đưa kịch bản cho cậu, rồi cho cậu thêm một cơ hội nữa thử xem."

Hạ Tinh Trình không nhịn được hỏi: "Anh ấy... chỉ nói như vậy thôi ạ?"

Đinh Văn Huấn gật đầu: "Ban đầu tôi không tin, chủ yếu là không tin cậu, vì sau khi từ lễ cưới của Trần Hải Lan về tôi đã tìm mấy bộ phim lúc trước của cậu để xem hết."

Hạ Tinh Trình tự nhiên cảm thấy hơi mất mặt.

Đinh Văn Huấn lại nói tiếp: "Nhưng tôi tin Dương Du Minh, lần đầu tiên tôi thấy cậu ta giới thiệu diễn viên trẻ, cũng có thể nghe ra sự tín nhiệm trong giọng nói của cậu ta. Sự thật chứng minh, cậu ta không nhìn nhầm."

Hai tay Hạ Tinh Trình nắm chặt lấy nhau đặt ở trên bàn, lẳng lặng lắng nghe Đinh Văn Huấn nói chuyện.

Đinh Văn Huấn nghiêng người dựa vào ghế, nhìn Hạ Tinh Trình nói: "Có một điểm cậu có thể yên tâm, Dương Du Minh cũng không đầu tư cho phim của tôi, cậu ta giới thiệu diễn viên tới casting cũng không có vấn đề gì cả, cũng không dễ để quyết định kết quả. Hay là cậu bảo cậu ta đầu tư cho tôi đi, tôi có thể cân nhắc cho cậu ta xếp thêm một diễn viên vào đoàn phim nữa."

Hạ Tinh Trình bất đắc dĩ mỉm cười, nói: "Đạo diễn Đinh cứ đùa." Cậu cầm muôi múc thêm canh vào bát canh của Đinh Văn Huấn: "Anh ăn đi ạ, lát nữa sẽ nguội đó." Sau đó cậu lại hỏi: "Đạo diễn Đinh nói có chuyện muốn nói với em, không biết là chuyện gì ạ?"

Đinh Văn Huấn trả lời cậu: "Thì chuyện về phim và nhân vật thôi, không vội, có thể vừa ăn vừa nói."

Bầu không khí trong phòng rất ấm áp, Hạ Tinh Trình cảm thấy Đinh Văn Huấn không phải là người khó gần, hơn nữa trước đó cũng đã nói ra hết nên cũng từ từ thả lỏng. Bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, Hạ Tinh Trình còn cùng Đinh Văn Huấn uống một chút rượu đế.

Sau khi ăn xong bữa cơm này, Đinh Văn Huấn ngà ngà say, bắt đầu cảm khái: "Dương Du Minh đối xử với cậu tốt thật đấy."

Hạ Tinh Trình nhìn anh.

Đinh Văn Huấn nghiêng đầu, cổ áo nới rộng ra hai bên: "Con người cậu ta, thật ra không dễ để lộ tâm tình đâu. Làm bạn nhiều năm như vậy, rất nhiều chuyện cậu ta sẽ không kể cho cậu nghe."

Hạ Tinh Trình trầm ngâm, cậu phát hiện ra bản thân mình không thể đánh giá Dương Du Minh một cách khách quan, nên chỉ có thể nhàn nhạt nói: "Em cảm thấy anh ấy rất dịu dàng."

"Dịu dàng ư?" Đinh Văn Huấn giống như là lần đầu tiên nghe thấy có người miêu tả Dương Du Minh như thế, ngón tay anh gõ gõ bàn: "Những người chúng tôi từng gặp trước đây, đều đánh giá cậu ta khá là xa cách, cũng có người cảm thấy cậu ta lạnh lùng, người nói cậu ta dịu dàng, mấy năm nay hình như ngoài cậu ra cũng chỉ có ——" nói tới đây anh bỗng nhiên dừng lại, có lẽ là ngứa mũi, bèn giơ tay lên che miệng nhịn không được hắt hơi một cái.

Hạ Tinh Trình rút giấy ăn trên bàn đưa cho anh, cậu thật sự rất muốn nghe những lời tiếp theo của anh.

Nhưng Đinh Văn Huấn dùng giấy lau miệng, sau khi nói "cảm ơn" xong, hình như đã quên mất những lời vừa mới nói, không có ý định nói tiếp nữa.

Hạ Tinh Trình không thể không truy hỏi: "Đạo diễn Đinh, anh nói ngoài em ra thì còn ai nữa ạ?"

Đinh Văn Huấn hơi khó hiểu nhìn cậu, nói: "Ai? Vợ cậu ta đó, trước đây Viên Thiển cũng nói cậu ta dịu dàng."

Nghe thấy cái tên này, bỗng nhiên hô hấp của Hạ Tinh Trình hơi ngưng lại, máu trong toàn bộ cơ thể dường như bị rút hết ngay lập tức, từ ngực đến đầu ngón tay đều lạnh toát, cậu rút tay trên bàn về, sợ Đinh Văn Huấn nhìn thấy ngón tay mình đang khẽ run rẩy, cậu cắn răng hỏi: "Giờ tình cảm của hai người họ cũng tốt lắm ạ?"

Đinh Văn Huấn trả lời: "Tôi không biết, chắc cũng không tệ lắm. Chỉ là lâu lắm rồi không thấy bọn họ đi ăn chung với nhau."

Sau đó Đinh Văn Huấn nói thêm gì đó, Hạ Tinh Trình cũng chẳng nhớ rõ lắm.

Tối hôm đó về nhà, Hạ Tinh Trình tắm rửa sạch sẽ mặc đồ ngủ ngồi xếp bằng trên giường, điện thoại để ở trước mặt, cậu nhìn chằm chằm nó thật lâu nhưng không dám đưa tay chạm vào.

Chuyện này cho dù là theo phép lịch sự, cậu cũng cần gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho Dương Du Minh để báo kết quả casting, đồng thời nói lời cảm ơn luôn. Thật ra vẫn còn thiếu rất nhiều, Dương Du Minh giúp cậu nhiều như vậy, mời anh ăn một bữa cũng chẳng quá đáng chút nào.

Nhưng cậu không dám cũng không thể, Dương Du Minh là vực sâu vạn trượng của cậu, cho dù chỉ tiến lên một bước, cậu cũng sợ bản thân mình không quay lại được.

Cậu không biết Dương Du Minh đối xử tốt với mình là xuất phát từ tâm tư gì, nhưng cậu biết mình không nên tiếp tục nữa, dứt khoát kết thúc sẽ tốt cho mình hơn.

Hạ Tinh Trình xóa bỏ toàn bộ cách thức liên hệ với Dương Du Minh. Cậu vứt điện thoại qua một bên, ôm đầu ngã xuống giường. Dịu dàng thì sao chứ? Sự dịu dàng của Dương Du Minh cũng chẳng thuộc về một mình cậu, không đúng, phải nói là vốn không nên thuộc về cậu, là cậu quá tham lam.

Hạ Tinh Trình giơ tay lên dụi mắt, mắt cậu hơi đỏ, nhưng cũng chỉ hơi đỏ mà thôi.

Bộ phim còn mấy vai chính vẫn chưa có quyết định cuối cùng, chuẩn bị cho giai đoạn đầu cũng cần một khoảng thời gian, nên Hạ Tinh Trình ít nhất sẽ có hai đến ba tháng nhàn rỗi.

Show thực tế trước đó cậu tham gia cũng có phản ứng rất tốt, trên mạng có độ đề tài nhất định, cũng thu hút không ít fans mới cho Hạ Tinh Trình. Công ty muốn tận dụng mọi thời cơ, hy vọng có thể cho cậu tiếp tục lên mấy show thực tế để lấp đầy lịch trống.

Lúc này vừa vặn là cuối năm, các sự kiện thời trang, lễ trao giải lần lượt diễn ra. Hạ Tinh Trình nhận được lời mời tới lễ trao giải phim truyền hình lớn nhất trong nước do đài truyền hình tổ chức, làm khách mời biểu diễn lên sân khấu hát, hơn nữa còn là song ca tình ca với Đàm Tuyết Nguyệt.

Lúc nhận được lời mời, Hạ Tinh Trình phàn nàn với Hoàng Kế Tân: "Dựa vào cái gì mà em phải đi biểu diễn tiết mục? Ít nhất cũng phải trao cho em một giải chứ?"

Hoàng Kế Tân uể oải trả lời cậu: "Có lẽ sợ trao giải cho cậu thì cậu sẽ bị mắng trên mạng đó."

Hạ Tinh Trình lại càng mất hứng.

Hoàng Kế Tân nói: "Thì cậu cọ chút nhiệt của show thực tế, hơn nữa còn là show thực tế của đài truyền hình nữa."

Hạ Tinh Trình nằm trên sô pha, cố gắng ngửa đầu ra sau: "Em không muốn đi lắm." Vì hôm qua lúc lên mạng cậu nhìn thấy có người bán vé tiết lộ một tin, bảo là lễ trao giải lần này mời Dương Du Minh tới làm khách mời trao giải. Cậu sợ nhìn thấy Dương Du Minh.

Hoàng Kế Tân không nói gì.

Hạ Tinh Trình ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đang ngồi trên sô pha cầm điện thoại bày ra vẻ mặt sững sờ, bèn đá anh một cái: "Sao thế?"

Hoàng Kế Tân quay đầu lại nhìn Hạ Tinh Trình, khó tin nói: "Dương Du Minh và Viên Thiển ly hôn rồi."