Mãng Hoang Kỷ

Chương 121: Phong cấm




Nông Tử Đạo liền nói: "Đại trận này tên là Minh Long Tỏa Thiên Trận, là trận pháp trong truyền thuyết. Tuy loại Kỷ tộc dùng chỉ là đại trận nhân giai nhưng chắc chắn là loại đại trận nhân giai cực phẩm, nên không thể coi thường uy lực của nó được. Ít nhất cũng ngang cỡ đại trận địa giai. Nếu Hứa Ly sư thúc mà xông vào thì chắc chắn sẽ bị nhốt trong đó. May là chưa xông vào..."

"Lợi hại như vậy sao?" Hứa Ly hơi kinh ngạc.

Đại trận nhân giai cực phẩm, không thua gì đại trận địa giai? Hứa Ly cũng tưởng tượng ra được giá trị của đại trận này, chỉ sợ nó cũng chẳng thua kém gì pháp bảo con dấu trên tay hắn.

"Tử Đạo sư huynh, bây giờ chúng ta phải làm gì?"

"Chẳng lẽ lại trơ mắt ra nhìn Kỷ tộc trì hoãn thời gian?"

Đám Tử Phủ tu sĩ đều lo lắng dò hỏi. Nông Tử Đạo lại nói: "Nếu ta chưa từng tiến vào thì cũng không dám nói gì. Nhưng ta đã ở trong Minh Long Tỏa Thiên Trận một thời gian kha khá, cũng đã tìm hiểu được chút ít tâm đắc cho ta. À...cái này cũng không thể vội được. Đợi ta phá huyễn trận sương đen kia đã."

Lúc này, Nông Tử Đạo vừa tiến lên phía trước thì Hứa Ly chân nhân đã lập tức đi theo sau. Trong nhóm Tử Phủ tu sĩ này thì Nông Tử Đạo là kẻ hữu dụng nhất với hắn. Một tên cao thủ trận pháp...thì dĩ nhiên hắn phải bảo đảm an toàn cho y.

"Huyễn trận sương đen cũng chỉ là một loại trận pháp thông thường." Nông Tử Đạo cười. " Lúc trước khi ta vào trong huyễn trận sương đen này cũng đã có thể phá rồi. Chỉ tại Minh Long Tỏa Thiên Trận kia làm khó nên không thể phá được."

"Ừ."

Nông Tử Đạo nhìn về màn sương đen bao phủ khắp Ngưu Giác Sơn. "Nếu như ta đoán không sai, cây trận kỳ trong đó ở phía trước chúng ta trăm trượng." Vừa nói xong thì trên tay hắn đã xuất hiện một cây phất trần. Phất trần vừa được huy động đã tỏa ra hơn ba ngàn sợi tơ trắng xé trời bay đi, nhanh chóng lách vào màn sương.

Vèo!

Trong nháy mắt, một cây trận kỳ đã bị rút ra. Màn sương đen vốn đang che phủ Ngưu Giác Sơn đã biến mất trong nháy mắt. Ánh mặt trời chiếu sáng cả Ngưu Giác Sơn. Trên Ngưu Giác Sơn có một con rồng khổng lồ màu đen đang nằm khoanh tròn. Con rồng tản ra một làn minh khí màu đen ra bên ngoài. Phạm vi của minh khí cũng chỉ trong phạm vi của Minh Long Tỏa Thiên Trận, so sánh tương đối thì nó nhỏ hơn nhiều so với màn sương đen của huyễn trận.

...

Trên Ngưu Giác Sơn.

Nhóm Kỷ Ninh, Kỷ Cửu Hỏa đều mang vẻ mặt nghiêm túc. Khi cả nhóm chứng kiến Nông Tử Đạo xuất hiện thì đã biết được có rắc rối rồi! Không ngờ rằng tên Nông Tử Đạo vừa trốn đi đã quay lại rồi. Tên Nông Tử Đạo kia đã từng vào trận rồi, nên dĩ nhiên sẽ có chút ít kinh nghiệm. Hiện tại hắn đã có thể dễ dàng phá vỡ huyễn trận sương đen ở bên ngoài.

"Tại sao tên Nông Tử Đạo này lại mò tới?" Trong mắt Kỷ Cửu Hỏa đầy vẻ bức tức khó chịu. "Nếu như không có tên Nông Tử Đạo thì tên Hứa Ly chân nhân có thực lực mạnh mẽ tới mấy cũng vẫn bị vây khốn trong Minh Long Tỏa Thiên Trận không ra nổi."

"Nông Tử Đạo!"

"Tại sao lại như vậy được!" Mỗi người Kỷ tộc đều lo lắng.

Kỷ Ninh cũng thầm hận. Thêm Nông Tử Đạo, Hứa Ly chân nhân bây giờ như hổ mọc thêm cánh.

...

Nông Tử Đạo, Hứa Ly chân nhân đều nhìn về phía con Minh Long trên Ngưu Giác Sơn.

"Con rồng khổng lồ màu đen kia chính là 'Minh Long' do Minh Long Tỏa Thiên Trận biến ảo ra." Nông Tử Đạo nói.

"Minh Long." Hứa Ly chân nhân nhìn con rồng đen quấn quanh Ngưu Giác Sơn rồi khẽ gật đầu.

Nông Tử Đạo nói tiếp: "Minh Long Tỏa Thiên Trận có có khả năng giống như mê trận. Khi thoát ra kia được gọi là 'minh khí'. Nơi minh khí bao phủ chính là mê trận. Vì thế nên việc phá Minh Long Tỏa Thiên Trận...thật sự quá khó khăn. Dù là ta thì cũng chẳng biết tới bao giờ mới phá được nó."

Hứa Ly chân nhân nhíu mày: "Ngươi cũng không thể phá nổi?"

"Có điều tính riêng loại minh khí này ra thì cũng đơn giản hơn nhiều. Ta cũng có vài biện pháp." Nông Tử Đạo cười nói. "Sư thúc không cần lo lắng. Minh Long và Minh Khí chính là hai phần riêng biệt. Minh Long có tác dụng tấn công còn Minh Khí có tác dụng vây khốn. Tuy rằng ta không thể phá triệt để Minh Long Tỏa Thiên Trận, nhưng nếu cho ta chút thời gian. Sư thúc phụ trợ ta thì bản thân ta có thể làm Minh Khí biến mất."

Hứa Ly chân nhân vui mừng nói: "Minh Khí biến mất? Không có mê trận thì bọn chúng phải dựa vào Minh Long mà cứng đối cứng với ta. Lúc đó thì chắc chắn Kỷ tộc bọn chúng phải chết rồi."

"Minh Long Tỏa Thiên Trận chia ra làm năm phân trận. Mê trận cũng chia ra làm năm bộ phận." Nông Tử Đạo nói. "Lúc trước chính là Long Trảo trận. Ta đã hiểu được phần huyền diệu của Minh Khí trong đó. Nhưng do Đồng Ngọc không đủ thực lực. Sư thúc thì khác, với thực lực của người...chỉ cần sử dụng pháp bảo địa giai con dấu này là có thể cắt đứt dòng nguyên lực dưới mặt đất làm Minh Khí biến mất."

"Ha ha ha, tốt." Hứa Ly chân nhân mừng rỡ.

Tuy hắn không nghiên cứu loại này nhưng cũng hiểu được đại trận là thứ dẫn động lực lượng của trời đất...

Với những người hiểu sâu về trận pháp, họ có thể nhìn ra được quá trình hoạt động bí ẩn của trận pháp. Chỉ cần thi triển ra vài thủ đoạn ở vài chỗ là có thể cắt đứt khả năng vận chuyển lực lượng! Nông Tử Đạo không thể cắt đứt được Minh Long, nhưng Minh Khí này thì hắn có thể giải quyết được.

"Sư thúc." Nông Tử Đạo cười nói. "Ta mà phá được Minh Khí kia là Kỷ tộc phải cứng đối cứng với chúng ta. Với thực lực nhỏ bé của Kỷ tộc thì có khi sẽ chọn cách bỏ trốn! Mục đích cuối cùng của chúng ta chính là lấy được Thần Tử Lệnh Vạn Kiếm Thành trên người bọn chúng.Nếu để bọn chúng chạy thoát thì sẽ rất phiền toái, cho nên trước tiên chúng ta nên bày ra một đại trận phong cấm."

Hứa Ly chân nhân nghe xong cũng gật đầu: "Cũng chỉ có ngươi là lo lắng cẩn thận."

Vèo!

Lúc này Hứa Ly chân nhân hóa thành một đường sáng, bày ra một đại trận vùng chân núi xung quanh Ngưu Giác Sơn.

"Vù vù..."

Giống như ngọn sóng giữa mặt hồ, một màn hào quang xuất hiện bao phủ toàn bộ Ngưu Giác Sơn. Cả Ngưu Giác Sơn như bị một cái lồng úp vào! Không chỉ trên bầu trời mà cả dưới lòng đất cũng bị cái lồng đó phủ kín.

Mọi ngóc ngách trên trời dưới đất đều bị chặn lại!

Đây chính là đại trận phong cấm!

*****

Trên Ngưu Giác Sơn, nhóm người Kỷ Ninh, Kỷ Cửu Hỏa nhìn thấy màn hào quang xuất hiện làm vùng Ngưu Giác Sơn hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài. Từng người đều mang vẻ mặt khó coi.

"Đại trận phong cấm." Kỷ Cửu Hỏa nói giọng khàn khàn. "Hơn nữa là do tự tay Hứa Ly chân nhân bố trí. Nếu muốn lao ra ngoài đại trận phong cấm...thì thực lực phải cỡ Hứa Ly chân nhân mới may ra."

"Đúng." Trong mắt Ảnh bà bà cũng hiện lên vẻ dứt khoát.

"Không ra được." Kỷ Lưu Chân nói khẽ. "Với thực lực của chúng ta, căn bản không thể nào lao ra khỏi đại trận phong cấm này. Trốn cũng chưa có cách trốn...Một khi đã như vậy thì liều thôi. Cùng liều mạng với vị Vạn Tượng chân nhân này một phen!"

Kỷ Nhất Xuyên cũng gật đầu: "Vốn còn tưởng đã vượt qua kiếp nạn khó khăn này. Nào ngờ lại có thêm một tên Vạn Tượng chân nhân! Điều một gã Vạn Tượng chân nhân để giải quyết Kỷ tộc ta. Như vậy cũng đủ để Kỷ tộc ta kiêu hãnh rồi."

"Kỷ Ninh, nhớ kỹ. Ngươi giao thủ với Hứa Ly chân nhân, một khi cảm thấy không đỡ nổi nữa thì lập tức đi ngay." Kỷ Cửu Hỏa nhìn Kỷ Ninh.

"Ngươi chính là hi vọng của Kỷ tộc. Nhớ kỹ điều đó." Ảnh bà bà cũng nhìn Kỷ Ninh.

Kỷ Lưu Chân, lão bộc A Tỉnh cũng quay đầu nhìn Kỷ Ninh. Đọc Truyện Online Tại TruyệnY Y

Phụ thân Kỷ Nhất Xuyên lại nhắc nhở thêm: "Đừng làm điều dại dột."

Lúc này...

Kỷ Ninh cảm thấy được sự dứt khoát ở từng vị trưởng bối. Thời khắc đại trận phong cấm kia bao phủ cũng chính là lúc mà Kỷ tộc đã không còn con đường lui. Trừ mình có Vạn Lý Vô Tung Phù có thể trốn ra, những người khác dù muốn trốn cũng không thể trốn được.

"Rõ." Kỷ Ninh gật đầu liên tục.

"Hứa Ly!" Kỷ Ninh nhìn xuống phía dưới qua màn Minh Khí, về hướng xa xa nơi Hứa Ly chân nhân, Nông Tử Đạo đang đứng, trong mắt của hắn hiện lên đầy sát ý. "Vạn Tượng chân nhân ư? Bản thân ta muốn nhìn xem Vạn Tượng chân nhân lợi hại cỡ nào đây." Giờ phút này, trong lòng Kỷ Ninh có một khát vọng tột cùng, đó chính là giết chết được tên Vạn Tượng chân nhân kia, kẻ có uy hiếp lớn nhất với Kỷ tộc!

Giết! Giết! Giết!

...

Chân núi.

Màn hào quang phong cấm bao phủ. Hứa Ly chân nhân, Nông Tử Đạo cùng những người khác đều ở trong màn hào quang.

"Còn có điều nữa phải nhắc nhở sư thúc." Nông Tử Đạo nói.

"Sao?" Hứa Ly chân nhân nhìn Nông Tử Đạo.

Nông Tử Đạo nói tiếp: "Tổng cộng cả Kỷ tộc cũng chỉ có vài tên Tử Phủ tu sĩ. Những kẻ khác đều không đáng để lo nhưng phải cẩn thận với một người! Hắn chính là thiên tài yêu nghiệt mới mười sáu tuổi của Kỷ tộc, tên là 'Kỷ Ninh'."

"Mười sáu tuổi? Phải cẩn thận với nó?" Hứa Ly chân nhân giật mình. Đám Tử Phủ tu sĩ bên cạnh cũng cảm thấy bất ngờ.

"Đúng." Nông Tử Đạo nghiêm mặt nói. "Hắn có thực lực cực kỳ đáng sợ. Lúc trước có mười chín tên Tử Phủ tu sĩ cùng hai con Tử Phủ linh thú đi vào...Kỳ thật với hợp trận chúng ta hoàn toàn có thể đối kháng được với con Minh Long kia. Kỷ tộc cũng chẳng thể giết nổi chúng ta. Nhưng cuối cùng tên Kỷ Ninh ra tay. Thực lực của hắn quá mạnh mẽ."

"Đông đảo sư huynh sư đệ, trong đó có Đồng Ngọc sư huynh đều chết dưới tay tên Kỷ Ninh này." Nông Tử Đạo nói.

"Hắn mới mười sáu tuổi! Mà giết được chết Đồng Ngọc sao?" Hứa Ly chân nhân trợn tròn mắt.

Cả Tuyết Long Sơn cũng không có loại nào yêu nghiệt như vậy!

Những Tử Phủ tu sĩ khác cũng sợ tới ngây người.

Trong đám dân bản xứ ở cái Kỷ tộc ấy lại có thiên tài yêu nghiệt như vậy sao?

"Thấy rồi các ngươi sẽ hiểu." Nông Tử Đạo trịnh trọng nói. "Tên Kỷ Ninh này kiêm tu cả luyện khí lẫn Thần Ma luyện thể. Hơn nữa hắn cực kỳ am hiểu kiếm pháp. Thậm chí đã ngộ ra 'Đạo Chi Vực Cảnh'."

"Đạo Chi Vực Cảnh!" Đến cả tim của Hứa Ly chân nhân cũng đập liên hồi.

Hắn đường đường là Vạn Tượng chân nhân mà còn chưa cảm ngộ Đạo được tới 'Đạo Chi Vực Cảnh'. Đám Tử Phủ tu sĩ khác cũng hoàn toàn trợn tròn con mắt. Đạo Chi Vực Cảnh? Thứ đó còn cách bọn chúng xa lắm. Vậy mà mười sáu tuổi? Mười sáu tuổi đạt được Đạo Chi Vực Cảnh sao? Điều này là thật sao?

"Đạo Chi Vực Cảnh của hắn chính là Vũ Thủy Chi Vực." Nông Tử Đạo nói. "Một khi mưa rơi xuống là phải cẩn thận. Điều đó đại biểu cho Kỷ Ninh sắp ra tay."

"Được." Hứa Ly chân nhân gật đầu.

Hắn tự nhận là Vạn Tượng chân nhân, lại có pháp bảo địa giai, cảnh giới lại cao hơn...nên hoàn toàn tự tin vượt qua được yêu nghiệt này. Nhưng dù sao đối phương cũng đã ngộ ra Đạo Chi Vực Cảnh, chỉ điều này thôi cũng khiến hắn phải coi trọng đối phương rồi.

"Còn nữa. Lúc trước ta phải dùng Tiểu Na Di đạo phù mới có thể trốn được." Nông Tử Đạo nói. "Tên Kỷ Ninh trong Kỷ tộc này làm ta cảm thấy thực sự bất an. Đến lúc Kỷ Ninh chiến đấu với sư thúc...nếu vẫn còn thủ đoạn gì giải quyết ta thì ta sẽ lập tức gặp nguy hiểm ngay. Cho nên ta muốn xin sư thúc cho ta mượn tạm một phần Tiểu Na Di đạo phù để đảm bảo tính mạng. Như thế thì ta mới có thể hít thở không khí bình thường mà tiến vào Minh Long Đại Trận, an tâm điều tra hướng đi của Minh Khí rồi cắt đức dòng nguyên lực."

Hứa Ly chân nhân hơi chần chừ.

Tiểu Na Di đạo phù?

Đạo phù này chính là vật giữ mạng nên cực kỳ trận quý. Tuy hắn là Vạn Tượng chân nhân thì tông môn cũng chỉ có ban cho một phần đạo phù mà thôi. Về sau hắn phải dùng lấy bảo vật để đổi thêm hai phần nữa. Mỗi một phần Tiểu Na Di đạo phù đều cực kỳ quý giá. Đương nhiên nếu gặp phải đối thủ đáng sợ, một vài trường hợp đặc biệt thì Tiểu Na Di đạo phù cũng sẽ không thể chạy trốn được.

Nhưng với cấp độ Vạn Tượng chân nhân chiến đấu thông thường thì chỉ cần Tiểu Na Di đạo phù là đã có thể chạy thoát rồi.

"Được, ta sẽ cho ngươi mượn một phần." Hứa Ly chân nhân gật đầu. Hắn hiểu được, không cho Nông Tử Đạo mượn thì y dễ gì đâm đầu vào đại kiếp nạn vừa mới phải trốn kia.

Tiếp nhận Tiểu Na Di đạo phù xong, Nông Tử Đạo lập tức thở một hơi dài, tự tin nói: "Xin sư thúc yên tâm. Lúc trước Kỷ Ninh đã chiến đầu hồi lâu với Đồng Ngọc. Đến tận lúc Đồng Ngọc tiêu hao hết thần lực mới có thể giết...Lần này sư thúc cùng ta tiến lên thì nhất định có thể giết sạch Kỷ tộc, lấy được Thần Tử Lệnh."

"Được." Hứa Ly chân nhân gật đầu cười.

"Đi, cùng nhau vào thôi." Hứa Ly chân nhân nhìn về đám Tử Phủ tu sĩ bên cạnh.

Bảy tên Tử Phủ tu sĩ này chỉ biết nhìn nhau mà không dám từ chối. Lúc này từng người đều bước theo sau Hứa Ly chân nhân, Nông Tử Đạo tiến về chỗ con Minh Long khổng lồ trong Minh Khí tràn ngập kia. Rất nhanh, cả đoàn đã đi vào trong phạm vi của Minh Khí.