Làm Yêu Nữ Gặp Phải Đại Thần

Chương 3: Nhà ai có bé trai trưởng thành



“Hư cấu” là Server mới do Thiên Long mở ra, cũng chính là Server ởchỗ Yêu Nữ. Mới mở được vài ngày, mấy người chơi cao thủ trong bảng xếphạng đã nóng lòng muốn nhảy lên cấp 90 lắm rồi.Lại thêm một điểm nữa khinh bỉ trình độ vô cùng BT của Thiên Long,nếu người chơi muốn lên đến cấp 90, thì top 5 trong sách kỹ năng phảiđạt từ cấp 80 trở lên mới có thể thăng cấp, nếu không thì dù điểm kinhnghiệm có cao mấy chăng nữa vẫn đành phải ngậm ngùi bồi hồi ở lại ngồichơi với cấp 89.

Tô Diêu chơi Thiên Long đã lâu, chẳng qua là có một thời gian dài côrửa tay gác kiếm, cho nên lần này bị Từ Hoãn kéo qua Server mới, cô đốivới việc thăng cấp cũng chỉ như là ngựa quen đường cũ, vô cùng quenthuộc. Hơn nữa còn có Từ Hoãn là người chơi cực mạnh ủng hộ và giúp đỡcô, việc thăng cấp lại càng trở nên dễ dàng. Mặc dù đã hai ngày rồi côkhông đi luyện cấp tăng điểm kinh nghiệm, nhưng cô vẫn là cao thủ cấp 88 đứng thứ 4 trong bảng xếp hạng. Mà 3 vị đứng đầu kia cao nhất cũng chỉmới cấp 89, xem ra còn chưa biết ai là người đi đầu bứt phá nhảy lên cấp 90.

Thật ra Từ Hoãn đã có thể lên 90 từ lâu rồi, thậm chí điểm kinhnghiệm của hắn còn có thể đạt đến mức cao nhất (kinh nghiệm đến giới hạn thì sau đó giết quái cũng không được tăng thêm nữa), nhưng là hắn cứchết đứng ở vị trí 89 không chịu lung lay. Tô Diêu hoài nghi đầu óc hắncó khi nào hỏng rồi không, Từ Hoãn chỉ bảo đừng vội, cứ khoan thai màtiến tới, dường như không có chút ý muốn thăng cấp nào. Tô Diêu cảm thấy vô cùng buồn bực — người này chẳng phải là từ khi Server mới mở đã vôcùng oai phong lừng lẫy mà la hét rằng mình sẽ trở thành thiên hạ đệnhất cao thủ đó sao? Như thế nào lại làm ra vẻ sắp quy ẩn giang hồ đếnnơi rồi?

Cho dù không giải thích được nhưng Tô Diêu cũng không muốn hỏi nhiều, tiếp tục chăm chỉ đi kiếm điểm kinh nghiệm. Mặc dù những chiêu thức của cô cần không ít chi phí, nhưng điều này cũng không làm Tô Diêu lo lắng. Dù sao cũng đã có hầu bao của Từ Hoãn chống đỡ rồi, cô cứ mặc sức màtung hoành thôi. Cho nên đến khi đã đủ điểm kinh nghiệm, Tô Diêu lấytrong tài khoản của Từ Hoãn mấy nghìn kim tệ để tăng điểm chiêu thức (~~>kim tệ là tiền trong game nhaz các nàng), nhìn thấy tất cả các chiêu của mình đều đã đến cấp 85 cô bất chợt cảmthấy vô cùng thành công — như vậy là càng có thể giết người dễ dàng hơnrồi, hơn nữa về điểm chiêu thức cô đã vượt lên đứng đầu trong bảng xếphạng. Kế tiếp Tô Diêu chỉ cần tăng thêm chút kinh nghiệm nữa là có thểhùng dũng oai phong, phí khách hiên ngang tiến đếp cấp 90!

Tô Diêu chơi game chỉ để tiêu khiển, thứ hạng hay cấp bậc cô căn bảnlà không cần, nhưng thực ra sâu trong nội tâm cô vẫn thích nhìn mọingười bất động, có chút hy vọng mình sẽ trở thành “thiên hạ đệ nhất”.

Đứng ở Tần Hoàng Địa Cung tăng điểm kinh nghiệm, Tô Diêu không ngừngnhìn về phía vạch kinh nghiệm — từ đỏ đến vàng, sau đó chuyển sang màucủa trần bì (~~>một loại quất) ,tiếp tục màu xanh biếc, đến màu lam, rồi xanh đậm — cuối cùng cũngchuyển sang màu hồng phấn – chỉ cần 100 điểm kinh nghiệm nữa thôi…

90

80

….

….

20

10

….

Nhưng đúng vào lúc này, một câu nói được phát ra khiến cả Server sôi sục—-

Người phát ngôn là người Tô Diêu vô cùng quen thuộc.

[Thế giới] Hoãn Hoãn Nhị Hành: ” Chúc mừng huynh đệ Hách Liên Thu Thủy đã dẫn đầu đột phá tiến đến cấp 90!”

Không hề phức tạp hay hoa lệ, chỉ đơn giản là một câu chúc mừng.

Tô Diêu trợn tròn mắt, mở bảng xếp hạng người chơi ra, rốt cục cũnghoàn toàn tin rằng có người đã vượt qua được Từ Hoãn, Thiên Sơn đồng mỗ, Trẫm phán ngươi vô tội, và Yêu Nữ họ Triệu cô — nhảy lên vị trí thiênhạ đệ nhất cao thủ.

Tô Diêu chưa từ bỏ ý định, mở ra bảng xếp hạng tâm pháp(~~>các chiêu thức), nhưng lại thêm lần nữa bị chấn động, cái tên Hách Liên Thu Thủy nàykhông biết từ đâu nhảy ra lại có thể vượt trội hơn cả điểm tâm pháp củacô, như thể hắn đã chiếm giữ danh hiệu đệ nhất bảng xếp hạng từ lâu lắmrồi.

Tô Diêu phải thừa nhận rằng trong lòng có đôi chút cảm giác mất mát, tuy nhiên vẫn không ngần ngại tiếp tục tiến đến cấp 90.

Hoãn Hoãn Nhị Hành vẫn đang lặp đi lặp lại câu chúc mừng trên kênh [Thế giới]

Rốt cục Thiên Sơn đồng mỗ cũng lên tiếng: “Hắc mã lừng danh thiên hạxuất hiện trên giang hồ, mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng là bằng hữu của bang chủ cũng chính là bằng hữu của chúng ta, chúc mừng huynh đệ tiếnđến cấp 90.”

Thiên Sơn đồng mỗ là phó bang chủ của đệ nhất đại bang Hồng Hoang đếđô, đồng thời cũng là một cô gái — tuy còn là nữ sinh nhưng dũng khí vẫn cao ngất trời, hơn nữa rất có trách nhiệm và chữ tín, cho nên Tô Diêuthật sự rất thích cô. Mà Tô Diêu, mặc dù không góp tý công sức nào vàoviệc xây dựng nên một Hồng Hoang đệ nhất thiên hạ như bây giờ, nhưngbang phái cô sáng lập ra cũng giữ chức giang hồ đệ nhị khiến cô vô cùnghãnh diện tự hào.

Có bang chủ và bang phó của đệ nhất đại bang chúc mừng, tự nhiên lời chúc mừng của những người khác cũng không có gì là lạ.

Mà lúc này, Hách Liên Thu Thủy vẫn chưa có động tĩnh gì, Tô Diêu đốivới người này tự dưng sinh ra chút thiện cảm, ít nhất hắn cũng khôngphải là kẻ phô trương.

Hách Liên Thu Thủy cuối cùng cũng phải mở miệng lên tiếng.

[Thế giới] Hách Liên Thu Thủy: “Cám ơn mọi người. Tại hạ cũng chúc Hoãn Hoãn Nhị Hành bước vào cấp 90!”

Tô Diêu nhướn mày, cuối cùng cô đã biết Từ Hoãn vì sao có đánh chếtcũng không chịu thăng cấp, hóa ra là hắn muốn chiếu cố đến một người, cô đoán nếu Hách Liên Thu Thủy này một khi lên được cấp 90 tên Từ Hoãn kia mới chịu đi theo.

Tô Diêu đến cửa hàng mua một cái loa, hét to trên kênh thế giới:

[Thế giới] Yêu Nữ họ Triệu: “Chúc mừng Hoãn Hoãn Nhị Hành ngươi thăng cấp 90, dũng cảm tiếp nhận sự thật mình bị người khác chà đạp!”

….

Thế giới nhất thời trầm mặc.

Thiên Sơn đồng mỗ thầm lắc đầu, phát ngôn trên kênh bang phái: “Bang chủ, ngươi thật là bi kịch a!”

Hoãn Hoãn Nhị Hành: “….”

Người trong bang phái của Yêu Nữ đang đánh quái, chợt nhìn thấy YêuNữ lên tiếng, không khỏi cảm thán: Bang phó không hổ là bang phó! Bangchủ của đệ nhất đại bang mà cũng dám chọc vào!

[Đội ngũ] Yêu Nữ họ Triệu: “Đệ nhất đại bang thì sao chứ? Chỉ cần tađồng ý thì để cho hắn được lợi một chút cũng không thành vấn đề.”

[Đội ngũ] Bảo Bối Điểm Điểm: “…”

[Đội ngũ] Phi Thành Vật Nhiễu: “…”

[Đội ngũ] Độc Cô Cửu Tiện: “…”

[Đội ngũ] Góc tường trồng cây mai: ” =_____= “

Yêu Nữ rốt cục cũng chú ý tới mình vừa nói cái gì, trong bụng thầmthan hỏng bét, vì vừa nãy quá đắc ý mà thiếu chút nữa để lộ chuyện mìnhvà Hoãn Hoãn Nhị Hành ngoài đời có quen biết nhau — trước đây cô và TừHoãn đã thống nhất với nhau rồi, trò chơi thì chính là trò chơi, khôngliên quan đến thực tế!

Đang tìm từ ngữ để bù đắp sai lầm, cô đột nhiên phát hiện người trong đội đều đã hưng phấn hẳn lên.

[Đội ngũ] Mọi người: “Có gian tình, tuyệt đối có gian tình!”

Yêu Nữ lập tức ngã xuống đất hộc máu không ngừng.

Ở một nơi nào đó, Từ Hoãn đang nheo mắt nhìn nam tử ngồi bên cạnhmình: “Thấy chưa, ta đã bảo ngươi rồi, cô ấy trông thế thôi nhưng chínhxác là một con cọp mẹ.”

Nam tử nhếch môi: “Như thế mới thú vị.”

Từ Hoãn lắc đầu than thở: “Chờ cho đến khi ngươi đau khổ rồi sau này mới biết hối hận!”

Hắn mở bảng xếp hạng ra, nhìn thấy Tô Diêu kia rốt cục cũng đã lên đến cấp 90 rồi.

Từ Hoãn cười cười bắt đầu lên tiếng:

[Thế giới] Hoãn Hoãn Nhị Hành: “Chúc mừng Yêu Yêu thân ái, rốt cụccũng lên được cấp 90 rồi, sau này chúng ta sẽ có thể ở chung một chỗ!”

Câu nói vừa được phát ra, mọi người đều im bặt không ai dám nói mộtlời nào. Chỉ trong một canh giờ mà có đến tận ba đại thần cùng thăng cấp 90 thì quả thật không khác gì chuyện thần thoại. Khó trách đệ nhất đạibang không bao giờ đuổi giết ma nữ đệ nhất giang hồ kia, hơn nữa ma nữlại có thể thản nhiên mà khiêu khích bang chủ đại nhân —- thì ra là….

Gian tình! Có gian tình a ~~~~

Từ Hoãn quay lại nhìn người ngồi bên cạnh, đột ngột cười to “Như vậy không phải là càng thú vị sao?”

Từ Hoãn vừa dứt lời nam tử liền ném cho hắn một ánh mắt giết người,nhưng hắn không thèm quan tâm tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện tự biêntự diễn của chính mình: “Lúc ta cùng Tô Tô yêu nhau đến long trời lởđất, chết đi sống lại thì ngươi đột ngột xuất hiện trên giang hồ, tungđao đoạt ái (~~> Ha ha, từ “Nhất đao đoạt mệnh” nay thành “Tung đao đoạt ái” ), một cuộc tình tay ba uy chấn thiên hạ sẽ từ đó mà bắt đầu! Cuối cùng ta đành phải lòng đau như cắt mà thành toàn cho huynh đệ và người thươngcủa mình, cầu cho các ngươi suốt đời hạnh phúc, ta nhân lúc đó cũng sẽrửa tay gác kiếm, thoái ẩn giang hồ….”

Ha ha, hắn thật quá thông minh, nghĩ ra được cả một “tác phẩm” kinh điển như thế! ( tác giả: kinh điển? ngươi dám dùng từ đó sao? ~ A.T: vâng thưa chị tác giả, là chị dùng đấy còn nói ai nữa?) Từ Hoãn chỉ còn thiếu nước khóc rống lên vì quá cảm động nữa thôi.

Khuôn mặt nam tử bên cạnh trở nên đen đến mức không thể đen hơn,nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ “Từ Hoãn!” Nếu Từ Hoãn kia cho rằng hắnnể giao tình từ nhỏ đến lớn giữa hai người mà không dám động tay độngchân thì quả thực là quá sai lầm rồi.

Từ Hoãn thu hồi khuôn mặt bi thương cảm động của mình lại, nghiêm túc nói “Dạ, Lão Đại!” (~~>Ngoan ghê cơ )

Nam tử trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó lại tiếp tục điều khiển nhânvật đã bắt đầu trở nên quen thuộc “Tại sao lại đặt tên nhân vật là HáchLiên Thu Thủy?”

Từ Hoãn cười cười “Bởi vì tiểu yêu tinh nhà ngươi thích.”

Nam tử ngây người một lúc, tiểu yêu tinh nhà hắn sao? Mặc dù biết TừHoãn có sở thích là trêu chọc mình, nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấyrất sung sướng, bởi vì nếu sửa lại một chút, tiểu yêu tinh nhà hắn —tiểu yêu tinh của hắn….

Khuôn mặt nam tử vẫn lạnh như băng nhưng trong thâm tâm đã bắt đầu nóng bừng.

Từ Hoãn nhìn thấy nam tử kia thất thần nên tỏ ra sảng khoái vô cùng“Ta thấy ngươi chưa bao giờ có biểu hiện thế kia. Điều này chẳng lẽ làcăn bệnh tương tư trong truyền thuyết sao?”

Nam tử không thèm liếc mắt nhìn hắn “Im lặng, ngươi không nói không ai bảo ngươi câm.”

Từ Hoãn cười cười “Không phải ngươi muốn hỏi ta tại sao lại lấy tên như vậy sao?”

“Vậy ngươi bớt nói nhảm đi cho ta.”

“Ách ách, ta chỉ đùa thôi mà.” Từ Hoãn ngước mặt kêu trời, vừa ngoảnh sang đã nhìn thấy sắc mặt nam tử kia, lập tức đem toàn bộ căn nguyên ra khai báo thành thật “Thực ra là lúc trước Tô Tô rất thích một cuốn tiểu thuyết võng du, nhân vật chính trong truyện là một đại thần có tên Hách Liên Xuân Thủy, ta vì không muốn Tô Tô cứ mải mê vị đại thần trong tiểu thuyết này, cho nên mới vận động cô ấy chơi game. Đó chính là lý do,một chữ cũng không dám dấu ngươi.”

“Đại thần?” Nam tử cau mày.

“Ta đã sớm biết là ngươi không hiểu được mà, đại thần chính là hìnhtượng của một người chơi cấp cao, tiêu chuẩn là trang bị tốt và thao tác chuẩn, như ta đây cũng là một đại thần ~~~~~” Từ Hoãn vừa giải thíchvừa không quên tự khen mình vài câu.

Nam tử suy tư trong chốc lát, vừa điều khiển nhân vật đi về phía thành Lạc Dương vừa nói “Đi đấu lôi đài với ta.”

Từ Hoãn nhướn mày cùng nam tử tiến lên lôi đài, đối với tay chơi vừamới vào nghề này, kết quả thật quá rõ ràng rồi – trong Thiên Long vốntrang bị chỉ là thứ yếu, quan trọng là dựa vào kỹ thuật của từng ngườichơi, mà Từ Hoãn hắn — cả về trang bị lẫn kỹ thuật đều thuộc loại tuyệtđỉnh, đối phương thảm bại dưới chân cũng là chuyện bình thường.

Từ Hoãn trong lòng bật cười lớn, không khỏi có đôi chút cảm kích TôDiêu. Nếu không phải nhờ công của cô thì vị đại thần ngồi bên cạnh hắnđây — pho tượng sống chính hiệu, làm sao khiến hắn kinh ngạc được tớimức này.

“Hách xì! —-”

Tô Diêu vừa xoa xoa mũi vừa lầm bầm bực bội “Tên nào đang mắng ta….”

Vừa điều khiển nhân vật đi trên con đường tấp nập nhất thành LạcDương, Tô Diêu vừa gặm gặm một quả táo. Đi dạo một hồi lâu rốt cục côcũng cảm thấy có chút nhàm chán, tự nhiên sinh ra chút hứng thú với trân thú…. (~~>trân thú là thú nuôi, hay còn gọi là Pet đấy các nàng)

Trân thú ban đầu của cô chỉ là một con chuột lửa cấp 55 mà Từ Hoãnđưa cho, tuy nhiên lượng máu lại rất lớn, kỹ năng công kích nhiều, khảnăng phòng bị cũng không tệ, còn có thể nhìn thấy được những người chơikhác đang ẩn thân. (Chiêu thức này tùy thuộc vào cấp của pet và điểm tâm pháp của người chơi.)

Một trân thú có nhiều khả năng như vậy đối với hầu hết người chơitrong game phải nói là cực phẩm. Nhưng Tô Diêu thực sự không thích nhócchuột nhà cô lắm, ngoại hình quái dị của nó quả thật không hợp gu thẩmmỹ của cô.

Nhìn điểm thể lực của nhân vật đã đầy, Tô Diêu lại tiếp tục đi là “thợ đào mỏ” o>__