Kiêu Sủng

Chương 78: Tình yêu bất tử



Vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng con trai khóc.

Tô Di vẫn còn bị Hình Nghị xoay ngang ôm vào trong lòng, sắc mặt hơi sững sờ. Nghe được tiếng con trai, lúc này mới hoàn hồn lại, vùng vẫy muốn xuống. Hình Nghị không hề buông tay, ôm cô đi lướt qua con trai, thẳng vào phòng ngủ.

Hắn đạp cửa ầm ĩ, ném Tô Di lên giường, vẻ mặt lạnh như băng nhìn cô.

Tô Di thấy Mạnh Hi Tông, tâm tình xém chút đã nổi điên. Suốt trên đường đi cứ cắn xé gào khóc trong ngực hắn, bây giờ hai mắt đã sưng đỏ, giọng khàn khàn, ngơ ngác nhìn hắn nhanh chóng đến gần bên giường, cô cảm thấy như mất hết can đảm.

Hình Nghị đứng cạnh giường, hắn chưa bao giờ mang vẻ mặt lo lắng giống như hôm nay.

"Cô làm nhục tôi." Hắn nắm lấy cổ tay cô, siết mạnh làm cho cô đau đớn muôn phần.

"Anh giết tôi đi." Tô Di hét lên, cầm bàn tay hắn để lên cổ mình "Giết tôi đi. Tất cả đều kết thúc."

Hình Nghị hất tay, dễ dàng đẩy ngã cô trên giường.

"Có lẽ tôi sẽ giết cô." Hắn nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của cô "Sau khi tôi mất đi hứng thú."

"Ngài chỉ huy, thiếu tướng Kỳ Lân đến" Ngoài cửa vang lên tiếng nói, đột ngột cắt đứt không khí căng thẳng giữa hai người.

Hình Nghị liếc mắt nhìn Tô Di, chợt buông cánh tay cô ra, đứng dậy bước xuống giường.

Cửa phòng bị đóng lại nặng nề. Tô Di nghe được tiếng nói hắn lạnh lùng vang lên lanh lãnh "Khóa lại, không cho cô ấy rời khỏi phòng nửa bước."

Tô Di yếu ớt nằm trên giường, trong đầu tuyệt vọng hiện lên bóng dáng cao lớn của Mạnh Hi Tông, chỉ cảm thấy sống không bằng chết.

Hình Nghị sa sầm mặt đi xuống lầu. Hình Kỳ Lân đã hỏi thăm được từ chổ cảnh vệ sự kiện đột ngột phát sinh hôm nay. Khi nhìn sắc mặt Hình Nghị, hắn biết chuyện ngày càng tồi tệ rồi.

Hắn không khỏi nhớ đến lời nhắn mới vừa rồi của một Lính Đánh Thuê.

Người thanh niên Lính Đánh Thuê mang vẻ mặt hờ hững, nói với hắn bằng giọng thỏa đáng "Tướng quân, Mạnh Hi Tông hỏi anh, nếu như anh ấy chấp nhận bỏ hết tất cả ở đây, lưu lạc xa xứ, anh có thể giúp anh ấy cứu vợ con ra hay không?"

Lúc đó không phải hắn không rung động.

Hắn biết rõ tính cách Mạnh Hi Tông. Hắn biết, cho dù hiện tại duy trì vẻ bên ngoài hòa bình, nhưng Mạnh Hi Tông chưa chết, hành động phản kháng của loài người cũng sẽ không kết thúc. Mặc dù không điều tra được hành động cụ thể, nhưng hắn biết, một ngày nào đó Mạnh Hi Tông sẽ phản kích.

Nếu như suy nghĩ hoàn toàn cho đế quốc, hắn thật sẽ để cho Hình Nghị giết chết Mạnh Hi Tông. Nhưng về tư, hắn không xuống tay được.

Song, hôm nay Mạnh Hi Tông lại nói, chấp nhận rời xa tinh hệ, chỉ cần giúp anh cứu vợ con ra. Việc này chẳng khác gì buông xuôi mười vạn Lính Đánh Thuê, buông xuôi cả Liên Minh.

Anh ấy thật vì Tô Di mà quyết định như vậy sao?

Hình Kỳ Lân là người vô cùng đồng ý với đề nghị này. Nếu như Mạnh Hi Tông đi xa, sự thống trị của người máy ở tinh hệ sẽ vững như thái sơn, đồng thời cũng bảo toàn được tình cảm của Mạnh Hi Tông và hắn. Hắn không cần làm người hai mặt nữa, cả người đều khoan khoái.

Nghĩ đến đây, hắn ngước mắt nhìn Hình Nghị đang ngồi xuống sofa.

Người anh trai này và hắn đều là do người thống trị cơ giới đời trước đích thân chế tạo. Tính cách Hình Nghị mạnh mẽ kiên cường hơn hắn rất nhiều. Nhưng đến hôm nay, vị sỹ quan chỉ huy được tôn thờ cao nhất của người máy này, đã mô phỏng Lâm Tề hơn bốn tháng. Hơn nữa, giờ phút này, trong đôi mắt của Hình Nghị tựa như có lửa giận.

Nếu như sự tức giận kia là vì một người phụ nữ, khiến Hình Kỳ Lân cảm thấy, phải cứu Tô Di ra. Dường như tình hình đã khó giải quyết hơn so với tưởng tượng của hắn rồi.

Nhưng Hình Nghị như nhớ ra điều gì, bỗng nhiên cười. Rồi mới nói với Kỳ Lân "Có chuyện gì?"

Kỳ Lân lấy lại bình tĩnh, ngắn gọn báo cáo kế hoạch xâm lược hành tinh Thú Tộc. Hai người tập trung thảo luận một lát, định ra được chiến lược thổng thể thì đã đến giờ cơm tối.

Hình Kỳ Lân chực nhớ ra, nói "Anh hai, trên xe em có mấy chai rượu ngon của loài người, có mùi vị rất đặc biệt, hay là chúng ta cùng nhau thưởng thức đi."

Hình Nghị thản nhiên gật đầu.

Được năng lượng tinh thể điều khiển, cũng không cần thiết ăn cơm. Nhưng mô phỏng thân thể con người, ăn cơm sẽ có hiệu quả tốt nhất. Huống chi thể nghiệm thức ăn ngon của loài người, cũng tốt cho cảm thụ cho thân thể người máy. Cho nên trong nhà này đã tập trung những đầu bếp tốt nhất của Tự Do thành.

Bữa tối thịnh soạn đã được bưng lên, rượu ngon của Hình Kỳ Lân cũng được rót ra. Hình Nghị như nhớ tới điều gì, cũng không ngẩng đầu lên, nói với bảo mẫu người máy "Mang thức lên đó cho cô ấy."

Kỳ Lân vẫn ung dung thản nhiên, rót một ly mời Hình Nghị uống. Khi uống sạch hai chai rượu, gương mặt màu đồng của Hình Nghị cũng khẽ ửng hồng.

Kỳ Lân vừa uống vừa cất lời hỏi như không có chuyện gì xảy ra "Anh hai, anh định xử lý Tô Di thế nào?"

"Mang về hành tinh mẹ" Hai mắt Hình Nghị nhắm nghiền, dựa vào ghế salon.

Trong lòng Hình Kỳ Lân chấn động. Hắn vẫn cho rằng Hình Nghị chỉ là hứng thú nhất thời với Tô Di, có lẽ khi dỡ bỏ mô phỏng sẽ biến mất. Thế mà Hình Nghị đang dự định mang cô ấy về hành tinh mẹ ư?

"Tại sao? Chờ khi dỡ bỏ mô phỏng, có lẽ anh cũng không muốn nhìn cô ấy một cái nữa là." Kỳ Lân nói chậm rãi.

Hình Nghị im lặng hồi lâu mới đáp "Vậy thì không dỡ bỏ." Dừng lại một chút lại nói "Cho đến khi cô ấy chết."

Kỳ Lân hoàn toàn không ngờ hắn sẽ nói như vậy, nói ấp úng "Anh hai, anh mô phỏng Lâm Tề, thật sự yêu Tô Di rồi hả?" Thời gian ngắn như vậy, thế mà Hình Nghị lại khát khao Tô Di vậy ư?

"Tôi không thèm để ý cái tình yêu của loại người, đó là thứ hư vô mù mịt." Hình Nghị mở mắt, thậm chí trong ánh mắt có vài phần êm dịu chưa bao giờ có "Chỉ là cô ấy làm tôi cảm thấy thoải mái. Ngoại hình, mùi vị, tính cách, hành động, tư tưởng, mỗi một chỗ đều làm cho mô phỏng Lâm Tề của tôi cảm thấy rất thoải mái."

Kỳ Lân nghe xong những lời nói của hắn, cảm thấy hơi buồn bã, nâng ly lên nói lẳng lặng ".... Thật có ý nghĩa, hi vọng có một ngày, em cũng gặp được một người phụ nữ như thế."

Hình Nghị lại nhắm hai mắt lại, tựa như đã ngủ. Kỳ Lân bỏ ly rượu xuống, trong đôi mắt xanh lam, đã vô cùng kiên định.

Nếu như nói lúc trước khi đến đây, hắn có vài phần do dự, bây giờ chủ ý của hắn lại hoàn toàn xác định.

Lúc trước, muốn cứu Tô Di ra, chỉ là vì muốn vẹn toàn trung nghĩa. Bây giờ, hắn lại càng thêm đầy đủ lý do, để mang Tô Di đi.

Một người phụ nữ như vậy, không thể ở lại bên cạnh ngài chỉ huy.

Ý chí của Hình Nghị, liên quan đến cả tương lai của văn minh cơ giới. Nếu như ngay cả Hình Nghị cũng trầm mê trong mô phỏng không thể kiềm chế được. Như vậy, ngày tàn của người máy chỉ sợ không còn xa nữa.

Trước vấn đề lợi ích chủng tộc, Hình Kỳ Lân không hề do dự chút nào.

Thấy Hình Nghị đã ngủ say. Kỳ Lân suy tư trong chốc lát, đứng dậy, đi lên lầu.

Cảnh vệ thấy hắn, cũng không cản lại. Kỳ Lân đứng trước cửa phòng Tô Di, chỉ thấy cô ấy ôm con, ngồi ở trên giường kinh ngạc.

"Em bé khỏe không?" Kỳ Lân hỏi.

Tô Di từ từ nhìn hắn, rồi gật đầu "Khỏe lắm"

"Cô đến đây." Kỳ Lân khẽ nói "Để tôi chụp mấy tấm ảnh của em bé."

Tô Di run cả người, nhận thấy được trong lời nói của hắn có thâm ý, bước đến cửa.

Cách hàng rào sắt bảo hộ, Kỳ Lân mở đồng hồ đeo tay ra, trong đó có camera mini, đưa về phía mặt đứa bé đang ngủ say. Tô Di cắn môi dưới, nói "Mắt nó rất to, đáng tiếc là giờ ngủ rồi, nhìn không được."

Kỳ Lân lại nhắm camera ngay cô "Chị dâu, để cho anh ấy thấy nụ cười của chị."

Hơi thở Tô Di hơi chậm lại, trên mặt từ từ nở nụ cười nhợt nhạt.

Kỳ Lân thu hồi camera, nhẹ giọng nói "Đợi thêm mấy ngày nữa."

Tô Di nghe vậy, hai tay bắt lên song sắt "... Nhưng mà, có thể Hình Nghị không thể được thêm mấy ngày nữa đâu."

Kỳ Lân biến sắc "Anh ta vẫn chưa..."

Tô Di gật đầu.

Kỳ Lân cảm thấy Hình Nghị đối với Tô Di thật không tầm thường, chỉ sợ cho dù là Mạnh Hi Tông, cũng cho là Tô Di đã bị Hình Nghị ăn xong chùi mép rồi. Lại không ngờ, cho đến bây giờ hắn vẫn chưa chạm qua cô.

Cũng có lẽ, lần đầu tiên Hình Nghị mô phỏng loài người yêu một người phụ nữ, nên chưa cảm nhận được sự mãnh liệt.

Nhưng Kỳ Lân cũng không cảm thấy, Tô Di có mất trinh tiết hay không, cũng chẳng có tính chất ảnh hưởng nào. Ngược lại, hắn lo rằng, Hình Nghị bị đè nén quá độ, ngược ra lại nặng tay với Tô Di.

Nghĩ đến đây, hắn an ủi Tô Di "Yên tâm, tôi sẽ nghĩ biện pháp."

Kỳ Lân tìm Tô Di xong, lập tức đi ra cửa nghĩ cách.

Lúc này, Hình Nghị ở trên ghế salon, mới chợt mở mắt, đôi mắt đen nhánh vô cùng tỉnh táo.

Hắn đứng dậy, đi về phía phòng làm việc. Hắn mở hệ thống thông tin quân sự ra, ra lệnh nối máy với tổng chỉ huy tiền tuyến hành tinh Thú tộc.

"Đưa một kẻ vào đội tiên phong" Hắn nói thản nhiên "Không để cho hắn còn sống trở về tinh hệ Vĩnh Hằng -- Hành động này, là cơ mật tự tôi giao quyền."

Sau khi hạ lệnh xong, hắn dẫn bảo mẫu đi đến lầu hai, mở song sắt kim loại ra.

Tô Di ngẩng đầu nhìn hắn cảnh giác.

"Mang em bé ra ngoài đi." Hắn nhìn Tô Di.

Bảo mẫu ôm đứa bé đi, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

"Con trai sẽ bị mang đi." Hắn trầm giọng nói "Cho đến khi cô theo tôi về hành tinh mẹ của cơ giới."

Sắc mặt Tô Di cực kỳ biến đổi, đứng lên trong thoáng chốc, vọt tới trước mặt hắn, bắt lấy hai cánh tay của hắn "Không. Mang con trai trả lại cho tôi."

"Tôi đã quyết định" Hắn nắm lấy hông cô, nhấc cả người cô lên "Bác sĩ của tôi nói, thân thể cô khôi phục rất tốt, đã có thể đủ để chịu đựng tôi."

Hắn ném cô lên giường, cô liều mạng giãy dụa, đá vào chổ hiểm của hắn. Nhưng hắn lại nhanh nhẹn tránh được. Tựa như không còn nhịn được nữa, hắn đi ra cửa gầm lên với bên ngoài "Còng tay"

Rất nhanh có cảnh vệ người máy đi đến. Hắn nhận lấy còng tay của cảnh vệ, khóa hai cánh tay cô lại trên đầu giường, rồi cột hai chân cô vào chân giường.

Tô Di chưa từng bị nhục nhã như thế bao giờ.

Cả người cô bị cố định như hình chữ "Đại", thân thể bị kéo căng ra, không thể nào nhúc nhích được gì nữa. Mà sắc mặt hắn u tối cúi người xuống, nhanh chóng xé toang quần áo đang mặc trên người cô.

Cô bị cởi sạch sẽ, hắn cúi đầu, cắn lên bả vai cô, bàn tay thô ráp to lớn vuốt ve mơn trớn trên thân thể mềm mại của cô.

Trên bả vai, bộ ngực, nhanh chóng truyền đến cơn đau nhói, là do hắn cắn da thịt cô, mút máu tươi của cô. Khác hẳn với sự vuốt ve thường ngày, hôm nay hắn cắn rất sâu, đau đến mức cô muốn hét toáng lên.

Dường như hắn cũng bị tiếng rên rỉ của cô kích thích, thân thể cường tráng chắc khỏe màu đồng, cũng tự biết đè lên, quấn chặt lấy cô, chạm vào giữa hai chân cô, hung hãn vuốt ve cô.

Trong nháy mắt, trượt vào trong lối vào một chút, nhưng cô khô khốc và chặt khít lại làm hắn càng căng thẳng hơn, cũng làm cho hắn nhất thời khó làm tiếp nửa bước.

Hắn cố đẩy mạnh chút, lại làm Tô Di càng đau nhói hơn bị hắn cắn. Tô Di phát ra một tiếng kêu khàn khàn, vang dội khắp cả tòa nhà.

Tiếng kêu thê lương này cũng làm thân hình Hình Nghị dừng lại, hắn ngẩng đầu, giữa răng môi đều là máu tươi, ánh mắt tối tăm nhìn cô.

Lại cúi đầu, hắn hôn nặng nề lên môi cô.

Nhận thấy được hắn muốn thẳng tiến, Tô Di run giọng nghẹn ngào trong môi lưỡi của hắn.

"Tôi sẽ chết" Cô nói chậm rãi "Tôi thề, nếu như anh tiếp tục, tôi sẽ tự sát. Cho dù anh nhốt tôi, cũng không cách nào ngăn tôi tự sát được. Tuyệt đối tôi sẽ không sống tiếp nữa."

Hình Nghị chợt buông cô ra, đôi mắt đen sắc bén quan sát cô.

"Uy hiếp tôi ư?"

"Đúng vậy, tôi uy hiếp anh." Cả khuôn mặt Tô Di trắng bệch, nhưng đôi mắt lại có sự tàn nhẫn, "Không phải anh muốn mang tôi về hành tinh mẹ cơ giới sao? Không phải anh muốn để Mạnh Dao mang họ Hình sao? Không phải anh yêu tôi sao? Vậy anh thử xem, sau khi tôi chết, anh có khổ sơ đau lòng hay không?"

Hình Nghị nhìn cô chằm chằm rất lâu, rồi chợt đứng dậy.

Đây là lần đầu tiên hắn bị uy hiếp, hơn nữa lại uy hiếp có hiệu quả. Hắn tuân theo bản năng của thân thể mô phỏng, dục vọng của thân thể mãnh liệt đến mức muốn hắn xuyên vào người phụ nữ trước mắt. Nhưng những lời nói lạnh lẽo của cô, rõ ràng như một lưỡi dao sắc bén, cắt rách sự mãnh liệt của hắn, làm một nơi khác sâu trong thân thể hắn nguội lạnh.

Hắn tự hỏi mình. Nếu như cô chết, hắn sẽ khổ sở đau lòng ư?

Hắn phát hiện, hắn không muốn để cô chết. Nếu như cô chết, hắn có thể tìm ra được người phụ nữ thứ hai giống như cô sao?

Giọng nói của Hình Kỳ Lân phá vỡ cục diện gây cấn của hai người lần thứ hai.

"Anh hai..." Giọng của Kỳ Lân vang lên ở cửa "Làm phiền rồi, để em đưa cho anh một người phụ nữ."

Hình Nghị liếc mắt nhìn Tô Di, không thèm mặc quần áo, đi thẳng đến cửa.

Toàn thân Tô Di đều run lên -- Cô có thể trốn thoát được không?

Kỳ Lân cúi đầu cất tiếng "Lần trước em nghe nói thân thể Tô Di không tốt... Cô bé loài người này xinh đẹp nhất trong cuộc tuyển chọn, anh không ngại thử trước chút ..."

Hình Nghị không lên tiếng.

Tô Di vẫn tập trung nín thở lắng nghe, cảm xúc của Hình Nghị để lại trên người cô lúc nãy, như vết phỏng rất lâu vẫn chưa phai.

Cô nghĩ, thì ra là như vậy.

Nếu như kẻ khác ngoại trừ Mạnh Hi Tông chạm vào cô, cô thật có thể không hề do dự tự sát. Nếu như Mạnh Hi Tông biết, hôm nay cô dùng tính mạng của mình làm tiền đặt cuộc, sắc mặt của anh có thể sa sầm đau lòng khó tả hay không?

Nhưng cô không hối hận khi lựa chọn như vậy. Cô nghĩ, tình yêu có rất nhiều phương thức, trước sự sống chết, chỉ có điều cô lại lựa chọn kiểu thảm thiết nhất.

Dùng cách này, để ở gần bên anh.

Ở phòng kế bên, nhanh chóng vang lên âm thanh va chạm.

Sau đó có tiếng rên rỉ lúc lớn lúc nhỏ của phụ nữ. Kèm theo tiếng vang kéo dài, là tiếng phụ nữ từng bước biến thành cầu xin. Mà người đàn ông vẫn im lặng, chỉ làm cho Tô Di nghe rõ được tiếng phát ra của thân thể phụ nữ, mỗi một tiếng rên đều vừa đau đớn vừa sung sướng.

Tiếng vang vẫn kéo dài từ đêm đến hừng sáng. Tô Di hỗn loạn lúc ngủ lúc tỉnh, nhưng tiếng khóc nức nở của người phụ nữ và tiếng va chạm luôn luôn như ma chú quanh quẩn bên tai.

Dường như đó là Hình Nghị cố ý để cho cô thấy tương lai của cô.

Cho đến khi trời sáng hẳn, tiếng động kia mới biến mất. Tô Di lo lắng đề phòng cả đêm, tay chân bị trói đã cứng ngắc tê dại từ lâu.

Trong lúc hoàng hốt, bỗng nhiên có người mở trói cho cô. Sau đó cô rơi vào trong vòng ôm ấm áp kiên cố.

Bộ dạng cô sợ hải cả kinh, mở mắt lại thấy Hình Nghị cúi đầu nhìn mình, đôi mắt vô cùng sâu thẳm.

Sau một đêm phóng túng, ánh mắt kia rõ ràng vẫn chưa hết dục vọng, lưng gồng lên như báo săn đang chuẩn bị vồ mồi, dễ dàng có thể xé cô thành từng mảnh nhỏ.

Cô hi vọng rất nhiều, sau khi hắn chiếm hữu người phụ nữ khác, sẽ mất hết hứng thú với cô. Nhưng cô không ngờ đến, vào lúc sáng sớm, vậy mà hắn lại bỗng nhiên đến đây.

Hắn yên lặng vòng qua eo cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve trên người cô. Tô Di nghe thấy mùi hoan ái trên người hắn, cũng không dám cử động. Mặc dù kiên định quyết chết, nhưng sau một đêm ngủ mê, dù thế nào cô cũng không còn được khí thế kiên định của ngày hôm qua.

Cũng may hắn không có làm thêm gì nữa. Yên lặng rất lâu, bỗng nhiên hắn nói "Không giống."

Tô Di không rõ hắn nói gì, lại nghe hắn nói tiếp "Nguyên lý người máy mô phỏng loài người, là mang trình tự quan trọng và năng lượng tinh thể đặt vào thân thể con người. Cho dù con người mô phỏng đã chết, bản thể người máy cũng sẽ không chết. Chỉ cần mang bản nguyên quan trọng phục chế lại cơ thể người máy một lần nữa, thì chính là thân thể bất tử. Cũng như vậy, nếu như lấy tinh thần ban đầu của con người, cũng có thể phục chế vào cơ thể người máy."

Tô Di không biết tại sao hắn lại nói điều này. Nhưng nói cách khác, hắn có thể thay đổi thân thể ư?

Lại nghe hắn nói tiếp tục "Trước khi trở về hành tinh mẹ, tôi sẽ không chạm đến cô, cũng không để cô có cơ hội chết đi."

Lòng Tô Di thả lỏng. Mặc dù trước mắt hắn, cô không hề có sức chống cự, nhưng hắn nói là làm.

"Kỳ Lân làm rất đúng" Đôi mắt Hình Nghị nhìn cô sâu lắng "Nếu như không có người phụ nữ tối qua, tôi sẽ làm thương tổn thân thể của cô"

Lòng Tô Di nặng nề, tiếng kêu thê lương nửa đêm của cô bé kia vang dội vào tai cô.

"Muốn người phụ nữ kia xong, tôi lại càng muốn cô." Bỗng nhiên Hình Nghị cười một tiếng, cúi đâu hung hăng cắn môi cô.

"Cho nên, tôi quyết định cho cô tấm thân bất tử. Tôi sẽ muốn cô thật lâu, Tô Di."