Khuynh Thành Tuyết Rộng Hơn

Chương 39: Có bí mật



“Ở trong ấn tượng của Thiên Hựu, sư phụ chưa từng sinh bệnh, không ngờ hôm nay theo chúng ta chơi tuyết, càng là nghiêm trọng như thế.”

Nhìn Thiên Hựu một mặt lo lắng, Mục Khuynh Tuyết sờ sờ đầu nhỏ của nàng

“Yên tâm đi, sư phụ của ngươi không có việc gì”

Nhìn cửa phòng đóng chặt, trong lòng có chút thầm nói, An Lương này rốt cuộc là hàn chứng gì?

Vừa rồi Vân Nhuế đi ra, không kê đơn thuốc không bốc thuốc, chỉ dặn nấu chậu nước nóng cho nàng

Một chậu nước nóng, liền có thể chữa bệnh?

Trong phòng

Diệp Diên thay An Lương chỉnh lý xong quần áo, dìu nàng nghiêng người nằm xuống

Sắc mặt An Lương lúng túng, ánh mắt né tránh, không dám đụng vào con mắt của Diệp Diên

“Làm phiền… Thẩm thẩm… Phí tâm rồi”

“Lại nói mấy lời ngốc” Diệp Diên lên tiếng oán giận, “Cảm giác tốt hơn một chút rồi không?” Thay nàng đắp kín mền, sờ sờ thân thể có ấm áp

“Tốt lắm rồi”

“Aiz, ngươi a, sớm nhận ra được thân thể không khỏe, thời điểm ở trong cung vì sao không gọi thái y xem thử?”

Diệp Diên mặt nghiêm, trong lòng biết nàng là không muốn để cho đám người mình lo lắng

“Ngươi khi nào có thể lưu ý chính mình?” Cũng nghiêm khắc chút

Ngại ngùng kéo kéo ống tay áo của Diệp Diên, “Thẩm thẩm…” Càng là làm nũng xưa nay chưa từng thấy!?

“Bệ hạ kia…”

“Ta thì sẽ như thực chất bẩm báo” Diệp Diên không để ý đến động tác nhỏ của nàng, liếc mắt một cái, tiếp tục giúp nàng sưởi ấm thân thể

“An đại nhân, ngày sau vẫn cần chú ý nhiều chút, nếu ra cửa, khoác thêm món quần áo, thời khắc chú ý giữ ấm, trong ngày thường có thể uống chút canh gừng đuổi hàn, nếu có bất kỳ khó chịu nào, nhất định phải ngay lập tức phái người báo cho”

“Ừm, làm phiền thái y rồi.”

Nghe xong lời ấy của Vân Nhuế, trong lòng Diệp Diên hơi động

“Ngươi nếu muốn để ta giúp ngươi che giấu, cũng được, chỉ một điểm”

“Thẩm thẩm mời nói”

“Lưu chút người hầu ở trong phủ”

“Thường ngày ngươi sợ bọn người hầu quen che chở Thiên Hựu, nhưng hôm nay Khuynh Tuyết trở về rồi, lại có người hầu nào, so với nàng còn có thể che chở hài tử? Hôm nay việc này, nếu như hai người họ không ở, ngươi chính là xảy ra chút tốt xấu, cũng không người đi trong cung cho biết”

“Việc này ta cũng không phải đang cùng ngươi thương lượng, lưu mấy người chạy việc truyền lời cũng dễ dàng một chút”

Nói đúng là không cùng nàng thương lượng, nhưng lại vẫn là đang ra sức khuyên bảo, An Lương cân nhắc một chút, cuối cùng không chống cự nổi ánh mắt ân cần của Diệp Diên, gật gật đầu

“Nghe thẩm thẩm”



Vân Nhuế mới vừa ra khỏi cửa, Thiên Hựu liền xông tới

“Tiểu tướng quân không cần phải lo lắng, An đại nhân không sao rồi”

“Có thật không?”

“Ừ, chỉ là lửa than trong phòng không thể tàn, thường xuyên nấu chút canh gừng cho nàng uống, chú ý giữ ấm là tốt rồi”

“Được, được, ta đây liền đi nấu canh gừng”

Nhìn Thiên Hựu chạy xa, Mục Khuynh Tuyết đi tới gần, “Vân Nhuế, nàng đây là chứng bệnh gì?”

Vân Nhuế cúi đầu suy nghĩ một chút, “An đại nhân đây là bệnh cũ, chứng bệnh cụ thể, ta cũng không nói lên được”

Mục Khuynh Tuyết chau mày, hé miệng gật gật đầu, “Ừ, ngươi cực khổ rồi, đi trong sảnh nghỉ ngơi một chút đi.”

Nhìn cửa phòng, Mục Khuynh Tuyết vẻ mặt vô cùng nghi hoặc

An Lương này vừa bệnh, lại cả Diệp Diên đều đã kinh động? Nếu như không có chuyện quan trọng, Diệp Diên là chắc chắn sẽ không cách bên cạnh quốc chủ, mà vừa rồi Diệp Diên đi vào liền đem chính mình đuổi ra ngoài, chẳng lẽ, giữa hai người này cũng có chuyện gì không thể cho ai biết?

Giơ tay gõ gõ cửa, “Thẩm thẩm”

Diệp Diên trong phòng vừa nghe thanh âm của Mục Khuynh Tuyết, liền nhớ tới cảnh vừa rồi cô ôm An Lương, quay đầu cười xấu xa nhìn An Lương, vừa nhìn nàng vẻ mặt này, khuôn mặt An Lương đỏ lên, vội quay mặt qua chỗ khác

Diệp Diên cười trộm hai tiếng, đứng dậy mở cửa cho Mục Khuynh Tuyết

“Vào đi”

Vừa vào nhà, liền nhìn thấy một chậu nước đặt bên giường, nhíu nhíu mày

“Có cảm giác tốt hơn một chút rồi không?”

“Làm phiền tướng quân nhớ rồi, tốt lắm rồi” An Lương gật gật đầu, mắt thấy Mục Khuynh Tuyết đưa tay dò vào trong chăn, chạm đến ngón tay của mình mình một chút

“Khụ…ân….” Ngại ngùng ho nhẹ hai tiếng

“Cũng là ngạc nhiên, chưa từng gặp có người bệnh thành như vậy, không thi kim, không mớm thuốc, chỉ một chậu nước nóng, liền có thể không việc gì” Đang khi nói chuyện, ánh mắt liên tiếp quét về phía hai người

Nghe Mục Khuynh Tuyết trong lời này có chuyện, An Lương cùng Diệp Diên liếc mắt nhìn nhau

“Không phải sao, may mắn Vân Nhuế y thuật cao minh, biết đem mấy chỗ huyệt vị quan trọng sưởi ấm chút, kϊƈɦ thích nàng có thể tự mình toả nhiệt” Diệp Diên cười nhận

Mục Khuynh Tuyết híp mắt, khẽ mỉm cười, gật đầu xưng phải

“Đúng rồi Khuynh Tuyết, một hồi ta liền hồi cung, ngày mai chọn mấy người hầu lanh lợi đưa tới, nhưng mà đêm nay, liền phải khổ cực ngươi chăm nom nàng một chút rồi.”

“Thẩm thẩm, không cần làm phiền tướng quân, không phải có Vân Nhuế có ở đây không” An Lương chau mày

Diệp Diên hé miệng nở nụ cười, “Ta xem nàng thật biết chăm sóc người, liền để nàng trông nôm đi”

“Ta…” Mục Khuynh Tuyết khuôn mặt đỏ lên, “Ta… Ta mới sẽ không chăm sóc người đâu, để Vân Nhuế trông”

Lại đợi một hồi, nhìn sắc trời một chút, dặn bảo Vân Nhuế trông chừng, Diệp Diên mới yên tâm hồi cung

Buổi tối, Thiên Hựu làm xong cơm nước, còn cố ý nấu một nồi canh gừng lớn, nhìn chằm chằm An Lương uống hai bát lớn, mới buông tha nàng

Ban đêm, Mục Khuynh Tuyết tỉnh ngủ, quay đầu nhìn một chút, Thiên Hựu bên cạnh không ở, không cần nghĩ đều biết nàng đi đâu

Xoa xoa cái trán, suy nghĩ một chút, mặc quần áo đứng dậy, đi đến phía phòng ngủ An Lương

Ở trong viện đứng chút, lắng nghe trong phòng không có động tĩnh gì, muốn gõ gõ cửa, lại sợ quấy rầy An Lương nghỉ ngơi, dứt khoác đẩy cửa mà vào

Vừa vào nhà, Mục Khuynh Tuyết liền sửng sốt, không nói Vân Nhuế này từ lâu ngủ ngã vào bên cạnh bàn, An Lương này, vốn nên ở trêи giường nghỉ ngơi, giờ khắc này lại là ngồi ở bên cạnh lò lửa, vừa sưởi ấm, vừa nhìn sách

Lại hướng về trêи giường nhìn lại, Thiên Hựu đang ngủ say sưa

Aiz hắc!? Nhìn không hiểu rồi… Đây rốt cuộc là ai bị bệnh…?

“Hai người này” Bất đắc dĩ giận một câu, đi tới muốn đem Vân Nhuế đánh thức

An Lương đứng dậy ngăn cản cô, nhỏ giọng mở miệng, “Nàng hôm nay mệt mỏi một ngày rồi”

Mục Khuynh Tuyết liếc nàng một chút, “Ngươi làm sao không ngủ?”

“Buổi chiều ngủ qua rồi, buổi tối liền không buồn ngủ, ngươi cũng không thể để ta ngủ một ngày một đêm chứ” mời Mục Khuynh Tuyết ngồi xuống sưởi ấm

“Ừ, ngươi còn lạnh không?” Ngồi ở đối diện nàng lật qua lật lại bồn lửa than, lại thêm mấy khối than mới vào

“Đã không sao, để tướng quân lo lắng”

“Ai lo lắng ngươi? Ta chỉ là thuận miệng hỏi một chút” Nghiêm sắc mặt, đem cái kẹp gắp than để dưới đất

“Đúng rồi đúng rồi, ân…vậy làm phiền tướng quân phí miệng lưỡi hỏi thăm” An Lương chỉ hơi trầm ngâm, nói như vậy

Hôm nay Mục Khuynh Tuyết hành động như vậy, nàng cũng là nhìn ở trong mắt, cảm động ở trong lòng

Nhìn dáng vẻ An Lương đàng hoàng trịnh trọng, Mục Khuynh Tuyết lắc đầu cười khẽ, “Thường ngày làm sao không biết, ngươi cái miệng này, không tha người như thế”

Hai người nhìn nhau nở nụ cười, lại không nói chuyện

Cứ như vậy nhìn chằm chằm lò lửa tĩnh tọa gần nửa canh giờ, Mục Khuynh Tuyết quay đầu nhìn sắc trời một chút, đợi tiếp nữa, trời cũng muốn sáng rồi

“Không còn sớm, tướng quân trở lại nghỉ ngơi đi.”

“Ừm” Đứng dậy đi tới bên giường, cẩn thận từng li từng tí một đem Thiên Hựu ôm lấy

“Ngươi cũng nghỉ ngơi đi, thân thể quan trọng” Dặn dò một câu, gật gật đầu, liền ôm Thiên Hựu rời đi

Hết chương 39