Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 51: Huyền cơ diệu ngữ



Hắn đem nàng ôm vào trong lòng, cầm đểtrên đỉnh đầu nàng, trên người hắn mùi long hương dễ ngửi lập tức phảvào mũi nàng, tâm nàng từng trận không yên.“Ngươi muốn thế nào?”

Phiêu Tuyết thấp giọng nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Chim chóc đều là do chính ngươi đưa tới”

Lông mày hắn khẽ nhướng lên, thấp giọng trả lời nàng: “Nhưng trẫm không nói ngươi bắt bọn chúng toàn bộ đemnướng”

Nàng đem toàn bộ chim chóc nướng thế này trăm điểu hướng phượnglàm sao diễn?Phiêu Tuyết ở trong ngực hắn mê loạncười, đầu lại thanh tỉnh: “Hoàng thượng….Ngay từ đầu tiến cung, sắcphong, đêm yến, phụng trà, chiết hoa, còn có trăm điểu hôm nay… Thầnthiếp nghĩ như thế đủ rồi…”

Hỗ trợ nhưng cũng cần thù lao, nhưng đến bây giờ nàng còn chưa nhìn thấy lợi ích thiết thực từ ván bài này….“Còn nhớ đánh cuộc cùng trẫm không?”

Thanh âm tà mị của hắn nhộn nhạo bao quanh nàng…Ba ngày…Phiêu Tuyết nở nụ cười…Lúc này, mưu kế của hắn đã bị nàng hủy, nàng muốn xem hắn như thế nào chuyển bại thành thắng.Đông Phương Tuấn Lạc cũng không nổigiận, tận tình hút lấy hương thơm trên người nàng, thanh âm khàn khàn“Trẫm đã nói, thì sẽ như vậy mà làm đi.

Ngươi đã định là quý phi”

Kỳthật trăm điểu hướng phượng cũng đủ thuyết phục để hắn phong nàng làmhoàng hậu, nhưng cái nữ nhân này như thế nào lại không hiểu… (*TN:tỷ ấymà hiểu thì đâu còn trò hay để ta xem nữa… ~~~ Sâu: Pu!!! Phải nói làTuyết tỷ cố tình không hiểu) Hôm qua, hắn cự tuyệt nàng cũng không phảibởi vị sợ lại dẫm vào cục diện Lũng Thị đoạt quyền, mà là…Hắn không cónăng lực cấp cho nàng.

Bởi vì cấp không được nên không đáp ứng…Phiêu Tuyết thấp mi, yếu ớt cười:“Được, lấy đại cục làm trọng”

Tạm thời nhìn hắn mây mưa thất thường nhưthế.

Làm thế nào để đánh đổ Lũng Thái Hậu cùng Lũng Tịch Ngọc bên ngoàicòn có vây cánh bộ tộc Lũng Lam – Lũng Quốc công? Hơn nữa, nàng cũng cần địa vị quý phi này.Đông Phương Tuấn Lạc nghe xong, tiếngcười nhẹ nhàng khoan khoái rơi vào lỗ tai nàng, cánh tay thon dài tăngthêm chút lực, đem nàng ôm chặt vào trong lòng, đến mức nàng phát ratiếng ho nhẹ.

(*TN: há há Lạc ca bá đạo quá đi, nhưng ta thích;-]]])Phiêu Tuyết ở trong lòng hắn mạnh mẽgiãy dụa thoát ra, tươi cười như mùa xuân ấm áp đến tận đáy lòng hắn:“Hoàng thượng..,,Ăn thịt nướng không?”

Nàng cầm lấy một chuỗi thịt đãnướng đưa đến tay hắn.Đông Phương Tuấn Lạc khôi phục nhưthường, nhãn tình trong vắt tươi cười: “Trẫm đương nhiên phải thử mộtchút!”

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Trăm điểu hướng phượngngươi lại bị ái phi áp chế dưới chân….Ái phi quả nhiên có phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ…Thật là đại khí…Thật là đại khí…”

Sau những lời này, hắn gia thêm mộtchút nội lực, lúc này rành mạch rơi vào trong tai mỗi người, Khánh Hỉgió chiều nào xoay chiều ấy, lập tức quỳ xuống: “Nương nương thiên tuếthiên tuế thiên thiên tuế…”

Những người khác cũng đồng loạt quỳ xuống.Nằm nghiêng trên đại thụ ẩn phía sauxem diễn, Nam Cung Hiên Dật cũng nghe rành mạch, trên môi vẽ một đườngcong lớn, âm thầm bội phục Đông Phương Tuấn Lạc: A Li tên tiểu tửnày…chỉ vài từ ít ỏi…Cố Phiêu Tuyết ra oai phủ đầu, hắn lập tức biếnnàng thành người đại khí một cách thuyết phục.Hương vị điểu nướng càng ngày càngthơm..Nam Cung Hiên Dật nhìn hai người cách đó không xa đang tận hưởngmỹ vị…hà cớ gì hắn lại ở trốn tránh ở đây.Nam Cung Hiên Dật quyết định chủ ý, mặc kệ mọi người, thoải mái từ trên cây bay vút xuống dưới.

Khóe mắt caothâm, thấy một công công lặng lẽ theo dõi Đông Phương Tuấn Lạc đang ởtrong Lạc Tuyết cung vội lui về, khẽ nhếch một bên miệng cười, phải đibáo tin sao? Cũng vừa đúng lúc…Nam Cung Hiên Dật cố ý xem nhẹ chuyện này….Vỗ vỗ nhẹ nguyệt sắc trường, quang minh chính đại bước ra.