Không Cẩn Thận Liền Cùng Bình Dấm Chua Kết Hôn Rồi

Chương 49



Chương 49:
Bởi vì Tần mẹ ở bên ngoài chờ, Sở Nghĩa không hoãn bao lâu, rất nhanh mà xốc chăn lên nhặt quần áo của mình ở dưới đất vội vàng mặc vào.
Sở Nghĩa hổ thẹn đến đỏ bừng mặt, hắn ngồi ở trên sô pha cùng Tần Dĩ Hằng liếc nhau, khó lòng chịu đựng nổi mà dùng hai tay bưng kín mặt.
Này mẹ nó chuyện này gọi là gì a.
Đối diện hai bên cánh cửa chính là phía lưng của ghế sô pha, từ cửa bên kia nhìn qua kỳ thật cái gì cũng đều bị chỗ tựa lưng chặn, nhìn không thấy được cái gì.
Được thôi, cái cách an ủi này hoàn toàn không làm nên chuyện gì.
Mặc kệ bị chắn hay không bị chắn, vừa thấy liền biết bọn họ vừa rồi đang làm gì.
Sở Nghĩa còn phát ra âm thanh rất...dễ đoán.
Thở gấp như vậy, a di nhất định đều nghe được.
Sở Nghĩa mặt đỏ lại hồng, đỏ lại hồng, căn bản không hết được.
Hắn cúi đầu, nghĩ Tần mẹ đang ở bên ngoài, cùng Tần Dĩ Hằng nói câu: "Bên ngoài rất lạnh, kêu mẹ anh đi vào đi."
Tần Dĩ Hằng đưa ly nước trên tay mình cho Sở Nghĩa: "Em bình tĩnh lại chưa?"
Hoàn toàn không bình tĩnh lại được, Sở Nghĩa nói: "Không sao cả, kêu dì vào đi."
Khi Tần Dĩ Hằng đi ra mở cửa, Sở Nghĩa hô hấp thật sâu, cũng uống cạn ly nước trong tay.
Mặc kệ mặt còn hồng hay hết rồi, Tần Dĩ Hằng ở bên kia mở cửa ra, Sở Nghĩa liền đứng lên.
Rất xa, Sở Nghĩa nghe được giọng của Tần mẹ rất nhỏ.
"Mẹ thật sự không phải là cố ý."
"Ai biết được hai đứa mới buổi sáng ở dưới lầu làm chuyện này."
"Mẹ còn cho rằng hai đứa cũng chưa rời giường đâu."
"Này sáng sớm, mới mấy giờ a."
"Lần sau mẹ trước khi đến đây sẽ gọi điện thoại cho hai đứa."
"Nếu con hiện tại đã kết hôn, mất khẩu cửa cũng sửa lại đi, đỡ phải lần sau lại bị me gặp được cái gì."
"Ai nha, mẹ thật là xấu hổ."
Tần Dĩ Hằng nói: "Không sao cả, không nói."
Tần mẹ: "Không nói không nói."
Tần mẹ vẫn rất thích Sở Nghĩa, hơn nữa đã trải qua chuyện vừa rồi, Tần mẹ thích lại có thêm một tầng ngượng ngùng.
Cho nên bởi vì xấu hổ, nàng đột nhiên nhiệt tình lên: "Tiểu Nghĩa a, buổi sáng tốt lành."
Sở Nghĩa gật đầu cười: "Chào di, buổi sáng tốt lành."
Tần mụ mụ đã đi tới, hỏi: "Đã ăn sáng chưa? Sớm như vậy đã rời giường, để dì làm bữa sáng cho hai đứa."
Sở Nghĩa: "Không cần đâu di, tụi cháu đã ăn rồi."
Tần Dĩ Hằng bổ sung: "Sở Nghĩa nấu cháo, mới vừa ăn xong."
Tần mẹ cười gượng hai tiếng, trong đầu đột nhiên hiện lên cụm từ no ấm sinh dâm dục.
Tần mẹ lại cười cười, nghe Sở Nghĩa hỏi nàng: "Dì ăn chưa ạ?"
Tần mẹ gật đầu: "Ăn rồi." Bà hỏi: "Các ngươi sớm như vậy đã rời giường làm gì?"
Sở Nghĩa nói: "Tần Dĩ Hằng tí nữa phải đi công tác, 9 giờ bay rồi ạ. "
Tần mẹ buông tiếng thở dài, không mấy vui vẻ mà nhìn Tần Dĩ Hằng: "Con lại đi công tác, lần này đi bao lâu?"
Tần Dĩ Hằng: "Hơn mười ngày."
Tần mẹ oán giận: "Con cùng Tiểu Nghĩa vừa mới kết hôn, lại đi công tác làm gì, suốt ngày đi công tác."
Tần Dĩ Hằng tự hỏi một chút, quay đầu nhìn Sở Nghĩa: "Có vấn đề sao?"
Sở Nghĩa vội vàng lắc đầu: "Không thành vấn đề, công tác rất quan trọng."
Tần mẹ lại than một tiếng: "Cũng may Tiểu Nghĩa thông cảm cho con, bằng không con cứ đi công tác, ai chịu được con."
Tần mẹ nói xong cúi đầu lấy đồ trong túi ra.
Sở Nghĩa thừa dịp thời gian này đối với Tần Dĩ Hằng lắc đầu, nhỏ giọng nói với hắn, không sao đâu anh.
Tần mẹ ngẩng đầu lên, đột nhiên khụ hai tiếng: "Tại sao mẹ sáng sớm đột nhiên sang đây như vậy? Còn không chào hỏi," Tần mẹ tự nói, tự mình trả lời: "Còn không phải bởi vì Trần a di của con, nhớ không? Năm trước ăn tết có tới nhà Trần a di."
Tần Dĩ Hằng: "Ai ạ?"
Tần mụ mụ bất đắc dĩ: "Thôi, con cũng không nhớ rõ." Bà vỗ cái hộp trong tay: "Dì ấy, có nói với mẹ cái này bồi bổ cho người trẻ tuổi rất tốt, con của dì ấy thường xuyên ăn, dì ấy buổi sáng có tới, cho nên mẹ mới sớm như vậy đã đến, thuận tiện lấy lại đây cho các con."
Tần Dĩ Hằng nhíu nhíu mày: "Là cái gì ạ?"
Tần mẹ mở nắp hộp ra: "Thảo dược, hầm canh uống."
Sở Nghĩa đi qua nhìn: "Cái này cháu biết, mẹ của cháu cũng có mua."
Tần mẹ nghe Sở Nghĩa cũng biết, cười rộ lên: "Đúng không, cái này đối với thân thể rất tốt."
Sở Nghĩa gật đầu: "Cháu lúc trước thường xuyên tăng ca, về nhà mẹ liền hầm cho cháucái này."
Tần mẹ cười quay đầu nhìn Tần Dĩ Hằng, vẻ mặt mẹ được đồng ý, rất thõa mãn: "Nghe thấy chưa, Tiểu Nghĩa đã ăn qua, mẹ của cậu ấy đã làm cho."
Tần mẹ hỏi Sở Nghĩa: "Cháu biết làm không? Rất đơn giản, lúc hầm xương sườn bỏ vào một chút là được."
Sở Nghĩa gật đầu: "Vâng ạ, cháu biết rồi."
Tần mẹ càng vui vẻ: "Vậy thật tốt quá, cũng đỡ phải để dì lại đây hầu hạ hắn," bà đậy nắp hộp lại, trách: "Tần Dĩ Hằng không quá nguyện ý để dì mua mấy thứ này, cũng không thích làm, chỉ hầm xương sườn đơn giản a, hắn chính là không nghe lời, mỗi lần đều là dì đến đây nấu, thằng bé mới bằng lòng uống đước vài miếng."
Tần Dĩ Hằng đột nhiên bị trách, Sở Nghĩa không nhịn được bật cười.
Tần mẹ quay đầu nhìn Tần Dĩ Hằng: "Hai con phải cùng nhau ăn đó," nàng nói xong vỗ lên vai Sở Nghĩa: "Con nhớ khuyên thằng bé ăn nhiều một chút."
Sở Nghĩa gật đầu: "Dạ được."
Tần mẹ cầm túi lên: "Dì phải về nhà rồi, ba nó còn ở nhà chờ dì trở về nấu cơm đây."
Sở Nghĩa hỏi: "Dì có xe không ạ?"
Tần mẹ gật đầu: "Đang ngừng ở bên ngoài, không cần tiễn," bà nghĩ nghĩ, lại bổ sung: "Hai đứa tiếp tục."
Lỗ tai Sở Nghĩa liền đỏ lên.
Từ dạ này, không biết nên nói hay không nên nói.
Trước khi rời đi trước, Tần mẹ lại nói với Tần Dĩ Hằng: "Con đừng kéo dài nữa, đi công tác về rồi nhớ chuẩn bị để hai nhà gặp mặt, đừng để lâu."
Tần Dĩ Hằng gật đầu: "Con biết rồi."
Sau khi cửa đóng lại, Sở Nghĩa cùng Tần Dĩ Hằng liếc mắt nhìn nhau một cái.
Tiếp tục là không có khả năng lại tiếp tục, một dọa như vậy, không héo cũng đã không còn, còn tiếp tục cái gì.
Sở Nghĩa cất thảo dược đi, hỏi Tần Dĩ Hằng: "Hứa Kính cùng Tiểu Trần khi nào lại đây?"
Tần Dĩ Hằng xem đồng hồ, lại bước đến bên sô pha ngồi xuống, mở máy tính lên: "Mười lăm phút."
Sở Nghĩa gật đầu, ở bên cạnh hắn ngồi xuống, cùng nhau chờ.
Nghĩ đến lời nói của Tần mẹ, Sở Nghĩa hỏi Tần Dĩ Hằng: "Anh không thích ăn những thảo dược như vậy sao?"
Tần Dĩ Hằng: "Đắng, không thích."
Sở Nghĩa: "Anh không thích ăn đắng?"
Tần Dĩ Hằng: "Ừ."
Sở Nghĩa nga một tiếng, trách không được chỉ uống trà không uống cà phê.
Sở Nghĩa nghĩ nghĩ: "Chỉ là thuốc hay đều không thích."
Tần Dĩ Hằng: "Cần thiết sẽ ăn, không cần thiết sẽ không ăn."
Sở Nghĩa nghĩ đến nhiệm vụ Tần mẹ nói, tìm từ nói: "Bất quá hôm nay cái thảo dược mẹ anh đưa không đắng, hương vị rất bình thường, uống khá tốt, em có uống qua," Sở Nghĩa thử: "Chờ anh trở về, em làm cho anh?"
Tần Dĩ Hằng gật đầu: "Ừ."
Tốt.
Nhiệm vụ hoàn thành một nửa.
Nói mười lăm phút đúng mười lăm phút, Sở Nghĩa nhàm chán cúi đầu đếm thời gian, đến giờ, chuông cửa vang lên.
Hắn đứng lên đi nhanh qua mở cửa, quả nhiên nhìn thấy người đứng ngoài cửa chính là Hứa Kính.
"Xin chào, Sở tiên sinh." Hứa Kính đối với Sở Nghĩa cười.
Sở Nghĩa nhường đường: "Sớm a."
Hứa Kính lắc đầu: "Không cần đi vào, chúng ta bây giờ phải đi."
Những lời này mới vừa nói xong, Tần Dĩ Hằng cũng từ bên trong đi ra.
Hứa Kính nhường cho Sở Nghĩa đi ra, Sở Nghĩa liền thuận thế đi ra trước.
Mới vừa đi ra ngoài, Tiểu Trần liền mở cửa xe, cũng nói xin chào Sở tiên sinh.
Sở Nghĩa cười nói buổi sáng tốt lành, rồi bước lên xe.
Ở trong xe đợi trong chốc lát, Hứa Kính cùng Tần Dĩ Hằng mới chậm rãi từ trong nhà đi ra.
Tiểu Trần vẫn là đứng ở bên cửa xe, Tần Dĩ Hằng lại đây, hắn cung kính xin chào Tần tổng.
Quả nhiên là quanh năm phối hợp đã quen, Sở Nghĩa một đường đi thẳng lên xe, hai người ở hàng ghế phía trước một câu vô nghĩa cũng không có, hoàn toàn không hiếu kỳ vì sao hắn cũng ở đây, còn rất hiểu mà ngầm thừa nhận rằng hắn cũng muốn đi.
Xe sau khi khởi động, Sở Nghĩa hỏi Tần Dĩ Hằng: "Lần này anh đi những đâu?"
Tần Dĩ Hằng: "W thị cùng R thị."
Sở Nghĩa: "Bận như vậy a."
Tần Dĩ Hằng lắc đầu: "Còn tốt, lần này không tính là quá bận, chỉ là đến nói một chút chuyện, cường độ làm việc không phải là lớn."
Sở Nghĩa gật đầu, trong lòng a một tiếng.
Tần tổng bận cùng hắn bận khả năng không phải cùng một khái niệm.
Ở trong mắt hắn, thường xuyên đi công tác như vậy, còn phải đi hai thành phố, mặc kệ làm cái gì, đều thấy bận.
Nhưng ở trong mắt Tần tổng, không cần tự hỏi, khả năng chính là không bận.
Sau khi lên xe, Tần Dĩ Hằng lại lấy máy tính ra, hắn đem lấy văn kiện vừa download ở nhà sửa lại một chút, sau đó mở một video.
Cái video này Sở Nghĩa biết, là một sản phẩm công ty của nhà khác mới ra video.
Khó có được cái ở trên tay Tần Dĩ Hằng mà hắn có thể hiểu được, Sở Nghĩa thấy thế lại dịch lại gần.
Tần Dĩ Hằng thấy hắn dịch lại, đem máy tính qua một chút, đặt ở giữa hai người.
Bởi vì lúc ở nhà, Sở Nghĩa từng khoác lác, nói với Tần Dĩ Hằng ở trên xe có thể nói chuyện với hắn.
Cho nên lúc này, hắn cảm thấy mình cũng đã nói như vậy, cũng muốn nghẹn một hai cái đề tài để nói.
Vậy thì liền nói cái video này đi.
Sở Nghĩa: "Em có xem qua cái này."
Tần Dĩ Hằng: "Ừ."
Sở Nghĩa: "Là phần mềm mới được làm ra."
Tần Dĩ Hằng: "Ừ."
Ok.
Cái đề tài này, hình như là không tốt mấy.
Lại nhớ đến chuyện vừa nãy, là của mẹ Tần Dĩ Hằng.
Sở Nghĩa hỏi: "Ba anh hẳn là cũng biết anh kết hôn đi?"
Tần Dĩ Hằng đột nhiên cười một tiếng: "Biết."
Sở Nghĩa hỏi: "Chú đối với em không hiếu kỳ sao?"
Tần Dĩ Hằng: "Ba vẫn luôn đợi tôi an bài ăn một bữa."
Sở Nghĩa a thanh: "Cho nên lần này anh đi công tác trở về, có thể an bài không?"
Tần Dĩ Hằng: "Có thể."
Tần Dĩ Hằng nói xong lời này, ngẩng đầu: "Hứa Kính, lần này trở về, an bài chuyện nhà tôi cùng nhà Sở Nghĩa gặp mặt, cậu trước tiên nhớ đặt nhà hàng."
Hứa Kính gật đầu: "Được."
Sở Nghĩa đột nhiên cảm nhận được có trợ lý cũng có chỗ tốt.
Ghi chú của điện thoại đây a.
Đề tài này liền kết thúc, Sở Nghĩa nghĩ nghĩ, lại nghĩ tới một đề tài mới.
"Mẹ anh hôm nay có nói mật khẩu trong nhà nên đổi mới," Sở Nghĩa nói: "Buổi tối em về nhà rồi đổi, anh có ý tưởng không?"
Tần Dĩ Hằng hỏi lại hắn: "Em có ý tưởng không?"
Sở Nghĩa lắc đầu: "Em không có ý gì cả, mất khẩu của em đều là sinh nhật của mẹ."
Tần Dĩ Hằng đột nhiên bật cười, nhìn hai người phía trước: "Cứ nói ra như vậy? Ý thức an toàn đâu?"
"Ách......" Sở Nghĩa dừng một chút, nhỏ giọng bổ sung: "Còn có số khác nữa."
Tần Dĩ Hằng cười cười, đối với Sở Nghĩa ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo cầm điện thoại trên tay hắn lên.
Sở Nghĩa: "Anh có ý tưởng?"
Tần Dĩ Hằng: "Ừ."
Sở Nghĩa vội vàng mở khóa điện thoại, cũng mở WeChat ra.
"Từ từ," Tần Dĩ Hằng đột nhiên mở miệng, ngăn cản động tác Sở Nghĩa đang muốn bấm vào giao diện nói chuyện: "Hai người kia là ai?"
Sở Nghĩa nói: "Là khách hàng của em."
Bởi vì hai ngày này đơn của khách hàng không khác lắm cũng đều đã giải quyết, cho nên giao diện nói chuyện trên WeChat , ở trên đầu có ba người, Tần Dĩ Hằng nằm ở phía dưới cùng.
Tần Dĩ Hằng: "Khách gì?"
Ngữ khí của Tần Dĩ Hằng, phảng phất như đang chất vấn Sở Nghĩa.
Khách gì, thế nhưng lại cùng hắn cùng nhau đứng ở vị trí đó.
Sở Nghĩa giải thích: "Em có thói quen để khách hàng có đơn chưa làm xong để lên trên, làm xong lại xóa đi."
Tần Dĩ Hằng như đang suy tư gì.
Vài giây sau, hắn lấy ra điện thoại của mình ra, tìm được Sở Nghĩa, bấm vào trang chủ đem Sở Nghĩa lên vị trí đầu.
Làm xong cái này, Tần Dĩ Hằng đưa điện thoại qua cho Sở Nghĩa xem.
Sở Nghĩa phảng phất nghe được Tần Dĩ Hằng ở trong WeChat đang nói.
Tôi ở vị trí đầu cũng chỉ có một mình Sở Nghĩa.
Sở Nghĩa nuốt nuốt nước miếng, cười gượng một tiếng, rồi bấm vào nói chuyện với Tần Dĩ Hằng.
Lúc này, ánh mắt của Tần Dĩ Hằng lại bị một cái khác hấp dẫn.
"Hình nền cái này là cái gì?" Tần Dĩ Hằng hỏi.
Sở Nghĩa xem thành thói quen không cảm thấy cái gì, đột nhiên bị Tần Dĩ Hằng vừa hỏi như vậy, mặt tức khắc lại đỏ.
Ở góc của bối cảnh này là chữ của Tần Dĩ Hằng.
'Cùng Sở Nghĩa làm tình'.
Sở Nghĩa vội vàng mở bàn phím ra, che khuất mấy cái chữ nhỏ này.
Hắn pha trò: "Không có gì, chỉ là một tấm ảnh," hắn nói xong lại hỏi: "Mật khẩu mới là gì?"
Tần Dĩ Hằng lấy điện thoại qua, chuyển đến bàn phím số, bấm: "101303".
Sở Nghĩa dựa qua nhìn xem, hỏi: "Ý nghĩa của nó là gì?"
Tần Dĩ Hằng chuyển đến bàn phím chữ, ghép lại: "Tần Sở Nghĩa".
Sau đó hắn bấm gửi qua.
Trong xe, tiếng chuông điện thoại thuộc về Tần Dĩ Hằng vang lên.
Leng keng.
Đập vào trong lòng Sở Nghĩa.
Tần, sở, nghĩa.