Không Cẩn Thận Liền Cùng Bình Dấm Chua Kết Hôn Rồi

Chương 4



Chương 4 :
Sở Nghĩa ở thành phố A đúng là có một căn hộ , nhưng đó là một căn hộ độc thân.
Mở phòng làm việc được hai năm, hắn sinh hoạt cũng không cần lo cơm áo gạo tiền, sau đó lại một năm mua nhà, rồi một năm mua xe, cơ hồ trong đám sinh viên tốt nghiệp năm đó , hắn là người sống đến tốt nhất.
Mà ở phương diện tình cảm , hắn bởi vì quan hệ với người khác cũng rất tốt, không chỉ có là mẹ hắn, cả bạn bè hắn cũng đều cố ý hay vô tình mà muốn giới thiệu đối tượng cho hắn.
Một khi có người thích hợp đầu tiên mà mọi người nghĩ đến là Sở Nghĩa.
Nhưng Sở Nghĩa không biết như thế nào, cùng người khác quan hệ bạn bè thì rất ok, nhưng khi nghĩ đến muốn yêu đương, nói mình là gay còn muốn kết hôn, hắn liền cảm thấy, đối phương nơi này không thích hợp, nơi đó không thích hợp.
Chỉ là nói chuyện phiếm, liền không còn dư lại bao nhiêu người, càng đừng nói là hẹn hò sau khi được hỏi đủ thứ vấn đề, Sở Nghĩa thường thường chỉ có thể lúng túng mà ha ha cười
Mẹ hắn nói cũng hắn đòi hỏi quá cao đi, đặc biệt là mỗi lần xem mắt kết thúc, đối phương đối với hắn đều rất vừa lòng, không hài lòng đều là Sở Nghĩa bên này, mẹ hắn lại càng nóng.
Cho nên mỗi lần xem mắt kết thúc, hắn đều phải nghênh đón mẹ hắn mắng một trận.
Hắn có khi cũng phải nghĩ lại, có phải mình đòi hỏi quá cao hay không.
Kỳ thật hắn đối với việc kết hôn đều không vội, cũng không có rất muốn, nhưng hoàn cảnh của bản thân hắn không cho phép hắn không vội, mẹ hắn thúc giục, dì hắn thúc giục, bà ngoại hắn thúc giục, bạn bè lại trông mong thiệp đỏ, một số đứa đã có con đi nhà trẻ.
Làm hắn giống như đã phạm một lỗi rất lớn.
Mấy năm trước, Luật hôn nhân đồng tính được thông qua, không đến mấy ngày hắn liền trực tiếp comeout, nói với nữ nhân một chút cũng không hứng thú, về sau không cần giới thiệu bạn gái cho hắn.
Hắn cho rằng sau khi thẳng thắn, việc xem mắt này liền có thể dừng lại, nhưng không nghĩ tới mẹ hắn chỉ khó chịu mấy ngày, đột nhiên liền lập tức tiếp nhận, rồi lại bắt đầu chuẩn bị cho hắn đi xem mắt với nam nhân.
Mà buồn cười chính là, còn tìm được một đống, như là một trào lưu, đoạn thời gian Sở Nghĩa xem mắt đều muốn ói ra một đống.
Cho nên kỳ thật, Sở Nghĩa cùng Tần Dĩ Hằng kết hôn là có điểm kích động.
Cũng có chút muốn nộp cho xong bài tập trong nhà.
Tần Dĩ Hằng không hiểu được hắn.
Nhưng hắn thật sự một chút cũng không hiểu biết Tần Dĩ Hằng, hôm nay có hai trang giấy kia thoạt nhìn thì nhiều nội dung, nhưng không có bất kì cái gì thực sự rõ ràng.
Cơm nước xong, Sở Nghĩa nói với Tần Dĩ Hằng hắn có xe, nên Tần Dĩ Hằng không gọi tài xế đến đây.
Hai người cùng đi tới bãi đỗ xe, đi đến xe của Sở Nghĩa.
Sở Nghĩa mở khóa xe, ánh mắt khẽ di chuyển, liếc mắt Tần Dĩ Hằng một cái.
Tần Dĩ Hằng đều có xe xịn, không biết có ghét bỏ chiếc xe của Sở Nghĩa không.
Nhưng thực may mắn, Tần Dĩ Hằng không có, trên mặt hắn không có bất luận biểu tình biến hóa nào.
Sở Nghĩa mở cửa lái ra, còn chưa có trực tiếp ngồi vào, hắn đột nhiên nhớ tới hình ảnh tài xế mở cửa xe cho Tần Dĩ Hằng, động tác Sở Nghĩa liền lập tức dừng lại, nghĩ có nên hay không mở cửa xe cho Tần Dĩ Hằng.
Nhưng Tần Dĩ Hằng đã tự mình đi qua, mở cửa sau ra, nhưng hắn lại không có ngồi vào, mà là dừng lại một chút, lại đóng cửa lại.
Sở Nghĩa tròn mắt mà nhìn hắn chân dài một bước, mở cửa ghế phụ lái, ngồi xuống.
Tâm của Sở Nghĩa đột nhiên giật giật.
Tần Dĩ Hằng tuy rằng lạnh như băng, nhưng thật sự, ừm, rất có lễ phép.
Chỉ là không ngồi phía sau xem hắn là tài xế, cũng có thể thêm điểm.
Sở Nghĩa đột nhiên nghĩ đến hôm nay cùng Tần Dĩ Hằng nói chuyến phiếm.
Tuy rằng lạnh nhạt xác thật cực kì lạnh nhạt, cơ mà lời nói của hắn đều không có làm Sở Nghĩa cảm thấy không thoải mái, cũng không làm cho hắn cảm thấy chính mình kém một bậc.
Vì vậy, hắn cảm thấy những ngày tháng sau nay của mình cũng rất tốt đi.
"Tôi phải về nhà một chuyến, lấy một ít đồ vật, có thể chứ?" Sở Nghĩa cái dây an toàn, hỏi ý kiến của Tần Dĩ Hằng.
Tần Dĩ Hằng nói: "Được."
Sau đó hắn lại bổ sung: "Nhà của chúng ta."
Sở Nghĩa xấu hổ mà giải thích : " Thật xin lỗi, quen miệng, là nhà của chúng ta"
Ok, Sở Nghĩa tự nói cho chính mình, Tần Dĩ Hằng chính là như vậy đối với việc hôn nhân cũng khá nghiêm trang, hắn sẽ cố gắng quen dần.
Tần Dĩ Hằng rất cao lớn, Sở Nghĩa nghĩ cái xe này có thể chứa nhiều người, liền không tưởng được đến Tần Dĩ Hằng, sau khi hắn ngồi xuống liền cảm thấy không gian trong xe hẹp lại.
Trách không được xe của Tần Dĩ Hằng lại lớn như vậy, cái ghế phụ này của Sở Nghĩa, hắn sợ là ngồi hơi chật đi.
Sở Nghĩa nhìn liền cảm thấy khá là khó chịu. Lần sau vẫn là kêu tài xe của Tần Dĩ Hằng đến đón đi.
Mà rất nhanh, liền chạy đến bãi đậu xe, Sở Nghĩa xuống xe, sau đó Tần Dĩ Hằng cũng bước xuống.
Hai người đi thang máy lên lầu. Mà loại lúng túng ở trạng thái im lặng không ai lên tiếng này, Sở Nghĩa cũng có chút quen rồi.
Tầng 6 rất nhanh liền đến, Sở Nghĩa để Tần Dĩ Hằng ra trước sau đó mới bước ra đi theo phía sau.
Âm thanh đèn sáng lên , hành lang chỉ có thanh âm lộc cốc từ đôi giày da của hai người, Sở Nghĩa tìm chìa khóa, mở cửa đi vào.
Rất đơn giản hai phòng ngủ một phòng khách, dọn dẹp cũng rất sạch sẽ ngăn nắp, Tần Dĩ Hằng bước vào sau, Sở Nghĩa từ tủ giày, lấy ra đôi dép trong nhà đưa cho hắn.
Nhưng Tần Dĩ Hằng chỉ liếc mắt nhìn cái tủ giày, nhìn đến bên trong có rất nhiều đôi dép ở nhà, thoáng nhíu mày.
Sở Nghĩa không biết Tần Dĩ Hằng có ý tứ gì.
"Em đi lấy đi, tôi ở chỗ này chờ em." Tần Dĩ Hằng nói với hắn.
Sở Nghĩa " À" một tiếng.
Tuy rằng hắn cảm thấy đem khách lưu lại ở cửa thập phần không lễ phép, nhưng hắn nghĩ, Tần Dĩ Hằng hẳn là không nghĩ muốn đeo dép của người khác.
Trong nhà không kịp tìm thấy một đôi dép lê mới, Sở Nghĩa cũng không bắt buộc, đành phải vội vàng vào phòng ngủ và phòng tắm, đem đồ vật cần thiết cho buổi tối sửa lại một chút, bỏ vào ba lô.
Sở Nghĩa chạy chậm tới: "Xong rồi, chúng ta đi thôi."
Tần Dĩ Hằng gật đầu: "Ân."
Tần Dĩ Hằng lại lần nữa ngồi xe của Sở Nghĩa.
Sở Nghĩa hỏi: "Nhà anh ở chỗ nào?"
Tần Dĩ Hằng nghe xong: "Nhà tôi ?"
Sở Nghĩa a một tiếng, hắn hiện tại đã có thể hiểu được lời nói của Tần Dĩ Hằng, ngoan ngoãn sửa lại: "Nhà của chúng ta."
Tần Dĩ Hằng: "Trăn Cảnh."
Sở Nghĩa trên mặt không hề gợn sóng gật đầu, trong lòng cảm thán : tiểu khu xa hoa a, tiểu khu xa hoa.
Tự nhớ hướng dẫn trong lòng, Sở Nghĩa rất nhanh đem xe chạy đến cửa của tiểu khu, rời xa chỗ nội thành, quả thật không có ầm ĩ.
Bởi vì không quen thuộc quan hệ, xe Sở Nghĩa ở cửa tiểu khu bị bảo vệ ngăn cản, Sở Nghĩa quay đầu liếc mắt nhìn Tần Dĩ Hằng một cái, Tần Dĩ Hằng bấm cửa sổ xe xuống.
"Là Tần tiên sinh a," bảo vệ lập tức đem cửa mở ra, cười nói: "Mời vào."
Tần Dĩ Hằng không có lập tức đem cửa sổ xe kéo lên, mà là đối với bảo vệ nói: "Đây là xe nhà tôi."
Lời này vừa dứt, Sở Nghĩa tay cầm lái dừng một chút.
Không xong.
Là trái tim bị đánh trúng.
Bảo vệ hiểu rõ mà nói được một tiếng, Tần Dĩ Hằng mới đưa cửa sổ xe kéo lên.
Sở Nghĩa liếm liếm môi, ổn định tinh thần, hỏi Tần Dĩ Hằng: "Hiện tại đi hướng nào? "
Tần Dĩ Hằng: "Rẽ phải."
Sở Nghĩa: "Ân."
Tần Dĩ Hằng: "Rẽ trái"
Tần Dĩ Hằng: "Đi thẳng."
Tần Dĩ Hằng: "Tới rồi, tòa màu trắng phía trước."
Sở Nghĩa theo hướng dẫn của Tần Dĩ Hằng, đem xe chạy đến phòng gara của hắn.
Hai người cùng nhau xuống xe, Sở Nghĩa đem chìa khóa thu vào ba lô, đi theo Tần Dĩ Hằng đi tới cổng lớn.
Một đường đưa đến cửa sắt bị khóa, tiến vào dọc theo con đường đá, mới đến nhà chính.
Bởi vì là buổi tối, nơi này đèn cũng phối hợp chiếu cho đẹp, trừ bỏ có thể thấy rõ đường dưới chân, cái khác đều nhìn không thấy, hơn nữa Tần Dĩ Hằng ở bênh cạnh, Sở Nghĩa cũng không dám hết nhìn đông tới nhìn tây, chỉ ở bên phải im lặng đi tới.
Nhanh chóng, hai người ngừng ở cạnh cửa.
"Mật mã là 100409," Tần Dĩ Hằng nhường vị trí cho Sở Nghĩa, cho hắn xem mật mã trên tay khóa: "Em nhớ một chút."
Sở Nghĩa gật đầu nói được, tiếp theo ở trong lòng mặc niệm vài lần 100409.
Mở cửa tiến vào , Sở Nghĩa hỏi Tần Dĩ Hằng: " Chuỗi chữ số kia có ý nghĩa gì sao?"
Tần Dĩ Hằng nói: "Tên của tôi số nét bút."
Sở Nghĩa gật đầu.
Nếu Tần Dĩ Hằng nói cho Sở Nghĩa mật mã cửa nhà, Sở Nghĩa cảm thấy chính mình cũng nên làm gì đó.
Hắn nghĩ nghĩ, vì thế từ trong ba lô đem chìa khóa nhà ra.
"Đây là chìa khóa nhà em" Sở Nghĩa nói xong liền cảm thấy có điểm thiếu thiếu, hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung: "Anh nói em mật mã, đây là em đáp lễ."
Tần Dĩ Hằng quay đầu nhìn Sở Nghĩa.
Hai người ánh mắt chạm nhau trong chốc lại, Sở Nghĩa đột nhiên ngửi được trong không khí một mùi hơi thở ám muội.
Tim hắn cũng đập nhanh hơn.
Nhưng Tần Dĩ Hằng không có lập tức nhận lấy, mà là hỏi: "Chìa khóa cho tôi, còn em ? Em làm sao về nhà?"
Sở Nghĩa cảm thấy hình như mình đang đỏ mặt, hắn cử động một chút, cảm thấy không có vấn đề gì cả , nói: "Mẹ em trong nhà còn một chiếc chìa khóa dự phòng, em có thể trở về lấy, hơn nữa anh ngày mai còn phải đi công tác."
Chờ Tần Dĩ Hằng đi công tác lại trở về, phần đáp lễ này có vẻ không có lòng.
Sở Nghĩa nói xong lời này, rồi đem chìa khóa đưa qua một chút.
Cũng tự hắn sáng tạo ra tình cảnh làm mình mặt đỏ tim đập như vậy, tinh thần nhộn nhạo, chờ Tần Dĩ Hằng nhận chìa khóa, thế nhưng Tần Dĩ Hằng chỉ mở miệng nói .
Tần Dĩ Hằng: "Cảm ơn, tôi không cần."
Âm thanh rất bình tĩnh, nháy mặt lập tức đập nát tinh thần của hắn, kéo hắn trở về.
Tần Dĩ Hằng tiếp tục nói : "Tôi không cần phải đi đến ở nhà của em."
Đúng...... có đạo lý.
Sở Nghĩa: "......"
Sở Nghĩa lại lần nữa ở dưới ánh đèn, đem chìa khóa cất đi: "Được."
Ai nha, đây cũng chỉ là vì anh cho em biết mật mã mà thôi, chứ đâu có ý kêu anh phải đến ở đâu.
Sở Nghĩa đeo đôi dép trong nhà thực mới của Tần Dĩ Hằng, đột nhiên cảm thấy buồn cười.