Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 23: Tân hôn



Cô chưa bao giờ nghĩ anh lại cho mình một hôn lễ như thế này.

Tối thứ sáu.

Hứa Trác Nghiên trong tình trạng chẳng chuẩn bị gì, bị anh lôi lên xe. Chiếc xe lao nhanh trên đường, chẳng mấy chốc đã ra đến bờ biển.

Xe đỗ lại, anh mở cửa kính ra, châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi xuống xe, cầm lấy một cây pháo hoa trong đống đồ đạc, rồi dùng điếu thuốc trên tay châm nó lên. Thế là cô nhìn thấy những bông pháo hoa đủ màu sắc khiến người khác lóa cả mắt. Đó là một đêm nồng nàn tựa như mùa hoa nở rộ, những sắc màu tươi tắn mặc sức nở xòe trong đêm.Những bông pháo hoa xòe rộng trên nền trời đêm, mang lại vẻ đẹp khó quên cho người thưởng thức.

Anh giống như một đứa trẻ, tự tay châm những cây pháo hoa, hướng nó lên trời, để cho những bông pháo bắn lên cao.

Còn cô thì lặng lẽ ngồi ngắm những bông pháo hoa trên nền trời, nhìn chúng nó nở xòe, rồi từ từ rơi xuống.

Một sự bất ngờ khiến cô không kịp suy nghĩ, không thể nói lên lời, chỉ biết đắm mình vào quang cảnh rực rỡ này. Pháo hoa là thứ có tuổi thọ ngắn ngủi nhất nhưng cuộc đời cũng rực rỡ nhất trên đời này. Thưởng thức sự huy hoàng của chúng, khó mà tránh khỏi thầm thở dài trước một vẻ đẹp nhanh chóng bị tan biến.

Khi bầu trời đêm trở lại yên tĩnh như cũ, Lâm Khởi Phàm đi về phía Hứa Trác Nghiên.

Hứa Trác Nghiên chăm chú nhìn anh, cô có thể nhìn thấy trong ánh mắt vô định, trên khuôn mặt lạnh lùng có một chút gì đó dịu dàng. Anh đến bên chiếc xe, mở cửa, ôm cô ra ngoài rồi bế cô đến bờ biển.

Một bãi cát tuyệt đẹp với những hàng cây rợp bóng bên bờ. Anh dừng lại trước một căn biệt thự gỗ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi vào bên trong, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, mở cánh tủ đối diện ra, bên trong là một chiếc áo cưới trắng muốt.

"Ngày mai là hôn lễ của chúng ta, chính tại nơi này!", nói rồi anh bước ra ngoài, trong ánh mắt kinh ngạc của Hứa Trác Nghiên.

Căn biệt thự bằng gỗ cách bờ biển khoảng mấy chục mét, đi bộ vài bước là ra đến bãi biển, căn phòng được bài trí rất hoàn thiện, bên cạnh phòng nghỉ còn có bể bơi, nơi ăn uống ngoài trời…

Một mình trong căn nhà gỗ, Hứa Trác Nghiên không sao ngủ được, liền cầm điện thoại đi ra khỏi phòng.

Đi theo ánh đèn lấp lánh, dưới sự dẫn đường của tiếng nhạc mê hoặc, cô đến một quán bar theo phong cách Châu Âu được xây ở sát bờ biển, một cơn gió nhẹ thổi qua, cảm giác mát lạnh. Cô nhìn thấy bóng người ngồi một mình dựa vào lan can. Trên khuôn mặt đầy phong trần ấy luôn phảng phất nét u ám và cô độc, có thể chính sự cô độc ấy đã khiến cho trái tim Hứa Trác Nghiên từ từ tan chảy.

Nhìn thấy cô đến, khuôn mặt anh lập tức trở lại vẻ ngang tàng như ban đầu, dửng dưng nói: "Uống chút không?", anh nhướng mày hỏi.

Hứa Trác Nghiên nhìn đống vỏ không trên bàn, vừa tròn một tá.

Cô cầm lấy một chai đã mở sẵn, ngửa mặt lên đổ bia vào cổ họng. Sau tối hôm ấy, cô từng răn đe bản thân, không bao giờ được uống trước mặt đàn ông, bởi vì "rượu có thể khiến người ta mất đi cái tôi, rượu có thể khiến người ta làm bậy", câu nói này không hề sai. Nhưng tối nay cô lại muốn say, không phải say là có thể giải sầu sao?

Hai người ngồi trong gió, thưởng thức bia trong bóng tối. Dường như ai cũng có tâm sự riêng.

Cuối cùng, hình như là Hứa Trác Nghiên đứng dậy trước, lảo đảo đi về căn nhà gỗ, nằm lăn ra giường, trùm chăn kín đầu, nước mắt câm lặng rơi xuống gối.

Hứa Trác Nghiên ngừng khóc rồi chìm vào giấc ngủ.

Dường như chỉ mới ngủ được một lúc đã bị đánh thức bởi tiếng ồn ào, có người đang gọi tên cô, cô dụi đôi mắt còn ngái ngủ, đưa mắt nhìn, cảm giác giống như mơ, thế nên cô lại vùi đầu vào chăn, dường như không bao giờ muốn tỉnh lại.

Trần Hiểu Dĩnh và Mễ Phi Phi, Trương Mạn liền kéo Hứa Trác Nghiên ra khỏi giường.

Mễ Phi Phi nói: "Hôm nay em là tổng chỉ huy cho lễ cưới. Phó tổng giám đốc, à không, cô dâu, chị phải nghe lời em! Tổng giám đốc Liêu đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, hôm nay chị chỉ cần phối hợp, đảm bảo sẽ có một lễ cưới khó quên!"

Hứa Trác Nghiên bị Trần Hiểu Dĩnh lắc mạnh: "Tỉnh lại đi, nhìn chị kìa, người nồng nặc mùi rượu, còn không mau đi tắm một cái, lát nữa thợ trang điểm sẽ đến trang điểm cho chị đấy, cũng may là bọn em đến sớm, nếu không hôm nay đúng là chẳng biết thế nào!"

Hứa Trác Nghiên bị Trần Hiểu Dĩnh và Mễ Phi Phi đẩy vào trong nhà vệ sinh, tắm rửa sơ qua một cái rồi vội vàng đi ra. Tiếp theo đó đến lượt thợ trang điểm "ra tay". Trương Mạn và Tiểu Mễ cũng lấy bộ váy cưới trong tủ ra, giúp Hứa Trác Nghiên thay. Một tiếng sau, mọi thứ đã giải quyết xong xuôi. Hứa Trác Nghiên đứng trước gương, nhìn thấy một cô dâu xinh đẹp không chút bụi trần.

Mặc dù chú rể không phải là người đàn ông mà cô thích, mặc dù hôn lễ không nằm trong sự mong đợi của cô, nhưng cô không thể không thừa nhận, đây là kiểu váy cưới mà cô vô cùng yêu thích. Kiểu dáng của nó rất đơn giản, thiết kế tinh tế, sử dụng hai loại chất liệu khác nhau là lụa và ren vô cùng sang trọng. Lớp lụa trắng tạo cảm giác mờ ảo, chiếc cổ hình chữ V tôn lên khuôn ngực gợi cảm, làm tôn lên những đường cong trên người cô.

Không biết Lâm Khởi Phàm bước vào từ khi nào, anh đang đứng phía sau Hứa Trác Nghiên, chăm chú ngắm nhìn cô qua gương.

Anh mặc một bộ vét vải bóng, kiểu dáng đơn giản nhưng rất sang trọng, đặc biệt là rất tương xứng với bộ váy cưới của cô.

Hứa Trác Nghiên phát hiện ra ánh mắt anh đang lấp lánh. Cô thầm nghĩ, hóa ra trong con mắt anh, cuộc hôn nhân này cũng có chút thấp thỏm và bất an, có lẽ giống như những gì anh đã nói, cả hai đều là những người có "quá khứ", vì vậy không thể dốc hết tình cảm cho hôn nhân.

Hôn lễ được cử hành ở ngoài trời, dưới ánh mặt trời rực rỡ, bãi cát trắng xóa, biển và bầu trời đều xanh ngát.

Đội nhạc bắt đầu tấu lên những bản nhạc, Hứa Trác Nghiên chưa bao giờ từng nghe, nhưng có thể khẳng định đó không phải là những bản nhạc thường chơi trong các buổi hôn lễ. Lâm Khởi Phàm giơ cánh tay ra, Hứa Trác Nghiên hơi do dự, sau đó quàng tay vào cánh tay anh. Lúc này, tiếng nhạc ở bên ngoài đã thay đổi, Hứa Trác Nghiên kéo lê đuôi váy dài trắng muốt đi qua hành lang được trải đầy cánh hoa.

Cô tiến lên bục cử hành hôn lễ trong ánh mắt vui mừng của mọi người.

Người chủ chì đưa mắt nhìn đám đông, nói: "Tôi không phải là cha sứ, nhưng tôi rất thành tâm đọc đoạn kinh chúc phúc cho cô dâu chú rể ngày hôm nay!", nói rồi anh ta mở chương thứ mười ba của Kinh Thánh.

Tình yêu là sự nhẫn nại vĩnh viễn, cũng có sự yêu thương…

Nếu làm gì cũng biết bao dung, tin tưởng, hi vọng và nhẫn nại.

Tình yêu sẽ không bao giờ kết thúc.

Mọi chuyện đều sẽ vô cùng hoàn mỹ, giống như những gì bạn có thể tưởng tượng.

Giọng nói của anh ta rất hay, vang và có hồn. Thế nên cho dù là Hứa Trác Nghiên, Lâm Khởi Phàm, hay đám đông quan khách ở bên dưới đều yên lặng lắng nghe.

Khi chủ trì buổi lễ tuyên bố cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhau, Hứa Trác Nghiên bất ngờ cúi đầu, cô muốn khóc nhưng không khí mát mẻ của biển cùng với mùi hương hoa hồng mà mọi người rải xung quanh đã khiến cô tỉnh táo.

Cô đưa tay ra, Lâm Khởi Phàm đeo một chiếc nhẫn vàng trắng đính viên ngọc trai màu đen lên ngón tay cô. Cô hơi ngạc nhiên, những người xung quanh cũng bắt đàu bàn tán xôn xao.

"Thế mà cứ tưởng phải là một cái nhẫn với viên kim cương nặng mấy kara chứ?"

"Cô thì biết cái quái gì? Đây là loại ngọc trai đen tự nhiên ở dưới đáy biển Nhật Bản, chẳng rẻ hơn kim cương đâu!"

Hứa Trác Nghiên đón lấy một chiếc nhẫn khác từ tay phù dâu. Lúc này vẻ mặt của Lâm Khởi Phàm đang ngây ra, hình như có hơi bất ngờ, cũng có hơi do dự, anh đưa tay ra, Hứa Trác Nghiên nhìn anh, khẽ nhắc nhở: "Tay trái!"

"Hả?", Lâm Khởi Phàm không nghe rõ.

"Tay trái, đưa tay trái ra!", Hứa Trác Nghiên đột ngột cao giọng, gắt lên.

Đám đông bật cười khanh khách.

Lâm Khởi Phàm cũng cười, trong kí ức của Hứa Trác Nghiên, đây là lần đầu tiên Lâm Khởi Phàm cười rạng rỡ như vậy. Cô nhìn thấy rất rõ điều đó. Cô đeo chiếc nhẫn ấy lên tay anh, thở phào nhẹ nhõm như vừa hoàn thành xong một công trình trọng đại.

"Tốt rồi, nghi thức kết hôn thần thánh đã hoàn tất. Trong sự chúc phúc của ánh mặt trời rực rỡ, đại dương bao la và bạn bè thân thích, đôi vợ chồng trẻ sẽ gắn bó với nhau trọn đời. Tiếp theo là giờ phút chúng ta cùng chia sẻ, tôi tin chắc mọi người đều rất hào hứng, rất muốn biết những lời thề ước tình yêu của họ, có đúng không ạ?"

Mọi người vỗ tay ầm ĩ, Hứa Trác Nghiên nhìn quanh, trừ ba đồng nghiệp nữ của công ty ra còn có tên khốn họ Tàng, ngoài ra cô chẳng quen biết ai cả, thế nên bỗng cảm thấy nhẹ nhàng. Thôi thì cứ coi như buổi lễ này là một cuộc par¬ty, một chỗ giải trí, vui chơi vậy.

Vì thế khi người chủ trì đưa mic đến, cô nói: "Lời thề của chúng tôi rất đơn giản, chỉ có năm chữ, đó chính là: Sống yên ổn qua ngày!"

Cô nói xong, đám đông liền cười ầm ĩ.

Còn cô thì không cười, quay sang nhìn thẳng vào mặt Lâm Khởi Phàm bằng ánh mắt đầy hàm ý.

Đến lượt Lâm Khởi Phàm, anh không nói gì, chỉ chỉ lên bầu trời.

Bầu trời xanh ngát một màu, mặc dù đẹp nhưng dường như lời thề này quá ư mơ hồ, mọi người ai nấy đều ngẩn ra, chờ đợi sự giải thích của người chủ trì.

Đột nhiên có tiếng máy bay trực thăng vang lên, nó đang bay vòng vòng xung quanh nơi tổ chức hôn lễ. Có người reo lên kinh ngạc.

"Nhìn kìa!"

"Trời ơi!"

Hứa Trác Nghiên cũng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, một luồng khói được phun ra từ máy bay, tạo thành một dòng chữ.

Mọi người lẩm nhẩm đọc, cũng là năm chữ ấy: "Sống yên ổn qua ngày!"

Về sau, người chủ trì còn nói cái gì nữa, nhưng Hứa Trác Nghiên hoàn toàn không nghe thấy, cô chỉ lẩm nhẩm nhắc lại năm chữ ấy, còn Lâm Khởi Phàm thì mỉm cười, chăm chú nhìn cô.

Sau hôn lễ, bữa tiệc ngoài trời sẽ được tổ chức ngay tại đây. Hứa Trác Nghiên trở lại căn nhà gỗ, cởi bộ váy cưới xinh đẹp ra, mặc một chiếc váy dạ tiệc bằng ren màu trắng sữa, kiểu bó sát, ngắn, đơn giản nhưng sang trọng và tinh tế. Chiếc váy này cũng là do Lâm Khởi Phàm chuẩn bị từ trước. Hứa Trác Nghiên đột nhiên cảm thấy, anh rất hiểu phụ nữ, ít nhất thì anh cũng biết nên chuẩn bị kiểu trang phục gì cho kiểu phụ nữ nào.

Đẩy cánh cửa căn nhà gỗ ra, có thể nghe rất rõ tiếng nhạc vui vẻ và tiếng cười nói ở cách đó không xa, thấp thoáng đâu đó là tiếng sóng vỗ rì rào. Rõ ràng là lũ dã tràng đã bắt đầu hoạt động rồi, cái thân hình bé nhỏ nhưng di chuyển với tốc độ nhanh như con sóng ấy để lại trên bãi cát vô số những lỗ hổng nhỏ xíu. Hóa ra bọn chúng cũng có cách ăn mừng riêng, ngày tháng làm việc vất vả mà không thấy mệt mỏi, chán chường.

Đột nhiên cánh cửa được mở ra, Hứa Trác Nghiên cứ tưởng Tiểu Mễ hoặc Trần Hiểu Dĩnh đến giục cô ra ngoài, nhưng hóa ra là anh, Lâm Khởi Phàm. Chẳng để cô nói gì, anh kéo tay cô ra khỏi căn nhà gỗ, đi theo con đường nhỏ phía sau để tránh đám đông, đến chỗ để xe và lên xe.

"Đi đâu đấy?". Đây là lần đầu tiên trước khi anh lái xe, Hứa Trác Nghiên hỏi nơi đến. Cô đang nghĩ, tại sao trước đây mình không hỏi nhỉ? Tại sao lúc ở bên cạnh anh, bản thân mình liền trở nên mù quáng và bị động như vậy? Giờ người muốn có cuộc hôn nhân này là anh, mà người bỏ rơi đám người ấy để dẫn cô đi cũng là anh, cô rất tò mò, vì vậy mới mở miệng hỏi.

"Đi gặp một người!", lời vừa dứt khỏi miệng thì chiếc xe đã phóng vèo đi như một mũi tên.

"Là bố mẹ anh ư?". Hứa Trác Nghiên bỗng thấy thấp thỏm, cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đi gặp người nhà anh. Cô sợ đứng trước mặt họ, bản thân mình không thể biểu hiện tốt khiến họ hài lòng, bởi vì cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với chuyện này.

"Vợ anh!". Anh buột miệng, rồi ngoảnh đầu sang nhìn Hứa Trác Nghiên, vẻ mặt ái ngại: "Vợ trước!"

"Vợ trước?". Hứa Trác Nghiên bỗng thấy máu nóng bốc lên đầu: "Dừng xe! Tôi không đi, tại sao bắt tôi đi? Dựa vào đâu bắt tôi đi?". Cô đẩy mạnh cửa xe.

"Ngồi yên! Em buộc phải đi!". Mệnh lệnh, là câu mệnh lệnh, không phải là bàn bạc, cũng không phải là năn nỉ. Hứa Trác Nghiên tức phát điên lên, cảm giác tội nghiệp anh mới nảy sinh trong cô hai ngày nay bỗng mất tăm mất tích. Cô hận bản thân không phải là một cao thủ võ lâm để đánh ngã anh rồi nhảy ra khỏi xe bỏ chạy. Chỉ đáng tiếc điều đó không phải là sự thực, giờ mặc cho cô tức đến thế nào, chiếc xe vẫn lăn bánh, không hề giảm tốc độ.

Nơi đây nằm giữa những dãy núi trập trùng. Lúc đầu Hứa Trác Nghiên còn tưởng rằng đây là một nơi ở khác của anh. Ở đây rất u tịch, yên tĩnh với những hàng cây tùng, bách xanh tươi. Tuy nhiên ở dưới chân núi, một tấm biển với dòng chữ to và rõ khiến cô đột nhiên hiểu ra tất cả.

"Nghĩa trang Cát Điền".

Nơi đây cỏ cây rậm rạp, trăm hoa đua sắc, có núi non bao quanh, nước chảy róc rách. Hóa ra nghĩa trang ở Thâm Quyến này chẳng hề kém cạnh các khu biệt thự sang trọng.

Cuối cùng, xe dừng lại trước một cánh cổng sắt, ngoài cổng có rất nhiều cô bé bán hoa tươi. Lâm Khởi Phàm mua hai chậu dạ lan hương màu tím.

Khác với những ngôi mộ thường gặp, Hứa Trác Nghiên phát hiện trên bia mộ của ngôi mộ này có đề một bài thơ, thậm chí còn có rất nhiều câu nói ngắn gọn, thân mật: "Anh không thể bỏ thuốc lá, nó khiến anh cảm thấy thư giãn hơn", "Bà xã, anh muốn ăn món thịt sốt cà chua của em làm!". Tấm bia mộ khiến Hứa Trác Nghiên vô thức dừng chân là một tấm bia mộ của một đứa bé mới hai tuổi đã qua đời, xung quanh ngôi mộ bày rất nhiều món đồ chơi: gấu nhựa, xe điều khiển từ xa, ô tô đồ chơi… toàn những món đồ chơi mà trẻ con yêu thích.

Từng cảnh tượng trong nghĩa trang này đều giống như một kiệt tác nghệ thuật, khiến người ta đã bước chân vào thì khó mà quên được.

Đúng vậy, rất đẹp. Hứa Trác Nghiên thầm nhủ trong lòng. Cô gần như đã quên mất mình đang ở trong một nghĩa trang. Nhìn Lâm Khởi Phàm bê hai chậu hoa lặng lẽ đi phía trước, Hứa Trác Nghiên dường như đã hiểu ra, anh nói đi gặp một người, chính là vợ cũ của anh. Mà hiện giờ bọn họ lại đang ở đây, như vậy nghĩa là, ngày hôm nay, ngày cưới của họ, anh dẫn cô đến đây để bái lễ trước mộ vợ cũ của anh.

Hứa Trác Nghiên đột nhiên cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cô sải nhanh bước chân, bám sát theo anh, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Đằng sau một cây tùng rất to là một ngôi mộ rộng đến mấy mét vuông, dường như có vẻ không tương xứng với diện tích rộng rãi nơi này, đây chỉ là một ngôi mộ bình thường, không mấy cá tính như những ngôi mộ kiểu cách cô nhìn thấy trước đó. Chỉ có điều, trên đỉnh tấm bia có khắc hình một con chim bồ câu trắng, mỏ ngậm một cành ô liu, trên tấm bia chỉ khắc một câu, đó chắc là di ngôn của cô, cô nói: em mãi mãi yêu anh.

Lâm Khởi Phàm đặt hai chậu dạ lan hương xuống cạnh mộ, lấy tay lau nhẹ hình con chim bồ câu trên tấm bia, dường như chẳng nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt để thể hiện tất cả. Nếu như nói trước đây, sự theo đuổi và thích thú của anh khiến Hứa Trác Nghiên cảm thấy chán ghét thì thứ tình cảm sâu sắc mà anh dành cho vợ cũ của mình khiến Hứa Trác Nghiên cảm động và nảy sinh chút thiện cảm.

Cuối cùng anh cũng chịu mở miệng, ngoảnh đầu lại nhìn Hứa Trác Nghiên: "Câu cuối cùng mà cô ấy nói với anh là: Tìm một cô gái tốt, yên ổn sống qua ngày!"

Lúc hai người họ đi ra khỏi khu nghĩa trang, Hứa Trác Nghiên đột nhiên nói: "Tôi rất ngưỡng mộ chị ấy, ở đây, mỗi ngôi mộ đều được làm rất riêng biệt, độc nhất vô nhị, chúng thể hiện tâm hồn và tính cách, là tình cảm của người còn sống với người đã khuất!"

Cô đột nhiên dừng bước, nhìn thẳng vào Lâm Khởi Phàm: "Ngôi mộ ấy… anh đã dành trước một chỗ cho mình?"

Lâm Khởi Phàm khẽ nhíu mày, nhìn cô không nói gì, nhưng Hứa Trác Nghiên đã biết rõ đáp án.

Lúc xuống núi, vừa đúng lúc hoàng hôn buông xuống, chân trời lúc hoàng hôn đẹp vô cùng.

Họ không quay về căn nhà gỗ bên bờ biển mà đi dọc đường quốc lộ, đến một khu nhà của nông dân ở gần một khu rừng trúc. Ngôi nhà này rất độc đáo, không được bài trí cầu kỳ, bàn ghế đều được làm bằng trúc. Bà chủ nhà nhiệt tình ra chào đón khách, giới thiệu cho họ những món đặc sản của nhà mình, còn chỉ vào mảnh vườn cách đó không xa, nói rau củ, hoa quả đều là của nhà trồng, nếu muốn rau củ tươi ngon có thể tự đi hái.

Ăn các món ăn mà bà chủ giới thiệu, hít thở hương vị gió biển, theo đuổi những suy nghĩ riêng… Hứa Trác Nghiên đột nhiên phát hiện ngày tháng thế này cũng không tồi, dù gì cũng còn hơn là sống cô độc một mình.

Bóng đêm đã phủ xuống lúc nào chẳng hay. Ăn cơm xong, Lâm Khởi Phàm dẫn cô quay lại căn nhà gỗ. Khi chỉ còn hai người trong căn nhà gỗ, cô cảm thấy rất căng thẳng, cảm giác bất an vô cùng. Còn Lâm Khởi Phàm thì thu dọn một số đồ đạc, lấy một chiếc áo khoác ở trong tủ ra khoác lên người cho Hứa Trác Nghiên, sau đó dẫn cô ra bờ biển. Đây là một con thuyền gỗ theo kiểu Thái. Trên thuyền chỉ có một người lái. Con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi đi trên dòng nước, tiếng nước róc rách khiến bạn quên đi mọi chuyện trên đời.

Đây là một buổi tối vô cùng khác thường, trái tim Hứa Trác Nghiên cũng dần tan chảy. Anh giống như một ly cà phê đắng, ban đầu nếm thử thấy khó mà nuốt nổi, tuy nhiên nếu uống từ từ, cảm nhận chất lỏng ấy chảy ra kẽ răng, vị cà phê thuần khiết ấy sẽ chầm chậm lan tỏa đến từng giác quan trong cơ thể. Anh cũng giống như một cuốn sách dày, bề ngoài thì xấu xí, tên sách cũng chẳng mấy thu hút, có thể còn bị phủ bụi mờ, nhưng nếu bạn chịu phủi lớp bụi ấy đi, lật đến những dòng lời tựa, kiên nhẫn đọc hết từng trang, có thể bạn sẽ bị cuốn vào nội dung của cuốn sách, bỗng có một cảm giác muốn đọc cho bằng hết cuốn sách ấy.

Khi trời tang tảng sáng, tâm trạng của Lâm Khởi Phàm đã trở nên vui vẻ hơn, anh nói: "Có một câu chuyện cười, em từng nghe chưa?"

Hứa Trác Nghiên bừng tỉnh khỏi cơn ngái ngủ: "Anh nói xem nào!"

"Có một vị lãnh đạo nọ của Thâm Quyến, ngồi thuyền đến khu vực gần Tây Xung khảo sát. Lúc đó ông ta có nổi hứng làm thơ, đồng thời còn lớn tiếng đọc cho mọi người cùng nghe, kết quả ai nấy đều cười bò lăn bò càng!"

"Ông ta đọc cái gì?". Hứa Trác Nghiên ngẩng đầu lên nhìn sóng biển, tâm trạng cũng không đến nỗi tồi.

"Ngồi trước đầu giường ngắm vợ yêu, vợ yêu đẹp vô cùng!", Lâm Khởi Phàm nhìn cô, chậm rãi đọc từng từ.

"Không tin!", Hứa Trác Nghiên trừng mắt, thầm nghĩ là anh tự bịa ra thì có.

"Em đừng không tin vội!". Lâm Khởi Phàm cười: "Ý của ông ta vốn là, đứng ở mũi thuyền ngắm ngoại ô, khu ngoại ô đẹp vô cùng!"[1]

[1] Trong tiếng Hán, từ "Qiao¬qi", ở đây dịch là "vợ yêu" có cách phát âm gần giống với từ "ngoại ô", từ đó gây ra hiểu lầm.

"Hả?" Hứa Trác Nghiên bật cười: "Phô trương quá đấy, khâm phục!"

"Thôi được rồi vợ yêu, em nói xem bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?". Lâm Khởi Phàm nghiêm nghị nói, ánh mắt lấp lánh khiến cho người khác không khỏi nghĩ ngợi.

Người lái thuyền nhìn họ, cười vui vẻ: "Hai người lãng mạn thật đấy!"

Hứa Trác Nghiên liếc nhìn Lâm Khởi Phàm, rồi nói câu: "Sai rồi, đủ lãng nhưng không mạn!"