Hôn Trộm 55 Lần

Chương 808: Thăm lại quang cảnh mười năm trước [8]



Đừng nói là hiện tại, cho dù là 10 năm trước,bàn học trong cả phòng đều giống nhau như đúc, ở giữa các bàn bị xáo trộn, Kiều An Hảo không nhận ra được cái bàn nào là mình nằm úp sấp.

Nhưng mà này đều đã qua 10 năm, Lục Cẩn Niên lại chỉ vào một cái bàn học đã bay nước sơn, giọng nói chắc chắc đây là cô dùng trôi qua, Kiều An Hảo hoàn toàn không tin, chỉ cảm thấy Lục Cẩn Niên đang bịa chuyện, bĩu môi, trả lời một câu: “Anh đoán mò đi.”

Lục Cẩn Niên nhướng mày, lại không tranh cãi với Kiều An Hảo, ngược lại buông lỏng tay cô ra, kéo chiếc ghế ra, ngồi xổm xuống trước bàn, vươn tay, sờ soạng bên trong một lúc lâu, sau đó bỗng dưng lên tiếng: “Ân, ở trong này.”

“Cái gì ở trong này?” Kiều An Hảo hoàn toàn không rõ ý tứ trong lời nói của Lục Cẩn Niên, có chút hồ nghi hỏi lại.

Lục Cẩn Niên không nói chuyện, chỉ cầm tay cô, luồn vào trong ngăn kéo, sau đó anh đặt tay cô ở vị trí phía bên trái ngăn kéo.

Đầu ngón tay Kiều An Hảo cảm giác được một mảnh gỗ, gồ ghề có chút bất bình, buồn bực quay đầu, nhìn về phía Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên không có hé răng như cũ, chỉ đè nặng tay của cô chỉ, theo chỗ lõm từ từ lướt qua, từng chữ từng chữ cái tiếng Anh, từ đầu ngón tay của Kiều An Hảo, truyền vào trong não của cô, cô liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên một cái, mang theo vài phần ngữ khí để hỏi, mở miệng: “S?”

Lục Cẩn Niên khẽ gật đầu, tiếp tục chữ cái tiếp theo, Kiều An Hảo mỗi lần sờ xong một cái, liền mở miệng nói một câu: “H?”

“M?”

“L?”

“I?”

“Y?” Đây là chữ cuối cùng, Kiều An Hảo nghiêng đầu trầm tư một hồi, nối liền các chữ cái tiếng anh mình vừa nói ra, sau đó liền không kìm được lòng thốt ra:“Shmily?”

“Shmily ý là see, how, much, i, love, you......” Kiều An Hảo lầm bầm lầu bầu nói tới đây, nghĩ đến vì sao Lục Cẩn Niên biết nơi này khắc lại chữ, vì thế ánh mắt nhìn Lục Cẩn Niên, giống như mở ra một vầng ánh sáng, hỏi: “Đây là anh khắc lên sao?”

“Uh.” Lục Cẩn Niên khẽ hừ một tiếng, chậm rì rì đứng lên.

Đáy lòng Kiều An Hảo kỳ thật đã đoán được đáp án, chẳng qua hỏi xong, càng kiên định, hiện tại nghe được anh trả lời khẳng định, vì thế trong não lại nghĩ ra một giả thiết lớn mật: “Từ nhất ban đến tam ban có phải là do anh, cố ý chọn chỗ em nằm úp sấp ngồi hay không?”

Lục Cẩn Niên đem ghế vừa mới kéo ra, không nhanh không chậm đặt trở về chỗ cũ, sau đó mới đưa tầm mắt dừng ở trên mặt của Kiều An Hảo, ngay tại lúc Kiều An Hảo nghĩ đến anh sẽ mở miệng nói mình nghĩ nhiều, thì bên tai lại truyền đến một câu nhẹ nhàng chậm chạp của anh: “Không đơn giản là bàn học, chiếc ghế cũng là cùng em ngồi một cái. Bất quá, nghĩ đến chiếc ghế năm đó chắc là đã hỏng đi, anh vừa mới tìm một vòng, cũng không có nhìn thấy.”

Nói xong, Lục Cẩn Niên nhìn quanh phòng học một vòng, cuối cùng dừng tầm mắt ở chiếc ghế thứ năm ở vị trí gần cửa sổ, nâng lên ngón tay chỉ: “Lúc ấy em ngồi ở vị trí đó?”

Lúc này Kiều An Hảo nhớ rõ ràng, vị trí của cô đúng là ở hàng thứ năm gần cửa sổ, kỳ thật ban đầu là cô dựa vào tường , Kiều An Hạ ngồi ở vị trí dựa vào cửa sổ, cô cầm hai tháng tiền tiêu vặt của mình, làm nũng bán manh với Kiều An Hạ nói rất nhiều lời dễ nghe, mới khiến cho cô ấy đồng ý đổi chỗ ngồi với mình.