Hòn Đá Cứng Cỏi

Chương 40



Cảnh báo chương này lời nói của nhân vật OOC! Thật lòng đó!! Tui chính là tự mình phát điên mà!! Nếu không thể tiếp nhận được, thì đừng xem nhé!!! Xin các vị đó!!!!!!!!! Tui nói rồi mà công chả phải loại người tốt lành gì đâu!!!!!!!!!!

*

Cửa hàng này không có quá nhiều người, càng đi vào ánh đèn càng mờ ảo và ám muội.

Trì Diễm cảm thán, bây giờ của hàng quần áo có bán các loại hình quần áo như thế này đó hả? Gì mà trang phục thủy thủ, rồi sườn xám các loại......

Cậu nhìn quanh, rồi chạm vào một chiếc áo len mỏng. Màu xám nhạt, lúc chạm vào cảm giác rất mịn màng. Cho dù dùng tay chạm trực tiếp vào cũng không gây ra cảm giác ngứa tay.

Thích Thủ Lân hỏi cậu: "Thích cái này à?"

"Là chọn cho anh mà, anh sờ thử đi, cực kỳ thoải mái đó nha...... dùng làm thường phục cũng rất phù hợp."

Trì Diễm cầm lấy tay áo len muốn hắn sờ thử. Thích Thủ Lân rất nhanh mà nhìn lướt qua liền tìm ra manh mối của chiếc áo này, nhưng hắn chỉ cười nhẹ: "Được đó. Có điều...... Công bằng mà nói thì em chọn quần áo cho tôi, tôi đây cũng muốn chọn một bộ quần áo cho em."

Trì Diễm mở to hai mắt: "Nhưng khi nãy anh đã chọn cho tôi rồi mà?"

"Đó là do em mua, không tính."

"Vậy...... được thôi." Trì Diễm sợ lúc hắn hạ quyết tâm sẽ làm ra chuyện gì đó nên đành phải đồng ý.

"Vậy em cứ nhìn ở đây trước đi, tôi đi ra phía sau xem thử." Thích Thủ Lân hiếm khi không đi theo cậu, bước chân nhẹ nhàng mà đi vào trong.

Hắn có vẻ rất hào hứng ha, Trì Diễm nghĩ.

Trì Diễm lại dạo quanh một vòng. Liền bắt gặp một vài bạn nữ đang thảo luận về việc chọn đồ lót, cậu ngại ngùng lại quay vào trong. Sau đó đứng ở bên ngoài chờ Thích Thủ Lân đi ra.

"Đợi lâu rồi, chọn xong chưa?" Trì Diễm chơi vài ván Anipop trong lúc đợi hắn đi ra.

"Ừm, chọn cái này." Trì Diễm lấy áo len đưa cho hắn.

Thích Thủ Lân cười thầm ở trong lòng, tên nhóc này ôm quần áo lâu như thế, vậy mà một chút cũng không phát hiện ra nó có gì đặc biệt.

Lúc rời khỏi, trong tay Thích Thủ Lân cầm ra một túi giấy lớn.

Không phải chỉ nói là chỉ mua một bộ thôi sao, vì sao...... Trì Diễm không dám nói, cũng không dám hỏi.

Sau khi ăn xong cơm tối, hai người ngồi ở trên ghế sô pha xem TV. Thích Thủ Lân vẫn tự nhiên nắm lấy tay của Trì Diễm mà chơi đùa trong lòng bàn tay...... sau đó bầu không khí từ từ thay đổi.

"Thật...... Thật sự không thể tiếp tục......" Trì Diễm co rúm người ở một góc ghế sô pha.

"Mấy ngày nữa tôi còn phải đi làm. Nếu cứ tiếp tục như thế này thì tôi sẽ chết thật đó!"

Thích Thủ Lân dừng tay, trông như đang cân nhắc, nhưng thật ra trong lòng đã sớm có tính toán: "Mấy ngày sau, em không muốn làm cũng không phải là không thể......"

"Chỉ cần hôm nay em nghe lời tôi."

"Tôi bảo đảm những ngày nghỉ còn lại đều không chạm vào em."

"Nói được, làm được." Hắn bày ra tư thế đàm phán đầy nghiêm túc.

Tấm cửa gỗ nơi thư phòng nhẹ nhàng bị gõ lên.

Thích Thủ Lân cất giọng: "Mời vào."

Sau khi cửa bị đẩy ra một khe nhỏ, nhưng không thấy bóng dáng một ai. Một lúc lâu sau, một giọng nói đầy nức nở và run rẩy: "Thích...... thầy Thích."

"Đừng có lằng nhằng." Thích Thủ Lân nhíu mày.

"Mau vào đi. Em có biết bài kiểm Toán lần này của em xếp từ dưới đếm lên của cả lớp hay không?"

Khuất phục bởi dâm uy, Trì Diễm đành phải rón ra rón rén mà đi vào.

Thích Thủ Lân thẳng thừng mà nhìn cậu chằm chằm, như muốn dùng ánh mắt mà dâm loạn cậu ở khắp mọi ngóc ngách.

Trì Diễm mặc một bộ đồng phục học sinh Anh Quốc. Phía trên chiếc áo sơ mi trắng có thắt một chiếc cà vạt nhỏ, phía dưới là một chiếc quần kẻ sọc cao gần đến đầu gối. Vạt áo sơ mi được sơ vin gọn gàng vào lưng quần. Cùng với kiểu tóc ngắn, vẻ ngoài của cậu có thể ăn trọn điểm hạnh kiểm.

Trì Diễm cúi đầu, cậu không mang dép lê, hai bàn chân đang bắt chéo nhau được xuyên vào một đôi tất trắng.

Cậu không hiểu tại sao mình phải mặc đồng phục học sinh...... con xuyên loại tất này, vậy mà còn phải đeo thêm một cái băng đô tai thỏ??

"Bạn học Trì Diễm." Thích Thủ Lân đột nhiên gọi cậu một tiếng khiến cho cậu giật mình, bèn vội vàng ngẩng đầu lên khiến cho băng đô tai thỏ suýt chút tuột ra.

"Lại đây, nhìn bài thi của em xem." Thích Thủ Lân dùng bút máy gõ gõ lên mặt bàn.

Trì Diễm đến gần rồi mới nhìn lên.

Cậu chưa từng nhìn thấy Thích Thủ Lân đeo kính bao giờ, hơn nữa hắn...... Hắn! Bộ đồ hắn đang mặc chiếc áo len mỏng màu xám mà hôm nay cậu đã chọn sao? Nhưng vì sao......

Vì sao lại trở thành như thế này???!!!

Thích Thủ Lân nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Trì Diễm, khoanh hai tay trước ngực, không vui nói: "Em có còn muốn xem đáp án hay không?"

Chiếc áo len mỏng kia thật ra là một chiếc áo len hở ngực, làm lộ xuống một khoảng xương quai xanh. Hai tay của Thích Thủ Lân khoanh trước ngực, khiến cho khe núi nông giữa hai khối cơ ngực càng hiện lên rõ ràng. Nhưng lộ ra không nhiều lắm, phần còn lại chỉ có thể do chính mình tưởng tượng ra mà thôi.

Mặc dù không phải cậu chưa từng nhìn thấy dáng vẻ khỏa thân của Thích Thủ Lân, nhưng mà...... nhưng mà......

Đôi khi muốn kích thích thị giác, chỉ cần không để lộ ra hquá nhiều là được.

"Em đứng xa như thế làm gì, thấy được cái gì không, lại đây ngồi đi." Thích Thủ Lân lùi chiếc ghế chủ tọa về sau, duỗi chân ra. Trì Diễm chỉ có thể khúm núm ngồi trên đùi hắn, mặt hướng về phía bàn, quay lưng về phía Thích Thủ Lân, đặt tay trước đầu gối. Đó là tư thế ngồi học rất điển hình của học sinh.

Thích Thủ Lân thật sự đưa ra một tờ đề cho cậu làm. Là bài toán của cao trung. Trì Diễm đã tốt nghiệp đại học gần hai năm trời, lúc học ở đại học cũng không bao giờ đụng phải bất cứ môn nào liên quan đến toán học. Cậu năm đó là kiểu người chết vì học tập, giờ làm sao nhớ được nhiều như thế. Chỉ mơ hồ nhớ được chút ít kiến thức nền tảng, vất vả lắm mới được 34 điểm.

"Đọc đề." Thích Thủ Lân lạnh lùng ra lệnh.

Trì Diễm hắng giọng nói: "Cho parabol C: Y2=2X, điểm A ( 2,0), B......"

"Khi I vuông góc với trục x, tìm phương trình đường thẳng BM"

"Chứng minh ∠ABM=∠ABN"

Câu hỏi này là câu chủ chốt đầu tiên, rước kia hồi còn học cao trung cậu vẫn có thể làm ra. Giờ vẫn có thể hiểu từng chữ, nhưng khi kết hợp lại với nhau, cậu dường như chả quen biết gì chúng nó.

Trì Diễm không phục, bắt đầu nung nấu ý định trả lời câu hỏi mà có thể đã ngủ yên trong sâu thẳm tâm trí cậu, nhưng trên thực tế đã bị quên lãng.

Hoàn toàn bỏ mặc người mang đầy ý đồ xấu như Thích Thủ Lân ở bên cạnh.

"Em nghĩ đề này như thế nào?" Thích Thủ Lân kéo nắp bút ra, ấn vào phía sau đuôi bút.

"Đầu tiên......"

Trì Diễm đang muốn tập trung nghe giảng, nhưng đột nhiên lại dựng thẳng lưng lên.

Thích Thủ Lân vậy mà lại trực tiếp viết lên phía sau áo của Trì Diễm!

Đầu bút mảnh, cứng cáp và có chút lành lạnh. Nhưng lực tay khi viết của Thích Thủ Lân không dùng quá nhiều sức, khi viết khi vẽ, cứ như thể xé nát cả đồng phục áo sơ mi của học sinh.

Toàn bộ sự chú ý của Trì Diễm đều dùng để kiềm nén sự run rẩy của bản thân.

Thích Thủ Lân hạ một đường viết xuống tới gần thắt lưng: "Giấy viết dùng hết rồi, đổi mặt."

Trì Diễm run rẩy mà xoay người lại, trở thành tư thế cưỡi lên đùi của Thích Thủ Lân. Thích Thủ Lân yêu cầu Trì Diễm tự mình ngậm lấy cà vạt để không cản trở đến việc viết bài của hắn. Rồi lấy từ trong ngăn kéo ra một cây thước trong suốt, đè lên ngực cậu, dùng đầu bút kẻ ra một đường thẳng nối hai đầu v*, còn tỉ mỉ miêu tả trọng điểm nơi đầu v* lõm xuống, đánh dấu trên quầng vú mềm mại hai điểm AB, vạch hai đầu v* lõm ra.

Trì Diễm lập tức cúi người, phát ra những tiếng rên rỉ không kiềm chế được.

"Sao em có thể làm bài mà không cần vẽ hình thế hả?" Thích Thủ Lân cau mày trách móc, đẩy cậu ra phía sau rồi ép cậu ưỡn ngực lên.

"Em sẽ không được điểm nào nếu hình vẽ của em đầy lộn xộn, có hiểu không?"

"Đã hiểu...... thưa thầy." Trì Diễm khổ sở nói.

Cứ tưởng bị gọi đến giải toán là đã thảm lắm rồi, nhưng không ngờ còn phải bị chơi như thế này nữa.

Trì Diễm đối mặt với Thích Thủ Lân. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Thích Thủ Lân đeo mắt kính, trông hắn rất tao nhã và điềm tĩnh. Nhưng mà rõ ràng hắn vẫn đang mặc một chiếc áo len hở ngực như thế...... trông quá mức gợi cảm. Trì Diễm không chỉ chịu đựng cảm giác nét bút di chuyển trên người, mà còn phải kiếm chế ánh mắt nhìn vào lồng ngực của Thích Thủ Lân.

Không ngoa khi nói rằng đó là một sự tra tấn kép về thể xác lẫn tinh thần cậu.

Nhưng giờ đây, người khởi xướng Thích Thủ Lân lại như một người thầy nghiêm túc, đầy trách nhiệm mà giảng bài cho Trì Diễm nghe, ngoài trừ việc hắn coi cậu như một tờ giấy nháp để viết bài, thì thật ra cũng không ra hành động gì quá đáng cả.

Qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai (1). Hắn am hiểu sâu này lý.

(1) Câu này nguyên văn là "忍耐之后的采撷才是最美妙的", nghĩa là kiên nhẫn đợi qua giai đoạn gian khổ thì điều tốt đẹp sẽ đến. (chỗ này mình chém gió thay bằng câu tục ngữ chứ chả biết dịch sao chó đúng nữa á)

Thích Thủ Lân tiếp tục vẽ vời những vòng cung và đường thẳng ở người trước của cậu, thi thoảng còn gạch bỏ những chỗ chưa được tính toán chính xác.

Cũng không ngại bẩn, thứ hắn dùng chính là loại "nước mực thần kỳ", qua một lúc sẽ biến đi mất.

Theo thời gian trôi qua, Trì Diễm bị kích thích đến cả người dần nóng lên. Lúc này, sự tinh tế trong cách chọn đồng phục này của Thích Thủ Lân mới bộc lộ ra —— chiếc áo sơ mi này sẽ dần trở nên nhạt màu hơn khi cơ thể người đạt đến một nhiệt độ nhất định, cuối cùng hiện ra một lớp mỏng màu trắng ngà, mặc dù không hề bị ướt, nhưng có thể tạo ra ảo ảnh quang học về sự ướt át trên làn da.

Thích Thủ Lân vẫn đều đều viết trên bụng cậu, Trì Diễm giờ đây mới nhận ra có điều gì đó không đúng. Bụng dưới của cậu căng cứng, muốn lấy tay che lại thì bị Thích Thủ Lân đẩy ra.

"Tôi viết nhiều như vậy, em có hiểu không?" Thích Thủ Lân cố ý hỏi.

Trì Diễm cúi đầu thấp đến mức cả cặp "tai thỏ" đều cọ lên tóc cậu, làm sao mà nghe kỹ được chứ.

Trì Diễm vừa định nói mấy từ như " nghe" "hiểu", nhưng sau đó cậu suy nghĩ lại, theo tính cách của Thích Thủ Lân nhất định sẽ muốn cậu lặp lại một lần nữa cho xem, nhưng thực tế sự chú ý của cậu đã bay đến tận chân trời mất rồi. Nếu nói như thế, cậu nhất định sẽ bị phạt, không bằng bây giờ thành thật nhận tội vẫn tốt hơn.

"Nghe...... Nghe không hiểu." Trì Diễm nhả chiếc cà vạt ra.

"Vậy em thường làm gì trong giờ học?" Thích Thủ Lân cau mày, hai cái đặt lên trên tay vịn.

"Trên lớp em cũng thường giả vờ chú ý lắng nghe thế này à?"

"Hay là...... căn bản em đang nghĩ đến chuyện gì khác."

Hắn xoay đầu bút quanh các đầu ngón tay, ấn nắp vào bụng dưới rồi viết ra đáp án cuối cùng, sau đó lại men xuống dưới......

Quả nhiên, Trì Diễm đã cứng rồi.

dương v*t của Trì Diễm không nhẹ không nặng mà bị đỉnh lên một cái, khiến cả người kinh ngạc đến mức nhảy dựng lên. Thích Thủ Lân bóp lấy đùi cậu một cái. Cách lớp quần kẻ sọc, hắn có thể cảm nhận được thứ nhỏ nhắn gì đó đang cưng cứng, giống như là khóa kéo. Vì thế hắn đưa tay vào dọc theo ống quần trống rỗng, rồi sờ dọc từ chiếc tất trắng trên đùi Trì Diễm xuyên mà hướng lên, đúng là tìm ra rồi.

"Bên trong em mặc cái gì?" Thích Thủ Lân hất hất cằm, ý bảo Trì Diễm đứng dậy.

"Cởi ra, tôi muốn kiểm tra."

Trì Diễm chỉ có thể đứng dậy, cực kỳ miễn cưỡng mà từ từ cởi thắt lưng, cúc quần, rồi đem khóa kéo từ từ kéo xuống. Chiếc áo sơ mi có chút dài, nhưng không có cạp quần giữ lại, nó buông thõng xuống chắn đi tầm mắt của Thích Thủ Lân.

"Tự mình vén lên." Thích Thủ Lân tiếp tục ra lệnh.

Trì Diễm vén hai vạt áo sơ mi lên, giống như một thiếu nữ đang nhấc váy hành lễ.

Đây là do Thích Thủ Lân chọn mà, sao hắn lại không biết đó là gì chứ? Chỉ là cố tình muốn diễn sâu mà thôi.

Đó là một chiếc quần lót ren nữ màu trắng tinh, do đó tương đối sít chặt, bó sát lấy dương v*t đang cương cứng của Trì Diễm. Thật ra lớp ren tinh tế kia vẫn luôn cọ xát, ép chặt lấy quy đầu mẫn cảm, thậm chí có thể nhìn thấy một chút vệt ẩm ướt.

Đó còn chưa phải là tất cả.

Đùi của Trì Diễm cũng được buộc bằng hai dây buộc bằng ren, thông qua chiếc tất trắng kéo dài đến bên đùi rồi khóa lại. Tạo thành một bộ quần tất hoàn chỉnh.


Làn da của cậu cũng không gọi là trắng. Đôi chân tuy không phong nhuận như ngọc (2) như của con gái mà lại như được nắng dệt màu, cứng cáp và đẫm mồ hôi.

(2) Phong nhuận như ngọc (丰润如脂玉): mình tra thì thấy bảo là làn da trắng và đủ ẩm, mượt mà á.

Dẻo dai và mạnh mẽ. Cho nên sẽ không dễ dàng bị làm hư.

"Chậc chậc chậc......" Thích Thủ Lân lắc đầu.

"Bên ngoài ăn mặc kín kẽ như một học sinh ngoan, vậy mà bên trong...... lại dâm đãng...... như vậy."

"Em không có, là...... là......" Trì Diễm ủy khuất giữ lấy góc áo, hung hăng nói. "Là do anh!"

"Hửm?" Thích Thủ Lân không giận mà cười.

"Tôi cần gì lại bắt học sinh mặc như thế chứ, bộ muốn làm tổn hại đến thanh danh của nhà trường à?"

"Hay là...... căn bản là em muốn quyến rũ thầy giáo của mình?"

"Vừa nãy em lén nhìn tôi nha." Thích Thủ Lân dùng ngón trỏ tùy tiện câu lấy áo len của mình mà mở ra.

"Thật ra...... lúc tôi đứng tiết, có phải em cũng có ảo tưởng này hay không?"

Trì Diễm đúng là khi nãy có nhìn, nhưng mà chỉ nhìn thôi, trong đầu óc ít ỏi của cậu không có nhiều ý tưởng viễn vông đến thế.

Cho nên hắn không thể phủ nhận được, là do cậu thật sự có nhìn.

Thích Thủ Lân lập tức đẩy người ngã lên trên bàn, Trì Diễm rên lên một tiếng. Thì bị Thích Thủ Lân lột ra nắm lấy chiếc quần kẻ sọc, chân vẫn còn bị mắc vào. Bằng một tay, hắn vén lên chiếc áo sơ mi vẽ đầy số học, luồn đầu cà vạt qua ngực. Trì Diễm thở gấp đầy lo lắng, căng thẳng nhìn bản thân treo lơ lửng trên người Thích Thủ Lân.

"Em là bé học sinh thỏ nhỏ. Lá gan thì nhỏ, lại còn ngốc." Thích Thủ Lân tất nhiên không bỏ quên thiết lập tai thỏ.

"Nhưng dù có ngốc thế nào, nhưng mà một chút ý chí tiến thủ cũng không có. Suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện như thế này." Thích Thủ Lân ác ý mà nhẹ búng lấy cái dương v*t đang bị bao chặt trong lớp quần ren trắng tinh kia một cái.

"Sau này ra ngoài thì có thể làm được gì?" Trì Diễm ăn đau, khẽ thở hắt một hơi.

dương v*t đáng thương ngay lập tức bị lòng bàn tay to lớn cọ xát lên xuống thông qua lớp ren mỏng manh. Vốn dĩ đã hơi rũ xuống, giờ nếm được chút ngon ngọt, ngay lập tức trào ra chút dịch.

"Chỗ này rất có tinh thần ha, từng làm qua thỏ cái chưa?" Thích Thủ Lân tiếp tục hỏi, như thể là một giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc chất vấn học sinh lén lút hút thuốc vậy.

"...... Không, không có." Trì Diễm là thật sự không biết Thích Thủ Lân đang dựng nên cái kịch bản quái đản gì, mỗi việc giải toán thôi là đã quá mức tốn sức rồi.

"Vậy thì thỏ đực thì sao?"

"Càng không có!"

"À......" Thích Thủ Lân cố ý kéo dài quá âm cuối, tiếp tục xoáy đầu dây cà vạt quang bung dưới và đánh quanh rốn của cậu.

"Nếu tôi không có nhớ lầm, loại thỏ như em động dục quanh năm nhỉ."

"Mà loài thỏ vô dụng giống như em, hẳn là chỉ có một con đường mà thôi."

"Đó chính là không ngừng...... mang thai, sinh thỏ con."

Hai mắt của Trì Diễm mở to. Nửa ngày không thốt ra nổi lời nào. Cho đến khi Thích Thủ Lân đem nửa dưới của chiếc cà vạt nhét vào khóe miệng đang hé mở của cậu, dương v*t được bôi trơn bởi một lớp dịch đâm thẳng vào sau hậu huyệt của cậu thông qua cái lỗ khoét rỗng trên lớp quần ren. Cậu kinh hãi mà chớp chớp mắt, cổ họng chỉ kịp hét lên một tiếng "A" ngắn ngủi.

Thích Thủ Lân chịch cậu một cách mãnh liệt, cảm giác được hoàn toàn bao bọc bởi bức tường trong hoa huy*t, sau đó không ngừng thay đổi góc độ để kích thích các điểm nhạy cảm của cậu. Nhưng trên mặt vẫn làm ra vẻ bình tĩnh: "Trước kia có từng sinh thỏ con hay chưa, hửm?"

"Không......" Trì Diễm chống lên mặt bàn muốn ngăn lại những cú nhấp nhả từ phía sau, nhưng lại bị hung hăng kéo về, nguyên cây dương v*t của alpha đâm vào một cách trọn vẹn.

"Phải không? Tôi còn nghĩ với dáng vẻ này của em...... hẵn là đã sớm mang thai cả một đàn thỏ con từ sớm rồi chứ. Xem ra trong cái trường học này không có ai phát hiện ra bé thỏ giả bộ ngây thơ này ha." Hắn rướn người lên, ngậm lấy vành tai của Trì Diễm mà vừa cắn vừa liếm.

"Nhưng thực tế lại dâm đãng cực kỳ."

Trì Diễm túm lấy áo len trên người hắn, muốn đẩy hắn ra nhưng không được, chỉ có thể chịu đựng giọng nói khàn khàn kia không ngừng sỉ nhục cậu bằng những lời lẽ dâm loạn.

"Loài thỏ mấy em một lần đẻ ra bao nhiêu nhóc con nhỉ? 5 đứa? Hay 7 đứa?"

"Vì để tăng tỉ lệ thụ thai, em hẳn phải giao phối với nhiều con thỏ đực cùng một lúc có đúng không? Cả đàn thỏ con trong một lứa như thế thực chất đều từ những người bố khác nhau......"

"Trong bụng còn lẫn lộn tinh dịch khác nhau, mang thai hạt giống của nhiều con thỏ đực khác nhau."

"đầu v* vẫn còn rỉ sữa, nhưng lại tiếp tục bị bắt lai giống."

"Lứa con trước còn chưa thay lông, em lại mang thai lần nữa......"

"Phải chăm sóc cả một đàn con thơ, còn lớn bụng, thế nhưng mà vẫn phải tiếp tục tiếp nhận những con thỏ đực đến tìm mình."

"Một bé thỏ ngoan như thế, ai cũng đều muốn. Tốt nhất là sảy thai lứa trước đó, sau đó tự dùng tinh dịch của chính mình để thụ thai......"

(Nguyên văn câu này là "这么好的一只兔子, 人人都想要得到. 最好能干到前一个人的种流掉了, 自己的精种能立刻让你受孕". Câu này tui cũng chả hiểu ý ổng là gì luôn á)

Thích Thủ Lân thậm chí còn không tự ý thức được tính cách hung tàn và biến thái của alpha từ trong xương cốt đang dâng trào dữ dội trong máu hắn.

Trì Diễm bị những lời nói này làm cho hoảng sợ, hắn thật sự coi cậu là một chú thỏ ngây thơ, không có lối thoát nào ngoài trừ không ngừng sinh thỏ con.

"Nhưng mà điều này cũng không vô ích." Thích Thủ Lân thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ. "Cơ thể của em vẫn rất khỏe mạnh."

"Vẫn còn có thể sinh rất nhiều, rất nhiều bé thỏ con."

Bị kích thích bởi những lời lẽ dâm đãng này đồng thời cả sự đâm rút mạnh mẽ từ hậu huyệt, Trì Diễm nức nở mà bắn ra. Miệng cũng không ngậm được cà vạt nữa, đôi mắt mất đi tiêu cự vì luồng khoái cảm ập đến dữ dội, còn nhìn ra vẻ mặt của Thích Thủ Lân là như thế nào được nữa. Thích Thủ Lân cởi cà vạt ra cùng cậu hôn môi. Trì Diễm vẫn còn đắm chìm trong khoái cảm, đầu lưỡi cũng giống như chủ nhân đều không có chút phản ứng nào, cứ mặc cho Thích Thủ Lân tùy ý chơi đùa.

"Nếu em muốn thoát khỏi viễn cảnh tương lại như thế thì cũng có thể......" Thích Thủ Lân còn chưa thoát vai "ảnh đế".

"Vậy thì chỉ cho mình tôi chịch thôi."

"Chỉ tiếp nhận tinh dịch của một mình tôi."

"Chỉ sinh con cho một mình tôi."

"Có đồng ý hay không?" Thích Thủ Lân đã trong làn ranh bùng nổ, tàn nhẫn nhấp vài cái vào trong Trì Diễm thật mạnh.

Hòn đá hiền lành rốt cuộc cũng bị Thích Thủ Lân khi dễ đến mức bật khóc, ôm lấy cổ hắn, miệng cứ lóng ngóng nói không biết là cự tuyệt hay đồng ý.

Chính điều này khiến cho nhân tố hung tàn trong người của Thích Thủ Lân được thỏa mãn, khẽ hôn lên đôi chân mày đứt đoạn đã ướt đẫm mồ hôi kia một cái, cuối cùng cũng chịu bắn ra.

Trì Diễm nằm trên bàn sách Thích Thủ Lân, chiếc áo sơ mi đồng phục học sinh viết đầy các biểu thức toán học mở toang ra, cả người đều là mồ hôi cùng với tinh dịch. Hai chân vẫn xuyên tất chân bó sát. Thích Thủ Lân đặt tay lên phần đùi vẫn còn co giật vì cơn khoái cảm, nơi tiếp giáp giữa da thịt và chiếc tất trắng, ký lên tên của mình.

"Được rồi." Hắn đóng nắp bút lại, kéo Trì Diễm ôm vào trong lòng, hôn môi đôi môi sưng đỏ kia. "Bình phẩm kết thúc."