Hãy Yêu Em Thật Nhiều

Chương 100: Lục Thiều



"Xuống xe! Nhanh lên!"

Nhiễm Ninh vừa kéo tay nắm cửa liền bị lôi ra ngoài một cách thô bạo.

Ngẩng đầu lên, chính là khuôn mặt đang nổi gân xanh tức giận của Trương Tố Ninh!

"Bà ngoại--"

"Con đã bắt đầu biết lừa gạt ta!"

Nhiễm Ninh bị đẩy loạng choạng, Trương Tố Ninh mở cửa và chửi bới Lục Thiều ở ghế lái.

"Mày muốn làm cái quái gì thế! Giữa ban ngày mà mày dám làm như thế này! Không biết xấu hổ!! Cha mẹ mày đã dạy mày như thế đấy à!!"

"Bà ngoại..." Nhiễm Ninh quay người ngăn cản, nàng kéo Trương Tôn Ninh, thân thể run rẩy không tự chủ được, "Có chuyện gì chúng ta về nhà rồi nói...Bà ngoại..."

"Con còn định lừa dối ta! Con đã lén lút liên lạc sau lưng ta!" Trương Tố Ninh tức giận, lời nói sắc bén của bà như một con rắn độc đâm vào trái tim Nhiễm Ninh. "Sao con có thể trở thành một đứa trẻ như vậy? Ta rất tin tưởng con, con làm như vậy thấy có xứng hay không?!!"

Trương Tố Ninh tức giận đến mức không thể bình tĩnh được, Nhiễm Ninh lúc này không thể nói lý lẽ với bà, nàng liếc nhìn con đường bằng tầm nhìn ngoại vi, và đã có người dừng lại để nhìn họ.

Nhiễm Ninh đè nén sự hoảng sợ trong lòng, chịu đựng hết lần này đến lần khác, cố gắng hết sức ổn định cảm xúc của mình trước, nhưng khi mở miệng, giọng nói của nàng không tránh khỏi run rẩy, nàng cúi đầu xuống... Nàng chỉ có thể thì thầm nữa, gần như cầu xin.

"Bà ngoại, chúng ta về nhà đi... Sau đó sẽ nói chuyện. Ở đây có rất nhiều người, đừng để người ngoài cười nhạo."

"Bà ngoại, xin bà... Chúng ta về trước đi..."

Trương Tố Ninh đột ngột dừng lại, lúc này hai mắt đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng do thở gấp, bà là người có địa vị, cả đời vẻ vang, không một ai gọi bà một cách thiếu tôn trọng, phần lớn đều gọi là giáo sư.

Bà không thể mất mặt này được! Không thể để mất mặt được!

Bà hung tợn trừng mắt nhìn Nhiễm Ninh, nắm chặt cổ tay nàng, gầm gừ.

"Đi thôi! Về nhà với ta!!!"

Nhiễm Ninh bị Trương Tố Ninh kéo đi, nàng quay lại nhìn lần nữa, trong xe tối đen, có một bóng người đang ngồi ở ghế lái, nhìn không rõ mặt.

Lục Thiều lưng cúi xuống, hai tay buông thõng trên chân, cứng ngắc... bất động.

...

Ở đây, Nhiễm Phong vẫn chưa biết gì cả.

Ông đợi mãi chờ hai bà cháu về, tim ông chợt đập mạnh, trong lòng luôn cảm thấy bất an, như sắp xảy ra chuyện gì, ông nhặt kính đọc sách lên bỏ vào túi, lập tức đi ra ngoài để tìm người.

Ông vừa thay giày thì nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ.

Chưa kịp phản ứng thì cánh cửa đột ngột mở ra, Trương Tố Ninh kéo Nhiễm Ninh vào với hàm răng nghiến chặt và đôi mắt đỏ hoe.

Nhiễm Phong sửng sốt: "Sao vậy?"

"Hãy tự mình hỏi nó!"

Trương Tố Ninh bỏ tay ra và ngồi trên ghế sô pha không nói một lời.

Nhiễm Phong lại nhìn cháu gái, hai mắt Nhiễm Ninh cũng đỏ hoe, nước mắt trào ra, nàng nắm chặt lòng bàn tay đến nỗi móng tay gần như cắm vào.

Nhìn như thế này... Nhiễm Phong dường như hiểu ra điều gì đó.

"Con..."

Ông ngập ngừng muốn nói, nhưng vẫn không có gì được nói.

Một tia tuyệt vọng quấn lấy nàng, lông mi Nhiễm Ninh run rẩy... Không có ai đứng về phía nàng.

"Bà ơi, chúng con chưa làm gì cả. Bão đang đến... Hai ngày tới cậu ấy sẽ đi làm nhiệm vụ. Cậu ấy đến nói cho con biết."

"Nhiệm vụ của nó liên quan gì đến con! Cũng không cần phải đích thân lái xe tới đây để nói cho con biết! Ta cho phép các người tiếp tục sao!!! Những lời ta nói con đã làm ngơ!"

Bàn cà phê trong phòng khách bị Trương Tố Ninh đập mạnh, nắp tách trà rơi ra, đập xuống đất vỡ làm đôi.

"Bà ngoại, nếu bà muốn trách bà thì cứ trách mình con. Là con... Con muốn gặp cậu ấy."

"Đủ rồi! Con chưa cảm thấy đủ xấu hổ sao? Đây là cái mà ông bà đã dạy cho con sao? Đọc nhiều sách như vậy, nhưng không học được lễ nghĩa, chính nghĩa, chính trực, lại học cách nói dối! Con không chịu về với gia đình, ngày nào cũng đi chơi với phụ nữ, đây là cách con trả ơn chúng ta!!! Ta không quan tâm con muốn gặp hay nó muốn gặp con, ta không quan tâm, không muốn nghe hoặc muốn biết!"

Trương Tố Ninh tức giận, nghiến răng, hận sắt không thể biến thành thép.

"Nếu biết trước con sẽ như thế này, ngay từ đầu ta đã không quan tâm đến con! Đáng lẽ ta nên bỏ con lại Nam Ô! Sao phải đổi tên?! Mở đường cho con!! Cứ để ông bà nội quan tâm đến con, ta muốn xem con sẽ trở thành người như thế nào? Hôm nay con còn dám như thế này sao!!!"

Những điều tổn thương nhất thường đến từ những người thân thiết nhất.

Nhiễm Ninh từ trước đến nay đều sợ  Trương Tố Ninh, nàng biết bà ngoại thích cái gì, liền làm theo, quá mức phục tùng, khiến nàng không bao giờ nghĩ tới chính mình.

Nàng sống theo cách mà Trương Tố Ninh mong đợi, và sống theo cách mà bà muốn đối với Nhiễm Văn. Quan tâm chăm sóc tất cả mọi người... trừ bản thân mình.

Trước đây Nhiễm Ninh vẫn luôn sợ hãi, nàng đã quen sợ hãi và nhượng bộ, không vì bất cứ điều gì khác... chỉ vì ông bà đã nuôi dưỡng nàng.

Nhưng đây là món nợ mà nàng đã nợ ông bà, có liên quan gì đến Lục Thiều, người luôn kiêu ngạo như vậy đã nhiều lần hạ thấp bản thân và lòng kiêu hãnh của mình.

Cô không nên như vậy, cô là trời sinh kiêu ngạo, cô không nên khiêm tốn như bụi đất, cô nên kiêu ngạo như mặt trời chói chang.

Nhiễm Ninh hít một hơi thật sâu và ổn định lại.

"Bà ơi, dù bà có muốn nghe hay không thì con cũng phải nói... Con tự nguyện, không ai ép buộc, không ai dẫn dắt con lạc lối, con là như vậy, từ đầu đến cuối, con chỉ thích phụ nữ mà thôi. Giống như Lục Thiều, con đã thích cô ấy kể từ khi chuyển đến Hoa Thanh."

Những lời này hoàn toàn khiến Trương Tố Ninh tức giận, người lập tức đứng dậy và ném tách trà vào nàng.

Tách trà vỡ thành từng mảnh, mảnh thủy tinh bắn tung tóe sượt qua trán Nhiễm Ninh, nhưng nàng không hề trốn tránh.

Đứng thẳng, bất động.

"Sao vậy?"

Nhiễm Phong vội vàng đứng giữa hai người, nói với Trương Tôn Ninh: "Có chuyện gì thì từ từ nói!"

"Tôi vẫn chưa nói chuyện đàng hoàng với nó sao?!"

Trương Tố Ninh lao tới và chỉ tay vào Nhiễm Ninh, nếu Nhiễm Phong không đứng giữa, bà đã dùng ngón tay đâm vào Nhiễm Ninh.

"Cứ nói đạo đức như mẹ con!! Hậu quả đối với mẹ con còn ngay đó! Mạng sống đã không còn nữa!!!"

Nhiễm Văn bị tổn thương trong gia đình này và nguồn gốc của mọi đau buồn là ở đây.

Nhiễm Phong thở dài, Trương Tố Ninh quá thận trọng.

Những năm Văn Văn vắng bóng, dường như cô chưa từng thực sự rời đi, không chỉ sống trong lòng mọi người mà còn là cái bóng trong cuộc sống thường ngày.

Đây là nỗi đau của hai người, nhưng không phải nỗi đau của Nhiễm Ninh, nàng cũng nhớ mẹ nhưng lại không nghĩ được gì.

Nàng rõ ràng là một người, nhưng  lại phải sống dưới sức nặng của hai người.

Câu nói này tựa như châm ngòi cho một ngòi nổ, cuối cùng đã đạt tới cực hạn và nổ tung...

"Bà ơi! Con không phải mẹ con!!"

Nước mắt Nhiễm Ninh lăn dài.

"Con biết bà lo lắng vì mẹ con mất sớm, nhưng con không phải mẹ con! Lục Thiều không phải ba con! Chúng ta khác nhau. Dù bà có muốn thừa nhận hay không thì mẹ con cũng chết vì bệnh tật! Mẹ con là chết vì bệnh tật! Cuộc hôn nhân của bà không liên quan gì đến chuyện đó. Về việc mẹ con mất sớm, bà không thể cứ tự lừa dối mình rằng chính ba con đã giết mẹ. Bà ấy là mẹ và là vợ của ba con. Không ai trong chúng ta muốn bà ấy bị bệnh mà chết như vậy đúng không? Thật... thật quá đáng khi đổ lỗi cho người khác! Ba con chưa bao giờ có lỗi với mẹ con. Cái chết của mẹ không chỉ là nỗi đau của con mà ba cũng rất đau đớn! Về Lục Thiều, bà không nên xúc phạm cậu ấy như vậy. Mọi chuyện đều là do con chủ động làm. Kẻ vô liêm sỉ là con, con là người coi thường chính mình, con là người đã lén lút liên lạc với cậu ấy, con không thể để cậu ấy đi, con cũng không thể sống thiếu cậu ấy, dù bà có mắng mỏ hay đánh con thế nào thì con cũng chấp nhận, nhưng cậu ấy là một cô gái tốt."

Nhiễm Ninh thậm chí còn không biết mình đang khóc, lấy mu bàn tay lau mặt, nước mắt đầm đìa.

Hít một hơi thật sâu và cố gắng bình tĩnh lại, Trương Tố Ninh chưa kịp nói, Nhiễm Ninh đã quay người và bước về phía cửa.

"Ông bà ngoại, con đi ra ngoài, lát nữa sẽ quay lại."

Sau đó, rời đi.

Trương Tố Ninh ngơ ngác đứng đó như chết lặng, Nhiễm Phong nhìn bà và không biết phải nói gì ...

Đã quen với việc Nhiễm Ninh ngoan ngoãn, chưa bao giờ phản kháng, đây là lần đầu tiên.

Cảnh tượng này có vẻ quen thuộc.

Nó rất giống với cách Nhiễm Văn rời nhà.

Nhiễm Phong bất đắc dĩ: "Xem bà tức giận như vậy, bà còn không biết con bé vốn thương chúng ta. Ninh Ninh và Nhiễm Văn đều là hình mẫu giống nhau... Hừm..."

...

Sau khi ra khỏi nhà, Nhiễm Ninh gọi điện cho Lục Thiều, điện thoại đã tắt, nàng vừa chạy vừa khóc.

Ánh sáng chiếu xuống mặt đất, khiến tuyết trắng sáng, tảng đá treo trên đầu lăn xuống, Nhiễm Ninh như muốn rơi xuống vực sâu trong lòng.

Trong lúc bối rối, nàng chỉ có một suy nghĩ.

Mình tuyệt đối không thể sống thiếu Lục Thiều, không có Lục Thiều, cuộc đời nàng sẽ kết thúc.

...

Tại đây, Lục Thiều lái xe đi xa hơn một chút và đậu ở nơi dễ thấy nhất ở lối vào khu dân cư.

Nhiễm Ninh đã nhìn thấy nó ngay khi cô chạy ra khỏi cổng.

Lập tức òa khóc.

Lục Thiều thấy vậy liền kéo nàng lên xe, kiểm tra vết thương trên trán, dùng ngón tay sờ nhẹ, vết thương không sâu, chỉ là một vết xước nhẹ, máu đã khô.

Không cần phải nói, Lục Thiều cũng có thể tưởng tượng được cô gái trước mặt vừa trải qua những gì.

Lẽ ra cô nên đi cùng nàng lên đó, không nên để nàng đối mặt một mình, nhưng cô không thể...

Tim Lục Thiều đau quá...

Cô khàn giọng nói: "Điện thoại di động của tôi hết pin, phải mất một tiếng mới về đến đội. Tôi sợ cậu không liên lạc được nên tôi chỉ có thể chờ ở đây."

"Nếu tôi không xuống thì sao?" Nhiễm Ninh co rụt vai lại, tiếng nức nở không kìm được, lần lượt bật ra khỏi cổ họng.

Đèn xe mờ mịt, đường nét lờ mờ trông không chân thực, lại thêm chút buồn bã.

Lục Thiều lấy băng cá nhân ra, chậm rãi xé ra, từng chút một dán lên trán Nhiễm Ninh, xong cúi người hôn lên.

"Tôi biết cậu sẽ đến với tôi."

Không có gì cảm động hơn sự tin tưởng và thấu hiểu ngầm giữa những người yêu nhau.

Nhiễm Ninh gục xuống, vùi đầu vào lòng Lục Thiều, khóc lớn.

"Thực xin lỗi, Lục Thiều... Thực xin lỗi..."

"Không sao đâu, thật sự không sao đâu mà."

Lục Thiều chưa bao giờ thấy Nhiễm Ninh khóc như thế này.

Lục Thiều chỉ biết ôm nàng, dỗ dành nàng, nói đi nói lại vào tai nàng, nói cho nàng nghe những gì nàng thích nghe.

Nhưng đối với Nhiễm Ninh hôm nay, dù có dỗ ngọt thế nào cũng vô ích, nàng không thể ngừng khóc, cuối cùng lại khóc lớn hơn.

Đột nhiên ánh đèn mờ ảo tắt, chiếc xe lập tức chìm vào bóng tối.

Lục Thiều nhịn không được, thanh âm nghẹn ngào nức nở, "Làm sao có thể ngừng khóc, để cậu dễ chịu hơn?"

Nhiễm Ninh nắm lấy cổ áo của cô.

Cả hai hôn nhau say đắm và đầy kích thích.

Như thể một siêu bão đã đến sớm.

...

Ban đêm trở nên yên tĩnh.

Lục Thiều tiễn Nhiễm Ninh về nhà, dừng lại ở dưới chân tòa nhà, nhìn nàng rồi mỉm cười.

"Lên đi."

Nhiễm Ninh vừa bước vào cửa tòa nhà được hai bước thì nàng đột nhiên lao ra, ôm cô, hôn cô, khàn giọng gọi cô.

"Tôi sẽ đợi cậu quay lại."

Lục Thiều ôm eo nàng, siết chặt vòng tay, "Được."

...

Khi Nhiễm Ninh quay lại, Trương Tố Ninh đang ở trong phòng ngủ, chính là Nhiễm Phong đang đợi nàng.

Mọi chuyện vốn đã như vậy, Nhiễm Ninh không có ý định, cũng không còn sức lực, nàng không muốn nói thêm gì nữa, những gì cần nói đều đã nói rồi.

Đối với nàng, việc bà mắng chửi hay gọi điện theo dõi nàng mỗi ngày đều không quan trọng. Nhưng bà không thể đối xử với Lục Thiều như vậy, từ đầu đến cuối Lục Thiều chưa từng làm gì sai. Ngược lại, cô luôn bao dung cho nàng , trong mối quan hệ này cô đã nhượng bộ đủ rồi. Nếu còn đẩy xa hơn, nàng thực sự sẽ nhảy khỏi vách đá.

Làm thế nào có thể leo lên sau khi nhảy xuống vực thẳm?

Nhiễm Ninh bước tới gần Nhiễm Phong.

"Ông ngoại."

Nhiễm Phong vẫn im lặng.

Nhiễm Ninh: "Dù ông có muốn hay không thì con cũng sẽ không rời bỏ cậu ấy. Nếu nhất quyết ép buộc thì con cũng sẽ không kết hôn. Con sẽ sống như vậy cả đời."

——

——

Cả đêm không về nhà.

Lục Thiều dựa vào lan can nhìn về phương xa, trong miệng ngậm điếu thuốc, áp suất không khí trên người thấp, lông mày u sầu.

Thương Nam cau mày, không phải đi gặp Nhiễm Ninh sao? Tại sao trông như thế này?

"Cậu..."

Lục Thiều phục hồi tinh thần, nhìn thật sâu: "Chỉ cần chúng tôi không chia tay, dù cả đời không nhìn thấy mặt trời thì có được tính là ở bên nhau?"

Thương Nam sửng sốt, suy nghĩ một lát.

"Tính."

Lục Thiều dập điếu thuốc đi

"Tốt rồi."

...

Ba ngày sau, bão số 6 đổ bộ.

——

——

Mọi thứ dường như đã bình yên trở lại.

Nhưng Nhiễm Ninh biết đây chỉ là bề nổi, bà ngoại vẫn có cách làm việc của riêng mình.

"Con không thể ăn thêm nữa."

"Ăn thêm một chén canh cá nữa đi, món cá mà con thích nhất."

Trương Tố Ninh gắp một miếng thịt bụng cá vào canh và đẩy nó đến trước mặt Nhiễm Ninh.

Bà kiên định nhìn nàng không nói một lời hay nhượng bộ.

Nhiễm Ninh không muốn động đũa, bưng chén canh cá, cùng Trương Tố Ninh bế tắc.

Nhiễm Phong khó chịu, không muốn nhìn thấy hai người như thế này, rời khỏi bàn ăn, đi đến phòng khách ngồi, vừa bật TV lên liền nghe thấy bên trong đang phát tin tức.

"Ảnh hưởng bởi bão, nhiều nơi bị ảnh hưởng bởi mưa lớn. Toàn bộ thành viên đội cứu hộ số 1 Hoa Thanh Diệc Phi đã mất liên lạc trong quá trình cứu hộ. Họ vẫn đang được tìm kiếm... Đài này sẽ tiếp tục theo dõi và báo cáo tình hình."

Bang!

Chén canh rơi xuống sàn, bắn tung tóe khắp nơi.

Không thèm lau, Nhiễm Ninh lao vào phòng ngủ tìm điện thoại di động, gọi đi gọi lại cho Lục Thiều.

Không có ai trả lời.

"Thương Nam! Gọi Thương Nam!"

Nhiễm Ninh nhìn tiếng bíp trong ống nghe như đang canh giữ cọng rơm cứu mạng.

"Bắt máy đi! Ai đó bắt máy đi?! Nhanh lên!!"

Vào giây phút cuối cùng, cuộc gọi được kết nối, giọng nói của Thương Nam vang lên.

Nhiễm Ninh: "Này! Lục... Lục Thiều"

Thương Nam cắt ngang.

"Nhiễm Ninh, Lục Thiều bị mất liên lạc."

"Đội cứu hộ thứ hai và thứ ba đã ra ngoài tìm kiếm."

Thương Nam là một người cực kỳ lý trí, cho dù biết Nhiễm Ninh coi mình như cọng rơm cứu mạng, cô cũng không thể hứa với nàng, chuyện như vậy không ai có thể đảm bảo, mọi người sẽ vui mừng nếu Lục Thiều không sao. nhưng nếu...

Làm sao có thể bù đắp cho nàng?

"Nhiễm Ninh, bây giờ không phải chuyện của một mình Lục Thiều mà là chuyện của cả đội cứu hộ. Tôi không thể đảm bảo cho cô bất cứ điều gì. Tôi không thể đảm bảo rằng Lục Thiều sẽ trở lại an toàn. Nhưng cô phải tin vào cậu ấy. Toàn bộ đội cứu hộ đang làm việc chăm chỉ, và tôi sẽ thông báo cho cô ngay khi có tin tức."

Cuộc gọi còn chưa cúp, một cảm giác choáng váng chợt ập đến, Nhiễm Ninh bụng cồn cào, lao vào phòng tắm, ôm bồn cầu nôn mửa.

"Xin chào? Cô có đang nghe không? Nhiễm Ninh... Nhiễm Ninh?"

"Được rồi, tôi...tôi sẽ đợi tin tức của cô..."