Hầu Môn Độc Phi

Chương 102: Trả giá lớn (1)



Bên kia, Trầm Hươngcũng nhìn lại , không giống với sự dịu ngoan mới vừa rồi khi thay Sởthái tử châm trà, mà lại có thêm sự lãnh liệt cao ngạo,phong thái kiatuyệt đối không thể là một nha hoàn có thể có, phần cao ngạo kia, tấtnhiên là đã trải qua thời gian dài tích lũy cùng lắng đọng lại, mới cóthể nhìn thấy được từ trong mắt một cách tự nhiên như vậy, khiến chongười ta khó mà bỏ qua

Trầm Hương này... An Ninh liễm hạ mặt mày, đánh giá thân thế của nàng ta, Trầm Hương? Lại là người bên cạnh Sởthái tử, đột nhiên, trong đầu giật mình một cái, An Ninh không thể tinđược nhìn nữ tử được cho là nha hoàn đứng đối diện, Trầm Hương? Hay chomột cái Trầm Hương!

Đường đường là một công chúa, nhưng lại camnguyện ngụy trang thành một nha hoàn ở bên cạnh Sở thái tử, là vì cáigì? Vì Sở thái tử ? Hay là vì tỷ tỷ Vũ Dương công chúa của nàng?

Nữ tử tên Trầm Hương này, ở Nam Chiếu quốc xưa nay điạ vị khá thấp, kiếptrước, Sở thái tử có thể làm hoàng đế là do Trầm Hương công chúa giúphắn lên ngôi, vị công chúa này không như Vũ Dương công chúa, từ nhỏ đãbị ánh mắt của mọi người quay chung quanh , Trầm Hương là do cung nữsinh ra, mẹ ruột của nàng ở thời điểm sinh nàng vì khó sinh mà chết, cho nên, nàng dù có huyết mạch hoàng gia Nam Chiếu, nhưng lại bởi vì thânphận mẫu thân thấp kém, nên không được phong hào công chúa, người ngoàichỉ biết là có một Vũ Dương công chúa vũ quan quần phương(khả năng múacao siêu), được nhiều người yêu thương, lại không biết Nam Chiếu quốccòn có một vị công chúa như vậy.

Trầm Hương ở trong hoàng cungNam Chiếu cũng không được chấp nhận, trưởng thành trong cung như mộtcung nữ, kiếp trước, sau khi nàng ta giúp Sở thái tử đăng đế, Sở thái tử mới thông cáo thân phận công chúa của nàng, cũng ban thưởng danh hiệu"Đại công chúa", đem mẫu thân là cung nữ của nàng đến hoàng lăng NamChiếu.

Khi An Ninh nhìn qua Trầm Hương,đồng thời tầm mắt của Trầm Hương cũng dừng ở trên người An Ninh, tên nhị công tử này, mặt mày nhưngọc, tuấn mỹ dị thường, không hơn không kém bất kì một nam tử nào, trên mặt luôn treo lên một nụ cười ôn nhuận, làm cho người ta cảm thấy nhẹnhàng như gió xuân, tựa hồ có thể làm ấm đến tận tâm hồn của người đốidiện.

Nhưng Trầm Hương cũng không phải là người dễ dàng bị lâynhiểm sự ấm áp như vậy,bởi hoàn cảnh sống từ bé đến lớn của nàng, đã rèn luyện cho nàng có một bộ ý chí sắt đá, thản nhiên thu hồi tầm mắt, đáymắt hiện lên một chút khinh thường, ở Nam Chiếu,ngoài mặt nàng chỉ làmột cung nữ, nhưng trong tối nàng lại được phụ hoàng huấn luyện rấtnghiêm khắc,ông ta đã dùng tất cả mọi phương thức để huấn luyện nàng ,không phải vì sủng ái,mà vì phụ hoàng chỉ coi nàng như là một quân cờ để sử dụng.

Lần này nàng sở dĩ xuất hiện trong mười người của NamChiếu quốc, hoàn toàn là vì mệnh lệnh của phụ hoàng, nàng phải vì NamChiếu quốc ra một phần lực để thắng được trận đấu hôm nay , nói cáchkhác, nàng và tên nhị công tử này đấu với nhau, thì nàng nhất định phảithắng hắn, không từ bất kì thủ đoạn nào!

Hơn nữa dựa vào sự huấnluyện mà bản thân nàng đã trải qua, đợi lát nữa vô luận là rút thăm doai quyết định mục thi đấu, nàng đều có thể thành thạo mà ứng phó.

Nam Chiếu hoàng đế theo bản năng nhìn nàng một cái, Trầm Hương gật gật đầu, giống như nói cho hắn biết, nàng tất thắng!

"Đông Tần Nam Cung Thiên Duệ đối Tây Lăng Thượng Quan Mẫn."

"Đông Tần quốc Hải Táp đối Bắc Yến quốc Phượng Cô Thành."

"..."

"..."

Cung nhân công bố kết quả phân tổ, Thiều Hoa quận chúa đối Tây Lăng quốc TừPhong, Vân Cẩm đối Nam Chiếu quốc Cao Tuấn Thần, Tô Cầm đối Nam Chiếuquốc Lịch Thiên Tinh, Triệu Thiên Lân đối Bắc Yến quốc Chiêm Quyết, AnLạc Phong đối Tây Lăng quốc Thượng Quan Thu Nhạn...

Cung nhântuyên bố xong, liền chính thức bắt đầu trận đấu, tổ thứ nhất , Nam CungThiên Duệ đối Thượng Quan Mẫn, hai người đều tự lên sân, cung nhân liềnđưa lên hai cái hộp, đều tự rút một tờ, nhìn kỹ nội dung, mi tâm ThượngQuan Mẫn cau lại, "So văn hay là luận võ? Tự ngươi quyết định!"

Tờ giấy của nàng là giấy trắng, như vậy không hề nghi ngờ là Nam CungThiên Duệ bốc trúng ,nên hắn là người quyết định sẽ đấu cái gì, khóemiệng Nam Cung Thiên Duệ gợi lên một nụ cười, "Tây Lăng từ xa đến làkhách, quyền quyết định này ta tặng cho công chúa."

Mọi người ồlên, quyền quyết định ở trong tay, đối bản thân có lợi rất lớn, có thểlựa chọn phương thức mà chính mình am hiểu nhất, như vậy tỷ lệ thắng lợi của bản thân cũng cao lên rất nhiều, Nam Cung Thiên Duệ này nhưng lạinhường lại quyền quyết định, chẳng lẽ hắn không muốn thắng sao?

Nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, phương thức Nam Cung Thiên Duệ nhường lại cho Thượng Quan Mẫn cực kì xảo diệu, hắn là nam tử, màThượng Quan Mẫn là một nữ nhi, hắn cùng tổ với Thượng Quan Mẫn, trênnhiều khía cạnh cũng đã chiếm ưu thế, hắn không phải là một người thíchchiếm tiện nghi của người khác, liền quyết định như vậy, như thế đối với Thượng Quan Mẫn càng thêm công bằng.

"Nam Cung tướng quân này,quả thật không hổ là một quân tử đích thực!" Mắt Tây Lăng nữ hoàng lộ ra khen ngợi, không chỉ có là một quân tử, mà còn là một người rất biếtsăn sóc, hắn vốn là vì thân phận nam nữ, nhưng xảo diệu dùng chủ làm cho khách, như vậy sẽ khiến cho người ta dễ dàng chấp nhận hơn, huống chivới tính tình của Thượng Quan Mẫn, nếu Nam Cung Thiên Duệ thực nói ra"Lấy nam nhường cho nữ", kia nàng lại có thể nào nhận?

Trên mặt Thượng Quan Mẫn nở rộ ra một nụ cười, "Thật sự?"

Người này là tướng quân của Đông Tần quốc, nghe nói người này trừ bỏ võ côngrất cao , văn chương cũng là số một , nếu lựa chọn võ đấu, Thượng QuanMẫn nàng còn có vài phần nắm chắc, dù sao, Thượng Quan Mẫn nàng từ nhỏliền tập võ, một tay roi công lại xuất thần nhập hóa, nhưng nếu là đấuvăn, chính mình phải thua không thể nghi ngờ, thậm chí ngay cả cơ hộigiãy dụa đều không có.

"Tất nhiên là thật , Tuệ Mẫn công chúa thỉnh." Nam Cung Thiên Duệ cao giọng mở miệng, nghiêm túc không một chút đùa giỡn.

Thượng Quan Mẫn không khỏi nhìn Nam Cung Thiên Duệ này nhiểu thêm một chút,

trong mắt cũng là khen ngợi, nhưng rất nhanh sau đó trong đôi mắt nàng xuấthiện một tia giảo hoạt, "Kia Mẫn Mẫn liền cung kính không bằng tuân mệnh , Nam Cung tướng quân, thỉnh tiếp chiêu!"

Khi nói chuyện, chiếcroi bên hông không biết từ khi nào đã nằm ở trên tay nàng, Thượng QuanMẫn đối với roi công của nàng cực kỳ tự tin, nếu Nam Cung Thiên Duệ chonàng một cơ hội tốt như vậy, nàng đương nhiên muốn chọn phương thứcchính mình am hiểu , võ đấu, nàng liền muốn dùng roi trong tay thắngtướng quân trẻ tuổi của Đông Tần quốc này!

Roi vừa ra, như mộtlinh xà, hướng tới Nam Cung Thiên Duệ chạy tới,tốc độ ra tay kia, ngaycả mọi người ở một bên nhìn thấy đều kinh ngạc,Thượng Quan Mẫn này, rõràng muốn tiên cơ, đánh người trở tay không kịp!

Chính là, cáinày đối với Nam Cung Thiên Duệ mà nói thì là cái gì? Nhìn roi tập kíchđến khuôn mặt của hắn, trong mắt xẹt qua một tia hào quang, khẽ nhấc tay một cái, roi kia giống như có sinh mệnh, cuốn lấy cổ tay của hắn, conngươi căng thẳng, nếu mới vừa rồi roi kia tiếp xúc đến cổ của hắn nhưvậy giờ phút này bị cuốn lấy nhất định là cổ hắn, hắn đương nhiên biếtđiều đó có ý nghĩa gì.

Thượng Quan Mẫn thấy hắn né qua một kích,roi chấn động, ý đồ đem roi thu hồi về,nhưng chính lúc này , nàng lạikhông cách nào thoải mái tự tại như dĩ vãng, nguyên bản roi giống như có sinh mệnh, giờ phút này giống như không nghe lời của nàng, Thượng QuanMẫn nhìn về phía Nam Cung Thiên Duệ, đối diện là con ngươi tựa tiếu phitiếu(cười như không cười) của hắn.

Thượng Quan Mẫn thấyhắn né qua một kích, roi chấn động, ý đồ đem roi thu hồi về,nhưng chínhlúc này , nàng lại không cách nào thoải mái tự tại như dĩ vãng, nguyênbản roi giống như có sinh mệnh, giờ phút này giống như không nghe lờicủa nàng, Thượng Quan Mẫn nhìn về phía Nam Cung Thiên Duệ, đối diện làcon ngươi tựa tiếu phi tiếu(cười như không cười) của hắn.

NamCung Thiên Duệ híp mắt lại,cuốn lấy roi trong tay, dùng sức giật mạnh,lực đạo kia làm cho Thượng Quan Mẫn theo bản năng buông lỏng tay ra.

"A... Ngươi..." Trong lòng Thượng Quan Mẫn thất kinh, trơ mắt nhìn roi củabản thân bị đối phương đoạt đi, chính là rất không cam lòng, khi roi kia lại bị Nam Cung Thiên Duệ khống chế , hướng tới cổ của nàng đánh úplại, thủ pháp giống y như thủ pháp của nàng mới vừa rồi, Thượng Quan Mẫn cơ hồ là theo phản xạ có điều kiện, giống như Nam Cung Thiên Duệ lấytay ra đỡ.

Roi cũng giống như như mới vừa rồi, cuốn lấy cổ taycủa Thượng Quan Mẫn, Nam Cung Thiên Duệ thấy thế, cũng không cho nàngthời gian để thở, huy động roi, thân hình chợt lóe, nhanh nhẹn vòng quaThượng Quan Mẫn, hai vòng như thế, đợi cho hắn dừng lại , hai tay Thượng Quan Mẫn bị trói trước ngực, bị chính roi của nàng chặt chẽ trói lại.

"Tuệ Mẫn công chúa, đa tạ ." Tiếng nói hung hậu của Nam Cung Thiên Duệ vang lên, buông lỏng tay cầm roi, nhưng dù đã buông ra nhưng dù Thượng QuanMẫn cố sức giẫy như thế nào đều giẫy không ra, oán hận nhìn gương mặttuấn mỹ của Nam Cung Thiên Duệ liếc mắt một cái, "Hừ!"

Hừ lạnhmột tiếng, không nói gì, lấy hành động thay lời nói, bước xuống đài, vềtới khu vực phía tây của chính mình, Thượng Quan Mẫn tuy rằng không camlòng, nhưng thua chính là thua, là kỹ năng của nàng không bằng ngườikhác, huống hồ, Nam Cung Thiên Duệ người ta mới vừa rồi còn nhường nàngchọn !

"Đông Tần Nam Cung Thiên Duệ thắng! Đông Tần quốc thắng một!" Cung nhân cao giọng tuyên bố.

Tất cả mọi người đều nhìn về hướng tướng quân trẻ tuổi này, một thân roicông của Thượng Quan Mẫn,bọn họ đều đã kiến thức qua ,nó giống như đượcsinh trưởng từ trên người nàng, lần trước ở ngự hoa viên, ngay cả đạihoàng tử Bắc Yến Thương Dực cũng đã ăn mệt bởi roi trong tay ThượngQuan Mẫn, nhưng hôm nay đối mặt với Nam Cung Thiên Duệ, Thượng Quan Mẫnngay cả vũ khí của chính mình đều bị cướp , lại thua ở chính roi củanàng.

Bọn họ sớm đã nghe nói qua về vị tướng quân trẻ tuổi củaĐông Tần quốc này, võ nghệ cao cường, dũng mãnh thiện chiến, quả thật là danh bất hư truyền!

Nhìn Nam Cung Thiên Duệ trở lại chỗ ngồi, trên mặt An Ninh nở rộ một nụ cười,

đối với thân thủ của Nam Cung Thiên Duệ, nàng cho tới bây giờ đều không cóhoài nghi, hai năm trước, hắn cũng đã thập phần cường hãn, huống chi,lúc này hắn còn trải qua hai năm chiến tranh.

"Bắc Yến đại hoàng tử Thương Dực đối Đông Tần Ly vương Triệu Cảnh Trạch."

Cung nhân tuyên bố tổ tiếp theo lên sân khấu, đại hoàng tử Bắc Yến quần áohạnh hoàng cẩm y, dẫn đầu đi lên trên đài, từ đầu đến cuối, khóe miệngđều lộ vẻ khinh miệt không chút che dấu, Triệu Cảnh Trạch đi lên, đứng ở trước mặt hắn, khí thế rõ ràng yếu đi rất nhiều.

An Ninh xem ởtrong mắt, kiếp trước phải vài năm sau khí thế của Triệu Cảnh Trạch mớicó thể so với đại hoàng tử Bắc Yến, nhưng hiện tại, dù hắn ở trong vàihoàng tử của Đông Tần được xem như là nổi tiếng ,nhưng so với ThươngDực, còn kém cỏi hơn rất nhiều.

Sau một vòng rút thăm, đại hoàng tử Bắc Yến Thương Dực đạt được quyền lựa chọn,

Thương Dực hừ lạnh một tiếng, "Võ đấu."

Quăng ra hai chữ này, khiêu khích nhìn Triệu Cảnh Trạch, Triệu Cảnh Trạchgiống như không ngoại lựa chọn của hắn, con ngươi căng thẳng, hai ngườiđứng đối diện nhau,trong lòng Triệu Cảnh Trạch tính toán, nếu bản thânmình có thể thắng được đại hoàng tử Bắc Yến này, như vậy, phụ hoàng chắc chắn sẽ càng thêm coi trọng mình, vô luận như thế nào, hắn đều phảitoàn lực ứng phó.

Nhưng,sau khi hai người giao thủ được vài hiệp, lòng kiên định của Triệu Cảnh Trạch lại bắt đầu dao động , ngày ấy hắntừng thấy qua Thương Dực chịu thiệt ở trên tay Thượng Quan Mẫn, nhưnggiờ phút này hắn lại phát hiện, ngày ấy hắn ta có lẽ là cố ý thu liễm.

Đương nhiên , có thể ở trong tay Thập Nhị Sát vây đánh giữ được một thời gian lâu như vậy mà không chết, Thương Dực quả quyết sẽ không phải là mộtngười dễ đối phó.

Hai người quyết đấu, rất nhanh liền có kết quả, Thương Dực cuối cùng dùng một chưởng, đem Triệu Cảnh Trạch đánh quỳ rạp trên mặt đất, thắng bại đã định, nhưng Thương Dực lại như trước khôngcó xu thế muốn thu tay lại, trong mắt xẹt qua một tia sát ý rõ ràng,Triệu Cảnh Trạch này tuy rằng không bằng hắn, nhưng năng lực cũng khôngthấp , con của hoàng đề Đông Tần thì như thế nào? Hắn liền ngay trên đài này giết hắn ta, dù là hoàng đế Đông Tần cũng không thể nói cái gì.

Triệu Cảnh Trạch vốn tưởng rằng hắn đã bị đánh bại trên mặt đất , trận tỷ thí này cũng đã phân ra thắng bại, nhưng không có dự đoán được, chưởngphong sắc bén của Thương Dực một lần nữa đánh úp lại, thẳng hướng tớitrên đầu của hắn,trong lòng Triệu Cảnh Trạch ngẩn ra,sáng tỏ ý đồ củaThương Dực, lập tức rống to ra tiếng, "Ta nhận thua!"

Đại chưởngkia cách đầu của hắn chỉ một chút, nếu lại gần thêm một chút,kết cục của Triệu Cảnh Trạch chỉ có chết,trong lúc chỉ mành treo chuông, hắn khôngthể không phun ra vài chữ khuất nhục này, đường đường là vương gia, việc này với hắn mà nói không thể nghi ngờ là cực kì nhục nhã.

"Haha... Tốt! Nếu nhận thua, vòng này, là Bắc Yến quốc thắng." Trong lòngThương Dực tuy rằng không cam lòng, thiếu một chút nữa , hắn liền có thể giải quyết Ly vương này,nhưng quy củ chung quy cũng là quy củ, hắn cóthể lợi dụng sơ hở, về việc hắn ta chưa nhận thua mà ép hắn ta vào chỗchết,nhưng cũng không thể phá hư quy củ, nếu Triệu Cảnh Trạch đã nhậnthua, dưới nhiều ánh mắt đang nhìn như vậy, hắn dù có muốn giết hắnta,cũng không được .

Bất quá, Thương Dực cũng không phải là người tốt như vậy , nghĩ đến cái gì, trong mắt xẹt qua một tia ác ý, xoayngười nhìn về phía đông khu vực của Sùng Chính đế, khóe miệng gợi lênmột nụ cười khinh thường, "Hoàng thượng Đông Tần, có gì dị nghị không?"

Thắng bại đã định, ai sẽ dị nghị gì? Nhưng Thương Dực lại cố ý hỏi như thế ,tính toán trong lòng tự nhiên là không đơn thuần, dứt lời, quả nhiênnhìn thấy sắc mặt Sùng Chính đế cứng đờ, tuy rằng cực lực che dấu, nhưng tức giận này Thương Dực vẫn nhìn ra như trước, khóe miệng gợi lên mộtnụ cười thực hiện được, lập tức tà liếc mắt nhìn Triệu Cảnh Trạch đã bịđánh bại một cái, bước trở về vị trí của hắn

Cái này,Ly vương trở về, sợ là sẽ không có gì tốt!

Mới vừa rồi sát ý của Thương Dực, tất cả mọi người đều nhìn thấy, nhưng đối với hành vi tàn nhẫn của đại hoàng tử Bắc Yến này, bọn họ cũng khôngthể nói cái gì

"Đại hoàng tử Bắc Yến Thương Dực thắng, Bắc Yếnquốc thắng một." Cung nhân tuyên bố nói, mà lúc này Triệu Cảnh Trạch vẫn còn ở trên đài, sắc mặt một trận xanh một trận trắng, nghe thấy cungnhân tuyên bố, hắn cố gắng chống đỡ thân thể đứng lên, vừa nhấc mắt vềhường đông liền chạm ngay vào tầm mắt của Sùng Chính đế, ánh mắt kiachứa lãnh ý làm cho thân thể Triệu Cảnh Trạch cứng đờ, nhất thời hiểuđược ý đồ của Thương Dực.

Hắn không giết bản thân mình, liền khơi mào phụ hoàng khiến phụ hoàng bất mãn với mình, làm cho bản thân mình không tốt?

Hay cho một cái Bắc Yến Thương Dực , chẳng những thủ đoạn độc ác, còn am hiểu tâm kế.

Triệu Cảnh Trạch ăn mệt lớn như vậy, nhưng không thể không đem tức giận cùngkhông cam lòng nuốt vào trong bụng, đi xuống , trở lại khu vực của ĐôngTần quốc, thừa nhận tầm mắt của mọi người, Triệu Cảnh Trạch quỳ mạnhxuống trước mặt Sùng Chính đế, "Phụ hoàng, nhi thần bị đánh bại, thỉnhphụ hoàng trách phạt."

Sùng Chính đế lạnh lùng nhìn Triệu CảnhTrạch liếc mắt một cái, bị đánh bại? Bị đánh bại còn chưa tính, còn chođại hoàng tử Bắc Yến có cơ hội cười nhạo hắn ta như vậy, nghĩ đến thầnthái mới vừa rồi của Thương Dực, trong lòng tức giận càng đậm, "Cút sang một bên đi, tự xem lại bản thân mình cho tốt."

Đối với đứa contrai này , Sùng Chính đế đều là vô tâm , không thập phần yêu thương,cũng không có bao nhiêu bài xích, nhưng biểu hiện hôm nay của hắn ta quả thật là làm cho chính mình phẫn nộ.

Triệu Cảnh Trạch cô đơn trởlại vị trí của mình ngồi xuống, tay nắm thành quyền, hắn biết, hôm naygặp hạn là một kết quả không tốt, nếu muốn bù lại, hắn càng phải trả giá rất nhiều thứ , ánh mắt nhìn về phía vị trí phương bắc, vị trí ngồi của Thương Dực, chỉ thấy hắn đắc ý nhìn mình, trong mắt tràn ngập thần sắcxem kịch vui.

An Ninh thản nhiên nhìn lướt qua Triệu Cảnh Trạch, giờ phút này hắn cô đơn, thật sự

làm cho người ta cực khoái trí, nghĩ đến ngày ấy hắn bị mình tính kế , khóe miệng trồi lên một chút ý cười.

Mấy tổ kế tiếp đều không có người Đông Tần quốc tham dự, sau mấy tổ, liền đến phiên Thương Địch đối Nam Chiếu quốc Sở thái tử