Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 880: Nam hữu phong linh, bắc hữu hành mộc (142)



Phong Lăng giật mình, đảo mắt thì thấy người đàn ông cởi trần đang đi tới.

Cô cứ nghĩ anh sẽ vào đó tắm luôn, không ra đây...

Cô nhanh chóng buông vali ra, nhìn người đàn ông đang cởi trần, ho khụ khụ rồi nói: “Lão đại, tôi đang tìm quần áo cho anh thay.”

“Khỏi cần, tôi có mang theo.” Người đàn ông xoay người đi đến cạnh bàn, cầm lấy một cái túi vải đen không biết đựng gì bên trong, anh lấy ra một bộ quần áo mới gồm một cái áo thun mới cùng chiếc quần đùi rộng rãi, thoải mái.

Mí mắt Phong Lăng giật giật, hóa ra trong cái túi mà anh nhờ bọn Tam Bàn tiện tay lấy giùm khi họ đi lấy lò nướng, đựng quần áo anh dùng để thay sau khi tắm rửa.

“Lão đại...” Cô chậm rãi đứng lên, nhìn quần áo trong tay anh hỏi: “Không phải anh chỉ ở đây một đêm rồi đi sao... Anh định ở lại... Bao lâu?”

Lệ Nam Hành vừa đi về phía nhà tắm vừa lạnh nhạt bỏ lại một câu: “Sau khi phái các cậu đến đây, quân đội Mỹ mới gửi thông báo đến, số lượng đám Mafia đóng quân ở gần đây không ít. Tuy rằng hiện tại, chúng chưa có động tĩnh gì nhưng để tránh chuyện tám người các cậu gặp nguy hiểm, tôi sẽ đến đây ở cùng các cậu một khoảng thời gian.”

Dứt lời, người đàn ông kia cũng không giải thích gì thêm mà đi thẳng vào phòng tắm đơn sơ của cô.

Đến đây ở cùng các cậu một khoảng thời gian...

“Một khoảng thời gian”, nói cách khác, rốt cuộc Lệ lão đại ở đây bao lâu đều phụ thuộc vào tâm trạng của anh, ngắn thì dăm ba ngày, lâu thì hai, ba tháng; tất cả đều dựa vào tính toán của anh.

Phong Lăng âm thầm hít vào, lại nhìn cái giường thật sự đủ rộng để ngủ hai người, mí mắt giật liên hồi.

Nếu như lão đại thật sự định ở đây một khoảng thời gian thì cô phải nghĩ cách mang thêm một cái giường xếp vào đây, bằng không, cứ ngủ chung giường thế này thì thật sự không an toàn chút nào.

Dù sao cũng từng có vết xe đổ, lúc cô mang rượu vào phòng lão đại, rõ ràng anh vẫn đang tỉnh táo nhưng lại có thể làm này làm nọ với cô được. Nếu như anh cứ ở lại chỗ này, dù trong mắt Phong Lăng, Lệ lão đại không phải là kẻ háo sắc, nhưng cô chắc chắn hai người vẫn sẽ xảy ra chuyện.

Cô không thể ở chung với bảy người khác, nếu không họ sẽ dễ phát hiện ra cô không giống họ, nhưng nếu cô ở chung với lão đại thì càng nguy hiểm hơn. Trước mắt không thể đổi chỗ ở, cô cũng không thể quá trắng trợn đuổi lão đại sang bên kia...

Phong Lăng cảm thấy tim mình mệt quá, cô lại cúi người xuống, thế nhưng không còn dám âm mưu lấy chiếc vali dưới gầm giường ra nữa. Bởi vì vừa rồi, có lẽ Lệ lão đại đã để ý đến động tác của cô, đợi đến lúc anh ra lại thấy chiếc vali này đã bị dời khỏi vị trí cũ thì chắc chắn sẽ nghi ngờ, không bằng cứ để yên dưới đó đi.

Cho dù cô muốn quấn băng nịt ngực thì cũng phải chờ lúc anh ra khỏi lều vào ngày mai.

Cô lại nhìn bộ đồ chống rét ở trên người mình, đứng sững cạnh giường một hồi. Khi nghe thấy tiếng nước vang lên trong phòng tắm đơn sơ, cô lại nhớ đến câu nói của Lệ Nam Hành hôm đó: “Cậu nghĩ tôi vào phòng tắm để làm gì?”

Vành tai Phong Lăng bỗng dưng đỏ lên, cô xoay người đi ra ngoài. Sau khi chạy vòng quanh lều bốn, năm vòng, Phong Lăng ngồi bệt xuống nền tuyết trắng xóa, tiếp đó, cô nằm ngửa ra, nằm trong đống tuyết, ngắm nhìn bầu trời đầy sao.

Tuy đây là biên giới nào đấy của bang Montana thuộc Mỹ, tuy có rất nhiều sườn núi dựng đứng, vách núi cheo leo, tuy ở đây rất lạnh, rét buốt nhưng chung quy vẫn là dưới cùng một bầu trời. Cho dù là ở Los Angeles hay ở đây, những vì sao trong đêm đen vẫn chẳng hề thay đổi.

Cô nằm rất lâu, nhưng giá rét ngập trời khiến người ta không tài nào ngủ được. Phong Lăng chỉ nhìn những làn khói trắng do cô thở ra, chẳng hề nhúc nhích gì.Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân bình bịch ở bên tai, đó là tiếng bước chân cô đã nghe quen ở chỗ này mấy ngày nay.

Phong Lăng còn chưa kịp quay mặt sang sang nhìn thì Lệ Nam Hành đã lọt vào tầm mắt của cô.

Anh đã tắm xong, cũng đã thay quần áo, chỉ mặc đồng phục chiến đấu màu đen hơi dày, không mặc đồ chống rét. Hai tay đút túi quần, chân đạp lên nền tuyết tràn đầy mặt đất, từ từ đi đến cạnh cô. Lệ Nam Hành nhìn “cậu” thiếu niên đang nằm dưới đất: “Sao thế? Ngại tôi chiếm giường nên cậu muốn lấy trời làm chăn, lấy đất làm chiếu à?”

Phong Lăng ngồi bật dậy, đưa tay phủi phủi tuyết trên tay áo và đùi xuống, sau đó cô ôm quần áo dày nặng trên người, cựa quậy đứng dậy khỏi nền tuyết. Cô phủi hết tuyết trên người xuống rồi ngửa đầu nhìn Lệ Nam Hành hỏi: “Lão đại, anh tắm xong rồi à?”

Lệ Nam Hành liếc cô: “Ừ, cậu không vào tắm à?”

“Tôi không tắm đâu.” Phong Lăng vừa nói vừa tránh né ánh mắt của anh. Cô đi về phía lều, giọng nói có chút lúng túng: “Điều kiện ở miệng núi Rogers này không thể tốt bằng trong căn cứ. Cho dù không thiếu nước, tắm rửa cũng rất thuận tiện nhưng mỗi ngày tắm hai ba lần thì xa xỉ quá. Hơn nữa, ở chỗ thế này, thân thể cũng không đổ mồ hôi, người hoàn toàn sạch sẽ, không tắm một, hai lần cũng không sao.”

Lệ Nam Hành nhìn con gấu đen nhỏ đang xiêu xiêu vẹo vẹo đi đến cửa lều, ậm ờ vài câu rồi đi thẳng vào trong, thì buồn cười. Sau khi đảm bảo tối hôm nay Phong Lăng sẽ không muốn tắm, anh cũng không nói gì, xoay người trở vào.

Nhiệt độ trong lều vẫn được coi là ấm, Lệ Nam Hành cởi áo khoác đồng phục chiến đấu màu đen ra, chỉ mặc chiếc áo phông màu đen và quần đùi rồi nằm xuống giường, lưng vừa chạm giường, anh lại thử độ cứng của chiếc giường dưới lưng, cảm thấy cũng không tệ lắm. Để chống lạnh và nằm ngủ thoải mái, giường đệm này cũng khá dày, nằm lên rất thích. Trước mắt không thể đổi chỗ ở, cô cũng không thể quá trắng trợn đuổi lão đại sang bên kia...

Phong Lăng cảm thấy tim mình mệt quá, cô lại cúi người xuống, thế nhưng không còn dám âm mưu lấy chiếc vali dưới gầm giường ra nữa. Bởi vì vừa rồi, có lẽ Lệ lão đại đã để ý đến động tác của cô, đợi đến lúc anh ra lại thấy chiếc vali này đã bị dời khỏi vị trí cũ thì chắc chắn sẽ nghi ngờ, không bằng cứ để yên dưới đó đi.

Cho dù cô muốn quấn băng nịt ngực thì cũng phải chờ lúc anh ra khỏi lều vào ngày mai.

Cô lại nhìn bộ đồ chống rét ở trên người mình, đứng sững cạnh giường một hồi. Khi nghe thấy tiếng nước vang lên trong phòng tắm đơn sơ, cô lại nhớ đến câu nói của Lệ Nam Hành hôm đó: “Cậu nghĩ tôi vào phòng tắm để làm gì?” Vành tai Phong Lăng bỗng dưng đỏ lên, cô xoay người đi ra ngoài. Sau khi chạy vòng quanh lều bốn, năm vòng, Phong Lăng ngồi bệt xuống nền tuyết trắng xóa, tiếp đó, cô nằm ngửa ra, nằm trong đống tuyết, ngắm nhìn bầu trời đầy sao.

Tuy đây là biên giới nào đấy của bang Montana thuộc Mỹ, tuy có rất nhiều sườn núi dựng đứng, vách núi cheo leo, tuy ở đây rất lạnh, rét buốt nhưng chung quy vẫn là dưới cùng một bầu trời. Cho dù là ở Los Angeles hay ở đây, những vì sao trong đêm đen vẫn chẳng hề thay đổi.

Cô nằm rất lâu, nhưng giá rét ngập trời khiến người ta không tài nào ngủ được. Phong Lăng chỉ nhìn những làn khói trắng do cô thở ra, chẳng hề nhúc nhích gì.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân bình bịch ở bên tai, đó là tiếng bước chân cô đã nghe quen ở chỗ này mấy ngày nay.

Phong Lăng còn chưa kịp quay mặt sang sang nhìn thì Lệ Nam Hành đã lọt vào tầm mắt của cô.

Anh đã tắm xong, cũng đã thay quần áo, chỉ mặc đồng phục chiến đấu màu đen hơi dày, không mặc đồ chống rét. Hai tay đút túi quần, chân đạp lên nền tuyết tràn đầy mặt đất, từ từ đi đến cạnh cô. Lệ Nam Hành nhìn “cậu” thiếu niên đang nằm dưới đất: “Sao thế? Ngại tôi chiếm giường nên cậu muốn lấy trời làm chăn, lấy đất làm chiếu à?”

Phong Lăng ngồi bật dậy, đưa tay phủi phủi tuyết trên tay áo và đùi xuống, sau đó cô ôm quần áo dày nặng trên người, cựa quậy đứng dậy khỏi nền tuyết. Cô phủi hết tuyết trên người xuống rồi ngửa đầu nhìn Lệ Nam Hành hỏi: “Lão đại, anh tắm xong rồi à?”

Lệ Nam Hành liếc cô: “Ừ, cậu không vào tắm à?”

“Tôi không tắm đâu.” Phong Lăng vừa nói vừa tránh né ánh mắt của anh. Cô đi về phía lều, giọng nói có chút lúng túng: “Điều kiện ở miệng núi Rogers này không thể tốt bằng trong căn cứ. Cho dù không thiếu nước, tắm rửa cũng rất thuận tiện nhưng mỗi ngày tắm hai ba lần thì xa xỉ quá. Hơn nữa, ở chỗ thế này, thân thể cũng không đổ mồ hôi, người hoàn toàn sạch sẽ, không tắm một, hai lần cũng không sao.”

Lệ Nam Hành nhìn con gấu đen nhỏ đang xiêu xiêu vẹo vẹo đi đến cửa lều, ậm ờ vài câu rồi đi thẳng vào trong, thì buồn cười. Sau khi đảm bảo tối hôm nay Phong Lăng sẽ không muốn tắm, anh cũng không nói gì, xoay người trở vào.

Nhiệt độ trong lều vẫn được coi là ấm, Lệ Nam Hành cởi áo khoác đồng phục chiến đấu màu đen ra, chỉ mặc chiếc áo phông màu đen và quần đùi rồi nằm xuống giường, lưng vừa chạm giường, anh lại thử độ cứng của chiếc giường dưới lưng, cảm thấy cũng không tệ lắm. Để chống lạnh và nằm ngủ thoải mái, giường đệm này cũng khá dày, nằm lên rất thích. “Cậu ngủ ở trong hay ở ngoài?” Người đàn ông gối hai tay lên đầu, dáng vẻ cực kỳ thoải mái, anh liếc mắt nhìn Phong Lăng giống như con gấu đang đóng cọc ở cạnh cửa.

“Sao?” Lúc đầu, Phong Lăng còn tưởng anh hỏi mình là ngủ ngoài hay trong lều, cô đang định đáp nhưng khi lời đến đầu môi, cô mới nhận ra câu hỏi của anh là hỏi ngủ ở trong hay là ngoài rìa giường. Cô nhìn cái giường: “Để tôi ngủ ở ngoài đi, nếu không, lúc đi vệ sinh buổi tối, tôi sợ mình sẽ làm phiền giấc ngủ của lão đại.”

Lệ Nam Hành lập tức nhích người vào phía trong giường nhưng chân người đàn ông này dài, người lại cao, hiện tại chiếc giường rộng một mét năm, dài một mét tám ở bên dưới người anh lại trông khá nhỏ. May là ở đuôi giường có kê một cái bàn cao bằng giường, nếu không khi Lệ lão đại nằm thẳng, có lẽ anh sẽ không có chỗ mà gác chân.

“Không còn sớm nữa đâu, cậu mau đi ngủ đi.” Người đàn ông gối hai tay sau đầu, thản nhiên nói một câu rồi nhắm hai mắt lại.

Anh đi cả một ngày, chắc hẳn đã mệt lắm rồi.

Phong Lăng không lên tiếng, chỉ đi vào bên trong lều. Tuy cô không tắm rửa, nhưng vẫn cởi đồ chống rét ra, vào trong phòng tắm rửa mặt đánh răng qua loa. Sau khi đi ra khỏi phòng tắm, cô lại mặc đồ chống rét vào.

Thấy Lệ lão đại đã nằm trên giường, một lúc lâu cũng không thấy có động tĩnh gì, Phong Lăng cũng không biết là anh đã ngủ hay chưa. Hơn nữa, lúc trước cô làm nhiệm vụ với A K, hai bọn họ từng ngủ chung trong một cái rãnh bùn cả đêm, cô từng nghe tiếng ngáy vang dội tận trời xanh của A K, nhưng Lệ lão đại lại không hề phát ra âm thanh khiến người khác cảm thấy phiền đó khi ngủ.

Cô đi đến bên cạnh giường, nghe tiếng hít thở đều đặn của Lệ Nam Hành, lại nhìn chiếc chăn bị anh quăng ở một bên, không thèm đắp. Phong Lăng vươn tay lấy chăn, định đắp lại giúp anh.